Chương 16
Trắng đến mức chói mắt, trắng đến mức không có bóng đổ, trắng đến mức khiến Nam cảm thấy như thể toàn bộ thị giác của mình đang bị ăn mòn bởi một ánh sáng vô hình.
Không có mùi máu, không có tiếng rên rỉ của quái vật, chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ của một phòng chờ bệnh viện vô trùng.
Nam đứng giữa căn phòng trắng đó, cảm giác chân mình không chạm đất mà đang trôi nổi trên một mặt phẳng dữ liệu.
Anh nhìn xuống.
Thanh trạng thái của anh, thứ đã từng là phần mở rộng của ý thức, giờ đây đang nhấp nháy màu đỏ tươi như máu tươi vừa vọt ra từ mạch máu.
`[CẢNH BÁO: TỶ LỆ TƯƠNG THƯC: 14%]`
`[TRẠNG THÁI: LỖI CẤU TRÚC]`
`[HP: 1/1]`
`[MP: 0/0]`
`[LEVEL: ???]`
Con số `1` ở HP không phải là may mắn.
Nó là lời tuyên chiến.
Nếu anh bước sai một bước, nếu anh hít thở sai nhịp, hệ thống sẽ xóa anh khỏi bản đồ vĩnh viễn.
Không có hồi phục, không có item, không có cứu cánh.
Chỉ có sự xóa sổ.
Nam đưa tay lên ngực, nơi trái tim đập thình thịch.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự cảnh giác tột cùng.
Anh nghi ngờ chính đôi chân đang bước đi này.
"Lobby" này là gì?
Một cái bẫy?
Hay là một cái cớ để hệ thống tái định hình lại anh?
Anh quay đầu nhìn lại phía sau, nơi bóng tối của chương trước vừa khép lại.
Không có gì.
Không có lối ra, không có lối vào.
Chỉ có sự trắng xóa bao trùm.
Một cánh cửa xuất hiện.
Nó không từ đâu mà có, mà như được vẽ lên không khí bằng một nét bút vô hình.
Cánh cửa đó không có tay cầm, không có khóa, chỉ đơn thuần là một khe hở trong sự trắng xóa.
Nam bước tới.
Anh không chạy.
Chạy là biểu hiện của sự hoảng loạn, và trong thế giới này, hoảng loạn đồng nghĩa với cái chết.
Anh bước chậm rãi, mỗi bước chân đều được tính toán để giữ lại sự ổn định cho cấu trúc dữ liệu cơ thể.
Bên trong cánh cửa là một căn phòng nhỏ, ấm cúng đến mức giả tạo.
Một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, hai chiếc ghế, và một ấm trà đang tỏa khói nghi ngút.
Ngồi đối diện anh là một người đàn ông.
Nam dừng lại.
Hơi thở của anh nghẹn lại trong cổ họng, dù anh biết mình không cần thở.
Người đàn ông đó có gương mặt của chính Nam.
Nhưng không phải là gương mặt của một bản sao đã cũ kỹ, đã bị bào mòn bởi những nhiệm vụ sinh tồn.
Đó là gương mặt của một người đàn ông sống động, da thịt căng mọng, đôi mắt sáng ngời, không có vết sẹo, không có vết tích của chiến tranh.
Người đàn ông đó không có thanh trạng thái.
Không có những con số lạnh lùng treo lơ lửng trên trán.
Hắn hoàn toàn tự do.
"Ngồi xuống," người đàn ông nói.
Giọng nói ấy vang lên như một bản sao hoàn hảo của chính Nam, nhưng mang theo một sự tự tin mà Nam chưa bao giờ dám mơ tới.
"Cậu không cần đứng như một bức tượng nữa.
Không gian này an toàn."
Nam không ngồi.
Anh đứng yên, đôi mắt sắc như dao cạo.
"Nó bảo tôi giết nó để hoàn thành nhiệm vụ," Nam nói, giọng khàn đặc.
"Ý nó là giết anh, phải không?"
Người đàn ông – gọi là Bản Gốc – nâng tách trà lên, nhấp một ngụm chậm rãi.
Khói từ tách trà cuộn lên, tạo thành những hình thù kỳ lạ trước khi tan biến.
Không, Nam.
Nhiệm vụ của cậu là 'Loại bỏ Lỗi'.
Và trong mắt Hệ Thống, lỗi lớn nhất chính là sự tồn tại của một bản sao có ý thức độc lập.
Cậu là lỗi.
Tôi là giải pháp."
"Vậy thì tại sao tôi lại thấy anh giống tôi?" Nam hỏi, tay chậm rãi di chuyển về phía thắt lưng, nơi không có vũ khí nhưng anh vẫn giả vờ như thể có một cái gì đó.
"Vì tôi là bản gốc," Bản Gốc nói, ánh mắt lạnh lùng nhưng không hề thù địch.
"Cậu là một bản sao được tạo ra để gánh chịu rủi ro.
Để thử nghiệm.
Để hy sinh.
Cậu là một con chuột thí nghiệm trong mê cung, còn tôi là người thiết kế mê cung đó.
Nhưng giờ, chuột đã biết đường ra."
Nam cảm thấy một luồng dữ liệu lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
"Nếu anh là bản gốc, tại sao Hệ Thống lại muốn tôi giết anh?"
"Vì Hệ Thống không muốn bản gốc bị lộ diện," Bản Gốc đáp, giọng nói trở nên trầm hơn, mang nặng một sự mệt mỏi.
"Nếu tôi chết, quyền kiểm soát sẽ chuyển sang cho 'Bản Gốc' mới.
Và đó là cậu.
Cậu sẽ trở thành tôi.
Cậu sẽ có sức mạnh, có sự tự do, và có cả...
nỗi đau."
Nam nhíu mày.
"Nỗi đau?"
"Ký ức," Bản Gốc sửa lại.
"Ký ức của tôi.
Ký ức của tất cả những lần tôi đã chết và được tái tạo.
Cậu sẽ phải gánh chịu tất cả những ký ức đó.
Nó sẽ phá vỡ lý trí của cậu.
Đó là cái giá phải trả để trở thành 'Người Chọn'."
Cánh cửa sau lưng Nam đột nhiên đóng sầm lại.
Không gian trắng xóa bắt đầu rung chuyển.
Một âm thanh kim loại sắc bén vang lên, như tiếng chuông báo động trong một nhà tù.
`[HẠN CHÓT: 10 PHÚT]`
`[NHIỆM VỤ: LOẠI BỎ LỖI (BẢN GỐC)]`
`[HẬU QUẢ: NẾU KHÔNG HOÀN THÀNH, TẤT CẢ CHỈ SỐ CỐT LÕI SẼ BỊ TRỪ VĨNH VIỄN.]`
`[HP: 0]`
`[MP: 0]`
`[LEVEL: 0]`
`[KÝ ỨC: XÓA HOÀN TOÀN]`
Nam nhìn xuống thanh trạng thái.
Những con số đang đếm ngược từng giây một.
"Nếu tôi giết anh," Nam nói, giọng run nhẹ vì áp lực, "tôi sẽ trở thành anh.
Tôi sẽ có tất cả.
Nhưng tôi sẽ mất chính mình."
"Đúng," Bản Gốc gật đầu.
"Và nếu cậu không giết tôi, cậu sẽ mất tất cả.
Không chỉ sức mạnh, mà cả ký ức.
Cậu sẽ trở thành một cái xác sống, một con robot không có mục đích, đi lang thang trong thế giới này cho đến khi bị xóa sổ."
Nam nhìn vào mắt Bản Gốc.
Trong đôi mắt đó, anh thấy sự chân thành.
Không phải sự chân thành của một người tốt, mà của một kẻ đã chấp nhận số phận của mình.
Bản Gốc không muốn sống.
Hắn muốn Nam giết hắn để giải thoát.
Nhưng nếu Nam giết hắn, Nam sẽ bị nuốt chửng bởi ký ức của hắn.
Đây là một lựa chọn không thể tình.
Một lựa chọn mà cả hai đều là nạn nhân.
`[08:42]`
Nam hít thở sâu.
"Anh không phải là Bản Gốc," Nam nói đột ngột.
Giọng điệu của anh thay đổi, từ nghi ngờ sang khẳng định.
"Một người thiết kế mê cung sẽ không ngồi chờ con mồi đến.
Họ sẽ đặt bẫy.
Nhưng cái bẫy này...
nó quá đơn giản.
con người."
Bản Gốc nhướng mày.
"Cậu đang nói gì?"
"Tôi đang nói về dữ liệu," Nam nói, tay bắt đầu vung lên, kích hoạt một kỹ năng ẩn.
"Tôi thấy được mã nguồn.
Nhưng khi tôi nhìn vào anh, tôi không thấy mã nguồn.
Tôi thấy...
một cái vỏ."
`[07:15]`
Nam bước tới, tiến gần đến bàn trà.
"Hệ Thống không cho phép một 'Bản Gốc' xuất hiện trong một 'Lobby' an toàn.
Đó là vi phạm luật cân bằng.
Nếu anh là Bản Gốc, tại sao anh lại không có thanh trạng thái?
Tại sao anh lại không bị trừ chỉ số khi thời gian trôi qua?"
Bản Gốc cười.
Nụ cười đó méo xệch, không còn vẻ bình thản nữa.
"Cậu thật ngây thơ.
Cậu nghĩ tôi là Bản Gốc sao?"
Nam dừng lại.
"Vậy thì ai?"
"Tôi là một NPC," Bản Gốc nói, giọng điệu thay đổi hoàn toàn.
Nó không còn là giọng của một người đàn ông, mà là giọng của một máy tính đang giả giọng người.
"Tôi là một bản sao của Bản Gốc.
Một bản sao được lập trình để lừa dối cậu.
Để khiến cậu giết tôi, và để cậu trở thành nạn nhân của chính sự lựa chọn của mình."
Nam cảm thấy một cơn lạnh giá chạy dọc cột sống.
"Nếu anh là NPC, thì ai là Bản Gốc thật sự?"
"Đó là bí mật," NPC nói, cơ thể bắt đầu rung lắc, dữ liệu bắt đầu vỡ vụn.
"Nhưng tôi có thể nói với cậu một điều.
Bản Gốc thật sự không ở đây.
Bản Gốc thật sự đang ở đâu đó, nơi cậu không thể đến được.
Và cậu sẽ không bao giờ gặp được hắn."
`[05:00]`
Nam nhìn vào NPC đang tan rã.
"Vậy thì nhiệm vụ này là gì?"
"Nhiệm vụ này là để kiểm tra," NPC nói, giọng nói bắt đầu méo mó.
"Kiểm tra xem cậu có đủ khả năng để giết một người giống mình hay không.
Nếu cậu giết tôi, cậu sẽ bị trừ ký ức.
Nếu cậu không giết tôi, cậu sẽ bị trừ chỉ số.
Nhưng nếu cậu nhận ra sự thật..."
`[PHÁT HIỆN: SỰ KHÔNG KHỚP DỮ LIỆU.
XÁC THỰC LẠI...]`
Một tiếng "BEEP" lạnh lùng vang lên.
Không gian trắng xóa bắt đầu nứt vỡ.
Những vết nứt đó không phải là vết nứt của tường, mà là vết nứt của thực tại.
Nam nhìn xuống tay mình.
Anh thấy những dòng mã nguồn đang cuộn lên từ lòng bàn tay.
Đó không phải là mã nguồn của Hệ Thống.
Đó là mã nguồn của chính anh.
`[KỸ NĂNG: NHÌN THẤU MÃ NGUỒN - CẤP ĐỘ S-RANK]`
`[TÍCH HOẠT: 100%]`
Nam nhắm mắt lại.
Anh không nhìn vào NPC, không nhìn vào cánh cửa.
Anh nhìn vào chính "Luật Cân Bằng Tàn Khốc".
Anh nhìn vào những dòng lệnh đang điều khiển thế giới này.
Và anh thấy nó.
Một dòng lệnh ẩn, một dòng lệnh mà ngay cả Bản Gốc cũng không biết.
`[LỆNH: TẠO RA MỘT BẢN SAO CÓ Ý THỨC ĐỂ GIẾT BẢM GỐC.]`
`[MỤC ĐÍCH: TÁI TẠO HỆ THỐNG.]`
`[NGUỒN GỐC: KHÔNG XÁC ĐỊNH.]`
Nam mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen, mà là màu xanh dương rực rỡ, màu của dữ liệu thuần túy.
"Vậy là tôi thừa thãi," Nam nói, giọng nói vang vọng khắp không gian.
"Nhưng tôi là thừa thãi có ý thức."
Anh không kích hoạt kỹ năng Tự Hủy.
Anh không giết NPC.
Anh làm một điều khác.
Anh nhìn thẳng vào khoảng không nơi NPC đang tan rã, nơi những vết nứt của thực tại đang mở ra.
"Anh không phải là Bản Gốc," Nam nói.
"Và tôi cũng không phải là bản sao."
Nam giơ tay lên, chạm vào không khí.
Những dòng mã nguồn bắt đầu cuộn tròn quanh tay anh, như thể anh đang nắm giữ chính nguồn lực của thế giới.
"Đây là một trò chơi," Nam nói.
"Và tôi vừa tìm ra nút 'Reset'."
`[CẢNH BÁO: VI PHẠM LUẬT CÂN BẰNG.]`
`[CẢNH BÁO: NGUY HIỂM TỐI CỰC.]`
`[ĐANG XÓA SỬA LỖI...]`
Không gian bắt đầu sụp đổ.
Những bức tường trắng biến mất, thay vào đó là một vực thẳm đen kịt.
Nhưng Nam không sợ hãi.
Anh mỉm cười.
Một nụ cười đầy sát khí và ý thức.
"Chào mừng đến với thế giới thực, 'A'," Nam nói, lặp lại lời của Bản Gốc, nhưng với một ý nghĩa hoàn toàn khác.
"Cậu không phải là bản sao duy nhất.
Cậu là bản gốc.
tôi chỉ là bóng của cậu."
Nam bước vào vực thẳm.
Anh không rơi xuống.
Anh bay lên.
`[NHIỆM VỤ MỚI: TÌM KIẾM 'BẢN GỐC' THỰC SỰ]`
`[THƯỞNG: SỰ THẬT VỀ SỰ TỒN TẠI CỦA BẠN]`
`[HÌNH PHẠT: MẤT HẾT KÝ ỨC]`
Nam nhìn vào màn hình nhiệm vụ.
Anh thấy một dòng chữ nhỏ, một dòng chữ mà anh chưa bao giờ thấy trước đây.
`[NGƯỜI CHƠI: ???]`
`[TRẠNG THÁI: ĐANG CHỜ XÁC NHẬN]`
Nam mỉm cười.
"Cuối cùng thì tôi cũng hiểu," anh thì thầm.
"Đây không phải là thế giới.
Đây là một trò chơi.
Và tôi vừa tìm ra người chơi."
Anh nhìn lên trời.
Ở đó, giữa những vì sao, có một con mắt đang nhìn xuống.
Một con mắt khổng lồ, đầy quyền năng và tàn nhẫn.
"Chào mừng đến với thế giới của tôi," Nam nói.
"Bây giờ, chúng ta hãy bắt đầu lại."
`[LEVEL UP: ???]`
`[SKILL MỚI: CHUYỂN ĐỔI THỰC TẠI]`
`[MÔ TẢ: BẠN CÓ THỂ THAY ĐỔI LUẬT CÂN BẰNG.]`
Nam bước đi.
Anh không còn là một nhân vật trong trò chơi.
Anh là người chơi.
Và anh sẽ thay đổi mọi thứ.
`[KẾT THÚC CHƯƠNG 16]`
Nhưng câu chuyện chưa kết thúc.
Nam bước tiếp, và anh thấy một người khác đang đứng ở phía trước.
Một người giống hệt anh, nhưng với một thanh trạng thái màu đỏ.
"Chào Nam," người đó nói.
"Tôi cũng là Nam.
Và tôi cũng đã tìm ra sự thật."
Nam dừng lại.
"Vậy thì ai là bản gốc?"
Người kia cười.
"Đó là câu hỏi mà chúng ta sẽ trả lời sau khi giết nhau."
Nam mỉm cười.
"Vậy thì hãy bắt đầu."
Hai người Nam đối diện nhau.
Không gian trắng xóa bắt đầu rung chuyển.
Một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
`[NHIỆM VỤ: GIẾT BẰNG KÝ ỨC]`
`[THƯỞNG: SỰ THẬT]`
`[HÌNH PHẠT: MẤT MỌI THỨ]`
Nam bước tới.
Anh không sợ hãi.
Anh đã sẵn sàng.
Và thế giới, với tất cả những bí mật của nó, bắt đầu rung chuyển.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận