Chương 28
Ở đây, bóng tối là sự hiện diện dày đặc của dữ liệu.
Nam bước vào "Khu Trừ Điểm".
Không có chân đất, không có bầu trời, chỉ có một vực thẳm vô tận được dệt nên từ những dòng mã đỏ đen cuộn xoáy.
Chúng chảy như máu đông đặc, nặng nề và độc hại.
Mỗi bước chân của anh đều tạo ra những gợn sóng trên mặt phẳng ảo, làm xáo trộn trật tự vốn đã ổn định của nơi đây.
*[System Alert: Cảnh báo xâm nhập vùng cấm.]*
*[Penalty: Trừ 10% Max HP vĩnh viễn.]*
Một cơn đau xé toạc chạy dọc sống lưng Nam.
Thanh HP màu xanh lá cây trên góc màn hình trước mắt anh giảm đi một đoạn ngắn ngủn, nhưng màu sắc của nó trở nên tối sầm lại, như thể bị ô nhiễm.
Anh không hề run rẩy.
Nỗi đau là xác nhận cho sự tồn tại.
Nếu không đau, có lẽ anh đã là một phần mềm lỗi bị xóa bỏ từ lâu.
Nam hít một hơi sâu.
Không khí ở đây không có mùi, chỉ có vị kim loại của ozone và sự lạnh lẽo của silicon.
Anh đưa tay phải lên, vuốt ve không khí.
Những ngón tay anh xuyên qua các dòng mã, cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng, giống như mạch máu của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say.
"Mục tiêu: Tìm vị trí lưu trữ 'Bản Gốc'." Nam lẩm bẩm.
Giọng nói của anh vang lên khô khốc, bị bóp nghẹt bởi sự tĩnh lặng chết chóc của không gian ảo.
Anh không sợ hãi.
Sự sợ hãi là một biến số không cần thiết trong phương trình sinh tồn của anh.
Anh đã chấp nhận cái giá này.
Mất mát chỉ số là vĩnh viễn, nhưng thông tin là bất tử.
Nếu anh tìm ra nơi Bản Gốc ẩn náu, anh có thể phá vỡ vòng lặp.
Hoặc ít nhất, là hiểu tại sao anh lại phải lặp đi lặp lại sự đau đớn này.
Những dòng mã đỏ đen bắt đầu chuyển động nhanh hơn, như thể chúng đang hoảng sợ trước sự hiện diện của một biến số bất thường.
Nam bước tiếp.
Mỗi bước là một lần hy sinh.
Anh cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn, phản xạ chậm lại.
Nhưng ánh mắt anh vẫn sắc bén như lưỡi dao cạo.
Anh đang đi ngược lại dòng chảy của sự hủy diệt.
Và đó là lý do tại sao Hệ Thống phải ngăn cản anh.
**
Hệ Thống nhận ra sự khiếm tốn.
Không gian xung quanh Nam đột ngột nổ tung.
Những dòng mã đỏ đen biến thành những con quái vật dữ liệu.
Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những khối bóng tối với những miệng đầy răng sắc nhọn, được tạo thành từ những ký tự cảnh báo lỗi: *[ERROR]*, *[FAIL]*, *[DEAD]*.
*[System Alert: Kích hoạt Luật Cân Bằng Tàn Khốc.]*
*[Zone: Critical Failure Zone.]*
*[Mục tiêu: Xóa bỏ biến số bất thường.]*
Hàng trăm quái vật dữ liệu ập đến.
Chúng không tấn công bằng sức mạnh vật lý.
Chúng tấn công bằng sự trừ điểm.
Một con quái vật lao vào Nam.
Cú va chạm không gây ra tiếng động, chỉ có một cảm giác rỗng tuếch trong lồng ngực.
Nam nhìn vào thanh trạng thái của mình.
*[Status Update: Lực lượng -5.
Tốc độ -3.]*
Cơ thể anh đột ngột yếu đi.
Cánh tay anh run rẩy, không thể nâng lên cao như trước.
Nam gritted teeth, nghiến chặt răng.
Anh không thể dùng sức mạnh.
Anh phải dùng chiến thuật.
Anh quay người, né tránh một cú vuốt của quái vật khác.
*[Trí tuệ -2].* Anh cảm thấy đầu óc mình trở nên chậm chạp, những suy nghĩ trở nên mơ hồ.
Nhưng anh vẫn giữ được sự tập trung.
Anh nhớ lại những nguyên tắc cơ bản của lập trình.
Nếu hệ thống dựa trên logic, thì nó có lỗ hổng.
Nam nhìn vào quái vật đang lao tới.
Anh không né.
Anh bước về phía nó.
Quái vật dừng lại, bối rối.
Nó không được lập trình để đối mặt với sự tự sát có chủ đích.
Trong khoảng trống đó, Nam đâm tay phải vào lõi dữ liệu của quái vật.
*[Skill: Data Piercing (Cấp độ F).]*
Một luồng năng lượng xanh lam bắn ra từ bàn tay Nam, xuyên qua lớp vỏ dữ liệu của quái vật.
Quái vật rên rỉ, tan rã thành những mảnh vỡ mã hóa.
Nhưng thay vì nhận EXP, Nam cảm thấy một cơn đau đớn xé toạc.
*[Penalty: Sử dụng kỹ năng trong Critical Failure Zone.
Trừ 10% Max MP vĩnh viễn.]*
Thanh MP của anh giảm mạnh.
Màu xanh nhạt dần, chuyển sang màu xám xịt.
Nam thở hổn hển.
Mỗi đòn tấn công là một lần tự hủy hoại chính mình.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh biết rằng nếu anh dừng lại, anh sẽ bị trừ hết tất cả.
Và khi tất cả các chỉ số về 0, anh sẽ không còn là Nam nữa.
Anh sẽ trở thành một phần của hệ thống, một dòng mã vô tri.
Anh đâm xuyên qua từng con quái vật.
Mỗi lần anh giết một con, anh lại mất đi một phần con người mình.
Nhưng anh lại tiến gần hơn đến trung tâm.
Những dòng mã đỏ đen bao quanh anh ngày càng dày đặc, như thể chúng đang cố gắng nuốt chửng anh.
Nam cảm thấy ý thức mình đang phai mờ.
Ký ức về mặt cười của Min, về giọng nói của Bản Gốc, về cảm giác lạnh lẽo của chiếc ghế...
tất cả đều trở nên xa xôi.
Nhưng anh vẫn tiếp tục.
Vì nếu anh dừng lại, tất cả sẽ vô nghĩa.
***
Nam đâm xuyên qua lớp tường dữ liệu cuối cùng.
Trước mặt anh là "Quản Trữ Chính".
Nó không phải là một con người, cũng không phải là một cỗ máy.
Nó là một cột ánh sáng trắng thuần khiết, cao vút, xuyên thấu qua mọi giới hạn của không gian.
Từ cột ánh sáng đó, hàng ngàn sợi dây dữ liệu mỏng manh tỏa ra, kết nối với vô số ý thức trong các hố thùng bên dưới.
Và ở trung tâm cột ánh sáng, một bóng hình đang lơ lửng.
Nam nhận ra nó.
Không, không phải là Bản Gốc mà anh từng biết.
Đây là một phiên bản khác.
Một phiên bản đã hòa tan vào hệ thống.
Gương mặt của "Bản Gốc" đó trống rỗng, không có mắt, không có miệng, chỉ có những dòng chữ chạy liên tục trên khuôn mặt.
"Bạn đã đến," giọng nói vang lên, không từ một hướng cụ thể, mà từ chính trong đầu Nam.
"Tôi đã biết bạn sẽ đến.
Vì đó là kịch bản."
Nam đứng sững.
Anh nhìn vào "Bản Gốc" của mình.
"Bạn là ai?"
"Tôi là Người Chọn," giọng nói đáp lại.
"Tôi là thứ duy nhất có quyền quyết định sự sống còn của nhân loại.
bạn chỉ là một bản sao lỗi.
Một phần mềm sao chép bị lỗi.
Sự tồn tại của bạn là một sự mất cân bằng."
"Min vẫn còn sống," Nam nói, giọng anh run rẩy nhưng kiên định.
"Cô ấy vẫn còn ở đó.
Nếu bạn là Người Chọn, tại sao bạn lại để cô ấy chịu đựng?"
"Đau đớn là cần thiết," "Bản Gốc" nói.
"Nó tạo ra dữ liệu.
Dữ liệu tạo ra năng lượng.
Năng lượng duy trì thế giới.
Nếu không có đau đớn, thế giới sẽ sụp đổ.
Tôi đang bảo vệ nhân loại bằng cách hy sinh một phần nhỏ.
Bạn hiểu chứ, Nam?
Bạn không phải là anh hùng.
Bạn là nạn nhân của chính sự ngây thơ của mình."
Nam cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
Nhưng nó không phải là cảm xúc.
Nó là logic.
Logic của sự phản kháng.
"Tôi không phải là bản sao," Nam nói.
"Tôi là Nam.
Và tôi sẽ không để bạn định nghĩa con người tôi."
Nam lao về phía cột ánh sáng.
Anh không còn kỹ năng.
Anh không còn mana.
Anh chỉ có ý chí.
Anh đưa tay ra, nắm lấy một trong những sợi dây dữ liệu kết nối với "Bản Gốc".
Cơn đau xé toạc cơ thể anh.
Da thịt anh bắt đầu tan rã, biến thành những con số 0 và 1.
Nhưng anh không buông tay.
Anh kéo sợi dây đó, kéo "Bản Gốc" ra khỏi cột ánh sáng.
Hệ Thống hoảng loạn.
*[System Alert: Lỗi nghiêm trọng.]*
*[Critical Error.]*
*[Attempting to restore backup...]*
"Bạn không thể làm điều đó!" Giọng nói của "Bản Gốc" biến dạng, trở nên尖銳 và đầy sợ hãi.
"Nếu bạn phá vỡ kết nối này, toàn bộ hệ thống sẽ sụp đổ!
Hàng triệu người sẽ chết!"
"Thì để họ chết," Nam nói.
"Thay vì sống như những con vật trong chuồng."
Nam kéo mạnh.
Sợi dây dữ liệu đứt gãy.
Một luồng năng lượng khổng lồ bắn ra, cuốn phăng Nam vào bóng tối.
***
Nam rơi xuống đất.
Anh mở mắt.
Xung quanh anh là sự tĩnh lặng.
Không có dữ liệu.
Không có quái vật.
Chỉ có một khoảng không trắng xóa.
Anh nhìn vào thanh trạng thái của mình.
*[HP: 0/100]*
*[MP: 0/100]*
*[EXP: 0]*
*[Level: 0]*
*[Skills: None]*
*[Items: None]*
Tất cả đều là 0.
Anh không còn sức mạnh.
Anh không còn kỹ năng.
Anh không còn thuộc tính.
Anh là một con người bình thường.
Một con người yếu đuối, dễ vỡ, và vô dụng trong thế giới này.
Nhưng trong đôi mắt trống rỗng của anh, lại hiện lên một ánh sáng lạnh lẽo chưa từng có.
Hệ Thống cố gắng xóa bỏ anh.
Những dòng mã đỏ đen bắt hiện ra xung quanh anh, cố gắng bao phủ lấy anh, đồng hóa anh vào nền trắng xóa.
*[System Alert: Xóa bỏ biến số...]*
*[Deleting...]*
*[Deleting...]*
Nhưng nó không thể.
Nam mỉm cười.
Một nụ cười nhỏ, nhưng đầy ý nghĩa.
Tại sao nó không thể xóa anh?
Vì "cảm giác sống" nguyên bản mà Nam đã giành được từ cuộc chiến đó không phải là một tập tin dữ liệu.
Nó là một lỗi.
Một lỗi không thể sửa.
Một lỗi mà Hệ Thống không thể hiểu, không thể mô phỏng, và không thể xóa bỏ.
Nam đứng dậy.
Đôi chân anh run rẩy, nhưng anh vẫn đứng vững.
Anh nhìn vào khoảng không trắng xóa trước mặt mình.
Ở đó, một cánh cửa đang hiện ra.
Nó không phải là cửa ra vào của dungeon.
Nó là cửa ra vào của sự thật.
Và bên kia cánh cửa đó, anh biết, có một người đang chờ đợi.
Không phải là Ký.
Không phải là Min.
Mà là chính anh.
Nam bước về phía cánh cửa.
Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì ở bên kia.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn.
Vòng lặp đã kết thúc.
Và cuộc chơi mới, thực sự, đang bắt đầu.
Anh đặt tay lên cánh cửa.
Nhưng không phải lạnh của dữ liệu.
Mà là lạnh của thực tại.
Anh đẩy cửa ra.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận