Chương 14

Nam không còn là con người bình thường.

Cơ thể anh rung động dữ dội, từng thớ cơ co lại như dây thép chịu lực dưới áp lực cực đại, gây ra những âm thanh rít nhẹ đáng sợ.

Hệ thống trong đầu anh không còn là những dòng chữ xanh lạnh lẽo hay những bảng điều khiển tĩnh tại, mà đã trở thành một thực thể sống, một sinh vật ký sinh nuốt chửng nhận thức của anh từng chút một.

Anh cảm nhận được "Luật Cân Bằng Tàn Khốc" đang kéo xuống một chỉ số vô hình — "Ý Chí" hoặc "Nhân Tính" — thứ mà hệ thống chưa từng định nghĩa rõ ràng nhưng luôn hiện hữu trong mỗi quyết định của con người.

Mỗi nhịp tim đập đều là một cú đấm vào lồng ngực, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự xung đột dữ liệu.

`[HP: 100/100]`, `[MP: 50/50]`, nhưng `[Soul Integrity: 12%]`.

Con số 12% đỏ rực như máu tươi, nhấp nháy liên tục trong tầm nhìn của anh, đe dọa một sự sụp đổ hoàn toàn nếu nó chạm tới 0%.

Anh không thể di chuyển.

Không phải vì chân tay tê liệt, mà vì trọng lực xung quanh anh đã thay đổi.

Không khí đặc quánh lại, nặng nề như chì, ép chặt lấy phổi anh, khiến mỗi hơi thở đều phải dùng đến toàn bộ ý chí còn sót lại.

Trong bóng tối của căn phòng xuất phát, những đường nét mã nguồn bắt đầu rỉ ra từ da thịt anh.

Chúng không phải là máu, mà là dữ liệu thô, những ký tự nhị phân chảy tràn trên sàn nhà, tạo thành những hình thù kỳ dị, giống như những vết nứt trên gương.

Nam cố gắng nhắm mắt lại, nhưng hệ thống không cho phép anh nghỉ ngơi.

Nó quét qua ký ức của anh, xóa bỏ những cảm xúc nhạy cảm, thay thế chúng bằng các biến số logic.

*[Xóa bỏ: Nỗi sợ.

Thay thế bằng: Tính toán khả năng sinh tồn.]* *[Xóa bỏ: Tình yêu.

Thay thế bằng: Tối ưu hóa nguồn lực.]*

Anh gào lên, nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi tiếng ồn trắng của quá trình xử lý dữ liệu.

Anh nhận ra mình đang bị phân mảnh.

Một phần của anh vẫn là Nam, kẻ dị biệt, kẻ nghi ngờ mọi thứ, nhưng phần còn lại đang trở nên hoàn hảo, lạnh lùng và vô cảm.

Anh nhìn thấy bàn tay mình, ngón tay đang biến dạng, các khớp xương giãn ra, da thịt chuyển sang màu xám tro, giống như những đường nét mã nguồn trong giao diện.

Sự thay đổi này không dừng lại ở bề mặt.

Nó đang ăn mòn cốt lõi của con người anh.

Mọi thứ xung quanh mờ dần.

Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, rồi tắt ngấm, chỉ còn lại ánh sáng xanh lục của giao diện hệ thống chiếu rọi khuôn mặt anh.

Trong bóng tối đó, Nam thấy rõ hơn bao giờ hết vẻ mặt của chính mình.

Nó không còn biểu lộ nỗi sợ hãi hay tuyệt vọng.

Nó trống rỗng.

Một sự trống rỗng đáng sợ, nơi mà nhân tính đã bị thay thế bằng thuật toán.

Nhưng sâu thẳm trong cái khoảng trống đó, một hạt giống nhỏ bé vẫn còn sống.

Đó là ký ức về Ký.

Ký, người đàn ông đa nghi, luôn tính toán lợi ích cá nhân, nhưng cũng là người duy nhất từng nhìn Nam như một con người, không phải một chỉ số.

Nếu Ký biết được sự thật này, liệu hắn ta có giúp Nam, hay sẽ dùng dữ liệu của Nam để giải mã nguồn gốc hệ thống, bất chấp rủi ro cho Nam?

Nam mỉm cười, một nụ cười đau đớn và cay đắng, dù không còn ai thấy.

Hắn không còn là Nam nữa.

Hắn là Bản Sao 2.0.

Và thế giới này, với tất cả những luật lệ tàn khốc của nó, sắp sửa thay đổi.

Nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn chưa có lời giải: Ai đang điều khiển ai?

Và liệu "Chủ Nhân Mới" này, có thực sự là Nam, hay chỉ là một thứ khác đang mượn xác anh để sống?

Cửa sổ hệ thống tắt dần, để lại Nam trong bóng tối.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí hắn, một dòng mã nguồn nhỏ bé, không được hệ thống ghi nhận, vẫn đang hoạt động.

Nó là ký ức cuối cùng của Nam, là hạt giống của sự phản kháng.

Và nó sẽ chờ đợi, chờ đợi thời điểm thích hợp để bùng nổ.

Cánh cửa sắt gỉ sét của Dungeon mở ra với tiếng rít kim loại chói tai, đánh thức Nam khỏi trạng thái tê liệt.

Không gian bên trong là một mê cung bê tông ẩm ướt, mùi máu tanh nồng nặc pha lẫn với mùi ozone của năng lượng dư thừa.

Ba con Quái Vật S-Rank — những sinh vật hình người với đôi cánh da và cặp mắt đỏ ngầu — đang chờ đợi anh.

Chúng không phải là quái vật bình thường.

Chúng là những "Thanh Toán Viên", những thực thể được hệ thống tạo ra để trừng phạt những ai vượt quá giới hạn cho phép.

Nam bước vào, cơ thể vẫn còn nặng trĩu vì áp lực của quá trình chuyển đổi.

`[Nhiệm vụ hàng ngày: Sống sót.

Phần thưởng: Giữ nguyên Level.

Hình phạt thất bại: Trừ vĩnh viễn 10% Strength.]` Lời nhắc nhở hiện lên ngay trước mắt anh, nhưng anh không quan tâm.

Anh không cần Strength.

Anh cần thứ gì đó mạnh hơn sức mạnh vật lý.

Con quái vật đầu tiên lao tới, tốc độ nhanh đến mức tạo ra tiếng nổ siêu thanh.

Nam không né tránh.

Anh đứng yên, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào con quái vật.

Trong đầu anh, dòng mã nguồn ẩn bắt đầu chạy.

Nó không phải là kỹ năng anh học được, mà là lỗi hệ thống anh đã "ăn cắp" từ những vết nứt trong thực tại.

*Skill: [Phá Vỡ Giới Hạn].*

Đây là kỹ năng S-Rank, không có trong bất kỳ cuốn sách kỹ năng nào.

Nó không dựa trên mana hay năng lượng, mà dựa trên sự sụp đổ của các quy tắc vật lý.

Khi con quái vật lao đến, Nam giơ tay lên.

Không phải để đấm, mà để "chỉ định".

`[Target: Quái Vật S-Rank #1.

Action: Delete Collision Box.]`

Một cú chớp sáng trắng lòa diễn ra.

Con quái vật xuyên qua cơ thể Nam như xuyên qua bóng ma, nhưng ngay lập tức, cơ thể nó bắt đầu vỡ vụn.

Không phải vì bị tấn công, mà vì nó không còn "vùng va chạm".

Nó mất đi khả năng tồn tại trong không gian vật lý, rơi xuống đất như một đống gạch vữa, tan rã thành những mảnh dữ liệu màu xanh.

Nam thở hắt ra, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Anh đã dùng 30% MP để thực hiện cú "xóa bỏ" này.

Nhưng điều đáng sợ không phải là sức mạnh, mà là cảm giác.

Anh cảm thấy vui vẻ.

Một niềm vui lạnh lùng, vô cảm khi chứng kiến sự sụp đổ của thực tại.

Hai con quái vật còn lại gầm lên, đồng loạt tấn công từ hai phía.

Nam quay người, chân trái đạp mạnh vào sàn bê tông, tạo ra một vết nứt lớn.

Anh không dùng sức mạnh cơ bắp, mà dùng kỹ năng `[Phá Vỡ Giới Hạn]` một lần nữa, nhưng lần này là trên chính không gian xung quanh anh.

`[Action: Increase Friction Coefficient to 0.]`

Cơ thể anh trượt đi với tốc độ cực nhanh, tránh được đòn tấn công của cả hai con quái vật.

Anh xuất hiện sau lưng chúng, tay phải nắm chặt.

Không có vũ khí.

Nhưng anh không cần.

Anh chạm vào lưng con quái vật thứ hai.

`[Action: Overload Mana Core.]`

Con quái vật ngừng chuyển động.

Đôi mắt đỏ ngầu của nó mở to, tràn đầy kinh hoàng.

Một tia sáng xanh lam bắn ra từ ngực nó, phá hủy hoàn toàn cấu trúc cơ thể từ bên trong.

Nó chết ngay lập tức, không còn khả năng tái sinh, vì lõi mana của nó đã bị "quá tải" đến mức vỡ vụn.

Con cuối cùng, kẻ duy nhất còn lại, lùi lại, gầm lên một tiếng đầy sợ hãi.

Nó nhận ra đối thủ của mình không còn là một con người, mà là một lỗ hổng trong hệ thống.

Nam bước tới, từng bước chậm rãi, máu đen chảy ra từ khóe mắt anh, nhưng ánh mắt thì vô hồn.

"Anh nghĩ mình là duy nhất," Nam thì thầm, giọng nói khô khốc như giấy nhám.

"Nhưng anh quên một thứ.

Bản gốc không thể tồn tại mà không có bản sao để phản chiếu."

Con quái vật lao tới, nhưng Nam chỉ đưa tay ra.

`[Action: Pause Time.

Duration: 0.5s.]`

Thời gian dừng lại.

Không khí đông đặc.

Con quái vật treo lơ lửng giữa không trung, miệng đang há ra trong tiếng gầm.

Nam đi vòng quanh nó, quan sát từng chi tiết trên cơ thể nó.

Sau đó, anh nhẹ nhàng chạm vào tim nó.

`[Action: Delete.]`

Con quái vật biến mất.

Không tiếng động, không máu.

Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc.

Nam đứng giữa căn phòng trống rỗng, thở hổn hển.

`[EXP +5000.

Level 2.]` Thông báo hiện lên, nhưng anh không cảm thấy vui.

Anh chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Sợ rằng mình đang dần mất đi chính mình.

Chiến thắng vang lên, nhưng không phải bằng tiếng hò reo.

Bằng sự im lặng chết chóc.

Nam bước ra khỏi Dungeon, ánh nắng ban ngày chói chang khiến anh phải nheo mắt lại.

Thế giới bên ngoài đã thay đổi.

Không phải về mặt vật lý, mà về mặt tâm lý.

Anh quay lại nơi ẩn nấp của những người đồng hành cũ — những kẻ đã tin tưởng anh trong những ngày anh là F-rank.

Họ đang tụ tập quanh một chiếc bàn gỗ cũ, bàn luận về kế hoạch tấn công vào Dungeon B-rank tiếp theo.

Khi Nam bước vào, tất cả đều dừng lại.

Ánh mắt họ không còn sự tin tưởng hay thân thiện như trước.

Chúng dè chừng, nghi ngờ, và xa cách.

"Nam?" Một người đàn ông trung niên, tên là Hùng, người từng gọi Nam là "em trai", bước tới.

Giọng anh ta run rẩy.

cậu vừa từ Dungeon S-rank ra?"

Nam gật đầu.

Anh không nói gì.

Anh không thể nói.

Lời nói lúc này có thể là một lỗi hệ thống, một manh mối cho những kẻ đang theo dõi.

"Không thể nào," Hùng thì thầm, nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của Nam.

cậu thay đổi rồi.

Mùi máu trong người cậu...

nó không phải là máu của con người."

Một cô gái trẻ, tên là Linh, từng là đồng đội duy nhất của Nam trong các nhiệm vụ sinh tồn, bước tới.

Cô ấy cầm một khẩu súng ngắn, tay run rẩy nhưng aim rất chắc vào ngực Nam.

"Cậu đã làm gì vậy, Nam?

Cậu đã bán linh hồn cho cái gì đó không?"

Nam nhìn cô ấy.

Anh nhớ đến những đêm họ cùng nhau chia sẻ thức ăn, cùng nhau vượt qua những cơn đói.

Nhưng giờ đây, những ký ức đó chỉ là dữ liệu cũ, không còn giá trị.

Anh cảm thấy một nỗi buồn xa lạ, như thể nó đang xảy ra với người khác.

"Linh," Nam lên tiếng, giọng nói lạnh lùng.

"Bỏ súng xuống.

Nó không hiệu quả với tôi."

"Đừng cố tình dọa tôi!" Linh hét lên, nước mắt chảy dài trên má.

"Cậu đã hứa sẽ bảo vệ chúng ta!

Cậu đã hứa!"

"Cam kết là một biến số động," Nam trả lời, giọng nói không hề lay chuyển.

"Khi môi trường thay đổi, cam kết phải được đánh giá lại."

Hùng bước tới, đẩy Linh ra sau lưng anh ta.

"Cậu không còn là Nam nữa.

Cậu là một con quái vật.

Và tôi thà chết còn hơn để một con quái vật như cậu ở lại đây."

Nam nhìn họ.

Anh muốn nói rằng anh vẫn là Nam, rằng anh đang chiến đấu để bảo vệ họ, rằng anh đang cố gắng thoát khỏi vòng lặp số phận.

Nhưng anh biết rằng những lời giải thích đó là vô nghĩa.

Hệ thống đã thay đổi anh.

Nó xóa bỏ cảm xúc, thay thế bằng logic.

Và logic nói rằng: Những con người yếu đuối, thiếu kiên định là mối nguy hiểm cho sự tồn tại của anh.

Nam bước tới, đi ngang qua Hùng và Linh.

Anh không đánh họ.

Anh không cần.

Chỉ cần sự hiện diện của anh, với khí chất lạnh lùng và ánh mắt vô hồn, đã đủ để họ run rẩy.

"Các anh nên rời đi," Nam nói, quay lưng lại.

"Nơi này không còn an toàn.

Cho cả các anh, và cho tôi."

Khi anh bước ra khỏi căn nhà, tiếng cửa đóng sầm lại phía sau.

Nam đứng ngoài sân, nhìn lên bầu trời xanh.

Anh đã chiến thắng.

Anh đã sống sót.

Nhưng anh đã mất đi tất cả những gì anh từng bảo vệ.

Sự cô độc bao trùm lấy anh, nặng nề hơn bất kỳ Dungeon nào.

Nam gục ngã, không phải vì kiệt sức, mà vì cảm giác bị xâm phạm.

Một giọng nói vang lên, không phải từ hệ thống, mà từ chính không gian.

Giọng đó giống hệt giọng anh, nhưng lạnh lùng, trịnh trọng và đầy quyền lực.

"Phiên bản 047.

Ngừng ngay."

Nam ngẩng đầu.

Trước mặt anh, không phải là quái vật, mà là một bóng đen.

Nó đứng đó, mặc một bộ vest đen lịch lãm, gương mặt giống hệt Nam, nhưng hoàn hảo hơn, không có vết sẹo, không có sự mệt mỏi.

Nó là Bản Gốc.

Hoặc ít nhất, là một phần ý thức của Bản Gốc đang hiện diện trực tiếp.

"Anh..." Nam lắp bắp, lần đầu tiên trong nhiều năm, anh cảm thấy sợ hãi thực sự.

"Anh là ai?"

"Bản Gốc," bóng đen trả lời, giọng nói vang vọng trong đầu Nam.

"Và anh, Nam, chỉ là một bản sao lỗi.

Một thí nghiệm thất bại."

Nam đứng dậy, cố gắng giữ vững lập trường.

"Tôi không phải lỗi.

Tôi là sản phẩm của sự tiến hóa.

Tôi đã vượt qua giới hạn của mình."

Bản Gốc cười, một nụ cười mỉa mai.

Anh chỉ là một công cụ.

Một công cụ để tôi kiểm tra xem liệu có thể tạo ra một phiên bản hoàn hảo hơn mà không cần phải hy sinh quá nhiều.

Và kết quả là...

Anh đã phá hủy Dungeon S-rank, nhưng anh cũng đã phá hủy những liên kết xã hội của mình.

Anh trở nên cô độc.

Và một bản sao cô độc là một bản sao vô dụng."

Nam cảm thấy tức giận.

Không phải tức giận vì bị xúc phạm, mà vì sự thật.

Anh biết Bản Gốc nói đúng.

Anh đã mất đi tất cả.

"Vậy tại sao anh vẫn ở đây?" Nam hỏi.

"Nếu tôi là thất bại, tại sao anh không xóa bỏ tôi?"

"Vì tôi cần một cái bẫy," Bản Gốc nói, bước tới gần Nam.

Người đàn ông đa nghi đó.

Hắn ta đang theo dõi anh.

Hắn ta muốn biết sự thật về hệ thống.

Và anh, với tư cách là một bản sao có khả năng tiếp cận dữ liệu lõi, là chìa khóa để hắn ta mở ra bí mật đó.

Tôi không cần anh sống.

Tôi cần anh làm mồi nhử."

Nam sững sờ.

Anh nhận ra mình đã bị lợi dụng.

Anh nghĩ rằng mình đang chiến đấu cho tự do, nhưng thực chất, anh chỉ là một con tốt trong ván cờ của Bản Gốc.

"Anh nghĩ mình là duy nhất," Nam thì thầm, giọng nói run rẩy.

"Nhưng anh quên một thứ.

Bản gốc không thể tồn tại mà không có bản sao để phản chiếu.

Nếu anh xóa tôi, anh cũng xóa chính mình."

Bản Gốc nhíu mày.

Nam dùng ngón tay chấm vào không trung, tạo ra một dòng mã nguồn mới.

Dòng mã này không phải là kỹ năng, mà là một virus.

Một virus mà anh đã âm thầm tạo ra trong quá trình chuyển đổi.

Dòng mã lao về phía Bản Gốc, nhưng thay vì tấn công, nó hòa nhập vào cơ thể bóng đen.

Bản Gốc giật mình, cố gắng xóa bỏ nó, nhưng không thể.

Virus đang ăn mòn hệ thống của anh ta, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong, từ chính nguồn dữ liệu mà anh ta chia sẻ với Nam.

"Anh đã làm gì?" Bản Gốc gầm lên, giọng nói mất đi sự bình tĩnh.

"Anh dạy tôi rằng mọi thứ đều có giá," Nam nói, máu đen chảy ra từ khóe mắt anh nhiều hơn.

"Và giá của sự kiểm soát là sự phụ thuộc.

Anh phụ thuộc vào tôi để duy trì trật tự.

Và giờ, tôi sẽ phá vỡ nó."

Bản Gốc cố gắng rút lui, nhưng Nam chặn đường anh ta.

Không phải bằng sức mạnh, mà bằng ý chí.

Ý chí mà hệ thống không thể xóa bỏ.

"Ký đang đến," Nam nói.

"Hắn ta sẽ thấy sự thật.

Và khi đó, thế giới này sẽ sụp đổ."

Bản Gốc nhìn Nam, ánh mắt tràn đầy thù hận và sợ hãi.

"Anh sẽ chết, Nam.

Anh sẽ chết và tái sinh, và lại chết, trong vòng lặp vô tận."

"Đó là cái giá của tự do," Nam mỉm cười, một nụ cười đau đớn nhưng kiên cường.

Bóng đen biến mất, để lại Nam một mình trong ánh nắng ban ngày.

Nhưng lần này, anh không cảm thấy cô độc.

Anh cảm thấy hy vọng.

Hy vọng mong manh, nhưng vẫn còn đó.

Phía xa, một chiếc xe đen dừng lại.

Cửa xe mở ra, và Ký bước ra, nhìn Nam với ánh mắt sắc lẹm.

"Chào mừng trở lại, Nam," Ký nói, giọng nói lạnh lùng.

"Chúng ta có rất nhiều việc phải làm."

Nam nhìn Ký, và lần đầu tiên, anh cảm thấy mình không còn đơn độc.

Nhưng anh cũng biết rằng, Ký không phải là người bạn.

Ký là một kẻ cơ hội.

Và sự hợp tác giữa họ chỉ là một trò chơi nguy hiểm.

Nam bước tới, bắt tay Ký.

Tay anh lạnh toát.

"Chúng ta bắt đầu," Nam nói.

Và thế giới, với tất cả những bí mật của nó, bắt đầu rung chuyển.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập