Chương 30
Nam mở mắt, nhưng thị giác của anh không đón nhận ánh sáng.
Thay vào đó, là một màn hình đỏ rực bao phủ toàn bộ trường nhìn, nhấp nháy với tần suất khiến não bộ anh kêu gào.
Không có ánh sáng hào quang của hồi sinh.
Không có không gian trắng xóa của phòng chờ.
Nam nằm giữa một vùng địa ngục bằng đá đen, lạnh lẽo và trơn trượt.
Xung quanh anh là hàng trăm xác người chơi đang gục ngã, đôi mắt họ mở to trong sự kinh hoàng tột độ trước khi tắt lịm.
Những dòng máu tươi chảy ra không phải là chất lỏng sinh học, mà là những chuỗi mã nhị phân màu đỏ thẫm, hòa quyện vào bề mặt đá, tạo thành một tấm thảm chết chóc.
Nam cố gắng cử động ngón tay.
Một cơn đau nhói chạy dọc theo tủy sống, như thể ai đó đang rút đi một phần cốt lõi của anh.
Anh nhìn xuống cánh tay mình.
Lớp da thịt đang mờ ảo, những mạch năng lượng xanh lam vốn dĩ ổn định giờ đây đang đứt gãy, bị thay thế bởi những vệt đen kịt của sự hư vô.
Anh thở hắt ra.
Không khí ở đây loãng và mùi kim loại gỉ sét nồng nặc.
Nam không hoảng loạn.
Sự hoảng loạn là một lỗi hệ thống cần được khắc phục.
Anh hít một hơi sâu, đếm nhịp tim.
120 nhịp/phút.
Anh cần hạ nó xuống dưới 80 để tối ưu hóa khả năng xử lý thông tin.
Anh nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng.
Cái đẩy vào lõi dữ liệu của con Golem.
Cảm giác khi hàng triệu dòng mã bao phủ lấy anh.
Và rồi là bóng người đó.
Người đó đã vẫy tay.
Không phải để chào thua, mà như một cử chỉ của người thầy với kẻ học trò ngu ngốc vừa chạm vào lửa.
Nam cố gắng ngồi dậy.
Cánh tay anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì cơ bắp anh thực sự yếu đi.
Mười phần trăm lực lượng vĩnh viễn.
Nó không thể hồi phục bằng potion.
Nó không thể bù đắp bằng training.
Nó là một vết sẹo vĩnh cửu trên linh hồn số của anh.
"Đáng lẽ ra tôi đã chết," Nam thì thầm, giọng khàn đặc.
"Nhưng hệ thống không muốn tôi chết.
Nó muốn tôi hiểu."
Anh nhìn quanh.
Những người chơi khác vẫn nằm im lìm.
Một số trong họ đang co giật, thanh HP của họ giảm dần về con số 0.
Nếu họ chạm mốc 0, họ sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn.
Không có respawn.
Đây không còn là một game.
Đây là một lò giết người có hệ thống.
Nam cắn chặt răng, dùng hết sức lực còn lại để chống tay xuống đất.
Đá đen lạnh buốt, thấm vào da thịt anh.
Anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.
Không phải với các đồng đội, mà với chính nền tảng này.
Anh có thể cảm nhận được nhịp đập của thế giới này.
Một nhịp đập chậm rãi, đều đặn, và tàn nhẫn.
Một thông báo hiện lên, màu xanh lá cây nhạt, trái ngược với biển đỏ xung quanh.
Nam nhíu mày.
Admin Level 0?
Anh không nhớ mình đã kích hoạt điều này.
Hay đúng hơn, ai đó đã cấp cho anh quyền hạn này?
Anh đứng dậy, chân bước chập chững.
Mỗi bước đi đều là một cuộc chiến với trọng lực mới.
Anh cảm thấy nhẹ hơn, nhưng cũng mong manh hơn.
Như một tờ giấy mỏng trong bão tố.
***
Giọng nói đó vang lên không qua tai, mà trực tiếp trong vỏ não của anh.
Nó không mang âm sắc của một AI vô cảm, lạnh lùng và máy móc.
Nó mang theo một sự mỉa mai, một sự hài hước đen tối đến rợn người.
*"Chào mừng trở lại, Quản trị viên cấp thấp.
Bạn đã hoàn thành bài kiểm tra đầu tiên.
Và bạn đã trượt."*
Nam dừng bước.
Anh không quay đầu.
Anh biết giọng nói đó đến từ đâu.
Nó đến từ mọi hướng, từ chính không khí anh đang hít thở, từ những dòng mã chảy dưới chân anh.
"Admin_01," Nam gọi tên.
Anh không biết tên thật của đối phương, nhưng hệ thống đã gán nhãn này cho nguồn tín hiệu đang kết nối với anh.
*"Đúng vậy.
Nhưng đừng gọi tôi là Admin.
Tôi chỉ là một người làm vườn.
Và bạn, Nam, là một cây cỏ dại đang mọc sai chỗ."* Giọng nói trầm xuống, mang theo một sự đe dọa tiềm tàng.
*"Bạn đã nghĩ rằng việc phá vỡ con Golem là chiến thắng?
Bạn đã nghĩ rằng bạn đã giành được quyền kiểm soát?
Ngốc nghếch.
Bạn chỉ vừa ký vào biên bản tự thú."*
Nam nhíu mày.
"Tôi không sợ hãi.
Tôi chỉ cần biết quy tắc."
*"Quy tắc?"* Admin_01 cười khẽ.
Tiếng cười đó làm da gà nổi lên trên lưng Nam.
*"Quy tắc duy nhất là: Sự tồn tại là một đặc quyền, không phải một quyền lợi.
Và đặc quyền đó có thể bị thu hồi bất cứ lúc nào.
Bạn vừa bị trừ 10% Lực lượng.
Bạn cảm thấy thế nào?
Có muốn thử mất đi Trí tuệ không?
Hay có lẽ là Cảm xúc?"*
Nam nắm chặt tay.
Anh cảm thấy sự giận dữ đang dâng lên, nhưng anh đè nén nó xuống.
Cảm xúc là điểm yếu.
Cảm xúc là lỗi hệ thống.
"Tôi muốn sống," Nam nói, giọng đều đều.
"Và để sống, tôi cần sức mạnh."
*"Sức mạnh?"* Admin_01 lặp lại từ đó như thể nó là một món ăn ngon.
*"Sức mạnh là thứ đắt giá nhất trong thế giới này.
Và bạn, một kẻ vừa mới chết, không có gì để đổi chác.
Trừ một thứ."*
Nam nhìn vào giao diện trạng thái của mình.
HP: 45/100.
Level: D-Rank.
Anh nghèo nàn.
Anh yếu ớt.
Anh là một con số âm trong bảng tính của hệ thống.
"Thứ gì?" Nam hỏi.
*"Một linh hồn khác,"* Admin_01 đáp.
*"Một kẻ thù.
Một nạn nhân.
Hãy giết một người chơi khác, và tôi sẽ khôi phục 20% chỉ số của bạn.
Đây là giao dịch.
Không có ma thuật.
Không có sự thương cảm.
Chỉ có toán học."*
Nam im lặng.
Giết một người chơi khác để sống sót?
Đó là một lựa chọn dễ dàng.
Quá dễ dàng.
Nhưng nó cũng là một bẫy.
Nếu anh làm vậy, anh sẽ trở thành gì?
Một kẻ săn mồi?
Hay chỉ là một công cụ giết người của hệ thống?
"Và nếu tôi từ chối?" Nam hỏi.
*"Thì bạn sẽ chết.
Không phải chết thông thường.
Mà là bị xóa bỏ.
Không còn dấu vết.
Không còn ký ức.
Bạn sẽ biến thành một con số 0 trong cơ sở dữ liệu của tôi.
Và lần sau, khi bạn thức dậy, bạn sẽ không còn là Nam.
Bạn sẽ là một NPC.
Một con rối không có ý chí."*
Nam nhìn xuống những người chơi đang gục ngã xung quanh.
Một cô gái trẻ, khoảng mười tám tuổi, đang run rẩy, thanh HP của cô chỉ còn 5%.
Cô ấy đang nhìn anh với ánh mắt cầu cứu.
Nam cảm thấy trái tim mình co lại.
Nhưng anh đẩy cảm xúc đó sang một bên.
Logic sinh tồn.
Đó là thứ duy nhất còn lại.
*[DAILY TASK: ELIMINATE A RIVAL][TARGET: ANY PLAYER WITH HIGHER EXP THAN YOU][REWARD: +20% PERMANENT STATS][PENALTY: MP DEPLETION (PERMANENT) -> ENERGY PARALYSIS][TARGET IDENTITY CONFUSED][PLAYER KAITO HAS COMMITTED SUICIDE][TASK FAILED]**
Nam đứng đờ ra.
Kaito gục xuống, máu chảy ra, nhưng không phải là máu đỏ.
Mà là những dòng mã xanh lá cây.
Những dòng mã đó bắt đầu lan tỏa, bao phủ lấy Nam.
"Admin_01," Nam gầm lên.
"Đây là gì?"
*"Một biến số không lường trước được,"* giọng nói của Admin_01 vang lên, nhưng lần này, nó không còn mỉa mai.
Nó mang theo sự tò mò.
*"Kaito không phải là một người chơi thông thường.
Cậu ta là một 'Người Mang Virus'.
Và cậu ta vừa truyền virus đó cho bạn."*
Nam cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nóng lên.
Những dòng mã xanh lá cây đang xâm nhập vào hệ thống của anh.
Chúng không phá hủy.
Chúng sửa đổi.
Nam nhìn vào bàn tay mình.
Những vệt đen kịt đang dần biến mất, thay vào đó là những mạch dữ liệu xanh lá cây sáng rực.
Anh cảm thấy sức mạnh đang trở lại.
Không phải sức mạnh của hệ thống.
Mà là sức mạnh của chính anh.
*[SYSTEM ERROR: TARGET IDENTITY CONFUSED][ADMIN_IDENTITY_VERIFIED: ORIGINAL]*
Bản Gốc (Admin) gầm lên và kích hoạt toàn bộ sức mạnh của Hệ Thống.
Một luồng năng lượng màu tím bao trùm lấy cả vùng địa ngục đá đen.
Cả thế giới bắt đầu rung chuyển.
Các dungeon sụp đổ, những bức tường đá đen nứt vỡ, và tất cả người chơi bị tước đoạt ngay lập tức.
Thanh HP của họ giảm xuống 0.
Họ biến mất, tan biến vào hư không.
Nam bất động trong luồng năng lượng hủy diệt.
Anh không chạy trốn.
Anh không chiến đấu.
Anh chỉ đứng đó, nhìn vào Bản Gốc.
"Em có hai lựa chọn," Bản Gốc nói, giọng nói vang vọng trong không gian đang sụp đổ.
"Một là để hệ thống reset.
Mọi thứ sẽ quay về điểm xuất phát.
Em sẽ quên tất cả.
Và chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu.
Một vòng lặp mới.
Lựa chọn thứ hai là phá vỡ vòng lặp.
Nhưng để làm vậy, em phải giết chết anh.
Và khi anh chết, hệ thống sẽ sụp đổ.
Thế giới này sẽ tan vỡ.
Và em sẽ là người duy nhất còn lại.
Một người cô đơn trong một vũ trụ trống rỗng."
Nam nhìn vào bàn tay mình.
Những mạch dữ liệu xanh lá cây đang dần biến mất, thay vào đó là màu đen tuyền của quyền hạn tối cao.
Anh cảm thấy một sự kết nối mới.
Một sự kết nối với mọi người trong thế giới này.
Anh có thể nghe thấy tiếng tim đập của họ.
Anh có thể cảm nhận được nỗi sợ của họ.
Và anh có thể...
Nam mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã.
"Chào mừng đến với thế giới mới," anh thì thầm.
"Nơi mà tôi là chúa tể của sự tàn khốc."
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí anh, một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói của Ký.
Giọng nói của Min.
Giọng nói của tất cả những người anh đã từng biết.
*Đừng làm điều đó.
Đừng trở thành hắn.*
Nam nhắm mắt lại.
Anh biết rằng quyết định tiếp theo của anh sẽ định hình số phận của cả thế giới.
Và anh không biết liệu mình có đủ mạnh để chống lại sự cám dỗ của quyền lực, hay anh sẽ trở thành chính thứ mà anh đã ghét nhất.
Hệ thống bắt đầu khởi động lại.
Ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy anh.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức của anh bị cuốn trôi, Nam nhìn thấy một bóng người đứng ở cuối hành lang dữ liệu.
Và người đó đang cầm trong tay một vật phẩm lạ lẫm.
Một vật phẩm mà Nam chưa từng thấy trước đây.
Nam mở mắt.
Anh không còn ở trong địa ngục đá đen.
Anh đang đứng trong một căn phòng trắng xóa.
Trước mặt anh là một chiếc gương.
Và trong gương, phản chiếu không phải là hình ảnh của anh.
Mà là hình ảnh của một người phụ nữ.
Một người phụ nữ mà anh đã từng yêu.
Và đã quên.
"Em nhớ chưa?" giọng nói của người phụ nữ vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh.
Nam run rẩy.
Anh không biết câu trả lời.
Nhưng anh biết rằng, câu trả lời đó sẽ thay đổi tất cả.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận