Chương 6

Lý Không dựa lưng vào bức tường bê tông, nhưng cảm giác lạnh lẽo không đến từ vật liệu xây dựng mà từ chính không gian đang nuốt chửng nó.

Mảnh tường bên vai hắn đang tan rã thành những hạt bụi vàng li ti, giống như những ký tự bị xóa bỏ trên một trang giấy cũ.

Hơi thở của hắn gấp gáp, không phải vì sợ hãi, mà là do cơ thể đang cố gắng ép lại những mảnh vỡ của thực tại đang cố gắng kéo hắn ra khỏi trục không gian.

Trước mặt, Hắc Quân – kẻ từng thề bảo vệ hắn – đang lao tới với đôi mắt đỏ rực, đầy điên loạn.

Nhưng Lý Không không né tránh.

Hắn để lộ ra vẻ yếu đuối, đôi chân run rẩy như thể sắp gãy, cơ thể co lại thành một quả cầu run rẩy.

Đó là màn kịch.

Hắn cần Hắc Quân tin rằng mình là con mồi, là nạn nhân yếu ớt cần được che chở, để kẻ thù hạ thấp cảnh giác.

Khi Hắc Quân giơ cao thanh kiếm, lưỡi dao chém vào không khí và cắt đứt một mảng tường đang biến mất, Lý Không nhắm mắt lại, để cho dòng suy nghĩ lạnh lùng tràn ngập trong tâm trí.

Hắn biết rõ Hắc Quân sẽ không giết hắn ngay lập tức.

Trong thế giới đang co lại này, một "Lỗ Hổng" sống còn giá trị hơn một xác chết.

Nhưng nếu Lý Không không thể kiểm soát được sự sụp đổ của chính mình, cả hai sẽ cùng biến mất trong vòng tay của hư không.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi vị của sự hư vô trong phổi, và trong lòng thầm đếm ngược thời gian cho đến khi Hắc Quân bước vào tầm ngắm của cái bẫy mà chính hắn đang tạo ra.

Nhóm người di chuyển sâu hơn vào trung tâm của khu phố, nơi ranh giới giữa tồn tại và hư vô đang bị xóa nhòa một cách kinh hoàng.

Không có tiếng nổ, không có lửa cháy, chỉ có sự im lặng chết chóc của một bức tranh bị tẩy trắng.

Các tòa nhà cao tầng không sụp đổ xuống đất mà tan biến thành những ký tự lơ lửng, những dòng mã nhị phân màu xanh dương nhạt trôi nổi giữa không trung như tuyết rơi ngược.

Đường phố không còn là nhựa đường hay bê tông, mà trở thành một bề mặt phẳng lặng, trống rỗng, phản chiếu lại bầu trời đang dần chuyển sang màu xám xịt.

Lý Không đi chậm, đôi mắt dán chặt vào những mảnh vỡ của thực tại.

Hắn thấy một chiếc xe hơi đang biến mất từ bánh xe trở lên, để lại phần thân dưới trôi nổi giữa hư không trước khi cũng tan thành mây khói.

Đây không phải là sự phá hủy, đây là sự "ghi đè".

Thế giới đang bị xóa bỏ dữ liệu, và Lý Không cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu mỗi khi một tòa nhà biến mất.

Hắn là nguyên nhân.

Hắn biết điều đó rõ hơn bất kỳ ai.

Mỗi bước chân của hắn là một lỗi logic được kích hoạt, mỗi hơi thở của hắn là một lệnh xóa dữ liệu.

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, những hạt bụi vàng vẫn đang âm thầm bốc ra từ da thịt, hòa vào không khí và làm mờ đi những vật thể xung quanh.

Hắn không thể dừng lại.

Nếu hắn dừng lại, toàn bộ thành phố sẽ sụp đổ ngay lập tức.

Hắn phải tiếp tục đi, tiếp tục là "lỗi", để duy trì sự tồn tại mong manh của những gì còn lại.

Hắc Quân hét lên khi một nhóm quái vật đột biến xuất hiện từ khoảng trống của con phố.

Chúng không phải là những sinh vật máu thịt, mà là những khối ký tự khổng lồ, những từ ngữ và con số được ghép lại thành hình dạng quái dị, trôi nổi trên không trung với tốc độ đáng sợ.

Chúng không gầm thét, không rít lên, chỉ phát ra một tiếng "tạch" khô khan mỗi khi chúng "xóa" một vật thể.

Một người lính của Hắc Quân vừa bước vào tầm nhìn của một khối ký tự hình chữ "X", lập tức tan rã thành cát bụi, không để lại một vết máu hay tiếng hét.

Sự sợ hãi lan truyền nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng.

Hắc Quân quay lại, đôi mắt đầy hoảng loạn nhìn Lý Không, như thể chờ đợi một giải pháp từ người mà hắn vừa tin là vô dụng.

Lý Không vẫn giả vờ run rẩy, nhưng trong mắt hắn, một sự lạnh lùng tuyệt đối đang bùng cháy.

Hắn biết những khối ký tự này là hệ thống phòng vệ của thế giới đang cố gắng xóa bỏ "lỗi" – chính là hắn.

Nhưng nếu hắn để chúng tiếp cận Hắc Quân, cả nhóm sẽ bị xóa sổ.

Hắn cần một đòn đánh mạnh, một cú sốc đủ lớn để làm nhiễu loạn hệ thống.

Lý Không bước ra, không chạy trốn, mà tiến thẳng vào giữa dòng lũ ký tự.

Hắn giơ tay lên, không phải để phòng thủ, mà để "ghi đè".

Hắn tập trung toàn bộ ý chí, ép buộc cơ thể mình trở thành một điểm nút lỗi cực lớn, làm cho những khối ký tự xung quanh bắt đầu rung rinh, phân liệt.

Hắc Quân nhìn thấy Lý Không tiến về phía cái chết, nhưng không phải để hy sinh mà để thao túng.

Hắn thấy ánh mắt của Lý Không thay đổi.

Sự yếu đuối, sự run rẩy, tất cả đều biến mất, thay vào đó là một sự tàn nhẫn tuyệt đối, như thể một vị thần đang nhìn xuống những con kiến.

"Logic của hắn" đã hoàn tất quá trình chiếm hữu.

Lý Không không chỉ giả vờ, hắn đang sử dụng chính sự tồn tại của mình như một vũ khí.

Khi những khối ký tự lao tới, Lý Không mở rộng phạm vi ảnh hưởng của mình.

Hắn không né tránh.

Hắn bước tới, chạm tay vào một khối ký tự khổng lồ hình chữ "0".

Ngay lập tức, một cơn sóng xung kích màu vàng bùng nổ từ điểm tiếp xúc.

Không phải là vụ nổ vật lý, mà là một vụ nổ dữ liệu.

Những khối ký tự bắt đầu vỡ vụn, tan thành những dòng mã vô nghĩa, rồi biến mất vào hư không.

Hắc Quân đứng chết lặng, thanh kiếm trên tay rơi xuống đất với tiếng vang nặng nề.

Hắn không hiểu gì đang xảy ra.

Hắn chỉ thấy Lý Không đang đứng giữa biển ký tự, cơ thể phát ra ánh sáng vàng chói lòa, và thế giới xung quanh đang bắt đầu sụp đổ nhanh hơn bao giờ hết.

Lý Không không nói lời nào, chỉ nhìn Hắc Quân với ánh mắt của một kẻ đang kiểm soát số phận của cả hai.

Hắn đang hy sinh một phần bản thân để "ghi đè" lên thực tại, để buộc thế giới phải chấp nhận sự tồn tại của mình trong thời gian ngắn.

Nhưng cái giá phải trả là sự ổn định của không gian.

Mỗi giây hắn dùng sức mạnh, thành phố sẽ mất thêm một phần diện tích.

Lý Không bước ra khỏi vùng ảnh hưởng, cơ thể gầy guộc, da thịt bắt đầu hiện ra những vết nứt màu đen như thể đang bị ăn mòn từ bên trong.

Hắc Quân run rẩy, lùi lại, không dám tin vào những gì vừa chứng kiến.

ngươi là gì?" Hắc Quân hỏi, giọng run rẩy, đầy sợ hãi và nghi hoặc.

Lý Không không trả lời.

Hắn biết rằng nếu hắn nói ra sự thật, Hắc Quân sẽ giết hắn ngay lập tức.

Hắn chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy ironia và đau khổ.

"Đừng cảm ơn tôi, Hắc Quân.

Tôi không phải là kẻ cứu rỗi.

Tôi chỉ là một đoạn mã lỗi mà thế giới này không thể xóa bỏ." Lý Không quay lưng lại, bước đi chậm rãi về phía trung tâm của sự biến mất.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang nhẹ dần, như thể đang trở thành một phần của hư không.

Nhưng hắn không sợ.

Hắn biết rằng đây là con đường duy nhất để hắn sống sót, và để thế giới tiếp tục tồn tại, dù chỉ là một phần nhỏ.

Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đang dần tan biến thành những ký tự vô nghĩa.

Trên bức tường của tòa nhà đang sụp đổ, những ký tự lơ lửng bắt đầu tự động sắp xếp lại, tạo thành một câu lệnh mới, một quy luật mới của thế giới này: Hắc Quân nhìn quanh, mắt mở to, phát hiện ra không chỉ Lý Không biến mất, mà cả bản đồ thế giới đang bị xóa bỏ.

Những tòa nhà, những con phố, những con người, tất cả đều đang dần biến thành những ký tự vô nghĩa.

Hắn nhận ra rằng mình đã bị lừa.

Lý Không không phải là nạn nhân, mà là nguyên nhân của mọi thảm họa.

Nhưng giờ đây, khi Lý Không đã bước vào khoảng trắng, Hắc Quân không còn cách nào để quay lại.

Hắn chỉ có thể nhìn theo bóng lưng của Lý Không, và cảm thấy một nỗi sợ hãi lớn hơn cả cái chết đang bao trùm lấy tâm hồn hắn.

Hắn biết rằng thế giới này sẽ không bao giờ ổn định lại.

Và Lý Không, kẻ đang dẫn dắt họ vào sự hủy diệt, sẽ là người cuối cùng còn lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập