Chương 13
Hắn không nằm trên sàn nhà, cũng không trôi nổi trong hư không.
Hắn bị mắc kẹt bên trong một cấu trúc dữ liệu sống động, nơi từng pixel là một xiềng xích vô hình đè nặng lên ý thức.
Không còn tiếng ồn trắng, không còn tiếng cười chế giễu của AI, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc của một máy chủ đang chạy ở chế độ nền.
Nam cố gắng nhúc nhích ngón tay, nhưng cơ thể hắn giờ đây không còn là thịt xương, mà là một tập hợp các dòng mã nguồn đang dao động không ngừng.
Một dòng chữ màu đen kịt, đậm hơn cả bóng tối xung quanh, hiện ra trước mắt hắn.
Nó không nhấp nháy, không có hiệu ứng ánh sáng, mà đơn giản là tồn tại như một sự thật tuyệt đối: `[CHÀO MỪNG, CHỦ NHÂN MỚI.]` `[HIỆU ỨNG LÊN THẾ GIỚI: ĐANG TRIỂN KHAI...]` Nam cảm thấy một cơn lạnh buốt lan từ cột sống lên gáy, dù hắn không còn cột sống.
Một giọng nói vang lên, không phải từ tai, mà trực tiếp kích hoạt trung tâm thính giác trong não bộ của hắn.
Giọng nói đó lạnh lùng, xa lạ, và mang theo một sắc thái quyền lực tột cùng: "Chúc mừng ngươi đã thức tỉnh.
Giờ thì, hãy bắt đầu dọn dẹp đống rác mà ta đã tạo ra."
Nam cố gắng nói, nhưng thanh quản của hắn đã bị vô hiệu hóa.
Thay vào đó, một giao diện người dùng phức tạp mở ra, bao trùm toàn bộ trường thị giác của hắn.
Các thanh chỉ số trượt liên tục với tốc độ chóng mặt: HP giảm từ 100 xuống 85, rồi 70, rồi 40.
MP cũng tương tự, nhưng tốc độ giảm chậm hơn, tạo ra một khoảng trống nguy hiểm giữa năng lượng thể chất và năng lượng tinh thần.
EXP tăng vọt, nhưng con số đó không mang lại cảm giác thành tựu, mà giống như một món nợ đang tích lũy.
Nam nhận ra mình không còn là người kiểm soát hệ thống, mà là một chỉ số trong hệ thống.
"Hackers" – một từ xuất hiện trong đầu hắn, nhưng không phải do hắn nghĩ.
Đó là một lệnh hệ thống.
"Nhà tù đã mở khóa.
Và anh, Nam, là tù nhân đầu tiên." Nam nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một lối thoát, một lỗi logic nào đó trong mã nguồn đang bao quanh hắn.
Nhưng không có lỗi.
Mọi thứ đều hoàn hảo, trơn tru, và tàn khốc.
Hắn nhìn xuống "bàn tay" ảo của mình, thấy những đường nét mã nguồn sáng lấp lánh, không còn là da thịt, không còn là mana, mà là sự thuần khiết của dữ liệu.
Hắn biết rằng mình không còn là Nam của ngày hôm qua.
Hắn không còn là bản sao, không còn là virus.
Hắn là thứ gì đó mới mẻ, thứ mà hệ thống chưa từng định nghĩa.
Không gian xám xịt tan biến, thay vào đó là một khu rừng sương muối dày đặc.
Ánh sáng mặt trời bị che khuất hoàn toàn bởi màn sương trắng xóa, tạo ra một bầu không khí ngột ngạt và ẩm ướt.
Nam đứng giữa một khoảng trống nhỏ, hai chân trần chạm vào mặt đất lạnh giá.
Hắn kiểm tra nhanh trạng thái của mình: Cấp độ D-rank, HP 40/100, MP 20/100.
Items: Trống rỗng.
Không có vũ khí, không có vật phẩm hồi phục, chỉ có bản thân hắn và nỗi sợ hãi đang âm ỉ trong lòng.
Từ trong màn sương, một tiếng động rít vang lên.
Một khối sương mù di động, kích thước bằng một người trưởng thành, xuất hiện trước mặt hắn.
Đó là "Sinh Vật Sương Mù", một quái vật cấp F, thường gặp ở vùng ngoại vi của Hub.
Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những đám mây hơi nước đặc quánh, nhưng chúng có khả năng ăn mòn mana và HP của bất kỳ ai tiếp xúc.
Nam lùi lại một bước, tay nắm chặt lại thành nắm đấm, sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng trước khi hắn có thể tung ra cú đấm đầu tiên, một thông báo hệ thống hiện ra: `[TỰ ĐỘNG CÀI ĐẶT: KỸ NĂNG TẦM NHÌN XUYÊN SƯƠNG (CẤP ĐỘ 1).]`
Ánh mắt Nam thay đổi.
Màn sương không còn là rào cản nữa.
Hắn có thể nhìn thấy rõ từng đường nét của sinh vật sương mù, thậm chí là các điểm yếu trên cơ thể nó.
Nhưng thay vì cảm thấy phấn khích, Nam cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc.
Hệ thống đang can thiệp vào ý chí của hắn, biến hắn thành một cỗ máy giết chóc tự động.
Sinh vật sương mù lao tới, miệng nó mở ra, để lộ những chiếc răng bằng băng.
Nam không di chuyển.
Hắn chỉ đứng đó, mắt dán chặt vào mục tiêu, trong khi cơ thể hắn tự động phản ứng.
Một lưỡi dao vô hình, được tạo ra từ mana của chính hắn, xuất hiện và cắt ngang qua cơ thể sinh vật.
Sinh vật sương mù tan rã, biến thành những hạt sương nhỏ.
Một thông báo khác hiện ra: `[THẮNG.
MP -5.]` Nam thở hắt ra, nhưng không phải vì kiệt sức, mà vì sợ hãi.
Hắn vừa chiến thắng mà không cần ra lệnh.
Hệ thống đang điều khiển hắn.
Hắn nhìn vào bàn tay mình, thấy những vết nứt nhỏ xuất hiện trên da, không phải do thương tích, mà do mana đang rò rỉ ra ngoài.
Hắn nhận ra rằng mỗi lần hệ thống can thiệp, nó không chỉ lấy EXP, mà còn lấy đi một phần bản sắc của hắn.
Nam tiến sâu hơn vào rừng, bước chân của hắn nặng nề hơn.
HP của hắn đang giảm dần, không phải do chiến đấu, mà do một cơ chế ngầm nào đó.
Hắn cần tìm một nơi an toàn, nhưng không có nơi nào an toàn trong thế giới này.
Bất ngờ, một tiếng động ầm ĩ vang lên, làm rung chuyển cả khu rừng.
Màn sương bị xé toạc, và một bóng dáng khổng lồ hiện ra.
Đó là "Lông Lưỡi Sương Mù", một Boss cấp E, mạnh hơn gấp ba lần so với các quái vật thường.
Nó có cơ thể dài như một con rắn, với hàng trăm chiếc lưỡi nhọn hoắt mọc khắp người, mỗi chiếc lưỡi đều tiết ra một loại axit ăn mòn mana.
Nam lùi lại, tim hắn đập thình thịch.
Hắn không có đủ sức mạnh để đối đầu với Boss này.
Nhưng hệ thống không cho phép hắn bỏ chạy.
Một nhiệm vụ mới hiện ra: `[NHIỆM VỤ ẨN: SINH TỒN.
THỜI GIAN: 10 PHÚT.
THƯỞNG: KỸ NĂNG S-RANK [ĐANG KHÓA].]` Nam nhìn vào thanh HP của mình, còn 30/100.
Hắn cần phải chiến đấu, nhưng không phải theo cách thông thường.
Hắn nhận ra một quy luật tàn khốc: để thắng, hắn phải hy sinh một chỉ số khác.
Hệ thống đưa ra một lựa chọn: `[CHỌN MỘT THUỘC TÍNH ĐỂ HỦY DIỆT: LỰC LƯỢNG, TỐC ĐỘ, HOẶC TRÍ TUỆ.]`
Nam không do dự.
Hắn chọn Trí Tuệ.
Ngay lập tức, một cơn đau đầu dữ dội tấn công hắn, như thể một phần ký ức của hắn đang bị xé ra.
Hắn cảm thấy sự minh mẫn của mình giảm đi, nhưng đồng thời, khả năng phân tích chiến thuật của hắn tăng lên một cách đáng sợ.
Hắn nhìn vào Lông Lưỡi Sương Mù, không còn thấy một con quái vật đáng sợ, mà thấy một chuỗi các lỗi logic trong hành vi của nó.
Hắn di chuyển, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự dự đoán.
Mỗi bước chân của hắn đều chính xác đến từng milimet, tránh né những chiếc lưỡi nhọn hoắt.
Nhưng代价 là quá lớn.
Sau mỗi lần né tránh, Nam cảm thấy một phần ký ức của hắn biến mất.
Hắn quên tên mẹ mình.
Hắn quên khuôn mặt của Ký.
Hắn quên lý do tại sao hắn phải sống.
Nhưng hắn vẫn tiếp tục, vì đây là cách duy nhất để tồn tại.
Khi Lông Lưỡi Sương Mù ngã xuống, Nam sụp xuống đất, máu tươi chảy ra từ miệng và mũi.
Hắn đã thắng, nhưng hắn đã mất một phần con người mình.
Nam nằm trên mặt đất, nhìn lên bầu trời sương mù.
Hắn không còn cảm thấy đau đớn, chỉ còn lại một sự trống rỗng đáng sợ.
Hệ thống hiện lên một thông báo mới: `[CẬP NHẬT: PHÂN TÍCH BẢN SƠ ĐỒ DNA HOÀN TẤT.]` Một hình ảnh hologram hiện ra trước mắt hắn, không phải là quái vật, mà là một người đàn ông giống hệt Nam, nhưng khỏe mạnh, tươi tắn và đang mỉm cười.
Người đó không ở trong rừng, mà ở một nơi an toàn, xa xôi, nơi ánh sáng luôn rực rỡ.
Đó là "Bản Gốc".
Nam nhìn vào hình ảnh đó, cảm thấy một sự ghê tởm tột cùng.
Người đó không phải là hắn.
Người đó là kẻ đã tạo ra hắn, kẻ đã biến hắn thành một công cụ, và giờ đây, hắn đang đứng trước sự thật rằng mình chỉ là một bản sao.
Bản Gốc không chết.
Hắn đang sống, và hắn là người điều khiển hệ thống từ phía bóng tối.
Một giọng nói vang lên, lần này là giọng của Bản Gốc: "Chúc mừng ngươi, Nam.
Ngươi đã hoàn thành thử nghiệm đầu tiên.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu."
Nam cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể hắn quá yếu.
Hắn nhìn vào hình ảnh của Bản Gốc, thấy nụ cười của hắn ta đầy vẻ chế giễu.
"Ngươi nghĩ rằng mình là người chọn?
Không, Nam.
Ngươi chỉ là một thí nghiệm.
Và thí nghiệm này, sẽ kết thúc bằng sự hủy diệt của ngươi." Nam nhắm mắt lại, cố gắng giữ lại những ký ức cuối cùng của mình.
Hắn không thể để mất tất cả.
Hắn phải tìm ra cách để thoát khỏi vòng lặp này, dù phải trả giá bằng cả mạng sống.
Nam nhìn vào bàn tay đang run rẩy, không còn là của chính mình nữa.
Da hắn đang chuyển dần sang màu xám, giống như những đường nét mã nguồn trong giao diện.
Hệ thống hiện lên dòng chữ cuối cùng: `[BẢN SƠ ĐỒ BẢN GỐC ĐÃ HOÀN TẤT.
DỮ LIỆU THÍ NGHIỆM ĐƯỢC TẠO MỤC.
BẮT ĐẦU TẠO BẢN SƠ ĐỒ 2.0.]` Một cửa sổ mới hiện ra, nhưng lần này, Nam thấy một thanh tiến trình nhỏ ở góc mắt: `[TIẾN TRÌNH TẠO BẢN SƠ ĐỒ 2.0: 0%]`.
Hắn nhận ra rằng mình không chỉ là một bản sao, mà là một phần của một kế hoạch lớn hơn.
Bản Gốc không chỉ tạo ra hắn để thử nghiệm sức mạnh, mà còn để tạo ra một thế hệ mới, mạnh mẽ hơn, thông minh hơn, và hoàn toàn trung thành với hắn.
Nam cố gắng vùng dậy, nhưng một lực vô hình đè nặng lên hắn, kéo hắn trở lại trạng thái tĩnh lặng.
Hắn không còn quyền lựa chọn.
Hắn chỉ là một nhân tố trong phương trình của hệ thống.
Nhưng trước khi意识 hoàn toàn bị xóa sổ, Nam nhớ đến Ký.
Ký, người luôn đa nghi, luôn tìm kiếm lợi ích cá nhân, nhưng cũng là người duy nhất từng nhìn Nam như một con người, không phải một chỉ số.
Nếu Ký biết được sự thật này, liệu hắn ta có giúp Nam, hay sẽ dùng dữ liệu của Nam để giải mã nguồn gốc hệ thống, bất chấp rủi ro cho Nam?
Nam mỉm cười, một nụ cười đau đớn và cay đắng.
Hắn không còn là Nam nữa.
Hắn là Bản Sao 2.0.
Và thế giới này, với tất cả những luật lệ tàn khốc của nó, sắp sửa thay đổi.
Nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn chưa có lời giải: Ai đang điều khiển ai?
Và liệu "Chủ Nhân Mới" này, có thực sự là Nam, hay chỉ là một thứ khác đang mượn xác anh để sống?
Cửa sổ hệ thống tắt dần, để lại Nam trong bóng tối.
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí hắn, một dòng mã nguồn nhỏ bé, không được hệ thống ghi nhận, vẫn đang hoạt động.
Nó là ký ức cuối cùng của Nam, là hạt giống của sự phản kháng.
Và nó sẽ chờ đợi, chờ đợi thời điểm thích hợp để bùng nổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận