Chương 12

Cánh trại im lặng đến mức nghe được tiếng máu chảy trong tĩnh mạch.

Không phải sự im lặng của hòa bình, mà là thứ tĩnh lặng chết chóc của một chiếc quan tài đang bị chôn sống.

Những người đồng hành của Lý Không ngồi xếp thành vòng tròn, đôi mắt dán chặt vào những hộp cháo tẩm gia vị nhân tạo cuối cùng.

Mùi hương ngọt ngào, giả tạo của thịt gà và hành tây lan tỏa, nhưng nó không mang lại cảm giác no bụng mà chỉ kích thích sự thèm ăn bệnh hoạn, khiến nước bọt tiết ra từng giọt đắng chát trong cổ họng họ.

Họ không biết rằng chính việc tụ tập quá đông, với mật độ sinh khối và năng lượng thức tỉnh dày đặc này, đang tạo ra một áp lực sinh thái khổng lồ lên cấu trúc không gian mỏng manh xung quanh.

Mỗi hơi thở của họ, mỗi nhịp đập tim, đều là một cú búa tạ gõ vào bức tường thực tại, đẩy nó ra xa hơn nữa khỏi sự ổn định.

Lý Không ngồi ở rìa nhóm, lưng dựa vào một bức tường gạch đang dần trở nên trong suốt như kính vỡ.

Hắn nhắm mắt, giả vờ suy sụp vì kiệt sức, nhưng giác quan của hắn đang mở rộng đến mức đau đớn.

Hắn có thể cảm nhận được sự co rút của thế giới.

Nó giống như một tấm thảm bị rút đi từng inch từ dưới chân họ.

Những tòa nhà cao tầng ở phía chân trời không sụp đổ, chúng đơn giản là...

không còn ở đó nữa.

Không có bụi bay, không có tiếng nổ, chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối nuốt chửng kiến trúc bằng bê tông và thép.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, ngón tay run rẩy nhẹ.

Không phải vì sợ hãi, mà vì hắn đang cố gắng kìm nén năng lượng bên trong.

Hắn là lỗ hổng.

Hắn là lỗi hệ thống.

Và càng nhiều người phụ thuộc vào hắn, càng nhiều người sống trong phạm vi ảnh hưởng của hắn, thì tốc độ "xóa dữ liệu" của thế giới càng nhanh.

Trinh ngồi đối diện, đôi mắt sắc lẹm quét qua từng khuôn mặt trong nhóm.

Cô ta không ăn, chỉ cầm một que tăm khều nhẹ vào miệng hộp cháo, quan sát phản ứng của mọi người.

Cô ta biết.

Không phải biết tất cả, nhưng cô ta cảm nhận được thứ mùi thối rữa của sự thật đang tỏa ra từ Lý Không.

Cô ta nhìn chằm chằm vào lưng hắn, tính toán trong đầu.

Nếu hắn là nguyên nhân, thì hắn cũng là chìa khóa.

Và chìa khóa luôn có giá trị trao đổi.

Cô ta nhớ lại lời hứa về sự miễn nhiễm với bệnh tật, một thứ mà cô ta tin rằng có thể mua được bằng cách bán đứng bí mật của Lý Không cho những thế lực mạnh hơn, hoặc tệ hơn, bằng cách hy sinh hắn để cứu vãn phần còn lại của nhóm.

Sự thực dụng của cô ta lạnh lùng như dao mổ.

Cô ta không yêu hắn, cô ta chỉ cần hắn sống đủ lâu để cô ta có thể thương lượng.

Một tiếng rít nhọn vang lên, cắt ngang không khí nặng nề.

Đó không phải là tiếng gió, mà là tiếng ma sát của không gian bị xé toạc.

Lý Không mở mắt, đôi ngươi đen tối như mực nhìn thẳng vào phía trước.

Tại rìa khu trại, ranh giới giữa thành phố cũ và vùng đất trống đang bị xé toạc ra như tờ giấy mỏng.

Một "Cổng Mất Tích" vừa hình thành.

Nó không phải là một cánh cửa vật lý, mà là một khoảng trống đen kịt, nơi ánh sáng bị nuốt chửng và âm thanh bị bóp nghẹt.

Từ trong đó, những hình bóng bắt đầu trườn ra.

Kiếm Sư Vực Trời xuất hiện từ bóng tối, áo choàng bay phấp phới trong luồng gió vô hình của sự sụp đổ không gian.

Hắn không nói gì, không tuyên bố chiến tranh, chỉ đơn giản là giơ kiếm lên.

Lưỡi kiếm phát ra ánh sáng tím ngầu, dao động với tần số cộng hưởng với sự bất ổn của Cổng Mất Tích.

Hắn muốn mở rộng nó.

Hắn muốn đẩy nhanh quá trình này để cánh cổng đến thế giới khác mở ra hoàn toàn.

Hắn tin rằng thế giới này là một tù ngục lỗi thời, và hắn là người duy nhất đủ mạnh để phá vỡ lồng chim, bất kể bao nhiêu sinh linh phải bị nghiền nát dưới chân.

Những con quái vật Species-7, vốn dĩ là những sinh vật ẩn náu trong bóng tối, giờ đây bị kích thích bởi năng lượng của Kiếm Sư và sự bất ổn của không gian.

Chúng lao thẳng vào nhóm, móng vuốt sắc nhọn cào xé mặt đất, tạo ra những vết nứt sâu hun hút.

Lý Không đứng dậy, chậm rãi, như thể cơ thể hắn nặng trĩu.

Hắn cố ý để đồng đội rút súng, nhưng hắn biết rõ rằng đạn dược thông thường không thể xuyên thủng lớp vỏ bọc không gian của những con quái vật này.

Hắn cần chúng nổ súng.

Hắn cần tiếng ồn, cần sự hoảng loạn, cần sự tập trung năng lượng của con người để kích hoạt phản ứng dây chuyền mà hắn đã tính toán sẵn.

"Hắn ta muốn chúng ta chết!" Một thành viên trong nhóm hét lên, tay run rẩy bóp cò.

Tiếng súng nổ vang lên, chói tai trong không gian tĩnh lặng.

Bắn trúng mục tiêu, nhưng viên đạn chỉ làm những con quái vật Species-7 dừng lại một chút trước khi tiếp tục lao tới.

Lý Không bước ra, không né tránh.

Hắn để một con quái vật lao thẳng vào mình.

Móng vuốt cào vào ngực hắn, xé toạc lớp áo khoác, nhưng da thịt hắn không chảy máu.

Thay vào đó, những vết cắt trên người hắn phát ra ánh sáng xanh lờ mờ, giống như mã nhị phân đang chạy.

Hắn cố ý để đồng đội thấy hắn bị thương, thấy hắn yếu đuối.

Hắn gục xuống, ngã quỵ dưới đất, rên rỉ đau đớn.

tôi thấy chóng mặt," anh thều thào, giọng nói yếu ớt, run rẩy.

Hắn đóng kịch hoàn hảo.

Hắn muốn họ tin rằng hắn sắp chết, rằng hắn không còn kiểm soát được tình hình.

Hắn muốn họ hoảng loạn.

Và khi con người hoảng loạn, năng lượng của họ trở nên hỗn loạn, tạo ra những sóng xung kích làm mất ổn định thêm Cổng Mất Tích.

Tuy nhiên, một biến cố bất ngờ xảy ra.

Khi Lý Không "yếu đuối", những người đồng hành của hắn không chạy trốn.

Họ bao vây lấy hắn, che chắn cho hắn bằng chính cơ thể mình.

Trinh đứng trước hàng đầu, tay cầm con dao y tế, mắt nhìn chằm chằm vào Kiếm Sư Vực Trời.

Cô ta hiểu.

Cô ta hiểu rằng nếu Lý Không chết, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Nhưng cô ta cũng hiểu rằng nếu Lý Không sống, cô ta có thể lợi dụng điều đó.

Cô ta hét lên: "Bắn vào mắt nó!

Đừng để nó chạm vào Lý Không!"

Lý Không nằm dưới đất, nhìn lên qua khe hở giữa những cơ thể đồng đội.

Hắn thấy ánh mắt của họ.

Không phải ánh mắt của những người bạn, mà là ánh mắt của những kẻ nô lệ đang cố gắng bảo vệ vị chúa tể của mình, dù họ không biết điều đó.

Hắn cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc trong lòng.

Hắn là nguyên nhân của mọi đau khổ này.

Hắn là lý do khiến họ phải sống trong sợ hãi, trong đói khát, trong cái chết cận kề.

Nhưng hắn không thể chết.

Nếu hắn chết, thế giới sẽ không ổn định lại.

Nó sẽ tan rã hoàn toàn.

Hắn phải sống.

Hắn phải tiếp tục là con quỷ trong bóng tối, điều khiển mọi thứ từ xa.

Kiếm Sư Vực Trời cười khẽ, một âm thanh lạnh lùng như băng giá.

Hắn vung kiếm, tạo ra một sóng xung kích đẩy lùi những con quái vật Species-7.

Hắn bước tới,每一步 đều làm mặt đất rung chuyển.

"Các ngươi không hiểu," hắn nói, giọng nói vang vọng như từ đáy vực.

"Thế giới này đã chết.

Các ngươi chỉ là những bóng ma lang thang trong xác chết của nó.

Tôi đang giải phóng các ngươi."

Lý Không đứng dậy.

Hắn không còn giả vờ yếu đuối nữa.

Hắn đứng dậy với một sự uy nghiêm đáng sợ, đôi mắt trắng xóa, không còn tròng đen.

Ánh sáng xanh từ những vết thương trên người hắn bùng nổ, lan tỏa ra xung quanh như một làn sóng nhiệt.

Hắn nhìn Kiếm Sư Vực Trời, và lần đầu tiên, hắn không che giấu sức mạnh của mình.

"Ngươi sai rồi," Lý Không nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi, như thể chính không gian đang nói thay cho hắn.

"Thế giới không chết.

Nó chỉ đang được viết lại.

Và tôi, là người nắm bút."

Hắn giơ tay lên, và không gian xung quanh bắt đầu扭曲 (bóp méo).

Những con quái vật Species-7 bị hút vào trong cơ thể hắn, tan rã thành những hạt ánh sáng.

Kiếm Sư Vực Trời giật mình, lùi lại một bước.

Hắn cảm nhận được sự thay đổi.

Hắn cảm nhận được rằng Lý Không không còn là một con người nữa.

Hắn là một thực thể khác, một phần của mã nguồn, một lỗi hệ thống đang tự sửa chữa chính nó.

Thân thể của Lý Không và nhóm đang dần trở nên trong suốt.

Nếu không làm gì, họ sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thực tại, giống như những thành phố đã mất tích trước đó.

Lý Không không có thời gian giải thích hay kêu gọi.

Hắn biết rằng sự tồn tại của hắn là mối đe dọa lớn nhất đối với sự ổn định của thế giới.

Nhưng hắn cũng biết rằng nếu hắn biến mất, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Hắn phải chọn.

Chọn giữa sự sống của bản thân và sự tồn tại của thế giới.

Hắn nhìn Trinh.

Cô ta đang nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.

Có sự sợ hãi, có sự kinh ngạc, và có cả sự hy vọng.

Cô ta hy vọng rằng hắn sẽ chọn sống.

Cô ta hy vọng rằng hắn sẽ cho cô ta cơ hội để thương lượng.

Nhưng Lý Không không nhìn cô ta.

Hắn nhìn vào Cổng Mất Tích, vào khoảng trống đen kịt nơi thực tại đang bị xé toạc.

"Trinh," hắn nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy quyết liệt.

"Đừng nhìn lại."

Hắn bước vào Cổng Mất Tích.

Cơ thể hắn tan rã thành những hạt ánh sáng, hòa vào những dòng mã nhị phân.

Những người đồng hành của hắn đứng đó, bất động, nhìn theo bóng dáng hắn biến mất.

Và rồi, Cổng Mất Tích đóng lại.

Không còn tiếng động, không còn ánh sáng.

Chỉ còn sự im lặng.

Trinh đứng đó, tay vẫn cầm con dao y tế.

Cô ta nhìn xuống bàn tay mình.

Nó đang trở nên trong suốt.

Cô ta không sợ hãi.

Cô ta mỉm cười.

Cô ta biết rằng cô ta đã thắng.

Cô ta đã giữ được bí mật của Lý Không.

Và giờ đây, cô ta sẽ sử dụng nó để mua lấy sự sống của mình.

Khi cơn bão sợ hãi lặn xuống, Lý Không thở hổn hển, cơ thể trở lại bình thường, nhưng xung quanh là một nhóm người đang nhìn anh với ánh mắt trống rỗng, hoang mang và hung hãn.

Họ vẫn còn ở đó, không biến mất, nhưng họ đã không còn là những con người bình thường nữa.

Trên bầu trời đỏ thẫm, một tòa nhà cao tầng xuất hiện, nhưng nó không nằm ở vị trí cũ.

Nó lơ lửng trong không trung, nghiêng ngả như thể trọng lực đã mất hiệu lực.

Và trên đỉnh tòa nhà đó, một hình bóng đứng đó, nhìn xuống họ với ánh mắt lạnh lùng.

Đó không phải là Kiếm Sư Vực Trời.

Đó là một phiên bản khác của Lý Không, một phiên bản đã chọn con đường khác.

Hắn mỉm cười, và nụ cười đó khiến toàn bộ thành phố run rẩy.

"Chào mừng đến với phiên bản 2.0," hắn nói, giọng nói vang vọng trong đầu của mỗi người.

"Người dùng mới đã được xác minh."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập