Chương 11

Hơi cháo loãng bốc lên mùi thiu thiu của sự phân hủy, hòa quyện với mùi máu khô bám trên nền gạch vỡ vụn.

Lý Không cầm chiếc bát nhựa nứt nẻ, ngón tay cái run rẩy va vào thành bát, tạo ra tiếng lách cách nhỏ nhưng đủ để làm cho không khí trong căn hầm ẩm mốc trở nên ngột ngạt hơn.

Hắn cố tình để mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, hai chân khuỳnh ra, dáng vẻ tiều tụy như một con thú bị săn đuổi sắp gục ngã.

"Chúng ta...

chúng ta sắp hết nước rồi," Lý Không thì thào, giọng nói khàn đặc, mang theo nỗi sợ hãi giả tạo nhưng đủ thật để đánh lừa thị giác của những kẻ đang theo dõi.

Hắn nhìn về phía Ant, người vừa thức tỉnh, đôi mắt sáng quắc và điên cuồng.

Ant đang nghiến răng, cơ bắp căng cứng, nhìn chằm chằm vào lối ra của hầm như thể đang đếm từng giây cho đến khi nhóm người lạ kia tràn vào.

"Đừng nói nhảm," Ant gầm lên, nắm chặt thanh kiếm gỉ sét trong tay.

"Nếu họ đến, ta sẽ giết hết.

Thức tỉnh cấp hai, ta không sợ ai."

Lý Không cúi đầu, che giấu đôi mắt lạnh băng sau hàng mi thưa thớt.

Hắn biết Ant sai.

Không phải vì hắn yếu, mà vì hắn là nguyên nhân.

Mỗi hơi thở của hắn, mỗi nhịp đập của trái tim hắn đang tạo ra những vết nứt nhỏ trong cấu trúc không gian xung quanh.

Thành phố đang co lại, và hắn chính là điểm neo giữ cho sự sụp đổ này diễn ra chậm rãi, đủ để hắn kiểm soát.

Ngoài kia, tiếng bước chân nặng nề vang lên, dồn dập và có tổ chức.

Không phải là sự hỗn loạn của đám đông, mà là sự tiến công có hệ thống của những kẻ săn mồi.

Lý Không đưa bát cháo lên môi, uống một ngụm nhỏ, cảm nhận vị mặn chát của nước mắt mình pha vào trong đó.

Hắn cần họ tin rằng hắn là gánh nặng.

Hắn cần họ tin rằng hắn là nạn nhân.

Chỉ khi họ nghĩ mình đang bảo vệ một kẻ yếu đuối, họ mới để hắn thao túng.

"Ant, nhớ kỹ," Lý Không nói, giọng run lên kịch tính, "nếu họ xông vào, đừng đánh trả ngay.

Đợi khi họ nghĩ mình đã thắng."

Ant nghi ngờ nhìn hắn, nhưng sự kích động của quá trình thức tỉnh đang khiến lý trí của cậu ta mờ đi.

Cậu ta gật đầu, bước về phía cửa hầm, lưng quay lại với Lý Không.

Đó là lỗi chết người.

Và Lý Không sẽ là người thu hoạch nó.

**

Đám đông người lạ còn lại hoảng loạn, bỏ chạy tán loạn.

Nhưng họ không thể chạy thoát.

Lý Không bước ra khỏi hầm, bước vào ánh nắng ban ngày.

Nhưng ánh nắng này không còn ấm áp.

Nó lạnh lẽo, vô cảm, như thể mặt trời cũng đang chết dần.

Thành phố xung quanh đang biến mất.

Không phải bị phá hủy, mà là bị xóa sổ.

Những tòa nhà cao tầng ở xa kia đang mờ dần, như một bức tranh bị tẩy trắng bởi một cây bút chì khổng lồ.

Lý Không biết điều này.

Hắn cảm thấy nó trong từng tế bào.

Sự tồn tại của hắn là một lỗi logic trong hệ điều hành của thế giới này.

Càng nhiều người thức tỉnh, càng nhiều dữ liệu được tạo ra, và hệ thống càng phải xóa bỏ những khu vực cũ để nhường chỗ cho sự ổn định mới.

Hắn đi về phía trung tâm của sự biến mất.

Đó là một quảng trường rộng lớn, nơi giờ đây chỉ còn lại một khoảng trống trắng xóa, không có đất, không có trời, chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.

Quái vật từ các khe nứt không gian bò ra, nhưng chúng cũng bị hút vào khoảng trống đó, tan biến mà không留下一 tiếng rên rỉ.

"Lý Không!" Tiếng gọi của Trinh vang lên từ phía sau.

Cô ta chạy tới, mặt mày tái nhợt, trong tay cầm một khẩu súng lục cũ kỹ.

"Đừng lại gần đó!

Đó là vùng chết!"

Lý Không dừng bước, quay lại nhìn Trinh.

Cô ta là người duy nhất biết bí mật nhỏ nhất của hắn: hắn không phải là người thức tỉnh mạnh nhất.

Hắn là người duy nhất có thể kiểm soát sự biến mất.

Nhưng cô ta cũng là người duy nhất muốn lợi dụng điều đó.

"Trinh," Lý Không nói, giọng bình thản, "em có biết tại sao thành phố này biến mất không?"

Trinh ngậm môi, ánh mắt lo lắng nhưng cũng ẩn chứa sự tính toán.

"Vì chúng ta đã thức tỉnh.

Vì chúng ta đã phá vỡ quy luật."

"Sai," Lý Không lắc đầu, "Nó biến mất vì tôi ở đây.

Tôi là lỗ hổng.

Và giờ, tôi phải lấp nó lại."

Trinh sững sờ.

Cô ta không hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó, nhưng cô ta cảm thấy một mối nguy hiểm lớn đang đến gần.

Cô ta giơ súng lên, nhưng tay run rẩy.

Cô ta không dám bắn.

Không phải vì sợ Lý Không, mà vì sợ rằng nếu hắn chết, mọi thứ sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Lý Không quay lại, bước tiếp vào vùng trống.

Không khí ở đây loãng đến mức hắn phải gắng gượng để thở.

Logic không gian bị phá vỡ.

Trọng lực không còn ổn định.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo vào trong, như thể hắn đang rơi vào một cái hố sâu vô tận.

**

Đột nhiên, âm thanh chuông báo cuộc gọi từ một chiếc điện thoại cũ kỹ vang lên, cắt ngang sự im lặng chết chóc.

Đó là chiếc điện thoại của một người dân đang nằm chết cứng bên cạnh, màn hình vẫn còn sáng.

Lý Không nhìn xuống, mắt mở to.

Màn hình điện thoại hiển thị một thông báo cập nhật bản đồ.

*"Cập nhật bản đồ thành phố thành công.

Đã xóa sạch dữ liệu về sự kiện 'Thức Tỉnh'.

Lịch sử đã được chỉnh sửa."*

Hắn nhìn vào dòng chữ đó, tim đập thình thịch.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận thức kinh hoàng.

Thế giới không chỉ đang co lại.

Nó đang được viết lại.

Và hắn không còn là nhân vật chính trong câu chuyện này nữa.

Hắn đã trở thành một phần của mã nguồn.

Trinh chạy tới, kéo tay hắn.

Chúng ta phải đi!"

Lý Không nhìn cô ta, đôi mắt giờ đây đã hoàn toàn trắng xóa, không còn tròng đen.

Hắn mỉm cười, một nụ cười cuối cùng của con người trước khi trở thành một thực thể khác.

"Trinh," hắn nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi, "Thế giới không chết.

Nó chỉ ngừng phát triển.

Và tôi, là người gác cổng duy nhất."

Hắn buông tay cô ta, bước vào vùng trống.

Cơ thể hắn tan rã thành những hạt ánh sáng, hòa vào những dòng mã nhị phân.

Trinh đứng đó, bất động, nhìn theo bóng dáng hắn biến mất.

Và rồi, chiếc điện thoại trên tay cô ta tắt ngấm.

Màn hình tối đen.

Nhưng trên đó, một dòng chữ nhỏ hiện lên, mờ nhạt như một lời thì thầm:

*"Chào mừng đến với phiên bản 2.0.

Người dùng mới đã được xác minh."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập