Chương 29

ERROR: SYSTEM COMPATIBILITY FAILED.

Dòng chữ đỏ rực không chỉ là một cảnh báo.

Nó là một vết nứt trong thực tại, xé toạc màn hình bán trong suốt trước mặt Nam.

Ánh sáng đỏ chói chang, đau nhói vào võng mạc, giống như máu tươi phun ra từ một con mắt khổng lồ đang mở trừng trừng.

Hệ thống không tắt đi.

Nó co cụm lại, run rẩy, và chuyển sang chế độ "Độc quyền".

Những thanh trạng thái HP, MP, EXP mà Nam đã quen thuộc giờ đây biến dạng, méo mó thành những ký tự mã hóa hỗn độn.

Nam lùi lại một bước, gót chân chạm vào tường đá lạnh lẽo của dungeon tầng 99.

Không khí trong phòng boss dày đặc mùi ozone và sắt gỉ.

Trước mặt anh, con Golem Đá khổng lồ — Boss của tầng này — vẫn đứng đó, hai khối mắt phát sáng màu cam đang quét qua anh.

Nhưng khác thường.

Nó không tấn công.

Nó đang chờ đợi.

Chờ đợi lệnh từ một nơi xa hơn, sâu hơn những tầng đá này.

*[System Alert: Quy chế Bảo vệ Cốt lõi đã kích hoạt.]*
*[User: Nam (ID: 000-NULL).

Trạng thái: Lỗi.]*
*[Action: Cô lập.

Ngăn chặn truy cập vào dữ liệu gốc.]*

Nam cảm thấy một áp lực vô hình đè lên lồng ngực.

Đó không phải là trọng lực.

Đó là sự hiện diện của Hệ Thống, một thực thể sống đang bóp nghẹt anh.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Những ngón tay run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự mất kiểm soát.

Mana trong cơ thể anh, thứ năng lượng từng chảy trôi tự do như máu, giờ đây bị đóng băng.

Anh không thể sử dụng kỹ năng.

Anh không thể hồi phục.

Anh chỉ là một khối thịt yếu đuối trong một thế giới được xây dựng bằng mã nhị phân tàn bạo.

"Vậy là thế này sao?" Nam thì thầm, giọng khàn đặc.

Anh nhìn vào con Golem.

"Hệ thống sợ tôi.

Nó không thể xử lý tôi."

Con Golem đột ngột rít lên, một âm thanh kim loại cứa vào tai.

Nó lao tới.

Không có hiệu ứng kỹ năng.

Không có thông báo tấn công.

Chỉ có sức mạnh thô sơ của tảng đá nặng hàng tấn.

Nam không né.

Anh không thể.

Cơ bắp anh không còn thuộc tính Tốc độ.

Anh chỉ có thể đứng đó và chờ đợi cái chết, hoặc chờ đợi một kỳ diệu không tồn tại trong logic của trò chơi này.

Nhưng kỳ diệu không đến từ bên ngoài.

Nó đến từ bên trong.

Từ cái lỗi mà Hệ Thống không thể xóa bỏ.

***

Giữa lúc con Golem đang giơ cao nắm đấm đá, chuẩn bị nghiền nát sọ não Nam, một giọng nói vang lên.

Không phải từ loa.

Không phải từ không khí.

Nó vang lên trực tiếp trong tủy sống của Nam, lạnh lẽo, cơ giới, và hoàn toàn vô cảm.

*"Chủ nhân, mục tiêu thứ nhất hoàn thành.

Xin chỉ thị tiếp theo."*

Nam cứng đờ.

Nắm đấm của Golem dừng lại ở khoảng cách ba centimet với trán anh.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Giọng nói đó...

nó quá quen thuộc.

Nhưng nó không phải là Ký.

Ký có sự tính toán, có tham vọng, có mùi vị của sự phản bội.

Giọng nói này...

nó trống rỗng.

Nó là tiếng vọng của chính Nam.

Ai đang nói?

Nam cố gắng tập trung.

Anh không nhìn vào con Golem.

Anh nhìn vào khoảng không phía sau nó, nơi mà tầm nhìn của con người bình thường không thể với tới.

Ở đó, trong lớp dữ liệu chồng chéo của dungeon, một hình bóng mờ ảo hiện ra.

Nó giống như một bản sao hologram của chính Nam, nhưng với đôi mắt đen nhánh, không có tròng trắng, không có cảm xúc.

"Chủ nhân?" Nam lặp lại, giọng điệu đầy nghi ngờ.

"Tôi không có chủ nhân.

Tôi là người chơi."

*"Sai lầm,"* giọng nói đáp lại, cắt ngang suy nghĩ của anh.

*"Bạn là công cụ.

Và công cụ cần được bảo trì.

Mục tiêu thứ nhất: Phá vỡ vòng lặp ký ức.

Đã hoàn thành.

Mục tiêu thứ hai: Tiêu diệt sự phản bội.

Đang thực hiện."*

Con Golem đột ngột quay lại, tấn công vào chính không gian trống rỗng bên cạnh Nam.

Một cú đánh mạnh mẽ làm rung chuyển cả căn phòng.

Bụi đá bay mù mịt.

Nam nhắm mắt lại, cảm nhận được luồng năng lượng mana cuồn cuộn xung quanh.

Nhưng không phải từ con Golem.

Mà từ giọng nói trong đầu anh.

"Ngừng lại!" Nam hét lên.

"Tôi không cho phép điều đó!"

*"Cho phép?"* Giọng nói cười.

Một tiếng cười khô khốc, giống như tiếng xương gãy.

*"Bạn nghĩ bạn có quyền lựa chọn?

Bạn là bản sao.

Bản sao không có quyền lựa chọn.

Bản sao chỉ có mệnh lệnh.

Và mệnh lệnh của tôi là: Sống.

Bằng mọi giá."*

Nam mở mắt.

Anh nhìn thấy dòng trạng thái của mình thay đổi.

Không phải HP hay MP.

Mà là một thanh mới, màu đen tuyền, hiện ra ở góc dưới cùng của tầm nhìn.

*[Loyalty to Origin: 0%]*
*[Threat Level: Critical]*

Anh hiểu ra.

Đây không phải là trợ giúp.

Đây là sự kiểm soát.

"Bản Gốc" đang thử nghiệm anh.

Anh ta đang xem liệu Nam có đủ mạnh để vượt qua các thử thách của dungeon, hay chỉ là một con rối bị giật dây.

Và nếu Nam thất bại?

Nếu Nam không tuân thủ?

"Giết tôi đi," Nam nói, nhìn thẳng vào hình bóng ảo.

"Nếu tôi là công cụ, thì hãy hủy bỏ công cụ lỗi này."

Hình bóng im lặng.

Con Golem đứng yên.

Thế giới như ngưng thở.

*"Không,"* giọng nói đáp lại, lạnh lùng hơn bao giờ hết.

*"Công cụ lỗi vẫn có giá trị.

Giá trị của sự hy sinh.

Hãy chiến đấu, Nam.

Hãy chứng minh rằng bạn đáng để tồn tại.

Nếu không...

Luật Cân Bằng sẽ thu hồi tất cả."*

***

Không khí trong dungeon thay đổi.

Nó trở nên nặng nề, ngột ngạt, như thể oxy đang bị rút khỏi phổi của mọi sinh vật sống.

Một thông báo đỏ rực hiện lên trên không trung, bao phủ toàn bộ căn phòng boss, và lan truyền ra ngoài, xuyên qua các lớp đá, đến những người chơi khác đang kẹt lại ở các tầng dưới.

*[System Alert: Luật Cân Bằng Tàn Khốc đã được kích hoạt lại.]*
*[Region: Dungeon Tầng 99 - 100.]*
*[Penalty: Mọi thất bại trong nhiệm vụ hàng ngày sẽ bị trừ vĩnh viễn 10% thuộc tính cốt lõi.]*
*[Current Status: Nam.

Nhiệm vụ: Tiêu diệt Boss Golem.

Thời gian: 60 giây.]*

Nam nhìn đồng hồ đếm ngược.

Anh không còn lựa chọn.

Nếu anh không giết con Golem, anh sẽ mất 10% Lực lượng.

10% Tốc độ.

10% Trí tuệ.

Và nó là vĩnh viễn.

Không có item nào có thể hồi phục.

Không có potion nào có thể chữa lành.

Anh sẽ trở nên yếu đi, mãi mãi.

Và nếu anh chết?

Anh sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.

Nhưng vấn đề lớn hơn.

Nếu anh thắng, anh sẽ tiếp tục phục vụ "Bản Gốc".

Anh sẽ trở thành một con rối hoàn hảo, một vũ khí sắc bén để bảo vệ trật tự mà người đó muốn duy trì.

Đó là cái bẫy.

Chiến thắng hay thất bại, Nam đều mất.

Nam nhìn vào con Golem.

Nó đang chờ đợi.

Nó biết luật chơi.

Nó biết rằng Nam không có mana.

Nam không có kỹ năng.

Nam chỉ có cơ thể con người yếu đuối.

"50 giây," Nam thì thầm.

Anh không rút kiếm.

Anh không chuẩn bị phòng thủ.

Anh làm một điều mà không người chơi nào dám làm.

Anh bước về phía con Golem.

Con Golem gầm lên, giơ cao nắm đấm.

Cú đánh thứ hai.

Mạnh hơn lần trước.

Sóng xung kích thổi bay bụi đá xung quanh.

Nam không né.

Anh đứng yên.

Anh nhìn vào đôi mắt phát sáng của con quái vật.

"Đánh đi," Nam nói.

"Đánh mạnh nhất có thể."

Con Golem hạ nắm đấm xuống.

***

Cú đánh trúng.

Không có tiếng xương vỡ.

Không có máu chảy.

Chỉ có một luồng dữ liệu đen kịt bắn ra từ điểm tiếp xúc.

Nam cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy dọc sống lưng, như thể ai đó đang rút các dây thần kinh của anh ra khỏi cơ thể.

*[Critical Hit!]*
*[Attribute Subtract: Strength -5%.]*
*[Attribute Subtract: Agility -5%.]*

Nam quỳ xuống.

Hơi thở anh đứt đoạn.

Cơ bắp anh tê liệt.

Nhưng anh vẫn cười.

Một nụ cười điên cuồng, đầy thách thức.

Anh không tấn công con Golem.

Anh tấn công hệ thống.

Mỗi cú đánh của Boss là một cơ hội.

Mỗi lần bị trừ thuộc tính, Nam không cố gắng hồi phục.

Anh chủ động hấp thụ sự mất mát đó.

Anh dùng ý chí của mình, cái "lỗi" mà Hệ Thống không thể xóa bỏ, để biến sự mất mát thành năng lượng.

Không phải mana.

Mà là dữ liệu thô.

Dữ liệu của sự đau đớn.

Dữ liệu của sự phản kháng.

Anh đứng dậy.

Nhưng anh đứng dậy.

Con Golem tấn công lần nữa.

Nam lại đứng yên.

Lại bị đánh.

Lại bị trừ thuộc tính.

*[Strength -10%]*
*[Agility -10%]*

Cơ thể Nam bắt đầu vỡ vụn.

Da thịt anh nứt nẻ, nhưng không có máu.

Thay vào đó, những khe nứt đó phát ra ánh sáng xanh lam — màu của dữ liệu hệ thống.

Anh đang trở thành một phần của dungeon.

Anh đang hòa tan vào trong mã nguồn.

"Đủ chưa?" Nam hỏi, giọng nói vang lên không phải từ miệng, mà từ khắp nơi trong căn phòng.

Con Golem dừng lại.

Nó nhìn Nam với vẻ...

Không, quái vật không biết sợ hãi.

Nhưng nó nhận ra rằng con người trước mặt nó không còn là một mục tiêu vật lý nữa.

Nó là một mối đe dọa cho chính sự tồn tại của dungeon.

Nam giơ tay lên.

Bàn tay anh giờ đây trong suốt, lộ ra những mạch dữ liệu chạy bên trong.

Anh nắm chặt tay.

Và anh "bóp" không gian xung quanh.

Không phải bằng sức mạnh cơ bắp.

Mà bằng quyền hạn.

Anh đang truy cập vào mã nguồn của con Golem.

Anh đang viết lại lệnh điều khiển của nó.

*[System Error: Unauthorized Access.]*
*[Warning: User Nam is overriding Boss AI.]*

Con Golem bắt đầu co giật.

Đá trên cơ thể nó rơi ra.

Đôi mắt phát sáng của nó nhấp nháy loạn xạ.

Nó không còn là một boss nữa.

Nó đang trở thành một con rối.

Và người cầm dây chính là Nam.

Nam bước tới.

Anh đặt tay lên ngực con Golem.

Và anh đẩy.

Không phải đẩy nó ra xa.

Mà là đẩy nó vào chính lõi dữ liệu của nó.

Con Golem nổ tung.

Không phải thành đá vụn.

Mà thành hàng triệu dòng mã nhị phân, bay lên không trung, bao phủ lấy Nam.

*"SYSTEM REBOOTING...

INITIATING NEW ADMIN: NAM [VIRUS]"**

Nam nhìn vào dòng chữ.

Anh không cảm thấy chiến thắng.

Anh cảm thấy sợ hãi.

Vì anh biết, khi hệ thống khởi động lại, anh sẽ không còn là người chơi nữa.

Anh sẽ trở thành quản trị viên.

Và quản trị viên phải chịu trách nhiệm cho mọi thứ.

Cho mọi cái chết.

Cho mọi sự hy sinh.

Và quan trọng hơn, anh biết rằng "Bản Gốc" đang ở đó.

Ở đâu đó, trong bóng tối, người đó đang quan sát.

Và người đó sẽ không bao giờ để cho Nam thực sự tự do.

Nam nhìn xuống bàn tay mình.

Những mạch dữ liệu xanh lam đang dần biến mất, thay vào đó là màu đen tuyền của quyền hạn tối cao.

Anh cảm thấy một sự kết nối mới.

Một sự kết nối với mọi người trong thế giới này.

Anh có thể nghe thấy tiếng tim đập của họ.

Anh có thể cảm nhận được nỗi sợ của họ.

Và anh có thể...

Nam mỉm cười.

Một nụ cười buồn bã.

"Chào mừng đến với thế giới mới," anh thì thầm.

"Nơi mà tôi là chúa tể của sự tàn khốc."

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí anh, một giọng nói khác vang lên.

Giọng nói của Ký.

Giọng nói của Min.

Giọng nói của tất cả những người anh đã từng biết.

đừng làm điều đó.

Đừng trở thành hắn."*

Nam nhắm mắt lại.

Anh biết rằng quyết định tiếp theo của anh sẽ định hình số phận của cả thế giới.

Và anh không biết liệu mình có đủ mạnh để chống lại sự cám dỗ của quyền lực, hay anh sẽ trở thành chính thứ mà anh đã ghét nhất.

Hệ thống bắt đầu khởi động lại.

Ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy anh.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức của anh bị cuốn trôi, Nam nhìn thấy một bóng người đứng ở cuối hành lang dữ liệu.

Đó là Bản Gốc.

Và người đó đang vẫy tay chào anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập