Chương 10
Không phải mùi của cái chết thông thường, mà là mùi của sự phân rã logic.
Những con *Hành Giả* đứng thành vòng tròn bán nguyệt, bao vây lấy nhóm của anh trong con hẻm hẹp giữa hai tòa nhà chọc trời đổ nát.
Chúng không gầm gừ, không sủa.
Chúng im lặng.
Đôi mắt trắng bệch của chúng quét qua từng lối thoát, như thể chúng đang đọc một bản đồ chiến thuật vô hình.
"Đừng di chuyển," Lý Không thì thầm, giọng run rẩy giả tạo vang lên trong không khí lạnh giá.
Anh ta dựa vào bức tường bê tông nứt nẻ, vai co lại, vẻ mặt đầy sợ hãi.
chúng đang chờ chúng ta犯错."
Quản Trị Viên, hay còn gọi là Ant, nghiến răng, hàm mặt nổi lên những thớ cơ căng cứng.
Anh ta cầm chặt cây búa chiến, mắt đỏ ngầu vì giận dữ và mệt mỏi.
"Lý Không, mày nói là mày có kế hoạch!
Mày nói là mày đã tính toán được hành trình của chúng!
Đây là cái kế hoạch quái gì?"
"Em...
em đã nhầm," Lý Không đáp, nước mắt lưng tròng, nhưng ánh mắt anh ta lại lạnh băng, quan sát từng cử chỉ nhỏ nhất của đàn *Hành Giả*.
"Chúng thông minh hơn em nghĩ.
Chúng không đuổi theo mùi máu.
Chúng đuổi theo...
sự bất ổn."
Trinh đứng sau lưng Lý Không, tay cầm cây kim tiêm chứa đầy huyết thanh pha loãng.
Cô ta liếc nhìn Lý Không, rồi nhìn về phía đàn zombie.
Ánh mắt cô ta không có sự sợ hãi, chỉ có sự tính toán.
Cô ta biết Lý Không đang diễn.
Cô ta cũng biết rằng nếu Lý Không chết, bí mật về "lỗ hổng" sẽ mất đi, và cơ hội để cô ta đạt được sự miễn dịch vĩnh viễn cũng sẽ tan biến vào hư vô.
"Một bước nữa về phía trước," Lý Không nói, giọng vẫn run.
"Và chúng sẽ tấn công."
Như thể nghe thấy lời tiên tri, đàn *Hành Giả* đồng loạt bước tới.
Chúng di chuyển với một sự đồng bộ đáng sợ, không một tiếng động.
Đôi chân trần của chúng chạm xuống mặt đường bê tông vỡ vụn mà không hề tạo ra tiếng vang.
Chúng không là những xác chết lang thang.
Chúng là những lính canh của thực tại, những thứ được sinh ra để bảo vệ ranh giới giữa "có" và "không".
Ant không chờ đợi thêm nữa.
Sự kiên nhẫn của anh ta đã cạn kiệt từ lâu.
"Đủ rồi!" Anh ta hét lên, cơ bắp phồng to, da thịt chuyển sang màu xám xịt do năng lượng thức tỉnh bùng nổ.
"Mày đừng có giả vờ yếu đuối nữa, Lý Không!
Nếu mày không hành động, tao sẽ tự mình dọn sạch lũ này!"
Ant lao về phía trước, một cú đập búa mang theo sức mạnh của một chiếc xe tải nhỏ.
Tiếng gió rít lên khi đầu búa xé không khí.
Lý Không nhắm mắt lại, nhưng trong đầu anh ta, mọi thứ đều rõ ràng như ban ngày.
Anh ta biết Ant sẽ trúng đích.
Anh ta biết cú đập đó sẽ giết chết ba con *Hành Giả* hàng đầu.
Và anh ta biết rằng, cái giá phải trả sẽ không phải là máu.
Cú va chạm xảy ra.
Xương cốt vỡ tan.
Máu phun ra như vòi rồng.
Ba con *Hành Giả* bị nghiền nát, xác thịt văng tung tóe lên bức tường.
Nhưng thay vì lùi lại, những con còn lại không hề run sợ.
Chúng quay đầu lại, nhìn thẳng vào Ant, rồi từ từ quay sang nhìn Lý Không.
"Chúng không sợ," Trinh nói, giọng lạnh lẽo.
"Chúng đang chờ đợi."
"Chờ đợi gì?" Ant quay lại, thở hồng hộc, máu của *Hành Giả* bắn lên mặt anh ta.
"Lý Không, mày làm gì vậy?
Mày cố ý dẫn tao vào bẫy sao?"
Lý Không mở mắt ra.
Trong khoảnh khắc đó, vẻ yếu đuối trên khuôn mặt anh ta biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng sâu thẳm.
"Không phải bẫy," anh ta nói, giọng nói trầm xuống, mất hẳn sự run rẩy.
"Là nghi thức."
Đàn *Hành Giả* bắt đầu di chuyển.
Chúng không tấn công Ant.
Chúng bỏ qua anh ta, tiến thẳng về phía Lý Không.
Nhưng chúng không dùng móng vuốt.
Chúng giơ tay lên, những ngón tay dài và gầy guộc chạm vào không khí xung quanh Lý Không.
Không gian bắt đầu rung chuyển.
Những vết nứt màu đen, như mực tàu pha vào nước, bắt đầu lan tỏa từ lòng bàn tay của chúng.
Lý Không không né tránh.
Anh ta đứng yên, đưa tay ra, chạm vào những vết nứt đó.
"Em đã nói rồi," anh ta thì thầm, chỉ đủ để Trinh và Ant nghe thấy.
"Chúng không đuổi theo máu.
Chúng đuổi theo sự bất ổn.
em là nguồn gốc của sự bất ổn đó."
Khi ngón tay của Lý Không chạm vào không gian, một tiếng nổ thầm lặng vang lên.
Không phải âm thanh, mà là sự thiếu vắng của âm thanh.
Một mảng không gian rộng lớn xung quanh anh ta, bao gồm cả nửa con hẻm và một phần của tòa nhà năm tầng bên cạnh, bắt đầu mờ đi.
Như thể ai đó đang xóa bỏ một lớp sơn trên bức tranh.
Bê tông, kính vỡ, và xác chết của *Hành Giả* đều tan biến vào hư vô.
Ant lùi lại, mắt tròn xoe.
"Cái quái gì đang xảy ra?"
"Thế giới đang co lại," Lý Không nói, giọng nói vang vọng như thể đến từ khắp mọi nơi.
"Và em đang đứng ở trung tâm của sự co lại đó."
Trinh bước tới, nắm chặt cây kim tiêm.
"Lý Không, dừng lại!
Mày đang giết chúng ta!"
"Em không thể dừng được," Lý Không đáp, ánh mắt nhìn xuyên qua Trinh, nhìn vào khoảng trống vô tận phía sau cô ta.
"Mỗi lần em sử dụng năng lượng, mỗi lần em tồn tại, thế giới này mất đi một phần.
Em là lỗi logic.
Em là lỗ hổng.
Và giờ, lỗ hổng đang mở rộng."
Ant không hiểu hết những gì Lý Không nói, nhưng anh ta hiểu một điều: Lý Không là mối đe dọa.
Không phải vì anh ta yếu, mà vì sự tồn tại của anh ta là nguyên nhân của mọi thảm họa.
Ant hét lên, lao về phía Lý Không, cây búa giơ cao.
"Mày phải chết!
Vì nhân loại!"
Lý Không không chống cự.
Anh ta đứng yên, mỉm cười một nụ cười buồn bã, đầy mỉa mai.
Anh ta để Ant đánh vào ngực mình.
Cú đấm mang theo sức mạnh khủng khiếp, đủ để làm vỡ xương sườn của một người bình thường.
Nhưng với Lý Không, nó chỉ là một cái chạm nhẹ.
Năng lượng của Ant bị hút vào cơ thể Lý Không, không gây ra tổn thương, mà chỉ làm cho những vết nứt không gian xung quanh anh ta lan rộng hơn.
"Mày không thể giết được em, Ant," Lý Không nói, giọng nói vẫn lạnh lùng.
"Vì em không phải là kẻ thù của mày.
Em là cái giá mà mày phải trả để tồn tại."
Ant lùi lại, nhìn vào bàn tay mình, rồi nhìn vào Lý Không.
Anh ta thấy những vết nứt màu đen đang lan từ người Lý Không ra khắp nơi, bao phủ lấy cả nhóm.
"Mày là quái vật," Ant nói, giọng run rẩy.
"Mày là nguyên nhân của tất cả."
"Đúng," Lý Không đáp.
"Và giờ, em sẽ cho các người thấy sự thật."
Anh ta giơ tay lên, và toàn bộ khu vực xung quanh, bao gồm cả Ant, Trinh, và những con *Hành Giả* còn lại, bắt đầu biến mất.
Không có tiếng hét, không có sự kháng cự.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ khi thực tại bị xóa bỏ.
Lý Không đứng một mình giữa vùng đất trống trải, nơi không còn bóng dáng của thành phố, không còn bóng dáng của con người.
Chỉ có sương mù dày đặc, màu xám xịt, bao phủ mọi thứ.
Anh ta bước đi nhẹ nhàng, tay vuốt ve chiếc đồng hồ cổ trên cổ tay.
Kim đồng hồ quay ngược lại.
Một giọng nói cơ học vang lên từ khắp nơi, không phải từ miệng anh ta, mà từ chính cấu trúc của không gian: *"Hệ thống phát hiện lỗi logic.
Đang tiến hành xóa bỏ dữ liệu thừa.
Hãy chọn: Tái tạo hoặc Xóa sổ."*
Lý Không dừng lại, nhìn vào khoảng trống vô tận trước mặt.
Anh ta biết rằng, đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là sự bắt đầu của một trò chơi mới, nơi anh ta không còn là người chơi, mà là chính bàn cờ.
Và anh ta sẽ không bao giờ để ai khác kiểm soát nó.
Anh ta mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy quyết tâm.
"Xóa sổ," anh ta nói.
"Xóa sổ tất cả những gì không cần thiết.
sự thật."
Và trong khoảnh khắc đó, Lý Không thấy chính mình trong đôi mắt của những bóng tối đang bao vây anh ta.
Một phiên bản khác của mình, một phiên bản đã chấp nhận số phận, một phiên bản đã trở thành lỗ hổng vĩnh cửu.
Nhưng lần này, anh ta không sợ hãi.
Anh ta sẵn sàng.
Vì anh ta biết rằng, để cứu thế giới, anh ta phải phá hủy nó trước.
Và để sống sót, anh ta phải trở thành quái vật.
Sương mù dày đặc hơn, nuốt chửng lấy anh ta.
Nhưng trong tâm trí anh ta, một câu hỏi vẫn còn đó, như một vết sẹo không bao giờ lành: *Nếu thế giới này là một tù ngục, thì ai là người đã khóa cửa?*
Sương mù không phải là hơi ẩm.
Nó là sự ăn mòn.
Linh cảm mách bảo anh ta rằng nếu chạm vào, da thịt sẽ tan rữa như giấy nháp dưới axit.
Nhưng anh ta không có lựa chọn.
Không gian phía sau lưng đang co lại, bức tường vô hình tiến tới với tốc độ chậm rãi nhưng chắc chắn, nghiền nát những gì còn sót lại của thực tại.
Anh ta bước vào trong.
Cảm giác đầu tiên là lạnh.
Không phải lạnh của mùa đông, mà là lạnh của sự trống rỗng.
Nhiệt độ cơ thể anh ta giảm nhanh chóng, hơi thở ngưng đọng thành những đám mây trắng đục trước khi biến mất.
Tiếng bước chân vang lên.
Không phải từ anh ta.
Từ phía trước.
Bóng dáng ấy đứng đó, lưng quay về phía anh.
Cùng bộ quần áo rách nát, cùng mái tóc rối bù, cùng dáng người gầy guộc quen thuộc đến rợn người.
Phiên bản kia đang nhìn vào một khoảng không vô định, nơi những tòa nhà chọc trời đang tan biến thành dữ liệu nhị phân rồi rơi xuống như mưa bụi đen.
"Ngươi đến muộn," giọng nói của bản sao vang lên.
Không có sự tức giận, không có sự thù hận.
Chỉ có sự mệt mỏi của một người đã gánh vác thế giới quá lâu.
Anh ta siết chặt nắm tay.
Những ngón tay run rẩy, nhưng ý chí thì sắc bén như lưỡi dao.
"Ngươi không phải là tôi."
"Ta là những gì ngươi sẽ trở thành nếu không học cách buông bỏ," bản sao quay lại.
Khuôn mặt ấy giống hệt anh ta, nhưng đôi mắt thì trống rỗng.
Không có đồng tử, không có tròng trắng.
Chỉ có hai hố đen sâu thẳm, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
Anh ta cảm thấy tim mình thắt lại.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận ra kinh hoàng.
Anh ta nhớ lại những giấc mơ.
Những giấc mơ nơi anh ta đứng ở vị trí này, nhìn vào khoảng trống ấy, và chấp nhận nó.
"Thế giới đang co lại vì ngươi," bản sao nói, bước tới một bước.
Sương mù xung quanh họ cuộn trào dữ dội, như thể đang phản ứng với sự hiện diện của hai thực thể mâu thuẫn nhau.
"Ngươi là lỗi trong mã nguồn.
Ngươi là điểm gãy.
Và ta là bản vá."
Anh ta không nói gì.
Anh ta tấn công.
Không phải bằng lời nói.
Bằng hành động.
Anh ta lao tới, cú đấm直击 vào ngực bản sao.
Nhưng cú đấm ấy không chạm vào cơ thể vật lý.
Nó xuyên qua, như thể đánh vào một ảo ảnh.
Bản sao không hề lay chuyển.
Thay vào đó, một cơn đau dữ dội xé toạc lồng ngực anh ta.
Không phải đau cơ bắp.
Là đau linh hồn.
"Ngươi không thể đánh bại số phận bằng bạo lực," bản sao cười.
Một nụ cười lạnh lùng, không có chút cảm xúc nào.
"Ngươi phải hiểu nó.
Ngươi phải trở thành nó."
Anh ta lùi lại, thở hổn hển.
Máu trào ra từ khóe miệng, nhưng không phải máu đỏ.
Nó đen ngòm, đặc quánh, rơi xuống sàn nhà và ăn mòn bê tông, tạo ra những lỗ hổng nhỏ li ti.
Cơ thể anh ta đang thay đổi.
Anh ta nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt đang trong suốt dần, lộ ra những mạch máu phát sáng màu xanh dương.
Những ký tự kỳ lạ, không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào, hiện lên trên da anh ta, chạy dọc theo các tĩnh mạch như những con rắn nhỏ.
Đây là di sản của anh ta.
Đây là nguyên nhân gốc rễ.
Anh ta không phải là nạn nhân.
Anh ta là vũ khí.
Và vũ khí này đang được kích hoạt.
Bản sao tiến lại gần hơn.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một mét.
Anh ta có thể ngửi thấy mùi của bản sao.
Không phải mùi mồ hôi hay máu.
Mà là mùi của ozone, của tia sét, của sự hủy diệt thuần túy.
"Ngươi thấy chưa?" bản sao thì thầm.
"Ngươi đang trở thành lỗ hổng.
Và lỗ hổng không cần sự đồng ý của thế giới để tồn tại."
Anh ta nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc yên tĩnh đó, anh ta nghe thấy tiếng thì thầm của hàng triệu người.
Những người đã biến mất.
Những người đã bị nuốt chửng bởi sự co lại của thế giới.
Họ không chết.
Họ bị giam cầm trong khoảng trống giữa các nguyên tử, trong những kẽ hở của thực tại.
Và họ đang cầu cứu anh ta.
Không phải để giải cứu.
Mà để kết thúc.
"Mở ra," anh ta nói.
Giọng anh ta khàn đặc, vang vọng trong chính lồng ngực mình.
Bản sao dừng lại.
Đôi mắt trống rỗng của nó dường như mở rộng hơn, như thể ngạc nhiên.
"Ngươi không sợ?"
"Sợ hãi là cảm xúc của những người có thứ để mất," anh ta mở mắt.
Đôi mắt anh ta giờ cũng đang chuyển sang màu đen, nhưng không trống rỗng.
Nó rực cháy.
"Tôi không có gì để mất.
Tôi chỉ có trách nhiệm."
Anh ta đưa tay ra.
Không phải để đánh.
Bản sao lùi lại, lần đầu tiên biểu lộ sự sợ hãi.
"Ngươi không thể làm điều đó.
Nếu ngươi hợp nhất với tôi, thực tại sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Không còn thành phố.
Không còn con người.
Chỉ còn sự tĩnh lặng vĩnh cửu."
"Thì đó là thứ thế giới này cần," anh ta đáp.
"Sự tĩnh lặng sau cơn bão."
Anh ta bước tới.
Bản sao cố gắng lùi lại, nhưng sương mù đã bao vây nó, khóa chặt chân nó tại chỗ.
Sương mù không còn là kẻ thù.
Nó là công cụ.
Và anh ta đang điều khiển nó.
Khi hai bàn tay chạm vào nhau, thế giới ngừng quay.
Không có tiếng nổ.
Không có ánh sáng chói lòa.
Chỉ có một cảm giác rơi tự do, kéo dài vô tận.
Anh ta cảm thấy cơ thể mình tan rã, từng tế bào, từng ký ức, từng cảm xúc bị xé toạc ra và trộn lẫn vào nhau.
Nhưng trong sự hỗn loạn đó, có một khoảnh khắc rõ ràng.
Anh ta nhìn thấy gốc rễ của mọi thứ.
Không phải là một thực thể bên ngoài.
Không phải là một vị thần ác độc.
Mà là chính anh ta.
Từ rất lâu trước khi thế giới bắt đầu co lại, từ khi anh ta còn là một đứa trẻ, anh ta đã mơ về sự hủy diệt.
Anh ta đã khao khát sự tĩnh lặng.
Và thế giới, trong sự nhạy cảm bệnh hoạn của nó, đã đáp lại lời cầu nguyện ấy.
Anh ta là nguyên nhân.
Anh ta là kết quả.
Và giờ đây, anh ta phải chọn.
Tiếp tục là con người, và nhìn thế giới tan biến từng ngày.
Hoặc trở thành quái vật, và nuốt chửng tất cả để cứu nó khỏi sự đau khổ kéo dài.
Anh ta chọn quái vật.
Khi anh ta mở mắt lần nữa, anh ta không còn ở trong thành phố.
Anh ta đứng trên đỉnh của một tòa tháp vô hình, nhìn xuống một thế giới phẳng lì, trắng xóa.
Không có màu sắc.
Không có âm thanh.
Chỉ có sự hiện diện của anh ta.
Và từ khoảng cách xa xôi, anh ta nhìn thấy một bóng dáng khác đang tiến lại gần.
Không phải bản sao.
Mà là một người phụ nữ.
Cô ấy mặc một bộ đồ bảo hộ cũ kỹ, đội một chiếc mũ bảo hiểm có vết nứt.
Cô ấy nhìn lên anh ta, không có sự sợ hãi.
Chỉ có sự tò mò.
Và trên tay cô ấy, là một chiếc khóa.
Chiếc khóa duy nhất có thể mở cánh cửa mà anh ta vừa đóng lại.
Anh ta cảm thấy một cơn run rẩy chạy dọc sống lưng.
Không phải vì lạnh.
Mà vì anh ta nhớ cô ấy.
Anh ta nhớ cô ấy từ một cuộc sống khác.
Một cuộc sống mà anh ta đã xóa bỏ.
Và giờ, cô ấy đã quay lại.
Không phải để cứu anh ta.
Mà để kết thúc anh ta.
Sương mù tan biến.
Thực tại trở lại, nhưng méo mó.
Những tòa nhà xuất hiện lại, nhưng chúng bị lật ngược.
Bầu trời màu tím sẫm.
Mặt trời là một con mắt khổng lồ, đang nhìn chằm chằm vào anh ta.
Anh ta bước xuống từ tòa tháp vô hình, chân chạm đất.
Cơn đau quay trở lại, dữ dội hơn trước.
Cơ thể anh ta đang chiến đấu với sự biến đổi, cố gắng giữ lại nhân tính cuối cùng.
Nhưng anh ta không quan tâm.
Anh ta nhìn về phía bóng dáng người phụ nữ đang tiến lại gần.
Cô ấy di chuyển chậm rãi, từng bước một, như thể đang bước vào một mê cung.
"Xin chào," cô ấy nói.
Giọng nói vang lên trong tâm trí anh ta, không qua không khí.
"Tôi đã tìm thấy ngươi."
Anh ta không trả lời.
Anh ta chỉ đứng đó, để cho sự thật ập đến.
Và sự thật là, anh ta không bao giờ đơn độc.
Anh ta luôn có một người giám hộ.
Một người đã khóa cửa tù ngục này lại.
Và giờ, người đó đang đến để mở nó ra.
Nhưng khi cánh cửa mở ra, không biết thứ gì sẽ thoát ra.
Hay thứ gì sẽ bị nuốt chửng.
Anh ta nhìn vào đôi mắt của cô ấy.
Trong sâu thẳm những con ngươi ấy, anh ta thấy sự phản chiếu của chính mình.
Nhưng không phải là phiên bản quái vật.
Mà là phiên bản con người.
Phiên bản mà anh ta đã giết chết để tồn tại.
Và phiên bản ấy đang khóc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận