Chương 27
Không khí trong "Cổng Vào Tầng 3" đặc quánh, lạnh lẽo như băng giá, bám chặt vào da thịt anh.
Đây không phải là một không gian vật lý thông thường, mà là một vùng đệm số liệu, nơi thực tại bị bóp méo bởi áp lực của Hệ Thống.
Nam bước từng bước thận trọng, đôi mắt quét nhanh qua những bóng tối nhấp nháy.
Anh không tin vào giác quan của mình, nhưng anh tin vào dữ liệu.
Và dữ liệu đang hét lên về sự nguy hiểm.
Ngay khi bàn chân trái của anh chạm xuống nền đá lạnh cứng, một âm thanh "Ding" sắc lẹm vang lên.
Nó không phát ra từ loa nào, mà rung động trực tiếp trong tủy sống, khiến anh phải nhăn mặt vì đau đớn.
Một cửa sổ thông báo màu xanh lơ hiện lên trước mắt, che khuất tầm nhìn.
Nam nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Ba con quái vật.
Hình phạt là vĩnh viễn.
Trong thế giới này, "vĩnh viễn" là một từ đáng sợ hơn cả cái chết.
Nếu anh mất sức bền, cơ thể anh sẽ suy yếu dần, không thể hồi phục, không thể nâng cấp.
Anh sẽ trở thành một xác sống đi lại, một món đồ chơi phế thải của Hệ Thống.
Ba bóng hình trong suốt, tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, trượt ra từ những khe nứt trên tường.
Chúng không có mắt, không có miệng, chỉ có một khối chất lỏng axit đang sôi sục.
Slime Acid.
Dễ dàng cho một người bình thường, nhưng đối với Nam, với cấp độ D-rank đang bị kìm kẹp và những chỉ số đã bị bào mòn qua vô số vòng lặp, đây là một thách thức sống còn.
Nam không rút vũ khí.
Anh không có vũ khí.
Anh chỉ có cơ thể và trí tuệ.
Anh quan sát chuyển động của chúng.
Chúng di chuyển theo một mẫu hình lặp lại, chậm chạp nhưng không ngừng nghỉ.
Anh nhận ra điểm yếu: chúng sợ nhiệt độ cao và va chạm mạnh.
Nam hít sâu một hơi, tập trung toàn bộ mana còn lại vào hai bàn chân.
Cơ bắp anh co lại, bùng nổ năng lượng.
Nam lao về phía trước, không phải để chạy trốn, mà để tấn công.
Anh né tránh tia axit bắn ra từ con Slime đầu tiên, cơ thể anh nghiêng đi một góc nguy hiểm, mồ hôi chảy ròng ròng xuống trán.
Anh dùng vai va vào lõi của con quái vật, cảm giác trơn trượt và lạnh giá lan tỏa khắp cơ thể.
Con Slime vỡ tan, hóa thành một vũng chất lỏng sủi bọt, hòa vào nền đá.
Nhưng Nam không dừng lại.
Anh cảm thấy một sự bất an mơ hồ.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn, như thể chính Dungeon đang quan sát anh.
Anh quay đầu lại, mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối phía sau.
Ở đó, hai con Slime còn lại không di chuyển về phía anh.
Chúng đứng yên.
Đứng đó, như những bức tượng.
Nam nhíu mày.
Logic sinh tồn báo động.
Điều này không đúng với quy luật hành vi của quái vật Rank E.
Chúng phải đói.
Chúng phải tấn công.
Tại sao chúng lại dừng lại?
Anh từ từ lùi lại, tay siết chặt lại thành nắm đấm.
Mana trong cơ thể anh giảm đi nhanh chóng, thanh MP hiện lên màu đỏ báo động.
Anh cần hoàn thành nhiệm vụ.
Anh cần sống sót.
Nhưng trực giác của anh, thứ đã được tôi luyện qua hàng ngàn lần chết và tái sinh, đang gào thét rằng có điều gì đó sai trái.
Rất sai trái.
*[Tên: Slime Acid (Phiên bản lỗi #402)][HP: 0/150][MP: 0/0][Level: 1][Trạng thái: Đã chết.][Lỗi: Dữ liệu không khớp.
Bản sao đã bị nhiễm độc.][Nam (Bản Sao #739)][Level: D-rank][HP: 85/100][MP: 12/50][Trạng thái: Bị nghi ngờ.]*
Nam lao vào bóng tối của Tầng 3.
Không gian xung quanh anh bắt đầu biến dạng.
Các bức tường đá xám xịt bỗng nhiên cong queo, như thể chúng đang sống, đang thở.
Những cột trụ vỡ vụn di chuyển vị trí mỗi khi anh nhìn đi chỗ khác, tạo ra một mê cung không ngừng thay đổi.
Đây là cơ chế "Luật Cân Bằng Tàn Khốc" đang kích hoạt.
Hệ Thống đang thử thách khả năng thích ứng của anh, đánh vào tâm lý của anh.
Nam nhắm mắt lại, tắt giác quan thị giác.
Anh dựa vào âm thanh.
Tiếng bước chân của mình, tiếng gió thổi qua những khe nứt, tiếng nhịp tim của mình.
Anh đếm từng bước.
Một, hai, ba.
Anh nhớ lại bản đồ của Tầng 3 từ những lần trước.
Nó luôn giống nhau, về mặt cấu trúc cơ bản.
Sự biến dạng chỉ là ảo ảnh, một lớp phủ dữ liệu nhằm gây nhầm lẫn.
Anh bước tiếp, thận trọng.
Mỗi bước chân đều là một cuộc đánh cược.
Nếu anh bước sai, anh có thể rơi vào một bẫy dữ liệu, nơi thời gian bị kéo dãn, nơi mana bị hút cạn kiệt.
Gần trung tâm dungeon, không khí trở nên lạnh giá hơn.
Mùi kim loại tanh tưởi tan biến, thay vào đó là mùi hương ngọt ngào, ngai ngái của hoa thối rữa.
Nam mở mắt ra.
Trước mặt anh là một khoảng trống rộng lớn, được bao quanh bởi những bức tường cao vút, phủ đầy những sợi dây leo phát sáng màu đỏ thẫm.
Ở trung tâm khoảng trống, một chiếc ghế làm bằng xương rồng, uốn cong thành hình một ngai vàng, đang lơ lửng trong không trung.
Trên chiếc ghế đó, không có ai.
Nhưng không khí xung quanh nó nặng nề, áp lực, như thể có một thực thể vô hình đang ngồi đó, quan sát anh.
Nam tiến lại gần, thận trọng.
Anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ, như thể chiếc ghế đó đang gọi tên anh.
Nó không phải là một bẫy vật lý.
Nó là một bẫy tâm lý.
Một lời mời gọi từ sâu thẳm trong tiềm thức của anh.
Anh ngồi xuống.
Không phải vì anh muốn, mà vì cơ thể anh tự động di chuyển, như thể nó đã được lập trình sẵn để làm điều này.
Khi mông anh chạm vào bề mặt lạnh lẽo của chiếc ghế, một luồng dữ liệu khổng lồ冲进 vào đầu anh.
*[System Alert: Nhiệm vụ đặc biệt cập nhật.][Mục tiêu: Tiêu diệt 'Quả Tim Rung Chuyển'.][Gợi ý: Chỉ có bạn mới có thể làm điều đó.]*
"Vì em đã phá vỡ quy tắc, anh sẽ phải sửa lại.
Lần này, không phải là trừ điểm chỉ số."
Giọng nói vang vọng khắp không gian, lạnh lùng, vô cảm, nhưng lại mang theo một sự thân thuộc đáng sợ.
Đó là giọng nói của Bản Gốc.
Giọng nói của chính Nam.
Xung quanh Nam, mọi chỉ số HP, MP, EXP đang tự động hồi phục về mức tối đa.
Thanh trạng thái của anh lấp đầy màu xanh lá cây rực rỡ.
Nhưng kèm theo sự hồi phục đó là một sự thay đổi ghê rợn.
Da thịt của Nam bắt đầu trong suốt dần.
Anh nhìn thấy những dòng code màu đỏ chạy dưới da, như những con rắn nhỏ bé, đang bò dọc khắp cơ thể anh.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Nó đang tan rã.
Không phải thành máu và thịt, mà thành dữ liệu.
Thành những con số 0 và 1.
Nam nhìn vào con quái vật kia.
Nó cũng đang trong suốt.
Nó cũng đang tan rã.
Nhưng nó không sợ hãi.
Nó mỉm cười.
Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy yêu thương.
"Em không thể thoát khỏi vòng lặp, Nam," giọng nói Bản Gốc vang lên, gần gũi hơn, như thể đang thì thầm vào tai anh.
"Vì em chính là vòng lặp đó.
anh là người duy nhất có thể kết thúc nó."
Nam cố gắng nói, nhưng anh không thể.
Cổ họng anh đã biến thành dữ liệu.
Anh chỉ có thể nhìn.
Nhìn vào sự thật.
Nhìn vào sự hủy diệt.
Nhìn vào chính mình.
Và rồi, mọi thứ tắt ngúm.
Chỉ còn lại một dòng chữ duy nhất, lơ lửng trong bóng tối:
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận