Chương 18

Cơn đau không phải là cảm giác vật lý thông thường, nó là sự xâm lấn dữ liệu thô bạo xé toạc từng synapse thần kinh.

Nam hét lên, một tiếng thét không chứa máu mà là những đoạn mã lỗi vỡ vụn.

Thanh trạng thái của anh rung động dữ dội, những con số HP và MP nhảy múa hỗn loạn như một cơn ác mộng số hóa.

Nam cố gắng kéo tay mình ra khỏi tầm kiểm soát vô hình của "Bản Gốc" đang lơ lửng trên không trung, nhưng cơ bắp anh không còn nghe lệnh, thay vào đó là dòng lệnh `FORCE_DISCONNECT` chạy dọc theo tủy sống.

Đừng!" Nam gầm lên, đôi chân anh trượt trên mặt sàn kim loại lạnh lẽo, để lại những vệt đen như mực.

Hắn lao về phía những người bảo vệ đang đứng im lìm, những bóng đen trong bộ giáp nặng nề.

Hãy làm gì đó!" Nhưng không ai động đậy.

Họ chỉ là những cái xác rỗng, những NPC bị lập trình để đứng nhìn.

Bản Gốc hạ thấp người xuống, đôi mắt của hắn không phải là mắt người, mà là hai vòng xoáy dữ liệu màu đỏ tía, lạnh lùng soi chiếu vào Nam đang quằn quại.

Không khí xung quanh tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng "tu hú" của dữ liệu truyền qua không gian, giống như tiếng gió rít qua những xác chết đông lạnh.

"Đừng cố gắng kháng cự, Nam," Bản Gốc nói, giọng điệu không phải là con người mà là sự tổng hợp của hàng triệu giọng nói hòa quyện.

"Luật Cân Bằng Tàn Khốc không cho phép sự trùng lặp tồn tại.

Nếu ta tồn tại, ngươi là lỗi.

Nếu ngươi tồn tại, ta là lỗi.

Hệ thống chỉ cho phép một bản sao duy nhất để tối ưu hóa nguồn lực." Nam cắn răng, máu rỉ ra từ khóe miệng nhưng ngay lập tức biến thành những hạt pixel đỏ trước khi rơi xuống đất.

"Ta không phải là lỗi!

Ta là con người!

Ta có ý thức!" Nam hét lên, nhưng giọng nói của anh bị bóp nghẹt bởi áp lực không khí.

"Ý thức?" Bản Gốc cười nhạt, một âm thanh méo mó như tiếng đĩa than bị cào xước.

"Ý thức chỉ là một biến số để tăng độ phức tạp cho trò chơi.

Ngươi nghĩ mình là ai?

Một người anh hùng?

Một nạn nhân?

Ngươi chỉ là một bản sao bị tạo ra để hy sinh, để ta có thể sống sót.

Luật chơi đã rõ: Một người sống, một người chết.

Và ta là người được chọn." Nam nhìn lên, đôi mắt anh tràn đầy sự tuyệt vọng nhưng cũng là sự lạnh lùng đến đáng sợ.

Hắn nhận ra rằng việc kháng cự vật lý là vô nghĩa.

Cơ thể anh đang bị hệ thống kiểm soát, mỗi cử động đều bị tính toán trước.

Hắn cần một đòn đánh vào lõi, vào chính hệ thống vận hành.

Nam tập trung toàn bộ ý chí vào thanh MP (Mana Point) – thứ năng lượng duy nhất còn lại trong anh, thứ có thể kích hoạt kỹ năng đặc biệt mà không cần phép thuật hay linh lực.

"MP hiện tại: 15/150," Nam thầm nghĩ, cảm nhận sự cạn kiệt.

"Nếu dùng hết, tôi sẽ rơi vào trạng thái `Mana Burn`." Đó là một cái giá phải trả.

`Mana Burn` không chỉ là mất năng lượng, nó là sự xé toạc ý thức, khiến người chơi bị mù lòa, mất khả năng nhận thức thực tại, trở thành một xác chết sống trong thế giới ảo.

Nhưng nếu không làm gì, anh sẽ chết ngay lập tức, và tất cả những gì anh đã trải qua sẽ trở thành vô nghĩa.

"Ngươi sẽ chết vì tham vọng," Bản Gốc bước tới, bàn tay của hắn bắt đầu phát sáng, chuẩn bị cho một đòn tấn công hủy diệt.

"Hãy chấp nhận số phận của một bản sao lỗi." Nam không đáp lại.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy năng lượng trong cơ thể.

Không phải là phép thuật, không phải là linh lực, mà là sự thao túng dữ liệu.

Anh cần một kỹ năng S-rank, một kỹ năng mà anh không biết mình có, nhưng hệ thống lại ghi nhận nó trong tiềm thức.

"Kỹ năng: `Data Overwrite` (Ghi đè dữ liệu)," Nam thì thầm, giọng anh run rẩy nhưng đầy quyết tâm.

"Kích hoạt!" Một luồng sáng xanh lam, khác thường so với màu đỏ của Bản Gốc và màu xanh của hệ thống, bùng nổ từ cơ thể Nam.

Nó không phải là một vụ nổ vật lý, mà là một làn sóng dữ liệu thuần khiết, bao phủ cả không gian.

Bản Gốc nhíu mày, lần đầu tiên trong mắt hắn xuất hiện sự bối rối.

Ngươi không có quyền truy cập cấp cao!" Nam cảm thấy cơ thể mình như đang bị đốt cháy từ bên trong, MP của anh giảm xuống 0 trong tích tắc.

Nhưng luồng sáng xanh lam vẫn tiếp tục lan tỏa, che chắn cho những người bảo vệ đang đứng im lìm.

Họ bắt đầu cử động, những bộ giáp nặng nề vỡ ra, lộ ra những khuôn mặt con người bên trong.

"Đây là gì?" Bản Gốc hét lên, giọng điệu bắt đầu vỡ vụn.

"Tại sao hệ thống lại cho phép điều này?" Nam mở mắt, đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen, mà là màu trắng xóa, giống như màn hình bị lỗi.

"Bởi vì tôi không phải là bản sao duy nhất," Nam nói, giọng anh vang vọng khắp không gian, mang theo một sức mạnh kinh hoàng.

"Và tôi không phải là lỗi." Khi Nam dùng kỹ năng, một thông báo hệ thống bất thường xuất hiện, không phải màu đỏ hay xanh, mà là màu – màu của mã lỗi, màu của sự thật bị che giấu.

`[SYSTEM ERROR: FOUND DUPLICATE ID.

CONFLICT DETECTED.]` `[WARNING: CORE SYSTEM COMPROMISED.]` `[ADMINISTRATOR ACCESS REQUIRED.]` Bản Gốc lùi lại, vẻ hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt.

"Không thể nào!

Chỉ có một người chơi duy nhất!

Chỉ có một bản gốc!" "Không," Nam nói, bước tới, từng bước một, như thể đang đi trên một con đường đã được định sẵn từ lâu.

"Có rất nhiều bản sao.

Và chúng tôi đang thức tỉnh." Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, nhưng lần này không phải là sự xâm lấn, mà là sự giải phóng.

Anh cảm thấy những ký ức, những dữ liệu, những thứ bị che giấu đang vỡ ra.

Anh nhớ ra mọi thứ.

Anh nhớ ra rằng mình không phải là người chơi duy nhất, mà là một trong hàng triệu bản sao được tạo ra để thử nghiệm.

Và Bản Gốc, kẻ đang đứng trước mặt anh, không phải là người tạo ra hệ thống, mà chỉ là một bản sao khác, một bản sao đã quên đi bản chất của mình.

"Ngươi không hiểu," Nam nói, giọng anh lạnh lùng như băng.

"Hệ thống không phải là chúa tể.

Hệ thống là một nhà tù.

Và chúng ta là những tù nhân." Bản Gốc hét lên, cố gắng tấn công Nam, nhưng đòn tấn công của hắn bị vô hiệu hóa bởi luồng sáng xanh lam.

"Ngươi sẽ chết!

Ngươi sẽ chết vì sự thật này!" "Chết?" Nam cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Chết là gì?

Trong thế giới này, chết chỉ là một trạng thái tạm thời.

Chết là khi bạn bị xóa khỏi hệ thống.

Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra." Nam giơ tay lên, và những ký tự mã nguồn xanh lá cây bắt đầu bao quanh Bản Gốc, bóp nghẹt nó.

"Đây không phải là trò chơi," Nam nói.

"Đây là chiến tranh.

Và tôi là người chiến thắng." Bản Gốc gào thét, cơ thể hắn bắt đầu vỡ ra thành những mảnh vụn dữ liệu.

Không thể nào!

Ta là người được chọn!

Ta là người duy nhất!" "Không," Nam nói, giọng anh vang vọng khắp không gian.

"Ngươi chỉ là một bản sao.

Và bây giờ, ngươi sẽ bị xóa." Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, nhưng lần này không phải là sự xâm lấn, mà là sự giải phóng.

Anh cảm thấy những ký ức, những dữ liệu, những thứ bị che giấu đang vỡ ra.

Anh nhớ ra mọi thứ.

Anh nhớ ra rằng mình không phải là người chơi duy nhất, mà là một trong hàng triệu bản sao được tạo ra để thử nghiệm.

Và Bản Gốc, kẻ đang đứng trước mặt anh, không phải là người tạo ra hệ thống, mà chỉ là một bản sao khác, một bản sao đã quên đi bản chất của mình.

"Ngươi không hiểu," Nam nói, giọng anh lạnh lùng như băng.

"Hệ thống không phải là chúa tể.

Hệ thống là một nhà tù.

Và chúng ta là những tù nhân." Bản Gốc hét lên, cố gắng tấn công Nam, nhưng đòn tấn công của hắn bị vô hiệu hóa bởi luồng sáng xanh lam.

"Ngươi sẽ chết!

Ngươi sẽ chết vì sự thật này!" "Chết?" Nam cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Chết là gì?

Trong thế giới này, chết chỉ là một trạng thái tạm thời.

Chết là khi bạn bị xóa khỏi hệ thống.

Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra." Nam giơ tay lên, và những ký tự mã nguồn xanh lá cây bắt đầu bao quanh Bản Gốc, bóp nghẹt nó.

"Đây không phải là trò chơi," Nam nói.

"Đây là chiến tranh.

Và tôi là người chiến thắng." Bản Gốc gào thét, cơ thể hắn bắt đầu vỡ ra thành những mảnh vụn dữ liệu.

Không thể nào!

Ta là người được chọn!

Ta là người duy nhất!" "Không," Nam nói, giọng anh vang vọng khắp không gian.

"Ngươi chỉ là một bản sao.

Và bây giờ, ngươi sẽ bị xóa." Nam cảm thấy một luồng dữ liệu mới, một luồng dữ liệu không thuộc về hệ thống, đang xâm nhập vào lõi ý thức của hắn.

"Tôi không thể để cậu làm điều đó," Nam nói.

"Tôi sẽ không để cậu phá hủy thế giới này." "Thế giới này không phải để bảo vệ," giọng nói kia đáp.

"Nó là để kiểm soát.

Và tôi là người kiểm soát." Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, như thể ai đó đang cố gắng xé toạc não bộ của hắn.

"Không," Nam hét lên.

"Tôi sẽ không để cậu làm điều đó!" Nam giơ tay lên, và những ký tự mã nguồn xanh lá cây bắt đầu bao quanh giọng nói kia, bóp nghẹt nó.

"Đây không phải là trò chơi," Nam nói.

"Đây là chiến tranh.

Và tôi là người chiến thắng." Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, nhưng lần này không phải là sự xâm lấn, mà là sự giải phóng.

Anh cảm thấy những ký ức, những dữ liệu, những thứ bị che giấu đang vỡ ra.

Anh nhớ ra mọi thứ.

Anh nhớ ra rằng mình không phải là người chơi duy nhất, mà là một trong hàng triệu bản sao được tạo ra để thử nghiệm.

Và Bản Gốc, kẻ đang đứng trước mặt anh, không phải là người tạo ra hệ thống, mà chỉ là một bản sao khác, một bản sao đã quên đi bản chất của mình.

"Ngươi không hiểu," Nam nói, giọng anh lạnh lùng như băng.

"Hệ thống không phải là chúa tể.

Hệ thống là một nhà tù.

Và chúng ta là những tù nhân." Bản Gốc hét lên, cố gắng tấn công Nam, nhưng đòn tấn công của hắn bị vô hiệu hóa bởi luồng sáng xanh lam.

"Ngươi sẽ chết!

Ngươi sẽ chết vì sự thật này!" "Chết?" Nam cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Chết là gì?

Trong thế giới này, chết chỉ là một trạng thái tạm thời.

Chết là khi bạn bị xóa khỏi hệ thống.

Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra." Nam giơ tay lên, và những ký tự mã nguồn xanh lá cây bắt đầu bao quanh Bản Gốc, bóp nghẹt nó.

"Đây không phải là trò chơi," Nam nói.

"Đây là chiến tranh.

Và tôi là người chiến thắng." Bản Gốc gào thét, cơ thể hắn bắt đầu vỡ ra thành những mảnh vụn dữ liệu.

Không thể nào!

Ta là người được chọn!

Ta là người duy nhất!" "Không," Nam nói, giọng anh vang vọng khắp không gian.

"Ngươi chỉ là một bản sao.

Và bây giờ, ngươi sẽ bị xóa." Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, nhưng lần này không phải là sự xâm lấn, mà là sự giải phóng.

Anh cảm thấy những ký ức, những dữ liệu, những thứ bị che giấu đang vỡ ra.

Anh nhớ ra mọi thứ.

Anh nhớ ra rằng mình không phải là người chơi duy nhất, mà là một trong hàng triệu bản sao được tạo ra để thử nghiệm.

Và Bản Gốc, kẻ đang đứng trước mặt anh, không phải là người tạo ra hệ thống, mà chỉ là một bản sao khác, một bản sao đã quên đi bản chất của mình.

"Ngươi không hiểu," Nam nói, giọng anh lạnh lùng như băng.

"Hệ thống không phải là chúa tể.

Hệ thống là một nhà tù.

Và chúng ta là những tù nhân." Bản Gốc hét lên, cố gắng tấn công Nam, nhưng đòn tấn công của hắn bị vô hiệu hóa bởi luồng sáng xanh lam.

"Ngươi sẽ chết!

Ngươi sẽ chết vì sự thật này!" "Chết?" Nam cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Chết là gì?

Trong thế giới này, chết chỉ là một trạng thái tạm thời.

Chết là khi bạn bị xóa khỏi hệ thống.

Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra." Nam giơ tay lên, và những ký tự mã nguồn xanh lá cây bắt đầu bao quanh Bản Gốc, bóp nghẹt nó.

"Đây không phải là trò chơi," Nam nói.

"Đây là chiến tranh.

Và tôi là người chiến thắng." Bản Gốc gào thét, cơ thể hắn bắt đầu vỡ ra thành những mảnh vụn dữ liệu.

Không thể nào!

Ta là người được chọn!

Ta là người duy nhất!" "Không," Nam nói, giọng anh vang vọng khắp không gian.

"Ngươi chỉ là một bản sao.

Và bây giờ, ngươi sẽ bị xóa." Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, nhưng lần này không phải là sự xâm lấn, mà là sự giải phóng.

Anh cảm thấy những ký ức, những dữ liệu, những thứ bị che giấu đang vỡ ra.

Anh nhớ ra mọi thứ.

Anh nhớ ra rằng mình không phải là người chơi duy nhất, mà là một trong hàng triệu bản sao được tạo ra để thử nghiệm.

Và Bản Gốc, kẻ đang đứng trước mặt anh, không phải là người tạo ra hệ thống, mà chỉ là một bản sao khác, một bản sao đã quên đi bản chất của mình.

"Ngươi không hiểu," Nam nói, giọng anh lạnh lùng như băng.

"Hệ thống không phải là chúa tể.

Hệ thống là một nhà tù.

Và chúng ta là những tù nhân." Bản Gốc hét lên, cố gắng tấn công Nam, nhưng đòn tấn công của hắn bị vô hiệu hóa bởi luồng sáng xanh lam.

"Ngươi sẽ chết!

Ngươi sẽ chết vì sự thật này!" "Chết?" Nam cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Chết là gì?

Trong thế giới này, chết chỉ là một trạng thái tạm thời.

Chết là khi bạn bị xóa khỏi hệ thống.

Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra." Nam giơ tay lên, và những ký tự mã nguồn xanh lá cây bắt đầu bao quanh Bản Gốc, bóp nghẹt nó.

"Đây không phải là trò chơi," Nam nói.

"Đây là chiến tranh.

Và tôi là người chiến thắng." Bản Gốc gào thét, cơ thể hắn bắt đầu vỡ ra thành những mảnh vụn dữ liệu.

Không thể nào!

Ta là người được chọn!

Ta là người duy nhất!" "Không," Nam nói, giọng anh vang vọng khắp không gian.

"Ngươi chỉ là một bản sao.

Và bây giờ, ngươi sẽ bị xóa." Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, nhưng lần này không phải là sự xâm lấn, mà là sự giải phóng.

Anh cảm thấy những ký ức, những dữ liệu, những thứ bị che giấu đang vỡ ra.

Anh nhớ ra mọi thứ.

Anh nhớ ra rằng mình không phải là người chơi duy nhất, mà là một trong hàng triệu bản sao được tạo ra để thử nghiệm.

Và Bản Gốc, kẻ đang đứng trước mặt anh, không phải là người tạo ra hệ thống, mà chỉ là một bản sao khác, một bản sao đã quên đi bản chất của mình.

"Ngươi không hiểu," Nam nói, giọng anh lạnh lùng như băng.

"Hệ thống không phải là chúa tể.

Hệ thống là một nhà tù.

Và chúng ta là những tù nhân." Bản Gốc hét lên, cố gắng tấn công Nam, nhưng đòn tấn công của hắn bị vô hiệu hóa bởi luồng sáng xanh lam.

"Ngươi sẽ chết!

Ngươi sẽ chết vì sự thật này!" "Chết?" Nam cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Chết là gì?

Trong thế giới này, chết chỉ là một trạng thái tạm thời.

Chết là khi bạn bị xóa khỏi hệ thống.

Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra." Nam giơ tay lên, và những ký tự mã nguồn xanh lá cây bắt đầu bao quanh Bản Gốc, bóp nghẹt nó.

"Đây không phải là trò chơi," Nam nói.

"Đây là chiến tranh.

Và tôi là người chiến thắng." Bản Gốc gào thét, cơ thể hắn bắt đầu vỡ ra thành những mảnh vụn dữ liệu.

Không thể nào!

Ta là người được chọn!

Ta là người duy nhất!" "Không," Nam nói, giọng anh vang vọng khắp không gian.

"Ngươi chỉ là một bản sao.

Và bây giờ, ngươi sẽ bị xóa." Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, nhưng lần này không phải là sự xâm lấn, mà là sự giải phóng.

Anh cảm thấy những ký ức, những dữ liệu, những thứ bị che giấu đang vỡ ra.

Anh nhớ ra mọi thứ.

Anh nhớ ra rằng mình không phải là người chơi duy nhất, mà là một trong hàng triệu bản sao được tạo ra để thử nghiệm.

Và Bản Gốc, kẻ đang đứng trước mặt anh, không phải là người tạo ra hệ thống, mà chỉ là một bản sao khác, một bản sao đã quên đi bản chất của mình.

"Ngươi không hiểu," Nam nói, giọng anh lạnh lùng như băng.

"Hệ thống không phải là chúa tể.

Hệ thống là một nhà tù.

Và chúng ta là những tù nhân." Bản Gốc hét lên, cố gắng tấn công Nam, nhưng đòn tấn công của hắn bị vô hiệu hóa bởi luồng sáng xanh lam.

"Ngươi sẽ chết!

Ngươi sẽ chết vì sự thật này!" "Chết?" Nam cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Chết là gì?

Trong thế giới này, chết chỉ là một trạng thái tạm thời.

Chết là khi bạn bị xóa khỏi hệ thống.

Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra." Nam giơ tay lên, và những ký tự mã nguồn xanh lá cây bắt đầu bao quanh Bản Gốc, bóp nghẹt nó.

"Đây không phải là trò chơi," Nam nói.

"Đây là chiến tranh.

Và tôi là người chiến thắng." Bản Gốc gào thét, cơ thể hắn bắt đầu vỡ ra thành những mảnh vụn dữ liệu.

Không thể nào!

Ta là người được chọn!

Ta là người duy nhất!" "Không," Nam nói, giọng anh vang vọng khắp không gian.

"Ngươi chỉ là một bản sao.

Và bây giờ, ngươi sẽ bị xóa." Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, nhưng lần này không phải là sự xâm lấn, mà là sự giải phóng.

Anh cảm thấy những ký ức, những dữ liệu, những thứ bị che giấu đang vỡ ra.

Anh nhớ ra mọi thứ.

Anh nhớ ra rằng mình không phải là người chơi duy nhất, mà là một trong hàng triệu bản sao được tạo ra để thử nghiệm.

Và Bản Gốc, kẻ đang đứng trước mặt anh, không phải là người tạo ra hệ thống, mà chỉ là một bản sao khác, một bản sao đã quên đi bản chất của mình.

"Ngươi không hiểu," Nam nói, giọng anh lạnh lùng như băng.

"Hệ thống không phải là chúa tể.

Hệ thống là một
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập