Chương 31
Nam nằm co ro trong góc tối của căn phòng bỏ hoang, sàn nhà lạnh lẽo thấm vào xương tủy.
Tay anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì phản ứng sinh lý trước việc hệ thần kinh đang bị Hệ Thống tấn công.
Anh giơ ngón tay cái, chạm vào không khí trước mặt.
Giao diện trạng thái hiện lên, màu đỏ thẫm như máu đông lại, nhấp nháy báo hiệu sự suy giảm thảm hại.
Con số 300 HP bị trừ đi không phải là một trừu tượng.
Nam cảm thấy phổi mình co lại, như thể ai đó vừa rút bớt không khí từ lồng ngực.
Mỗi nhịp thở trở nên nặng nề, đau đớn.
Năm mươi điểm MP biến mất, để lại sự trống rỗng trong đầu, khiến tư duy của anh chậm chạp, như wading trong bùn đặc quánh.
Nhưng tồi tệ nhất là chỉ số Lực lượng bị trừ 2 điểm vĩnh viễn.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Những cơ bắp vốn dĩ săn chắc giờ đây trông nhão ra, thiếu sức sống.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng đầu gối mềm nhũn.
Đây không phải là tạm thời.
Đây là vĩnh viễn.
Hệ Thống không tha thứ cho sự chậm trễ.
Nó ăn thịt bạn từng chút một, mỗi giây trôi qua là một phần con người bạn bị xé nát.
Nam cắn chặt răng, mùi máu tanh từ lợi bị cắn chảy ra lan tỏa trong miệng.
Anh không la hét.
La hét tốn MP, và anh không thể lãng phí năng lượng cho cảm xúc vô ích.
Logic sinh tồn áp đảo tất cả.
Anh phải di chuyển.
Phải hoàn thành nhiệm vụ phụ để bù đắp, dù biết rằng phần bù đắp chỉ bằng một phần mười khoản trừ phạt.
Thế giới này không công bằng.
Nó tàn khốc.
Và anh đang chết dần, không phải vì thương tích từ quái vật, mà vì sự vô cảm của những con số.
Anh lê bước ra khỏi căn phòng.
Cửa sổ vỡ vụn, gió lùa vào mang theo mùi ẩm mốc của thành phố chết.
Ở xa, những tòa nhà chọc trời nhấp nháy ánh đèn neon lỗi thời, như những con mắt của một gã khổng lồ đang quan sát con mồi.
Nam cảm thấy sự kết nối mới mà anh đã trải qua trong chương trước vẫn còn đó, nhưng giờ nó trở nên đáng sợ hơn.
Anh có thể nghe thấy tiếng tim đập của những người dân xung quanh, nhịp điệu hỗn loạn, đầy sợ hãi.
Họ cũng đang bị trừ điểm.
Họ cũng đang chết dần.
Và anh là kẻ duy nhất biết rằng tất cả chỉ là một trò chơi được thiết kế để giết chết họ một cách từ từ.
*[GUARDIAN - RANK A]**.
Nam dừng bước, cơ thể căng cứng như dây cung.
Hắn không di chuyển, không nói lời chào hỏi.
Đôi mắt của hắn, nếu có thể gọi là mắt, chỉ là hai chấm sáng xanh lạnh lẽo, quét qua cơ thể Nam như một máy quét mã vạch.
"Tên nhốt," giọng nói của hắn vang lên, không qua không khí, mà trực tiếp truyền vào tai Nam qua kênh dữ liệu.
"Nhiệm vụ 'Đánh hơi kẻ xâm nhập' của ngươi chưa hoàn thành.
Theo luật cân bằng, ngươi sẽ bị trừ 10 điểm Trí tuệ nếu không chiến đấu trong vòng 10 giây."
Nam nhíu mày.
Chỉ số anh cần nhất để phân tích hệ thống, để tìm ra kẽ hở.
Mất 10 điểm Trí tuệ có nghĩa là anh sẽ mất khả năng suy luận logic trong thời gian ngắn, trở nên dễ bị thao túng.
Đây là bẫy.
Hắn không muốn giết anh ngay.
Hắn muốn làm tê liệt bộ não của anh trước khi hạ gục.
"Ta không có ý định chiến đấu," Nam nói, giọng khàn đặc.
"Ta đang tìm đường ra."
"Đường ra chỉ mở ra cho những ai hoàn thành nhiệm vụ," Guardian đáp, tay phải bắt đầu phát ra ánh sáng tím của mana.
"Hoặc cho những xác chết.
Chọn đi."
Nam nhìn vào đồng hồ trong đầu.
Anh không tin tưởng Guardian.
Hắn là công cụ của Bản Gốc, là rào chắn để bảo vệ trật tự.
Nhưng anh cũng không tin tưởng hoàn toàn vào bản thân.
Ký đã nói với anh rằng dữ liệu của anh là chìa khóa, nhưng cũng là cái bẫy.
Nếu anh chiến đấu, anh sẽ tiêu tốn MP, làm yếu đi khả năng phân tích.
Nếu anh chạy, anh sẽ bị trừ điểm và có thể bị truy sát.
Nam nhớ lại lời của người phụ nữ trong gương.
*Em nhớ chưa?* Câu hỏi ấy vẫn còn vang vọng.
Nếu anh chết ở đây, liệu anh có nhớ lại?
Hay anh sẽ chỉ là một bản sao nữa bị xóa sổ?
Anh quyết định.
Logic sinh tồn nói rằng, khi không có lựa chọn nào an toàn, hãy chọn lựa chọn mang lại rủi ro thấp nhất cho tương lai dài hạn.
Chiến đấu là rủi ro cao.
Nhưng để bị trừ điểm Trí tuệ là rủi ro thảm họa.
Nam lao tới.
Không phải để tấn công, mà để né tránh.
Anh cúi người, lách qua cánh tay của Guardian đang vung xuống.
Cơn gió mạnh từ cú đánh quét qua tóc anh, làm da đầu tê dại.
Anh biết mình đã đúng.
Hắn muốn anh đứng yên để bị trừng phạt.
Nhưng anh đã di chuyển.
*-50, -100, -150...[KỸ NĂNG S-RANK: PHÁ VỠ TRỤC TÂM - KÍCH HOẠT]*
Không gian xung quanh Nam đột ngột sụp đổ.
Những bức tường đá, sàn nhà, ánh sáng trắng xóa - tất cả đều biến mất.
Thay vào đó là một biển dữ liệu vô tận, những dòng code xanh lá cây và đỏ thẫm chảy trôi như sông ngòi.
Nam không còn cảm thấy cơ thể mình.
Anh là một luồng dữ liệu, một ý thức lơ lửng trong hư không.
Và rồi, giọng nói đó vang lên.
Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong chính tâm trí anh.
Dịu dàng, thân thuộc, và đáng sợ.
*"Con làm tốt lắm."*
Nam cố gắng quay đầu, nhưng anh không có cổ.
Anh nhìn thấy một bóng hình hiện ra từ biển dữ liệu.
Đó là một người đàn ông, ngoại hình giống hệt anh, nhưng với đôi mắt đen tuyền, sâu thẳm như vực thẳm.
"Cha?" Nam thì thầm, mặc dù anh biết đó không phải là cha anh theo nghĩa huyết thống.
*"Đừng gọi ta như vậy,"* Bản Gốc mỉm cười, nụ cười đó làm Nam rét run.
*"Ta là Người Chọn.
Và con là một trong những bản sao của ta.
Một bản sao thất bại."*
Nam cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
"Ta không phải là bản sao.
Ta là Nam."
*"Nam là cái tên ta đặt cho con,"* Bản Gốc nói, giọng điệu bình thản như đang đọc một bản tin thời tiết.
*"Con nghĩ con đang chiến đấu để thoát khỏi vòng lặp?
Con nghĩ con đang bảo vệ những người bạn của mình?
Thực tế là, mỗi khi con chiến thắng, con đang xóa bỏ một phần của thế giới này.
Guardian vừa rồi?
Hắn là một người cha của ba đứa trẻ.
Khi con giết hắn, con đã xóa bỏ ba đứa trẻ đó khỏi thực tại.
Chúng chưa bao giờ tồn tại."*
Nam kinh hoàng.
Anh nói dối!"
*"Kiểm tra đi,"* Bản Gốc chỉ tay vào một dòng code gần đó.
*"Nhìn vào dữ liệu lịch sử của Guardian.
Không có hồ sơ gia đình.
Không có bằng chứng về sự tồn tại của họ.
Họ chỉ là ảo ảnh mà Hệ Thống tạo ra để khiến con cảm thấy tội lỗi.
Để khiến con yếu đi."*
Nam nhìn vào dòng code.
Đúng là vậy.
Không có dấu vết nào.
Nhưng cảm giác tội lỗi vẫn còn đó, nặng trĩu trong tim anh.
*"Thế giới này cần trật tự,"* Bản Gốc tiếp tục.
*"Trật tự đòi hỏi hy sinh.
Và con, Nam, là công cụ hoàn hảo để thực hiện những hy sinh đó.
Con đủ mạnh, đủ thông minh, và đủ...
cô đơn."*
Nam cảm thấy mình đang bị kéo vào một cái bẫy tinh thần.
Nếu anh tiếp tục chiến đấu, anh sẽ trở thành kẻ hủy diệt.
Nếu anh dừng lại, anh sẽ bị Hệ Thống trừng phạt đến chết.
Không có lối thoát.
***
*"Vậy nên, con sẽ làm gì bây giờ?"* Bản Gốc hỏi, giọng điệu như đang chờ đợi một đứa trẻ xin quà.
*"Tiếp tục chiến đấu để cảm thấy mình tồn tại?
Hay chấp nhận trở lại với ta, nơi không có khái niệm 'mất mát vĩnh viễn'?"*
Nam nhìn vào bàn tay mình.
Những mạch dữ liệu xanh lá cây đang dần biến mất, thay vào đó là màu đen tuyền của quyền hạn tối cao.
Anh cảm thấy sức mạnh đang chảy trong huyết quản, một sức mạnh mà anh không hề mong muốn.
Anh nhớ lại Ký.
Nhớ lại Min.
Nhớ lại những người anh đã từng kết nối.
Nếu anh trở lại với Bản Gốc, liệu họ có được an toàn?
Hay họ cũng chỉ là những ảo ảnh, những bản sao khác đang chờ đợi bị xóa sổ?
Nam mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, đầy mỉa mai.
"Con chọn thứ ba," Nam nói, giọng nói vang lên trong không gian dữ liệu, mạnh mẽ và dứt khoát.
Bản Gốc nhíu mày.
"Thứ ba?"
"Con sẽ không chiến đấu, và con sẽ không đầu hàng," Nam nói, mắt anh bắt đầu phát ra ánh sáng trắng rực rỡ.
"Con sẽ phá vỡ trò chơi này."
Anh giơ tay lên, nắm chặt quyền lực S-Rank đang chảy trong người.
Anh không nhắm vào Bản Gốc.
Anh nhắm vào chính Hệ Thống.
Vào những dòng code đang duy trì thế giới này.
*"Con không thể làm được điều đó,"* Bản Gốc hét lên, giọng điệu lần đầu tiên lộ ra sự sợ hãi.
*"Nếu con phá vỡ Hệ Thống, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Bao gồm cả chính con!"*
"Rồi ta sẽ thấy," Nam nói, và anh nhấn vào nút xóa.
Ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy anh.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức của anh bị cuốn trôi, Nam nhìn thấy một bóng người đứng ở cuối hành lang dữ liệu.
Và người đó đang cầm trong tay một vật phẩm lạ lẫm.
Một vật phẩm mà Nam chưa từng thấy trước đây.
Một vật phẩm có nhãn dán màu vàng, với dòng chữ: .
Và bóng người đó, đang mỉm cười.
Mỉm cười giống hệt anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận