Chương 8
Bụi bẩn bám đầy trên bộ quần áo rách nát, vết xước dài ngoằng trên má vẫn còn rỉ máu, tạo nên một bức tranh bi đát về sự kiệt quệ.
Trong tay anh siết chặt chiếc bình nhựa trong suốt chứa đầy nước lọc – thứ tài nguyên quý giá hơn vàng ròng trong thế giới đang co lại này.
Mí mắt anh nặng trĩu, đôi chân run rẩy mỗi khi chạm đất, như thể bất cứ lúc nào cơ thể cũng sẽ gục xuống.
Đám đông xung quanh, những người sống sót với ánh mắt hung dữ và nghi kỵ, lùi lại vài bước, không phải vì thương cảm, mà vì bản năng sinh tồn cảnh báo họ rằng kẻ này mang theo bệnh tật hoặc tai họa.
Tiểu Quân, đội trưởng bảo vệ với khuôn mặt lạnh băng và chiếc khẩu súng ngắn luôn sẵn sàng trên thắt lưng, tiến tới trước.
Cô không nói lời chào hỏi, chỉ dùng nòng súng chỉ thẳng vào giữa trán Lý Không, ép anh phải ngẩng đầu lên.
Ánh mắt cô sắc lẹm, quét qua từng centimet cơ thể anh, tìm kiếm dấu hiệu của sự giả tạo.
Nhưng Lý Không không đáp lại sự đe dọa đó.
Anh nhắm nghiền mắt, hít thở hổn hển, tiếng thở khò khè phát ra từ lồng ngực như tiếng còi gió qua khe hở của một tòa nhà đổ nát.
"Xin lỗi," anh lắp bắp, giọng nói yếu ớt đến mức khó nghe, "Tôi chỉ cần...
một ngụm nước.
Tôi đã ba ngày không uống."
Thực tế, nhịp tim của Lý Không đều đặn như một chiếc đồng hồ cơ học cao cấp, không hề có dấu hiệu của sự hoảng loạn hay kiệt sức.
Anh đang diễn xuất hoàn hảo, một vở kịch câm mà khán giả là những kẻ săn mồi đang đói khát.
Anh biết rõ rằng trong thế giới này, sự yếu đuối là khiên chắn tốt nhất.
Nếu anh tỏ ra mạnh mẽ, anh sẽ trở thành mục tiêu.
Nếu anh tỏ ra vô dụng, anh có thể ẩn mình trong bóng tối của đám đông, quan sát và tính toán.
Chiếc bình nước trong tay anh không chỉ là tài nguyên, mà còn là công cụ để kiểm soát tâm lý đám đông.
Anh chậm rãi đưa bình lên, như thể đó là vật duy nhất giữ anh lại với thế giới thực.
Tiểu Quân nhíu mày, cảm giác bất an len lỏi vào tủy xương.
Cô đã thấy đủ mọi loại kẻ gian manh trong những năm tháng sinh tồn này, nhưng có gì đó khác biệt ở Lý Không.
Sự run rẩy của anh quá đều đặn, quá có nhịp điệu.
Cô hạ khẩu súng xuống một chút, nhưng ngón tay vẫn đặt sẵn trên cò.
"Đưa bình nước ra kiểm tra," cô ra lệnh, giọng lạnh lẽo cắt ngang không khí ngột ngạt.
Lý Không gật đầu vâng lời, nhưng trước khi đưa bình ra, anh liếc nhanh về phía Trinh, người đang đứng ở góc khuất, tay cầm hồ sơ y tế.
Trinh mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy tính toán, như thể cô đã biết trước kịch bản này.
Lý Không không nhìn lại, nhưng anh biết Trinh đang theo dõi anh, và đó là điều anh muốn.
Cô là người duy nhất biết bí mật nhỏ nhất của anh, và cũng là người duy nhất có thể giúp anh hoặc giết anh.
Bỗng nhiên, tiếng còi báo động xé toạc không gian, vang lên chói tai, khiến mọi người trong căn cứ phải bịt tai lại.那不是普通的警报,而是那种只有在世界结构出现严重错误时才会响起的“逻辑崩溃警报”。屏幕上原本显示着Green Haven周边安全区域地图的大屏幕突然闪烁,红色的警告字样不断跳动:“警告!现实逻辑错误!一座城市刚刚消失!”
Mọi ánh mắt hướng về phía màn hình.
Hình ảnh của Thành phố New York – nơi từng là trung tâm thương mại sầm uất nhất thế giới, nơi Lý Không đã từng sống trước khi tất cả bắt đầu – đang biến mất trước mắt họ.
Không có khói lửa, không có tiếng nổ, không có sự phá hủy nào.
Chỉ có sự biến mất hoàn toàn.
Những tòa nhà chọc trời, những con đường đông đúc, những cây cầu vĩ đại, tất cả đều tan biến vào hư không, để lại một mặt bằng phẳng trống trơn, màu xám xịt, không có nhà, không có đường, không có dấu vết của sự sống.
Chỉ còn những con quái vật thức tỉnh từ dưới lòng đất, những sinh vật kỳ dị với hình thù méo mó, đang bò lên từ những vết nứt trên bề mặt đất trống.
Tiểu Quân giật bắn người, khẩu súng trong tay cô run lên bần bật.
Cô quay sang nhìn Lý Không, ánh mắt đầy sự kinh hoàng và giận dữ.
"Ngừng lại!" cô hét lên, giọng nói vỡ vụn vì sợ hãi.
"Anh không hiểu đâu!
Đây không phải là sức mạnh, đây là sự điên rồ!
Làm như vậy sẽ kích hoạt quy luật co lại nhanh hơn!
Anh đang giết chết chúng ta!"
Lão sư, người phụ trách hệ thống của căn cứ, hoảng loạn hét lên: "Đóng cửa!
Đóng cửa lại ngay!" Nhưng các cánh cửa thép dày 1 mét, được chế tạo từ hợp kim chống đạn, lại bắt đầu rỉ sét và tan chảy trước sức ảnh hưởng của lỗi logic.
Kim loại uốn cong như sáp nến, phát ra tiếng kêu rên rỉ như thể chúng đang đau đớn.
Không khí trong căn cứ trở nên nặng nề, mùi ôxy loãng dần, thay vào đó là mùi hôi thối của sự phân rã.
Lý Không đứng đó, vẫn giữ nguyên dáng vẻ yếu đuối, nhưng trong đầu anh, một luồng dữ liệu đang chảy xiết.
Anh cảm nhận được sự co lại của thế giới, như thể nó đang hít thở, và anh là nguyên nhân khiến nó ngừng thở.
Tiểu Quân, mất đi lý trí do áp lực, quyết định hành động.
Cô không giải thích, không kêu gào, mà trực tiếp kích hoạt vũ khí hạt nhân mini của đội đặc nhiệm, nhắm thẳng vào cơ thể Lý Không.
Đó là một quả bom nhỏ, được thiết kế để tiêu diệt các mối đe dọa lớn nhất, nhưng cũng đủ sức phá hủy cả căn cứ Green Haven.
"Bắn!" Cô hét lên, giọng nói cuối cùng của sự tuyệt vọng.
Đạn nổ tung, nhưng thay vì nổ thành mảnh vỡ, quả bom chỉ tạo ra một vụ nổ âm thanh cực lớn, khiến tai mọi người ù đi.
Không có ánh sáng, không có sức nóng, chỉ có một sóng xung kích vô hình lan tỏa.
Lý Không đứng nguyên tại chỗ, không hề bị tổn thương.
Sóng xung kích va vào cơ thể anh, nhưng thay vì đẩy anh bay đi, nó lại bị hấp thụ.
Cơ thể anh phát ra một ánh sáng mờ ảo, màu đen, như thể anh đang nuốt chửng năng lượng của vụ nổ.
Tiểu Quân đứng sững lại, mắt trợn tròn, không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Cô đã bắn vào anh, nhưng anh không chết.
Anh còn sống, và mạnh hơn bao giờ hết.
Lý Không bước tới, từng bước chậm rãi, như thể anh đang đi trên mặt nước.
Anh nhặt chiếc bình nước sạch đã vỡ nát trên sàn.
Trong lòng bình không còn nước, mà là một chất lỏng màu đen, nhớp nháp, phát ra ánh sáng kỳ lạ.
Chất lỏng đó không phải là nước, mà là dữ liệu sống, là những ký ức, những cảm xúc, những sự kiện đã bị xóa sổ khỏi thế giới.
"Đây không phải là nước," Lý Không nói, giọng đầy thuyết phục, vang lên trong sự im lặng chết chóc, "Đây là dữ liệu sống.
Và đây là thứ duy nhất còn lại khi toàn bộ thế giới cũ bị xóa sổ."
Anh quay lưng lại, bỏ mặc Tiểu Quân và đám đông đang kinh hãi.
Anh biết rằng mình không thể giải thích cho họ hiểu.
Họ không thể hiểu được rằng anh là lỗ hổng, là lỗi trong hệ thống, là nguyên nhân của mọi thảm họa.
Nhưng anh cũng biết rằng, nếu anh biến mất, thế giới sẽ ổn định lại, nhưng mọi thứ đã đạt được sẽ mất đi.
Đó là một lựa chọn không thể có, một vòng lặp vô tận.
Anh bước ra khỏi căn cứ, hướng về phía vùng đất trống trơn nơi New York từng tồn tại.
Phía trước là những con quái vật đang rình rập, nhưng anh không sợ.
Anh biết rằng chúng cũng là một phần của lỗi logic, và anh có thể kiểm soát chúng.
Trinh đứng ở cửa ra vào, nhìn theo bóng lưng của Lý Không.
Cô mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.
Cô biết rằng Lý Không đang đi vào một con đường không có lối thoát, nhưng cô cũng biết rằng chính anh là chìa khóa để cô thoát khỏi bệnh tật, để cô sống sót trong thế giới mới.
Cô rút ra một chiếc điện thoại cũ, nhấn nút gọi.
"Tôi đã tìm thấy nó," cô nói, giọng lạnh lùng.
"Lỗ hổng đã xuất hiện.
Hãy chuẩn bị giao dịch."
Lý Không dừng bước, quay lại nhìn Trinh một cái.
Anh không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ.
Anh biết rằng Trinh đang chơi một trò chơi nguy hiểm, nhưng anh cũng biết rằng cô không thể thắng được anh.
Anh bước tiếp, hướng về phía bóng tối, nơi những ký tự vô nghĩa đang nhảy múa trong không khí.
Thế giới đang co lại, và anh là nguyên nhân.
Nhưng liệu có ai khác cũng là nguyên nhân?
Hay chỉ có anh là kẻ duy nhất mang trong mình bí mật của sự hủy diệt?
Câu trả lời nằm ở phía trước, trong vùng đất trống trơn, nơi quá khứ và tương lai giao thoa.
Và Lý Không, kẻ đang dẫn dắt họ vào sự hủy diệt, sẽ là người cuối cùng còn lại, hoặc là người đầu tiên biến mất.
Bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng.
Nó là một thực thể hữu hình, dày đặc và nặng trĩu như chì lỏng.
Lý Không bước vào đó, mỗi bước chân đều cảm nhận được sức ép của không gian đang thu hẹp lại.
Không khí xung quanh trở nên loãng, thiếu oxy, khiến tim anh đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực.
Những ký tự vô nghĩa anh vừa nhìn thấy trước đó không còn nhảy múa nữa.
Chúng đóng băng trên không trung, tạo thành một bức tường chữ cái cổ xưa, đen nhánh và đầy thù địch.
Hắn dừng lại.
Bàn tay run rẩy với lấy khẩu súng ngắn còn sót lại trong túi áo khoác.
Kim loại lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay ẩm ướt, mang lại một chút cảm giác thực tại hiếm hoi trong thế giới đang sụp đổ này.
Nhưng khẩu súng có ích gì trước những quy luật vật lý đang bị bóp méo?
Hắn biết rõ điều đó.
Việc cầm súng chỉ là một phản xạ sinh tồn bản năng, một cách để duy trì ảo tưởng về quyền kiểm soát.
Tiếng bước chân của cô gái vang lên phía sau, gấp gáp và hoảng loạn.
Đừng đi vào đó!" Giọng cô gào thét, nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi độ tĩnh lặng đáng sợ của không gian.
Tiếng nói của cô nghe xa xăm, như thể phát ra từ một chiều không gian khác.
Lý Không không quay lại.
Hắn không thể.
Một lực vô hình đang kéo hắn về phía trước, mạnh hơn cả trọng lực.
Đó không phải là sự thu hút từ một vật thể cụ thể, mà là sự sụp đổ của chính cấu trúc hiện thực.
Thế giới đang co lại, và hắn là điểm neo duy nhất còn lại.
Hoặc tệ hơn, hắn là lỗ đen đang nuốt chửng mọi thứ.
Hắn hít một hơi sâu, mùi khét lẹt của ozone và bụi tro tràn vào phổi.
Những ký tự đen trên bức tường bắt đầu di chuyển, trượt xuống như mực chảy.
Chúng hợp lại, tạo thành những hình dạng kỳ quái, giống như những con mắt đang mở to, quan sát hắn với sự tò mò lạnh lùng.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Hắn cảm nhận được cái nhìn đó.
Nó không phải từ bên ngoài.
Nó đến từ bên trong.
Từ trong chính cơ thể hắn.
Hắn nhớ lại những cơn ác mộng lặp đi lặp lại trong vài tuần qua.
Những giấc mơ về một thành phố trống rỗng, nơi mọi người biến mất mà không để lại dấu vết.
Trong những giấc mơ đó, hắn luôn đứng ở trung tâm, nhìn xuống bàn tay mình.
Bàn tay đó tỏa ra một ánh sáng trắng xóa, và mọi thứ chạm vào ánh sáng đó đều tan biến thành hư vô.
Hắn đã nghĩ đó chỉ là biểu tượng của sự sợ hãi, của cảm giác tội lỗi vô cớ.
Nhưng giờ đây, khi đứng trước bức tường ký tự, hắn nhận ra sự thật tàn khốc.
Hắn không phải là nạn nhân.
Hắn là tác nhân.
"Bạn có nghe tôi không?" Giọng cô gái gần hơn một chút.
Có thể cô ấy đã chạy tới.
Có thể cô ấy đang cố gắng kéo hắn lại.
Lý Không quay đầu lại nửa vòng.
Khuôn mặt cô gái hiện ra trong ánh sáng mờ ảo, nhợt nhạt và đầy kinh hoàng.
Mái tóc rối bù, đôi mắt đỏ ngầu vì khóc.
Cô ấy nhìn hắn không phải với sự thương cảm, mà với sự sợ hãi tột cùng.
Cô ấy sợ hắn.
Không phải sợ bóng tối, không phải sự hủy diệt, mà chính là sợ con người đứng trước mặt mình.
"Cậu..." Giọng cô run rẩy, "Cậu đang làm gì vậy?"
Hắn không trả lời.
Hắn không thể.
Cổ họng anh nghẹn lại bởi một cảm giác kỳ lạ, như thể có ai đó đang bóp nghẹt thanh quản từ bên trong.
Hắn nhìn vào đôi mắt cô, tìm kiếm một chút hy vọng, một chút kết nối nhân tính.
Nhưng tất cả những gì hắn thấy là sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt đó.
Một kẻ dị biệt.
Một quái vật.
Hắn quay mặt đi, tiếp tục bước vào bóng tối.
Bức tường ký tự vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, biến thành những con ruồi đen vo ve quanh đầu hắn.
Chúng chui vào lỗ tai, vào mũi, vào mắt.
Hắn cố gắng xua đuổi chúng, nhưng chúng không phải là côn trùng.
Chúng là những mảnh vỡ của ký ức, của những sự thật bị chôn vùi.
Một ký ức hiện lên.
Một ngày nắng đẹp.
Một bữa ăn gia đình.
Tiếng cười nói.
Và rồi, một tia sáng trắng xóa xuất hiện từ bàn tay hắn.
Em gái anh.
Tất cả đều biến mất trong chớp mắt.
Không có tiếng hét.
Không có máu.
Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.
Hắn gào thét, nhưng không có âm thanh nào thoát ra.
Nước mắt chảy dài trên gò má, nhưng ngay khi rơi xuống, chúng bốc hơi thành hơi nước.
Cơ thể hắn đang nóng lên.
Nhiệt độ tăng vọt, đốt cháy da thịt.
Hắn cảm thấy mình đang tan chảy, hòa vào với bóng tối xung quanh.
"Có ai đó giúp tôi!" Giọng cô gái hét lên, lần này rõ ràng hơn.
Cô ấy đã chạy đến bên cạnh hắn, cố gắng nắm lấy cánh tay anh.
Khi bàn tay cô chạm vào da thịt hắn, một tia điện xanh lè phóng ra.
Cô gái giật lùi lại, hét lên vì đau đớn.
Bàn tay cô bị bỏng rát, da thịt phồng rộp tức thì.
"Đừng lại gần tôi!" Lý Không gầm lên, giọng nói khàn đặc, biến dạng.
Hắn lùi lại, lùi sâu hơn vào bóng tối.
Hắn không muốn làm hại cô ấy.
Nhưng hắn không thể kiểm soát được năng lượng đang tuôn trào từ bên trong mình.
Nó giống như một dòng sông lũ, tràn bờ, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi.
Cô gái đứng yên, nhìn bàn tay bị bỏng của mình với vẻ kinh hoàng.
Sau đó, cô nhìn lên, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn.
Trong ánh mắt đó, không còn sự sợ hãi nữa.
Chỉ còn lại sự tuyệt vọng và một chút gì đó...
"Cậu là nguyên nhân," cô ấy thì thầm.
Không phải một câu hỏi.
Mà là một kết luận.
Lý Không cúi đầu.
Hắn không thể phủ nhận.
Hắn không thể trốn tránh.
Sự thật đó đè nặng lên vai hắn, nặng hơn cả thế giới đang sụp đổ.
Bóng tối xung quanh bắt đầu xoáy tròn, tạo thành một cái phễu khổng lồ.
Ở trung tâm của cái phễu đó, một khe hở không gian xuất hiện.
Nó đen kịt, sâu thẳm, và lạnh lẽo.
Từ trong khe hở đó, một mùi hương lạ lùng tỏa ra.
Mùi của hoa nhài.
Mùi của nhà bếp mẹ anh.
Mùi của tuổi thơ.
Hắn bị cuốn hút.
Hắn không thể cưỡng lại.
Hắn bước về phía khe hở, từng bước một, như thể đang đi vào giấc ngủ vĩnh cửu.
"Đợi tôi!" Cô gái hét lên, lao theo.
Hắn quay lại, đưa tay ra.
Không phải để kéo cô ấy lại.
Mà để đẩy cô ấy đi.
"Đi đi!" Hắn hét lên, dùng hết sức lực còn lại.
Một xung năng lượng mạnh mẽ phóng ra từ bàn tay hắn, đánh bay cô gái ra xa.
Cô ấy ngã nhào xuống đất, lăn vài vòng rồi dừng lại.
Cô ấy nhìn hắn, mắt mở to, nước mắt chảy dài.
Nhưng cô ấy không la hét.
Cô ấy chỉ nhìn.
Nhìn hắn bước vào khe hở.
Nhìn hắn biến mất.
Và rồi, khe hở đóng lại.
Bóng tối bao trùm.
Lý Không rơi.
Rơi vào một không gian không có trọng lực, không có thời gian, không có không gian.
Hắn trôi nổi trong hư vô, nhìn thấy những ký ức của mình trôi qua như những cuộn phim.
Những khoảnh khắc hạnh phúc.
Những khoảnh khắc đau khổ.
Những khoảnh khắc tội lỗi.
Và rồi, hắn thấy một bóng người.
Bóng người đó đứng ở phía trước, trong một vùng ánh sáng yếu ớt.
Đó là một người đàn ông.
Mái tóc bạc phơ, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm.
Người đàn ông mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy mỉa mai.
"Chào mừng đến nhà, con trai," người đàn ông nói.
Giọng nói của ông vang vọng trong đầu Lý Không, không qua tai.
Lý Không mở miệng, nhưng không có lời nói nào thoát ra.
Hắn chỉ có thể nhìn.
Nhìn vào đôi mắt của người đàn ông.
Và trong đôi mắt đó, hắn thấy chính mình.
Một phiên bản khác của mình.
Một phiên bản đã biết tất cả.
Một phiên bản đã chấp nhận số phận.
"Thế giới không biến mất," người đàn ông nói, bước lại gần.
"Nó đang được tái tạo.
Và con là công cụ duy nhất."
Lý Không muốn hét lên.
Muốn từ chối.
Nhưng cơ thể hắn không còn nghe lời nữa.
Hắn cảm thấy ý chí của mình đang tan rã, hòa vào với ý chí của người đàn ông.
Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức hoàn toàn biến mất, hắn nghe thấy một giọng nói khác.
Giọng nói của cô gái.
Nó vang lên từ rất xa, xuyên qua hàng ngàn năm ánh sáng, xuyên qua các chiều không gian.
"Tôi sẽ tìm ra cách cứu cậu."
Và sau đó, chỉ còn lại sự im lặng.
Sự im lặng vĩnh cửu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận