Chương 15
Mùi máu tanh tưởi hòa quyện với mùi ozone cháy xém từ những dòng mã lỗi đang rỉ ra từ vết thương trên vai anh.
Nam không nhìn Ký.
Ánh mắt anh dán chặt vào bóng đen đang đứng đối diện, một thực thể vô hình nhưng áp lực sát thương của nó đủ để bóp nghẹt phổi của bất kỳ ai dám thở mạnh.
“Vô Danh Chi Lực.”
Lời thì thầm của Nam khô khốc, vỡ vụn như thủy tinh.
Trong đầu anh, một dòng lệnh màu đỏ chói lòa hiện lên, không phải từ giao diện người dùng quen thuộc, mà từ chính sự tan rã của ý thức anh.
`WARNING: CẤM SỬ DỤNG KỸ NĂNG CHƯA ĐƯỢC CÔNG NHẬN BỞI CHỦ NHÂN.
XỬ LÝ NGAY LẬP TỨC.`
Nam bỏ qua cảnh báo.
Anh không còn quyền lựa chọn.
Nếu anh dừng lại, anh sẽ chết.
Nếu anh tiếp tục, có lẽ anh sẽ biến thành một thứ gì đó tồi tệ hơn cái chết.
Anh giơ tay phải lên, ngón tay run rẩy nhưng dứt khoát.
Không có ánh sáng hào nhoáng, không có hiệu ứng âm thanh kịch tính.
Chỉ có một khoảng trống.
Một khoảng trống tuyệt đối nơi không gian và thời gian dường như bị xé toạc.
Bản Gốc nhíu mày, lần đầu tiên trong cuộc đối đầu này, vẻ mặt bình tĩnh của anh ta bị nứt gãy.
“Ngốc nghếch,” giọng nói của hắn vang lên, không phải từ miệng mà từ trực tiếp vào não bộ Nam.
“Cậu đang cố gắng xóa bỏ chính cấu trúc tồn tại của mình sao?”
Nam không đáp.
Anh phóng thẳng về phía trước.
Không phải bằng tốc độ, mà bằng ý chí.
Cơ thể anh lao đi như một viên đạn không trọng lượng, xuyên qua lớp phòng thủ vô hình mà Bản Gốc vừa dựng lên.
Mỗi bước chân đặt xuống, một mảnh cơ thể Nam lại vỡ vụn thành những con số mã hóa.
`HP -10`, `HP -25`, `HP -50`.
Thanh máu của anh giảm chóng mặt, nhưng tốc độ của Nam lại tăng vọt.
Ký đứng yên bên lề, đôi mắt sắc lẹm theo dõi từng chuyển động.
Hắn không giúp Nam, cũng không ngăn cản.
Chỉ ghi chép.
Dữ liệu chảy về từ hệ thống theo dõi của Ký, nhưng ngay cả những con số đó cũng đang rối loạn, không thể giải mã được logic đằng sau hành động của Nam.
“Cậu nghĩ sức mạnh mù quáng có thể đánh bại trật tự sao?” Bản Gốc gầm lên, tay phải vung lên.
Một ngọn giáo ánh sáng hình thành từ mana tinh khiết, nhọn hoắt và nóng rực, đâm thẳng vào ngực Nam.
Nam không né.
Anh đón lấy ngọn giáo bằng tay không.
Da thịt anh bốc cháy, mùi khét lẹt lan tỏa, nhưng bàn tay anh vẫn nắm chặt lấy thân giáo.
Những vết bỏng tấy đỏ nhanh chóng chuyển sang màu đen xám, rồi tan biến thành những con số lỗi `NaN`.
“Trật tự là một lời nói dối,” Nam khàn giọng, máu đen chảy ra từ khóe mắt, hòa lẫn với mồ hôi lạnh.
“Và cậu, Bản Gốc, chỉ là kẻ giữ tù.”
Ngọn giáo ánh sáng vỡ vụn thành ngàn mảnh nhỏ, biến mất trong không khí.
Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức xuất hiện.
Một thông báo màu đỏ rực hiện lên trước mắt Nam, chiếm trọn tầm nhìn:
`[THÔNG BÁO HỆ THỐNG: VI PHẠM LUẬT CÂN BẰNG TÀN KHỐC]`
`[HẠNH PHẠT: TRỪ VĨNH VIỄN THUỘC TÍNH TỐC ĐỘ - 15%]`
`[HẠNH PHẠT: TRỪ VĨNH VIỄN THUỘC TÍNH LỰC LƯỢNG - 10%]`
`[TRẠNG THÁI HIỆN TẠI: MÃ HÓA LỖI]`
Nam cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn hẳn.
Cảm giác nhẹ nhàng như bay mà anh vừa trải qua biến mất, thay vào đó là sự trơ trọi của một cơ thể con người bình thường, già cỗi và suy yếu.
Anh gục xuống một chân, đầu gối chạm đất, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Bản Gốc.
Tiếng động cơ gầm rú phá tan sự im lặng chết chóc.
Từ cuối con hẻm tối om, một khối đá khổng lồ lăn ra, chắn mất ánh sáng mặt trời.
Đó là Quái Thú Golem Đá, một thực thể B-rank được triệu hồi bởi các nút lỗi trong khu vực này.
Lớp vỏ đá granite dày vài mét rung lên bần bật, đôi mắt đỏ ngầu mở ra, tỏa ra hơi thở nóng rực của magma.
Nam cố gắng đứng dậy, nhưng hệ thống không cho phép.
`LEVEL 12` là giới hạn hiện tại của anh.
Để đánh bại một boss B-rank, anh cần ít nhất `LEVEL 15` và trang bị phòng thủ cấp A.
Anh không có cả hai.
“Chạy đi, Nam,” Ký nói, giọng lạnh lùng nhưng không thiếu sự khẩn trương.
“Golem này không nhận diện chủ nhân.
Nó sẽ giết tất cả.”
Nam nhìn Ký, rồi nhìn lại Golem.
Trong đầu anh, một quy tắc mới hiện ra, không phải từ hướng dẫn của hệ thống, mà từ ký ức fragments của ‘Bản Gốc’ mà anh đã nuốt chửng trước đó.
*“Nếu bỏ qua nhiệm vụ, sẽ mất chỉ số.
Nếu chiến thắng, sẽ nhận chỉ số.”* Nhưng Nam chưa từng hoàn thành nhiệm vụ nào.
Anh chỉ tồn tại để phá vỡ chúng.
Golem gầm lên, một âm thanh đủ để làm rung chuyển những viên gạch trên mặt đường.
Nó giơ cao cánh tay bằng đá, chuẩn bị ném một tảng đá nặng hàng tấn vào Nam.
Nam không chạy.
Anh nhìn vào thanh trạng thái của mình.
`HP: 45/100`.
`MP: 12/50`.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, Nam nhận ra một điều kỳ lạ.
Khi anh bị trừ vĩnh viễn các thuộc tính, những lỗ hổng đó không biến mất.
Chúng trở thành những khoảng trống, những khe hở trong cấu trúc hiện thực mà hệ thống cố gắng lấp đầy.
“Nếu tôi không thể tăng chỉ số,” Nam lẩm bẩm, máu vẫn chảy từ mắt, “thì tôi sẽ biến những lỗ hổng đó thành vũ khí.”
Nam nhắm mắt.
Thay vì cố gắng tích tụ mana để bắn ra, anh tập trung vào sự mất mát.
Anh gọi lại cảm giác của việc mất 15% tốc độ, của việc mất 10% lực lượng.
Anh kéo chúng từ vùng nhớ sâu thẳm, nơi hệ thống đã đánh dấu là ‘vĩnh viễn’.
Và tại đó, anh tìm thấy một thứ khác.
Một dòng mã lỗi, một thứ mà Bản Gốc đã cố gắng xóa bỏ nhưng không thành công.
`[SKILL UNLOCKED: HẤP THỤ LỖI]`
`[TYPE: PASSIVE / ACTIVE]`
`[DESCRIPTION: Chuyển đổi các chỉ số đã mất thành năng lượng tinh khiết để tái sử dụng.]`
Golem ném tảng đá.
Nam mở mắt.
Trong tích tắc, tảng đá dừng lại giữa không trung, không phải vì phép thuật, mà vì không gian xung quanh nó bị biến dạng bởi năng lượng từ chính những lỗ hổng trên cơ thể Nam.
Nam lao lên, không phải để né tránh, mà để đâm xuyên qua tảng đá.
Tay anh xuyên qua lớp vỏ đá, chạm vào lõi magma bên trong.
Nhiệt độ khủng khiếp thiêu rụi da thịt anh, nhưng anh không buông tay.
Anh hút lấy nhiệt, hút lấy mana, hút lấy sự sống còn sót lại của Golem.
`EXP +500`
`LEVEL UP!`
`LEVEL UP!`
`LEVEL UP!`
Ba tiếng chuông thông báo vang lên dồn dập.
Nam rên lên đau đớn, nhưng đôi mắt anh sáng rực lên một màu đỏ máu.
Anh không còn là một người chơi yếu ớt nữa.
Anh đang trở thành một lỗ đen, nuốt chửng mọi thứ xung quanh để tồn tại.
Nam đứng dậy, cơ thể anh giờ đây bao phủ bởi một lớp vỏ năng lượng đen tối, xen kẽ những đường mạch máu đỏ rực.
Golem Đá, sau khi bị hút cạn năng lượng, sụp đổ thành một đống đá vụn vô hồn.
Nhưng chiến thắng không mang lại cảm giác giải thoát.
Ngược lại, một nỗi sợ hãi mới trỗi dậy.
`[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN DẤU VẾT MÃ HÓA BẤT THƯỜNG]`
`[ĐANG QUÉT DỮ LIỆU NGƯỜI DÙNG: NAM]`
`[KẾT QUẢ: KHÔNG TÌM THẤY HỒ SƠ]`
Nam nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay của anh bắt đầu trở nên trong suốt, biến mất và hiện lại theo từng nhịp đập của trái tim.
Anh không còn được hệ thống công nhận là một người chơi hợp lệ.
Anh đang trở thành một ‘ghost’, một bóng ma kỹ thuật số.
“Nam,” Ký bước tới, giọng nói lần đầu tiên có chút dao động.
“Cậu đang biến mất.
Hệ thống đang xóa cậu.”
“Không phải đang xóa,” Nam nói, giọng nói của anh vang vọng như hai giọng nói cùng lúc, một giọng con người, một giọng máy móc.
“Hệ thống đang… không thể định danh tôi.”
Bất chợt, bầu trời trên đầu họ chuyển sang màu xám xịt.
Những sợi dây ánh sáng xanh lá cây xuất hiện từ trên cao, buông xuống như mạng nhện khổng lồ, bao trùm toàn bộ khu vực.
Đó là “Lưới Kiểm Thấu”, một cơ chế phòng thủ tối mật mà chỉ Bản Gốc mới có quyền kích hoạt.
Bản Gốc xuất hiện từ trong bóng tối, nhưng lần này, hắn không đứng một mình.
Hàng chục bóng đen, những ‘Bản Sao’ thất bại trước đó, đang bị trói chặt bởi lưới ánh sáng, treo lơ lửng như những xác chết khô.
“Cậu đã đi quá xa, Nam,” Bản Gốc nói, giọng hắn vang vọng từ khắp mọi nơi trong lưới.
“Cậu nghĩ mình đang chiến đấu cho tự do?
Cậu đang phá hủy nền tảng duy nhất giữ cho nhân loại không sụp đổ vào hỗn loạn.”
Nam nhìn lên những Bản Sao.
Anh nhận ra khuôn mặt của họ.
Một vài người trong số họ từng là bạn bè của anh, những người anh đã cố gắng bảo vệ.
Giờ đây, họ chỉ là những con rối, những vật hy sinh để duy trì ‘Trật Tự’.
“Họ không phải là vật hy sinh,” Nam gầm lên, năng lượng đen tối xung quanh anh bùng nổ, làm rung chuyển lưới ánh sáng.
“Họ là nạn nhân của cậu.
Cậu dùng họ để lấp đầy những lỗ hổng trong sự bất tử của mình.”
Bản Gốc cười, một nụ cười lạnh lẽo và đầy thù hận.
“Cậu hiểu sai rồi.
Họ tự nguyện.
Họ biết rằng nếu không có tôi, thế giới này sẽ chìm trong bóng tối.
Và giờ, cậu muốn thay thế tôi?
Bằng một thứ lỗi lạc như cậu sao?”
Nam cảm thấy đau đớn tột cùng khi thanh HP của anh giảm xuống còn `HP: 1`.
Hệ thống đang cố gắng xóa bỏ anh từng chút một, nhưng kỹ năng `[HẤP THỤ LỖI]` đang giữ anh lại, biến sự xóa bỏ đó thành năng lượng.
Cuộc đối đầu cuối cùng diễn ra không bằng kỹ năng, mà bằng ý chí.
Nam lao về phía Bản Gốc, bỏ qua mọi phòng thủ.
Bản Gốc giơ tay lên, triệu hồi thanh kiếm ánh sáng, nhưng Nam không né tránh.
Anh dùng chính cơ thể mình làm khiên, chịu đựng những vết cắt sâu hoắm từ thanh kiếm.
Máu chảy thành suối, nhưng Nam không dừng lại.
Mỗi vết thương, anh hấp thụ nó.
Mỗi lần mất máu, anh mạnh lên một chút.
“Tại sao?” Bản Gốc gầm lên, vẻ mặt hoảng loạn.
“Cậu đang tự hủy diệt!”
“Vì đó là cách duy nhất để thắng,” Nam nói, giọng nói bình thản đến rợn người.
Nam đâm thẳng vào ngực Bản Gốc.
Không phải bằng tay, mà bằng một cột năng lượng đen tối bùng nổ từ lồng ngực anh.
Thanh kiếm ánh sáng của Bản Gốc vỡ vụn thành ngàn mảnh.
Bản Gốc ngã xuống, không phải vì chết, mà vì sự kiểm soát của hắn đối với không gian xung quanh bị phá vỡ.
Khi thanh kiếm vỡ, Bản Gốc không ngã xuống.
Thay vào đó, hắn cười.
Một nụ cười đầy mỉa mai và bi kịch.
“Cậu nghĩ mình đã thắng sao, Nam?” Bản Gốc hỏi, máu đen chảy ra từ miệng hắn.
“Cậu vừa mới mở cánh cửa vào địa ngục.”
Nam đứng đó, thở hổn hển.
Cơ thể anh giờ đây chỉ còn là một bộ khung xương phủ đầy những con số lỗi.
`EXP: ???`.
“Tôi không cần thắng,” Nam nói, nhìn vào Bản Gốc với ánh mắt trống rỗng.
“Tôi chỉ cần tồn tại.
Và trong sự tồn tại đó, tôi sẽ tìm ra sự thật về cậu.”
Bản Gốc nhìn Nam, ánh mắt tràn đầy sự tôn trọng lẫn ghê tởm.
“Cậu là một lỗi lầm, Nam.
Và lỗi lầm lớn nhất, chính là cậu.”
Nam đứng lặng trước Bản Gốc.
Thanh trạng thái của Nam giờ đây chỉ còn hiển thị `Level: ???` và `HP: 1`.
Anh ta không còn là “con người” theo định nghĩa của Hệ thống, mà là một “thực thể lỗi”, một lỗ hổng sống trong thế giới số.
Ký đứng xa xa, ghi chép lại mọi thứ, nhưng đôi tay hắn run rẩy.
Hắn nhận ra rằng dữ liệu từ Nam không còn tuân theo bất kỳ logic nào.
Nó là một ẩn số, một biến số mà ngay cả hệ thống của Bản Gốc cũng không thể dự đoán.
Bản Gốc nhìn Nam, giọng nói trầm thấp vang lên, không còn là giọng của một vị thần, mà của một kẻ cô đơn.
“Chào mừng đến với thế giới thực, ‘A’,” Bản Gốc thì thầm.
“Cậu không phải là bản sao duy nhất.
Cậu là bản gốc.
Và tôi… tôi chỉ là bóng của cậu.”
Nam sững sờ.
Lời nói của Bản Gốc như một cú đấm vào tâm trí anh.
Ký ức fragments trong đầu anh bắt đầu quay cuồng, những hình ảnh mờ nhạt hiện lên: một phòng lab, một chiếc giường thí nghiệm, và một người đàn ông giống hệt anh, nhưng với ánh mắt đau khổ.
“Điều đó không quan trọng,” Nam nói, giọng nói của anh vang vọng trong không gian chết lặng.
“Quan trọng là từ giờ, tôi sẽ không bao giờ tin vào bất kỳ hệ thống nào nữa.”
Nam quay lưng đi, bước vào bóng tối.
Nhưng trước khi khuất bóng, anh nghe thấy một tiếng chuông thông báo cuối cùng, không phải từ hệ thống, mà từ chính trái tim anh.
`[NHIỆM VỤ ẨN KÍCH HOẠT: TÌM KIẾM ‘BẢN GỐC’ THỰC SỰ]`
`[THƯỞNG: SỰ THẬT VỀ SỰ TỒN TẠI CỦA BẠN]`
`[HÌNH PHẠT: MẤT HẾT KÝ ỨC]`
Nam mỉm cười, một nụ cười đau đớn nhưng kiên cường.
Anh đã sẵn sàng.
Anh đã sẵn sàng để đánh đổi tất cả, kể cả chính bản thân mình, để tìm ra câu trả lời.
Và thế giới, với tất cả những bí mật của nó, bắt đầu rung chuyển.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận