Chương 9

Bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là sự hiện diện của cái vô nghĩa.

Lý Không đứng trước ranh giới của New Hope, nơi từng là trái tim đập thình thịch của khu vực an toàn, nay chỉ còn lại một vết thương hở trên da thịt thực tại.

Trước mặt anh không phải là cổng sắt gỉ sét hay những bức tường bê tông kiên cố, mà là một bức tường trắng xóa.

Trắng đến mức làm đau mắt, trắng đến mức xóa đi mọi khái niệm về chiều sâu và khoảng cách.

Nó giống như một lỗi hiển thị trên màn hình tivi cũ, một vùng dữ liệu bị mất, nơi không có không khí lưu thông, không có âm thanh vang vọng, chỉ có một sự trống rỗng đáng sợ nuốt chửng mọi giác quan.

Lý Không hít một hơi thật sâu, nhưng phổi anh không thu được chút oxy nào.

Không khí ở đây không lạnh, không nóng, nó đơn giản là...

không tồn tại.

Anh cảm thấy da thịt mình đang bị tê liệt dần, từng tế bào như muốn từ chối tiếp xúc với vùng không gian chết này.

Bên cạnh anh, Trinh đang run rẩy, tay siết chặt lấy khẩu súng ngắn cũ kỹ, ngón tay trắng bệch vì căng thẳng.

Cô gái ấy nhìn anh, đôi mắt tràn đầy sự hoang mang và một chút nghi ngờ khó hiểu.

Cô biết anh không ổn.

Cô biết có gì đó sai lệch trong cách anh đứng đó, trong cách ánh mắt anh quét qua vùng trắng xóa ấy không phải là nỗi sợ hãi, mà là sự quan sát.

"Đây là gì?" Trinh hỏi, giọng nói của cô vang lên méo mó, như thể âm thanh bị nuốt chửng bởi chính không gian xung quanh.

"Bản đồ nói đây là trung tâm thương mại.

nó biến mất rồi."

Lý Không không trả lời ngay.

Hắn đưa tay lên, chạm nhẹ vào không trung trước mặt.

Ngón tay hắn xuyên qua lớp "tường" trắng, nhưng không cảm thấy gì.

Không có lực cản, không có nhiệt độ.

Chỉ có một cảm giác ghê tởm, như đang sờ vào xác chết của chính thực tại.

Trong đầu hắn, tiếng vọng của người đàn ông tóc bạc vẫn còn vang lên, lạnh lùng và mỉa mai: *Con là công cụ duy nhất.* Hắn hiểu ra.

New Hope không bị phá hủy.

Nó bị "xóa" bởi sự hiện diện của hắn.

Mỗi bước chân hắn tiến về phía trước, thế giới phía sau lại co lại thêm một chút nữa.

Hắn là lỗ hổng.

Hắn là lý do.

"Hãy lùi lại," Lý Không nói, giọng anh bình tĩnh đến mức đáng sợ, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài run rẩy mà anh cố tình diễn ra.

"Nếu chúng ta ở lại đây, chúng ta sẽ biến mất cùng nó."

Trinh nhìn anh, mắt cô mở to.

Cô nhìn thấy sự thay đổi nhỏ nhặt trong ánh mắt anh, khoảnh khắc ngắn ngủi khi sự giả tạo rạn nứt.

Cô không nói gì, nhưng bàn tay cô siết chặt hơn nữa.

Cô biết bí mật của anh.

Và cô đang tính toán.

Nếu anh là nguyên nhân, thì anh cũng có thể là chìa khóa.

Hoặc là món hàng trao đổi.

Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển.

Không phải từ phía bức tường trắng, mà từ phía sau lưng họ.

Từ vùng đất trống trơn, nơi từng là những ngôi nhà của người dân New Hope, giờ đây chỉ còn là bãi đổ nát đầy quái vật, một âm thanh rít lên xé toạc không khí.

Đó là tiếng hú của những con Hóa Thân.

Chúng không còn là những sinh vật ngu ngốc chỉ biết ăn thịt.

Chúng đã học cách săn mồi theo đàn, và chúng đã ngửi thấy mùi "lỗi" trong không gian.

Mùi của Lý Không.

Những con quái vật lao ra từ bóng tối, móng vuốt sắc nhọn xé toạc không khí, tạo ra những tiếng nổ nhỏ vang vọng như pháo hoa.

Chúng bao vây nhóm người, mắt đỏ ngầu, miệng há rộng lộ ra hàm răng nhọn hoắt.

Con đầu đàn, một con Hóa Thân khổng lồ với lớp da sừng sững, đứng sừng sững trước mặt Minh – người bạn đồng hành yếu ớt nhất của nhóm.

Nó gầm lên, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô bé, mùi hôi thối nồng nặc khiến Minh ngất đi ngay lập tức.

Lý Không vẫn đứng đó, vẻ mặt hoảng loạn, chân tay run rẩy như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Nhưng trong thâm tâm, anh đang tính toán từng milimet khoảng cách, từng nhịp đập của trái tim những con quái vật.

Anh nhìn chằm chằm vào con Hóa Thân lớn nhất, đôi mắt anh lạnh lùng như băng, không hề có chút sợ hãi nào.

Anh biết chúng muốn gì.

Chúng không muốn thịt.

Chúng muốn "sửa chữa" lỗ hổng.

Chúng muốn tiêu diệt nguồn gốc của sự biến mất.

"Đủ rồi," Lý Không thì thầm, nhưng không ai nghe thấy ngoại trừ chính anh.

Hắn giả vờ trượt chân, ngã nhào xuống đất, va đập mạnh vào khuỷu tay.

Một tiếng kêu đau đớn thoát ra từ cổ họng anh, tự nhiên và thuyết phục.

Trinh vội vã quay lại, súng đã sẵn sàng bắn, nhưng cô không dám nổ súng vì sợ làm kích động chúng hơn.

Lý Không nằm đó, nhìn lên bầu trời xám xịt, nước mắt rơi xuống – một màn diễn hoàn hảo.

Nhưng trong khi cơ thể anh nằm yên, ý thức anh đang tập trung toàn bộ năng lượng Thức Tỉnh vào lòng bàn tay phải.

Cấp độ trung cấp không cho phép anh tạo ra những cú đánh hủy diệt, nhưng nó đủ để tạo ra một xung động không gian nhỏ, một sự "nhấp nháy" trong cấu trúc thực tại.

Con Hóa Thân đầu đàn cúi xuống, móng vuốt giơ cao, chuẩn bị xé nát Minh.

Lý Không nhắm mắt lại, giả vờ bất tỉnh.

Nhưng ngay khi móng vuốt của con quái vật chạm vào không khí, anh đã kích hoạt năng lượng.

Không phải để tấn công, mà để "chạm" vào bức tường trắng phía trước.

Vòng xoáy không gian ngừng hoạt động.

Lý Không buông tay, cơ thể anh thả lỏng hoàn toàn, tái hiện vẻ ngoài run rẩy, ngất xỉu.

Nhưng khác biệt thay, khi anh 'ngất đi', bức tường trắng của thành phố New Hope bỗng nhiên rạn nứt.

Không phải vỡ ra, mà là 'hồi phục'.

Các tòa nhà, con phố, cây cối bắt đầu xuất hiện trở lại từ từ, như một bộ phim được tua ngược.

Những viên gạch hiện ra từ hư không, những cửa kính trong suốt lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt.

New Hope đang quay lại.

Nhưng điều đó có nghĩa là những con quái vật đang đứng trên vùng đất "được khôi phục" sẽ bị xóa sổ?

Chúng đang bị đẩy ra ngoài biên giới của thực tại mới.

Chúng gào thét, cơ thể chúng bắt đầu phân rã thành những hạt sáng nhỏ li ti, tan biến vào hư không.

Con Hóa Thân đầu đàn cố gắng bám lấy Minh, nhưng cơ thể nó đang tan chảy.

Nó nhìn về phía Lý Không, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đầy sự kinh hoàng.

Nó hiểu rằng kẻ nằm dưới đất kia không phải là con mồi.

Hắn là thiên tai.

Lý Không mở mắt ra, nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt ngây thơ, sợ hãi.

Anh đứng dậy, chân tay vẫn còn run rẩy, và chạy đến bên Minh, ôm chầm lấy cô bé đang khóc thét.

Trinh đứng đó, súng hạ thấp, ánh mắt cô quét qua những con quái vật đang biến mất, rồi dừng lại ở Lý Không.

Cô thấy sự bất thường.

Cô thấy cách những con quái vật không tấn công anh, mà dường như...

tránh né anh.

Cô thấy cách không gian xung quanh anh có vẻ "mềm" hơn, linh hoạt hơn.

Trinh bước lại gần, giọng nói trầm thấp, chỉ đủ để Lý Không nghe thấy.

"Cậu làm được điều đó, phải không?

Cậu không hề bất lực."

Lý Không nhìn cô, mắt đỏ hoe vì "nước mắt", nhưng trong sâu thẳm, một nụ cười lạnh lẽo nở ra trên môi.

"Em nói gì vậy, Trinh?

Chúng ta chỉ may mắn mà thôi.

May mắn sống sót."

Trinh không đáp.

Cô chỉ nhìn anh, ánh mắt sắc lẹm như dao cùn.

Cô biết anh đang nói dối.

Và cô biết rằng, nếu anh là nguyên nhân, thì cô sẽ là người thu hoạch lợi ích từ cái chết của anh.

Bỗng nhiên, không gian phía sau nhóm người rung chuyển dữ dội.

Không phải từ những con quái vật, mà từ chính cấu trúc của thế giới.

Một khoảng tối đen, dày đặc và nặng nề, phun ra từ giữa không trung, như một vết loét trên da thịt thực tại.

Từ trong bóng tối đó, một bóng người cao lớn bước ra.

Hắn khoác áo choàng dài, màu đen tuyền, không mang theo vũ khí, nhưng xung quanh người hắn luôn có những đường kẻ không gian mờ ảo, như những vết nứt trên kính vỡ.

Hắn không tấn công, hắn chỉ đứng đó, nhìn Lý Không.

Đó là Kiếm Sư Vực Trời.

Hắn không cần nói lời nào.

Sự hiện diện của hắn đã là một lời tuyên chiến.

Hắn nhìn Lý Không như nhìn một món đồ chơi quý giá, một mảnh ghép cuối cùng cho cánh cổng của mình.

Lý Không cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, như thể trọng lượng của cả một thành phố đang đè lên anh.

Hắn không sợ.

Hắn chỉ cảm thấy...

quen thuộc.

Lý Không từ từ ngồi dậy, vẫn giữ vẻ mặt hoảng loạn, nhưng tay anh lại chậm rãi di chuyển về phía sau lưng, nơi anh giấu một mảnh vỡ không gian nhỏ bé mà anh đã thu thập được từ lần trước.

Anh không biết nó có tác dụng gì, nhưng anh biết nó liên quan đến Kiếm Sư.

Hắn nhìn vào đôi mắt của Lý Không, và trong khoảnh khắc đó, Lý Không thấy chính mình trong đôi mắt ấy.

Một phiên bản khác của mình, một phiên bản đã chấp nhận số phận, một phiên bản đã trở thành lỗ hổng vĩnh cửu.

"Xin hãy tha cho chúng tôi," Lý Không nói, giọng run rẩy, nhưng ánh mắt anh lại sắc bén như lưỡi dao.

"Chúng tôi chỉ là những kẻ yếu đuối.

Chúng tôi không biết gì cả."

Kiếm Sư Vực Trời mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy mỉa mai, giống hệt nụ cười của người đàn ông tóc bạc trong ký ức của Lý Không.

"Yếu đuối?" Hắn nói, giọng nói vang vọng như sấm sét.

"Con là nguồn gốc của sự hủy diệt.

Và ta sẽ thu hoạch nó."

Lý Không ngã về sau, va vào Minh, khóc lóc van xin Quản Trị Viên tha mạng cho cả nhóm.

"Xin hãy tha cho chúng tôi!

Chúng tôi không làm gì cả!

Chúng tôi chỉ muốn sống!"

Nhưng trong khi anh van xin, bàn tay anh đang nắm chặt mảnh vỡ không gian.

Anh biết rằng, nếu anh muốn sống, anh phải chấp nhận trở thành quái vật.

Anh phải chấp nhận rằng, mỗi lần anh sử dụng năng lượng, thế giới sẽ co lại thêm một chút nữa.

Và anh phải chấp nhận rằng, có thể sẽ không có ngày mai.

Kiếm Sư Vực Trời bước lại gần, mỗi bước chân của hắn khiến không gian xung quanh rung chuyển.

Hắn giơ tay ra, những đường kẻ không gian xung quanh người hắn bắt đầu xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy nhỏ.

"Hãy cho ta thấy sức mạnh thật của ngươi, Lý Không," hắn nói.

"Hãy cho ta thấy lỗ hổng trong chính con người ngươi."

Lý Không nhìn vào vòng xoáy, và anh thấy chính mình đang bị kéo vào.

Anh thấy thế giới đang biến mất xung quanh anh.

Anh thấy Trinh đang nhìn anh với ánh mắt tham lam.

Anh thấy Minh đang khóc.

Và anh thấy chính mình, đang mỉm cười.

Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ, Lý Không hét lên.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì anh đã tìm ra chân lý.

Chân lý rằng, hắn không phải là nạn nhân.

Hắn là kẻ cầm dao.

Và thế giới này, sẽ phải trả giá.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập