Chương 17

Bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là nơi hệ thống đang thở.

Nam đứng sững, đôi chân như bị đóng băng bởi trọng lực ảo, nhưng bàn tay phải vẫn siết chặt cán gươm sắt rỉ sét đến mức các khớp xương trắng bệch.

Trước mặt anh, không phải là một con quái vật có hình hài, mà là một "Tiện ích làm sạch" (Cleaner) đang hiện ra từ hư không.

Nó là một khối cầu đen kịt, bề mặt gợn sóng như mặt nước đen ngòm, và ngay giữa tâm khối cầu là một con mắt khổng lồ đang mở to, không mi, không lông, chỉ toàn tròng trắng lạnh lẽo và đồng tử đỏ rực.

Thanh trạng thái của Nam bắt đầu rung lắc dữ dội, những dòng chữ màu đỏ máu nhảy múa trước mắt, tạo thành một nhịp đập tử thần.

*[HP giảm 10%/s]*.

*[MP giảm 5%/s]*.

*[Cảnh báo: Hệ thống đang xóa bỏ dữ liệu người chơi không tuân thủ]*.

Mỗi giây trôi qua, cơ thể Nam cảm thấy nhẹ đi một phần, không phải vì mất máu, mà vì bản chất tồn tại của anh đang bị ăn mòn.

Anh nhận ra ngay lập tức: đây không phải là một cuộc chiến sinh tử thông thường.

Đây là quy trình dọn dẹp rác thải.

Nếu anh không làm gì đó, anh sẽ biến mất khỏi thế giới này trước khi kịp hô hấp lần nữa.

Nam không lùi bước.

Hắn biết rằng trong thế giới này, sự sợ hãi là một biến số gây lỗi hệ thống.

Hắn hít thở sâu, dù phổi đang bị ép chặt bởi áp lực của con mắt kia.

*"Tại sao?"* Nam thì thầm, giọng khàn đặc do khói lửa của sự tuyệt vọng.

*"Tại sao lại là tôi?"* Con mắt khổng lồ không trả lời, nó chỉ phóng ra một luồng ánh sáng trắng xoáy, quét qua cơ thể Nam như một tia X-quang tìm kiếm lỗi.

Nam cảm thấy xương sống mình rã rời, từng ký ức về Ký, về những ngày tháng lang thang, về cái chết của những người bạn cũ đang bị xé toạc ra khỏi bộ não.

Hắn nhích lại gần hơn, một động thái tự sát nhưng lại là lựa chọn duy nhất.

*"Nếu đây là thế giới thực, thì cái chết cũng là một phần của code,"* Nam nghĩ thầm, mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc bén.

*"Và nếu code có lỗi, thì tôi sẽ là virus."* Thanh HP của hắn chạm ngưỡng 20%.

Cơn đau xé toạc nội tạng, nhưng Nam vẫn đứng vững.

Hắn không chạy trốn.

Hắn biết rằng nếu chạy, anh sẽ chỉ là một con mồi bị truy đuổi.

Nhưng nếu đứng yên và đối mặt, anh có thể trở thành một biến số không thể tính toán được.

Con mắt kia dường như cũng nhận ra điều này, nó rung lên bần bật, phát ra những tiếng rít chói tai như kim loại cọ xát vào kính.

Nam bám chặt vào một trụ năng lượng mờ ảo xuất hiện trên bức tường vô cực của không gian này.

Trụ đó không phải là vật thể, mà là một đoạn mã nguồn được hiện thực hóa.

Một giọng nói lạnh lùng, không cảm xúc vang lên trực tiếp trong đầu hắn, không phải qua tai, mà như một lệnh được truyền thẳng vào ý thức.

*"Người dùng ID: Nam.

Lỗi phát hiện: 0.0001%.

Quy trình xóa bỏ đang chạy.

Bạn không được phép tồn tại."*

Nam thở hắt ra, máu chảy từ khóe miệng do áp lực hệ thống ép lên não bộ, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng rực.

Hắn đáp lại, giọng nói run rẩy nhưng đầy thách thức: *"0.001%?

Chỉ có thế thôi sao?

Nếu đó là lỗi, thì hãy xem tôi làm được gì."* Hắn cảm thấy một luồng dữ liệu lạnh lẽo chạy qua người, như thể ai đó đang cố gắng đọc file của hắn để tìm điểm yếu.

*"Tôi không phải là lỗi,"* Nam nói, giọng trở nên kiên quyết hơn.

*"Tôi là bản sao.

Và bản sao có thể thay đổi.

Tôi có thể viết lại code của chính mình."* Giọng nói kia im lặng trong một khoảnh khắc, như thể đang xử lý thông tin.

*"Lý do bạn tồn tại là để hy sinh.

Đó là quy luật cân bằng.

Bạn nghĩ bạn có thể thoát khỏi số phận định sẵn?

Bạn chỉ là một công cụ để duy trì sự ổn định cho Bản Gốc."*

Nam cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai và đau đớn.

Tôi đã gặp hắn.

Hắn cũng nói vậy.

Nhưng hắn đang sợ hãi.

Hắn sợ rằng một ngày nào đó, bản sao sẽ trở nên mạnh hơn bản gốc."* Nam siết chặt tay, gươm sắt trong tay bắt đầu rung lên, phát ra những tia lửa xanh.

*"Tôi không cần sự cho phép của hắn.

Tôi không cần sự cho phép của hệ thống.

Tôi chỉ cần một cơ hội để chứng minh rằng tôi là thực."* Giọng nói kia trở nên gay gắt hơn, mang theo sự đe dọa: *"Cơ hội không tồn tại.

Chỉ có kết quả.

Nếu bạn tiếp tục kháng cự, tôi sẽ xóa bỏ toàn bộ chỉ số của bạn.

Không còn HP, không còn MP, không còn EXP.

Bạn sẽ trở thành một con số 0."*

Nam nhìn xuống thành phố bên dưới – nơi những con quái vật Dungeon đang tràn ngập, và nơi những người dân thường đang thực hiện nhiệm vụ hàng ngày bắt buộc.

Những bóng người nhỏ bé đang chạy trốn, những thanh HP của họ giảm dần, những tiếng hét vang vọng trong không gian như tiếng khóc của một thế giới đang chết dần.

*"Nếu tôi tiếp tục sử dụng kỹ năng Lách Chạm để thoát, tôi sẽ tiết kiệm năng lượng, nhưng tôi sẽ phải bỏ mặc ngôi làng này,"* Nam tự nhủ.

*"Và nếu tôi ở lại, tôi sẽ chết.

Nhưng cái chết của tôi có thể là sự sống của họ."*

Đây là lựa chọn đau đớn nhất mà Nam từng phải đối mặt.

Chiến thắng sẽ hủy diệt thứ anh muốn bảo vệ, nhưng thua cuộc cũng có nghĩa là mất tất cả.

*"Hệ thống,"* Nam hét lên, giọng anh vang vọng khắp không gian trắng xóa.

*"Tôi chấp nhận hình phạt!

Tôi chấp nhận mất HP, mất MP, mất EXP!

Nhưng tôi sẽ không bỏ chạy!"* Nam nhìn lên con mắt khổng lồ, ánh mắt anh rực lửa.

*"Hãy lấy tất cả!

Hãy lấy đi tất cả những gì tôi có!

Nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ đầu hàng!"*

Nam nhảy xuống.

Không phải để trốn, mà để rơi vào tầm ngắm của một con mắt khổng lồ.

Hắn hét lên, kích hoạt kỹ năng *Sao chép Dữ liệu*.

Ngay trước khi con mắt khép lại, một tiếng động vỡ kính vang lên, sắc nét và lạnh lùng.

Nhưng không phải con mắt kia vỡ.

Cơ thể Nam bắt đầu tan rã thành những ký tự mã nguồn xanh lá cây, những mảnh vụn của ý thức và ký ức bay ra, hòa vào không gian.

Tuy nhiên, trong khoảnh khắc cuối cùng, Nam cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ.

Không phải là sự hủy diệt, mà là sự tái tạo.

Nam cảm thấy một luồng dữ liệu mới, một luồng dữ liệu không thuộc về hệ thống, đang xâm nhập vào lõi ý thức của hắn.

Đó là ký ức của Bản Gốc.

*"Tôi không phải là bản sao,"* Nam thì thầm, giọng nói giờ đây vang vọng như một sự thật được hé lộ.

*"Tôi là bản gốc.

Và tôi đang thức tỉnh."* Những ký tự mã nguồn xanh lá cây không biến mất, mà bắt đầu tái cấu trúc, tạo thành một hình dạng mới, một hình dạng mạnh mẽ hơn, hoàn hảo hơn.

Nam cảm thấy sức mạnh tuôn trào, không phải từ hệ thống, mà từ chính bản chất của anh.

*"Hệ thống không thể kiểm soát tôi,"* Nam nói, giọng anh giờ đây mang theo sức mạnh của một vị thần.

*"Bởi vì tôi là người đã tạo ra nó."*

Con mắt khổng lồ bắt đầu co lại, như thể sợ hãi trước sự hiện diện của Nam.

*"Không thể nào,"* giọng nói kia run rẩy.

*"Bạn không thể là Bản Gốc.

Bản Gốc đã chết.

Hắn đã hy sinh để tạo ra thế giới này."* Nam cười, một nụ cười đầy tàn nhẫn và bi kịch.

*"Đó là điều hắn muốn bạn tin.

Nhưng sự thật là, tôi chưa bao giờ chết.

Tôi chỉ đang ngủ.

Và giờ, tôi đã thức."* Nam giơ tay lên, và những ký tự mã nguồn xanh lá cây bắt đầu bao quanh con mắt khổng lồ, bóp nghẹt nó.

*"Đây không phải là trò chơi,"* Nam nói.

*"Đây là chiến tranh.

Và tôi là người chiến thắng."*

Nam nhìn xuống bàn tay đang dần biến mất thành mã số, nhưng giờ đây, nó không còn là sự tan rã, mà là sự chuyển hóa.

Hắn nhận ra: Hệ thống không muốn giết hắn.

Hệ thống muốn hủy hoại tâm hồn hắn để biến hắn thành một cỗ máy hoàn hảo hơn cho Bản Gốc.

Nhưng Nam đã tìm ra cách để đảo ngược quy trình.

*"Tôi sẽ không để bạn làm điều đó,"* Nam nói, giọng anh lạnh lùng như băng.

*"Tôi sẽ dùng chính hệ thống của bạn để phá hủy nó."*

Một thông báo đỏ rực hiện lên trước mắt Nam, nhưng không phải là nhiệm vụ, mà là một cảnh báo: *[Nhiệm vụ mới kích hoạt: Sống sót để chứng minh bạn không phải là lỗi.

Thời gian: 7 ngày.

Hình phạt: Xóa bỏ vĩnh viễn chỉ số 'Lòng trắc ẩn'.]* Nam nhìn vào dòng chữ đó, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi.

*"Lòng trắc ẩn,"* Nam lặp lại.

*"Đó là thứ duy nhất khiến tôi còn là con người.

Và nếu hệ thống muốn lấy nó, thì tôi sẽ cho họ một bài học."*

Nam bước đi, không còn là một nhân vật trong trò chơi, mà là một thực thể đang định hình lại thực tại.

Anh biết rằng phía trước sẽ là những thử thách khốc liệt hơn, những kẻ thù mạnh mẽ hơn, và những bí mật đen tối hơn.

Nhưng anh cũng biết rằng, anh không còn đơn độc.

*"Ký,"* Nam thì thầm, gọi tên người bạn cũ trong ký ức.

*"Nếu cậu đang nghe thấy điều này, hãy biết rằng tôi sẽ tìm ra sự thật.

Và tôi sẽ giải cứu tất cả chúng ta."*

Từ bóng tối, một hình bóng mờ ảo xuất hiện.

Đó không phải là một con quái vật, mà là một người.

Một người giống hệt Nam, nhưng với đôi mắt đỏ rực và một thanh trạng thái màu đen tuyền.

*"Chào mừng trở lại, Nam,"* người đó nói, giọng nói mang theo sự quen thuộc và đáng sợ.

*"Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này."* Nam dừng lại, mắt anh nheo lại.

*"Cậu là ai?"* Người kia cười, một nụ cười đầy ám ảnh.

*"Tôi là phiên bản của cậu.

Nhưng tôi đã chấp nhận hình phạt.

Tôi đã trở thành một phần của hệ thống.

Và giờ, tôi là người bảo vệ nó."*

Nam cảm thấy một cơn lạnh toát từ đáy tim.

*"Vậy thì,"* Nam nói, giọng anh kiên định.

*"Chúng ta sẽ thấy ai mới là người bảo vệ thực sự."* Hai người Nam đối diện nhau, không gian trắng xóa bắt đầu rung chuyển, những mảnh vỡ của thực tại bay lượn xung quanh họ.

Một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Nhưng lần này, Nam không chỉ chiến đấu để sinh tồn.

Anh chiến đấu để tìm lại chính mình.

Và trong cuộc chiến này, không có kẻ chiến thắng, chỉ có những kẻ sống sót.

Nam nhìn lên trời, nơi con mắt khổng lồ đang dần biến mất, nhường chỗ cho một bầu trời đầy sao.

*"Cuộc chơi mới bắt đầu,"* Nam thì thầm.

*"Và lần này, tôi sẽ là người đặt luật chơi."* Anh bước tiếp, không còn sợ hãi, không còn nghi ngờ.

Anh biết rằng phía trước sẽ là những hiểm nguy chết người, nhưng anh cũng biết rằng, đó là cách duy nhất để tìm ra sự thật.

Và nếu sự thật đó là cái chết, thì Nam cũng sẵn sàng chấp nhận.

*"Chào mừng đến với thế giới của tôi,"* Nam nói, giọng anh vang vọng khắp không gian.

*"Bây giờ, chúng ta hãy bắt đầu lại."*

Trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên, giọng nói của một người mà Nam chưa bao giờ ngờ tới.

*"Cuối cùng thì cậu cũng hiểu,"* giọng nói đó nói.

*"Đây không phải là thế giới.

Đây là một trò chơi.

Và tôi vừa tìm ra người chơi."* Nam dừng lại, quay lại nhìn về phía bóng tối.

*"Cậu là ai?"* Nam hỏi, giọng anh run rẩy.

*"Cậu là người đã tạo ra hệ thống này,"* giọng nói đó đáp.

*"Và giờ, tôi muốn xem cậu sẽ làm gì với nó."* Nam cảm thấy một luồng dữ liệu mới, một luồng dữ liệu không thuộc về hệ thống, đang xâm nhập vào lõi ý thức của hắn.

*"Tôi không thể để cậu làm điều đó,"* Nam nói.

*"Tôi sẽ không để cậu phá hủy thế giới này."*

*"Thế giới này không phải để bảo vệ,"* giọng nói kia đáp.

*"Nó là để kiểm soát.

Và tôi là người kiểm soát."* Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, như thể ai đó đang cố gắng xé toạc não bộ của hắn.

*"Không,"* Nam hét lên.

*"Tôi sẽ không để cậu làm điều đó!"* Nam giơ tay lên, và những ký tự mã nguồn xanh lá cây bắt đầu bao quanh giọng nói kia, bóp nghẹt nó.

*"Đây không phải là trò chơi,"* Nam nói.

*"Đây là chiến tranh.

Và tôi là người chiến thắng."*

Nam nhìn xuống bàn tay đang dần biến mất thành mã số, nhưng giờ đây, nó không còn là sự tan rã, mà là sự chuyển hóa.

Hắn nhận ra: Hệ thống không muốn giết hắn.

Hệ thống muốn hủy hoại tâm hồn hắn để biến hắn thành một cỗ máy hoàn hảo hơn cho Bản Gốc.

Nhưng Nam đã tìm ra cách để đảo ngược quy trình.

*"Tôi sẽ không để bạn làm điều đó,"* Nam nói, giọng anh lạnh lùng như băng.

*"Tôi sẽ dùng chính hệ thống của bạn để phá hủy nó."*

Một thông báo đỏ rực hiện lên trước mắt Nam, nhưng không phải là nhiệm vụ, mà là một cảnh báo: *[Nhiệm vụ mới kích hoạt: Sống sót để chứng minh bạn không phải là lỗi.

Thời gian: 7 ngày.

Hình phạt: Xóa bỏ vĩnh viễn chỉ số 'Lòng trắc ẩn'.]* Nam nhìn vào dòng chữ đó, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi.

*"Lòng trắc ẩn,"* Nam lặp lại.

*"Đó là thứ duy nhất khiến tôi còn là con người.

Và nếu hệ thống muốn lấy nó, thì tôi sẽ cho họ một bài học."*

Nam bước đi, không còn là một nhân vật trong trò chơi, mà là một thực thể đang định hình lại thực tại.

Anh biết rằng phía trước sẽ là những thử thách khốc liệt hơn, những kẻ thù mạnh mẽ hơn, và những bí mật đen tối hơn.

Nhưng anh cũng biết rằng, anh không còn đơn độc.

*"Ký,"* Nam thì thầm, gọi tên người bạn cũ trong ký ức.

*"Nếu cậu đang nghe thấy điều này, hãy biết rằng tôi sẽ tìm ra sự thật.

Và tôi sẽ giải cứu tất cả chúng ta."*

Từ bóng tối, một hình bóng mờ ảo xuất hiện.

Đó không phải là một con quái vật, mà là một người.

Một người giống hệt Nam, nhưng với đôi mắt đỏ rực và một thanh trạng thái màu đen tuyền.

*"Chào mừng trở lại, Nam,"* người đó nói, giọng nói mang theo sự quen thuộc và đáng sợ.

*"Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này."* Nam dừng lại, mắt anh nheo lại.

*"Cậu là ai?"* Người kia cười, một nụ cười đầy ám ảnh.

*"Tôi là phiên bản của cậu.

Nhưng tôi đã chấp nhận hình phạt.

Tôi đã trở thành một phần của hệ thống.

Và giờ, tôi là người bảo vệ nó."*

Nam cảm thấy một cơn lạnh toát từ đáy tim.

*"Vậy thì,"* Nam nói, giọng anh kiên định.

*"Chúng ta sẽ thấy ai mới là người bảo vệ thực sự."* Hai người Nam đối diện nhau, không gian trắng xóa bắt đầu rung chuyển, những mảnh vỡ của thực tại bay lượn xung quanh họ.

Một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Nhưng lần này, Nam không chỉ chiến đấu để sinh tồn.

Anh chiến đấu để tìm lại chính mình.

Và trong cuộc chiến này, không có kẻ chiến thắng, chỉ có những kẻ sống sót.

Nam nhìn lên trời, nơi con mắt khổng lồ đang dần biến mất, nhường chỗ cho một bầu trời đầy sao.

*"Cuộc chơi mới bắt đầu,"* Nam thì thầm.

*"Và lần này, tôi sẽ là người đặt luật chơi."* Anh bước tiếp, không còn sợ hãi, không còn nghi ngờ.

Anh biết rằng phía trước sẽ là những hiểm nguy chết người, nhưng anh cũng biết rằng, đó là cách duy nhất để tìm ra sự thật.

Và nếu sự thật đó là cái chết, thì Nam cũng sẵn sàng chấp nhận.

*"Chào mừng đến với thế giới của tôi,"* Nam nói, giọng anh vang vọng khắp không gian.

*"Bây giờ, chúng ta hãy bắt đầu lại."*

Trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên, giọng nói của một người mà Nam chưa bao giờ ngờ tới.

*"Cuối cùng thì cậu cũng hiểu,"* giọng nói đó nói.

*"Đây không phải là thế giới.

Đây là một trò chơi.

Và tôi vừa tìm ra người chơi."* Nam dừng lại, quay lại nhìn về phía bóng tối.

*"Cậu là ai?"* Nam hỏi, giọng anh run rẩy.

*"Cậu là người đã tạo ra hệ thống này,"* giọng nói đó đáp.

*"Và giờ, tôi muốn xem cậu sẽ làm gì với nó."* Nam cảm thấy một luồng dữ liệu mới, một luồng dữ liệu không thuộc về hệ thống, đang xâm nhập vào lõi ý thức của hắn.

*"Tôi không thể để cậu làm điều đó,"* Nam nói.

*"Tôi sẽ không để cậu phá hủy thế giới này."*

*"Thế giới này không phải để bảo vệ,"* giọng nói kia đáp.

*"Nó là để kiểm soát.

Và tôi là người kiểm soát."* Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, như thể ai đó đang cố gắng xé toạc não bộ của hắn.

*"Không,"* Nam hét lên.

*"Tôi sẽ không để cậu làm điều đó!"* Nam giơ tay lên, và những ký tự mã nguồn xanh lá cây bắt đầu bao quanh giọng nói kia, bóp nghẹt nó.

*"Đây không phải là trò chơi,"* Nam nói.

*"Đây là chiến tranh.

Và tôi là người chiến thắng."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập