Chương 7

Gió thổi qua vùng đệm của Neo City không mang theo hơi ẩm của biển hay mùi bụi của đường phố, mà mang theo một sự tĩnh lặng chết chóc, lạnh lẽo như băng giá trong lòng một ngôi mộ sâu thẳm.

Lý Không dựa vào người người bảo vệ trưởng, cơ thể gầy guộc run rẩy kịch liệt, đôi mắt đỏ hoe và đầy nước mắt như một đứa trẻ lạc lõng giữa biển người.

Hắn hít thở hổn hển, tiếng thở gấp gáp bị gió cắt đứt, tạo nên những nhịp điệu đứt gãy khiến người nghe cảm thấy bất an.

nó đã biến mất rồi," Lý Không thì thầm, giọng khàn đặc vì sợ hãi, ngón tay trắng bệch bám chặt vào tay áo của người bảo vệ trưởng.

Người đàn ông già nua, với khuôn mặt đầy sẹo và đôi mắt sắc như dao, nhìn xuống Lý Không với sự dè dặt pha lẫn sự khinh miệt.

Hắn không tin vào sự yếu đuối này, nhưng quy tắc sinh tồn bắt buộc phải giữ lại những "tài nguyên" có thể hữu dụng, dù chỉ là một cái xác để che chắn.

"Đừng nói chuyện vô ích," người bảo vệ trưởng gầm lên, giọng khàn đặc, tay siết chặt tay súng trên vai.

"Nếu nó quay lại, chúng ta sẽ chết.

Nếu nó không quay lại, chúng ta sẽ đói."

Họ bước vào vùng đất trống, nơi từng là trung tâm thương mại sầm uất nhất của thành phố, giờ chỉ còn là một khoảng trắng vô định giữa hai không gian.

Những tòa nhà cao tầng không sụp đổ, mà chúng bị cắt cụt một cách thô bạo, để lộ ra những mặt cắt ngang màu xám xịt, không có bê tông, không có thép, chỉ là sự trống rỗng của một dữ liệu bị xóa bỏ.

Lý Không bước đi chập chững, đôi chân như chì, nhưng trong đầu hắn, một luồng dữ liệu lạnh lẽo đang chạy qua từng mạch thần kinh, báo hiệu sự co lại của thế giới đang diễn ra ngay trước mắt.

Hắn biết rõ hơn ai hết rằng sự biến mất này không phải là ngẫu nhiên, mà là hệ quả trực tiếp của sự hiện diện của chính hắn.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống, không gian xung quanh lại co lại một chút, như thể thế giới đang cố gắng "nuốt chửng" lỗi logic mà hắn mang theo.

Người bảo vệ trưởng quay lại, ánh mắt nghi ngờ扫 qua khuôn mặt Lý Không, tìm kiếm dấu hiệu của sự giả dối.

"Tại sao ngươi lại run?" ông hỏi, giọng lạnh lùng như đá.

"Nếu ngươi là nạn nhân, hãy khóc.

Nếu ngươi là kẻ gây ra điều này, hãy chết." Lý Không không đáp, chỉ cúi đầu, để những giọt nước mắt lăn dài trên má, che giấu ánh mắt sắc lạnh đang quan sát từng chuyển động của không gian xung quanh.

Khi họ dừng lại bên cạnh một lều trại cũ kỹ, Lý Không ngã xuống, giả vờ bất tỉnh, nhưng đôi mắt hắn vẫn mở, quan sát từng chi tiết của hiện thực đang sụp đổ.

Hắn tỉnh dậy trong một cơn mê sảng, nhưng không phải do thuốc, mà do sự thay đổi đột ngột của không gian.

Những bức tường của thành phố cũ không còn tồn tại theo quy luật vật lý thông thường.

Thay vào đó, những tòa nhà chọc trời và con đường chỉ còn là những khối dữ liệu (glitch) lơ lửng giữa không trung, xoay tròn như một cơn bão ma.

Những "quái vật" trong vùng này không phải là những sinh vật máu thịt, mà là những tàn dư của ký ức con người bị xé toạc bởi lỗi hệ thống.

Chúng không tấn công bằng răng nanh hay móng vuốt, mà bằng sự xé toạc không gian, khiến bất kỳ ai chạm vào đều bị phân mảnh thành những đoạn mã vô nghĩa.

Lý Không nhìn thấy một con quái vật đang tiến lại gần, hình dáng giống như một người đàn ông mặc vest, nhưng khuôn mặt lại là một màn hình đen với những dòng chữ lỗi chạy liên tục.

Neo City?" hắn thì thầm, giọng run rẩy nhưng ánh mắt lại đầy sự tò mò bệnh hoạn.

"Không, đây là phần còn lại của Neo City.

Phần còn lại của chúng ta."

Người bảo vệ trưởng quay lại, thấy Lý Không đang nhìn chằm chằm vào những khối dữ liệu, vẻ mặt đầy hoảng loạn.

"Ngươi thấy gì?" ông hỏi, giọng căng thẳng.

"Không có gì," Lý Không đáp, giọng run rẩy.

bóng ma." Nhưng ông không tin.

Ông nhìn thấy ánh mắt của Lý Không, ánh mắt của một kẻ đang tính toán, một kẻ đang tìm kiếm cơ hội.

"Ngươi đã đánh cắp nước," ông nói, giọng lạnh lùng.

"Chúng ta cần nước.

Nếu ngươi không đưa ra, chúng ta sẽ bắn chết ngươi." Lý Không không đáp, chỉ nhìn xuống, nhưng trong đầu, một kế hoạch đang được hình thành.

Hắn biết rằng nếu để người bảo vệ trưởng phát hiện ra sự thật, hắn sẽ bị giết ngay lập tức.

Nhưng nếu hắn giả vờ yếu đuối, ông ta sẽ giữ hắn lại.

Và nếu ông ta giữ hắn lại, hắn sẽ có cơ hội để tìm ra cách để ổn định thế giới, hoặc ít nhất là để hắn sống sót.

Trưởng quân đội phát hiện ra sự vắng mặt của Lý Không và quyết định "xử lý" anh, cho rằng anh đã bị quái vật tấn công và đang trở thành mối đe dọa lan truyền.

Ông tập hợp binh lính, cầm vũ khí, chuẩn bị bắn chết Lý Không để "dọn dẹp" và lấy lại nước dự trữ (vốn đã bị Lý Không đánh cắp một lượng nhỏ để nuôi sống chính mình).

"Lý Không!" ông hét lên, giọng vang vọng trong không gian trống trải.

Nếu ngươi không ra đây, chúng ta sẽ bắn!" Lý Không không đáp, chỉ nằm im, giả vờ bất tỉnh.

Nhưng ông không đợi.

Ông bước đến, tay cầm súng, nhắm vào đầu của Lý Không.

"Ngươi đã đánh cắp nước," ông nói, giọng lạnh lùng.

"Ngươi đã đánh cắp nước của chúng ta.

Nếu ngươi không trả lại, chúng ta sẽ bắn chết ngươi." Lý Không mở mắt, nhìn ông ta, ánh mắt đầy sự sợ hãi.

tôi chỉ cần một ít," hắn nói, giọng run rẩy.

"Tôi không muốn chết." Ông ta không đáp, chỉ giương súng lên.

"Ngươi sẽ chết," ông nói.

"Ngươi sẽ chết để cứu chúng ta."

Lý Không, với tư cách là "kẻ yếu đuối" bị trọng thương, buộc Trưởng quân đội phải bế anh đi vào trung tâm của thành phố ảo – một hành động vô lý nhưng lại là cách duy nhất để cứu anh.

Trên đường đi, Lý Không tiết lộ phần sự thật một cách chậm rãi, giọng run rẩy như một kẻ sắp chết.

có lẽ tôi không phải là nạn nhân," hắn nói, giọng yếu ớt.

tôi là nguyên nhân." Ông ta dừng lại, nhìn Lý Không, ánh mắt đầy sự nghi ngờ.

"Ngươi là nguyên nhân?" ông hỏi.

"Ngươi là nguyên nhân khiến thế giới biến mất?" Lý Không gật đầu, nước mắt lăn dài trên má.

tôi là một lỗ hổng," hắn nói.

"Tôi là một lỗi trong hệ thống.

Nếu tôi biến mất, thế giới sẽ ổn định lại." Ông ta nhìn Lý Không, ánh mắt đầy sự giết hại.

"Nếu ngươi là nguyên nhân, chúng ta sẽ giết ngươi," ông nói.

"Chúng ta sẽ giết ngươi để cứu thế giới." Lý Không không đáp, chỉ nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đang dần tan biến thành những ký tự vô nghĩa.

"Nhưng nếu tôi biến mất," hắn nói, "thế giới sẽ mất đi mọi thứ đã đạt được."

Lý Không bước qua cổng dữ liệu, tay vẫn run rẩy như cũ.

Trước mặt là vùng đất trống trải, nhưng ngay lập tức, nước và cây cối bắt đầu mọc lên với tốc độ chóng mặt.

Hệ thống hiển thị thông báo mới: *"Số lượng thành phố còn lại: 1.

Tài nguyên: Đủ cho 1000 năm."* Trưởng quân đội và binh lính đã biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết.

Lý Không đứng đó, nhìn xung quanh, ánh mắt đầy sự hoang mang.

"Điều gì đã xảy ra?" hắn hỏi, giọng run rẩy.

Nhưng không có câu trả lời.

Chỉ có sự im lặng và những cây cối đang mọc lên với tốc độ chóng mặt.

Lý Không biết rằng đây không phải là sự cứu rỗi, mà là một cái bẫy.

Hắn đã bước vào một vòng lặp mới, nơi thế giới sẽ tiếp tục co lại, và hắn sẽ tiếp tục là nguyên nhân của sự hủy diệt.

Nhưng lần này, hắn không còn cách nào để quay lại.

Hắn chỉ có thể nhìn theo bóng lưng của chính mình, và cảm thấy một nỗi sợ hãi lớn hơn cả cái chết đang bao trùm lấy tâm hồn hắn.

Hắn biết rằng thế giới này sẽ không bao giờ ổn định lại.

Và Lý Không, kẻ đang dẫn dắt họ vào sự hủy diệt, sẽ là người cuối cùng còn lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập