Chương 5

Lý Không không hét lên, cũng không quỳ gối van xin như những kẻ yếu đuối thường làm khi đối mặt với cái chết.

Trong khi tiếng thét của đám đông hòa vào tiếng rít của không gian đang vỡ vụn, hắn chỉ lặng lẽ đứng dậy, phủi đi lớp bụi tro từ vai áo rách rưới.

Đôi mắt hắn, đen kịt và sâu thẳm như hai hố đen, không hề lấm liếm một chút sợ hãi nào.

Đó là ánh mắt của một người đã chấp nhận số phận từ lâu, một kẻ biết rằng mình là nguyên nhân nhưng lại đang cố gắng tìm cách sửa chữa.

Hắn nhặt thanh gậy gỗ gãy vụn từ cuộc chiến trước, vật thể duy nhất còn sót lại trong tay.

Thay vì vứt bỏ nó như một thứ vô dụng, hắn dùng móng tay đã cứng lại do biến dị để cạo lấy những mảnh gỗ sắc nhọn, tạo thành một lưỡi dao thô sơ.

Mỗi lần cạo, một tia lửa nhỏ bùng lên từ sự ma sát giữa gỗ và móng tay, chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh băng của hắn.

Trinh đứng bên cạnh, hơi thở gấp gáp, tay vẫn còn run rẩy sau cú ngã.

Cô nhìn Lý Không với ánh mắt đầy nghi ngờ lẫn sợ hãi.

Cô biết hắn không phải là người bình thường, nhưng sự lạnh lùng tuyệt đối này lại khiến cô cảm thấy xa lạ hơn bao giờ hết.

"Lý Không, chúng ta phải chạy," cô thì thầm, giọng run rẩy, tay nắm chặt lấy bịch thuốc men quý giá trên vai.

"Nó đang đến rồi, không gian đang nuốt chửng chúng ta." Lý Không không đáp lại, chỉ gật đầu nhẹ.

Hắn biết chạy sẽ vô ích.

Khi hắn di chuyển, thế giới xung quanh cũng biến đổi theo.

Hắn là điểm neo giữ, là cái chốt giữ cánh cửa đang bị bật ra.

Nếu hắn chạy, cái chốt sẽ bị bật ra hoàn toàn, và cả thành phố sẽ biến mất trong tích tắc.

Hắn phải đứng yên, phải làm cái phao cứu sinh cho một con tàu đang chìm, dù chính hắn là con thoi đang xé rách mạn tàu.

Trước mặt họ, không gian bắt đầu sụp đổ theo một cách kỳ lạ.

Nó không sụp đổ như một tòa nhà đổ sập, mà biến mất như một bức tranh bị xé ra từng mảng.

Những tòa nhà cao tầng phía xa, nơi vừa mới đây còn là trung tâm thương mại sầm uất, giờ đây chỉ còn là những cột bê tông lơ lửng trong hư vô.

Không có tiếng nổ, không có khói bụi, chỉ có sự im lặng chết chóc và sự biến mất hoàn toàn của vật chất.

Lý Không bước đi, từng bước một, gậy gỗ trong tay hắn rung lên khi chạm vào mặt đất.

Hắn cảm nhận được sự rung động của "lỗi" trong không gian.

Nó giống như một tiếng kêu cứu từ sâu thẳm trong tâm trí hắn.

Hắn biết mình phải đi sâu hơn vào vùng đất bị xóa sổ, nơi mà các quy luật vật lý đã hoàn toàn sụp đổ.

Hắn tiến vào khu rừng bê tông, một mê cung của những tàn tích bị xóa bỏ.

Ở đây, trọng lực không còn là một hằng số.

Một tảng đá khổng lồ, nặng hàng tấn, rơi từ trên cao xuống nhưng không va chạm với mặt đất.

Nó xuyên qua lớp không gian trống rỗng, rồi dừng lại lơ lửng ở độ cao mười mét, rung rinh như một quả lắc khổng lồ.

Lý Không bước qua bên dưới nó, cảm nhận được áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực.

Đây là "khoáng vật của sự vô lý", những mảnh vỡ của thực tại bị kẹt lại giữa các chiều kích.

Hắn biết rằng nếu hắn dừng lại quá lâu, hắn sẽ bị mắc kẹt trong đó mãi mãi, trở thành một phần của sự vô lý này.

Trinh cố gắng bám theo hắn, nhưng mỗi bước chân của cô đều trở nên khó khăn hơn.

Cô cảm thấy không khí loãng dần, như thể oxy đang bị rút đi.

"Lý Không, chúng ta đang đi đâu?" cô hỏi, giọng khàn đặc.

"Nơi này không có lối ra.

Nó đang nuốt chửng chúng ta." Lý Không dừng lại, quay lại nhìn cô.

"Không phải nơi này đang nuốt chúng ta, Trinh," hắn nói, giọng trầm và lạnh như băng.

"Chính chúng ta đang đi vào lòng của nó.

Và nếu chúng ta không tìm ra lõi, cả thế giới sẽ biến mất." Trinh nheo mắt, ánh mắt sắc bén.

Cô biết hắn đang nói dối một phần, nhưng cô không biết phần nào là sự thật.

Cô chỉ biết rằng, nếu Lý Không chết, cô cũng sẽ chết theo.

Cô cần hắn sống, nhưng cô cũng cần bí mật của hắn để đổi lấy sự sống cho bản thân trong tương lai.

Lý Không tiếp tục bước đi, gậy gỗ trong tay hắn giờ đã trở thành một thanh kiếm sắc bén.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của Kiếm Sư Vực Trời đang gần lại.

Hắn biết kẻ đó đang theo sau, thu thập những "Hóa Đơn Sinh Tồn" mà hắn vô tình để lại trên đường đi.

Kẻ đó tin rằng thế giới này là một tù ngục và hắn là người duy nhất có thể phá vỡ nó.

Nhưng Lý Không biết rằng, nếu kẻ đó thành công, thế giới sẽ không được giải phóng, mà sẽ bị xé toạc thành từng mảnh.

Hắn phải ngăn chặn kẻ đó, dù điều đó có nghĩa là hắn phải đối mặt với chính bản thân mình.

Khi họ đi sâu hơn vào khu rừng bê tông, những tòa nhà biến mất càng nhanh.

Không gian co lại, như thể một cái bẫy đang đóng lại.

Lý Không cảm thấy đầu mình đau nhói, như thể có ai đó đang xé toạc não hắn ra.

Hắn biết rằng đây là lúc mà "lỗ hổng" trong cấu trúc không gian đang mở rộng.

Hắn là nguyên nhân, nhưng hắn cũng là cách duy nhất để sửa chữa nó.

Hắn phải tìm ra cách để đóng lại lỗ hổng, dù điều đó có nghĩa là hắn phải hy sinh chính mình.

Trinh nhìn thấy sự thay đổi trên khuôn mặt của Lý Không.

Hắn đang run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi.

Hắn đang run rẩy vì đau đớn.

"Lý Không," cô nói, giọng run rẩy.

"Anh ổn chứ?" Lý Không không đáp lại.

Hắn chỉ gật đầu, tiếp tục bước đi.

Hắn biết rằng nếu hắn dừng lại, hắn sẽ không bao giờ có thể tiếp tục.

Hắn phải đi đến nơi mà "lỗ hổng" đang mở ra, và đóng nó lại.

Khi họ đến gần trung tâm của khu rừng bê tông, một nhóm người sống sót xuất hiện.

Họ là những kẻ may mắn, những người đã trốn thoát khỏi sự biến mất của thành phố.

Họ mang theo một lượng lớn thực phẩm hữu cơ, nguồn tài nguyên quý giá nhất trong thế giới này.

Họ nhìn thấy Lý Không và Trinh, và họ hoảng loạn.

"Lý Không!" một người bạn cũ của hắn hét lên.

"Chúng ta cần giúp đỡ!

Nó đang đến rồi!" Lý Không nhìn họ, ánh mắt lạnh lùng.

"Chúng ta không thể giúp đỡ," hắn nói.

"Chúng ta phải chạy." Nhưng họ không chạy.

Họ đang mang theo quá nhiều tài nguyên, và họ không thể bỏ lại chúng.

Lý Không biết rằng đây là một cái bẫy.

Họ đang cố gắng lợi dụng hắn để bảo vệ tài nguyên của họ.

Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu hắn không giúp họ, họ sẽ chết.

Và nếu họ chết, tài nguyên của họ sẽ bị lãng phí.

Hắn phải đưa ra một lựa chọn: cứu họ và hy sinh bản thân, hay để họ chết và bảo vệ tài nguyên.

Nhưng hắn biết rằng, nếu hắn cứu họ, thế giới sẽ biến mất nhanh hơn.

Hắn phải chọn.

Khi nhóm người sống sót đến gần, Lý Không cảm thấy sự hiện diện của Kiếm Sư Vực Trời đang gần lại.

Hắn biết rằng kẻ đó đang chuẩn bị tấn công.

"Lý Không," Trinh nói, giọng run rẩy.

"Anh phải chạy.

Hắn đang đến." Lý Không lắc đầu.

"Không," hắn nói.

"Chúng ta phải chiến đấu." Hắn giơ thanh kiếm gỗ lên, ánh mắt sắc lạnh.

"Nếu chúng ta không chiến đấu, thế giới sẽ biến mất." Khi Kiếm Sư Vực Trời xuất hiện, không gian xung quanh hắn bắt đầu rung động.

Hắn không nói gì, chỉ mỉm cười.

"Lý Không," hắn nói.

"Cuối cùng thì chúng ta cũng gặp nhau." Lý Không nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng.

"Chúng ta đã gặp nhau," hắn nói.

"Và lần này, chúng ta sẽ kết thúc." Kiếm Sư Vực Trời giơ tay lên, và một cánh cổng bắt đầu mở ra.

"Đây là cánh cổng đến thế giới khác," hắn nói.

"Và chúng ta sẽ đi qua nó." Lý Không biết rằng, nếu hắn không ngăn chặn kẻ đó, thế giới sẽ biến mất.

"Không," hắn nói.

"Chúng ta sẽ không đi qua nó." Hắn giơ thanh kiếm gỗ lên, và tấn công.

Khi Lý Không kích hoạt hình học cầu kỳ bằng những mảnh vỡ bê tông trong tay, tiếng chuông ngân vang lên chói tai.

Nó không phải do gió, mà do chính sự cố gắng của thực tại tự sửa chữa lỗi logic.

Bầu trời bắt đầu tách ra thành từng lớp màng mỏng, để lộ ra một không gian vô tận bên dưới.

Những người sống sót chứng kiến cảnh tượng này, và họ hoảng loạn.

"Lý Không!" một người hét lên.

"Anh đang làm gì?" Lý Không không đáp lại.

Hắn chỉ tiếp tục kích hoạt hình học, và không gian bắt đầu sụp đổ.

Khi không gian sụp đổ, Lý Không cảm thấy một sự đau đớn tột cùng.

Hắn biết rằng đây là lúc mà "lỗ hổng" trong cấu trúc không gian đang mở rộng.

Hắn là nguyên nhân, nhưng hắn cũng là cách duy nhất để sửa chữa nó.

Hắn phải tìm ra cách để đóng lại lỗ hổng, dù điều đó có nghĩa là hắn phải hy sinh chính mình.

Lý Không nhìn xuống vực sâu nơi những người sống sót rơi xuống.

Họ đang rơi tự do trong không gian đang co lại, bị xé toạc bởi các lớp thực tại chồng lên nhau.

Nhưng đối với hắn, đó chỉ là bước đầu tiên.

Hắn bước qua mép vực, nơi ranh giới giữa "có" và "không" đang mờ nhạt.

Từ miệng vực, một giọng nói vang lên, không phải từ ai khác, mà từ chính hắn.

"Lý Không," giọng nói nói.

"Anh đã tìm ra chân lý." Lý Không nhìn xuống vực sâu, và hắn thấy chính mình.

Nhưng không phải là Lý Không mà hắn biết.

Đó là một Lý Không khác, một Lý Không mà mắt hắn đang phát sáng, và cơ thể hắn đang tan rã thành những hạt bụi.

"Đó là tôi," hắn nghĩ.

"Đó là tôi trong tương lai." Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì cái chết, mà vì sự thật.

Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.

Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.

Hắn nhìn vào chiếc gương, và thấy rằng chiếc gương không phải là gương, mà là một cánh cổng.

Cánh cổng đó đang mở ra, và bên kia, là một...

Bên kia là một khoảng trống không phải màu đen, mà là màu trắng chói lòa đến mức làm thủng võng mạc, nuốt chửng mọi khái niệm về không gian và thời gian.

Không có tiếng gió, không có tiếng bước chân, chỉ có tiếng rít chói tai như kim loại bị kéo lê trên đá, âm thanh đó không đến từ bên ngoài mà vang lên trực tiếp trong hộp sọ của Lý Không.

Hắn cố bước tới, nhưng chân hắn không chạm đất mà trôi nổi giữa vô số những mảnh vỡ của ký ức đang tan chảy.

Những tòa nhà chọc trời của thành phố Hạc đang sụp đổ từng mảng, không phải do trọng lực kéo xuống, mà do chính bản chất của chúng đang bị xóa bỏ khỏi thực tại.

Hắn thấy những con người, những người hàng xóm mà hắn từng chào hỏi, đang biến thành những đường kẻ mờ nhạt rồi tan biến vào hư không mà không kịp kêu lên một tiếng.

Lý Không cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức tưởng chừng sẽ vỡ tung lồng ngực, nhưng đó không phải là nhịp tim của sự sợ hãi thông thường.

Đó là nhịp đập của một cỗ máy đang đếm ngược, một cái đồng hồ sinh học bị cài đặt sai từ ngày hắn được sinh ra.

Hắn nhìn xuống tay mình, đôi tay đang run rẩy nhưng không phải vì lạnh, mà vì sự tan rã đang lan rộng từ trong xương cốt ra ngoài da thịt.

Những hạt bụi vàng óng đang bay ra từ những kẽ ngón tay của hắn, giống hệt như những gì hắn thấy ở Lý Không trong tương lai, nhưng lần này, hắn biết chính xác chúng là gì.

Chúng là những mảnh vụn của thực tại đang bị hắn vô tình xé rách, những mảnh ghép của thế giới đang bị rút ra khỏi bức tranh lớn.

Một tiếng nổ lớn vang lên, không phải từ bên ngoài mà từ chính tâm trí hắn, như một cái đập vỡ kính.

Cánh cổng phía sau hắn bắt đầu đóng lại, không phải do ai đó kéo, mà do chính sự tồn tại của nó đang bị phản ứng lại với sự hiện diện của hắn.

Những hạt bụi vàng bay ra từ cơ thể hắn không còn là bụi nữa, mà là những mảnh ký ức bị cắt cụt, những đoạn đời mà hắn chưa từng sống nhưng lại nhớ rõ như in.

Hắn thấy mình đang đứng giữa một quảng trường trống trải, nơi chỉ cách đây vài giờ đồng hồ, hàng ngàn người đang chạy trốn những đám mây đen kỳ lạ.

Nhưng giờ đây, quảng trường đó đã biến mất, chỉ còn lại những cột mốc bằng đá ghi lại những cái tên mà hắn không thể đọc nổi.

Lý Không hét lên, một tiếng hét không có âm thanh, bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc của khoảng trắng.

Hắn cố gắng nắm lấy những hạt bụi đang bay ra từ tay mình, nhưng chúng tan ra như sương khói, để lại trên lòng bàn tay hắn một cảm giác lạnh buốt như chạm vào băng ngàn năm.

Cảm giác đó không chỉ là lạnh, mà là sự trống rỗng, là cảm giác khi một phần của chính mình bị xé toạc ra khỏi cơ thể.

Hắn nhận ra rằng những hạt bụi này không phải là bụi, mà là những mảnh nhỏ của thế giới đang bị hắn nuốt chửng.

Hắn là nguyên nhân, không phải là nạn nhân, và sự thật đó đang đè nặng lên vai hắn như một tảng đá khổng lồ.

Hắn quay lại nhìn phía sau, nơi cánh cổng đang đóng lại, và thấy hình ảnh của chính mình trong tương lai đang nhìn lại hắn với ánh mắt đầy đau khổ và hối hận.

Lý Không trong tương lai không nói gì, chỉ đưa tay ra, như thể muốn chạm vào hắn, nhưng khoảng cách giữa họ không phải là không gian, mà là thời gian.

Thời gian đang co lại, đang nén chặt lại thành một điểm duy nhất, và Lý Không đang đứng ngay tại tâm điểm của sự sụp đổ đó.

Hắn cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ đang trào lên từ trong lòng, không phải là sức mạnh của sự cứu rỗi, mà là sức mạnh của sự hủy diệt.

Sức mạnh đó không đến từ bên ngoài, mà từ chính sự tồn tại của hắn, từ những gen di truyền đã bị biến đổi từ ngày hắn được sinh ra.

Hắn nhìn thấy những con phố đang biến mất trước mắt mình, những tòa nhà đang tan thành mây khói, và những con người đang hóa thành những đường kẻ mờ nhạt.

Nhưng điều khiến hắn sợ hãi hơn cả không phải là sự biến mất của thế giới, mà là sự biến mất của chính mình.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần tan rã, không phải vì cái chết, mà vì sự hòa tan vào hư không.

Hắn là nguyên nhân, và hắn cũng là giải pháp, nhưng để giải quyết vấn đề, hắn phải biến mất hoàn toàn khỏi thực tại.

Không có lựa chọn nào khác, không có con đường nào để chạy trốn, vì hắn chính là kẻ săn mồi và con mồi.

Một tiếng nổ lớn vang lên, và cánh cổng phía sau hắn đóng sập lại, cắt đứt mọi liên hệ với quá khứ và tương lai.

Lý Không giờ đây chỉ còn lại một mình trong khoảng trắng, giữa những mảnh vỡ của thế giới đang tan chảy.

Hắn nhìn xuống tay mình, thấy những hạt bụi vàng đang bay ra từ những kẽ ngón tay, và lần này, hắn không cố gắng nắm lấy chúng.

Hắn biết rằng những hạt bụi này là những mảnh ký ức của thế giới, những mảnh ghép của bức tranh đang bị xé rách.

Hắn là nguyên nhân, và hắn cũng là người duy nhất có thể sửa chữa nó, nhưng để sửa chữa, hắn phải hy sinh chính mình.

Hắn bước tới, không phải vì hy vọng, mà vì sự chấp nhận.

Hắn biết rằng phía trước là sự kết thúc, nhưng cũng là sự bắt đầu của một chu kỳ mới.

Một chu kỳ mà không có Lý Không, không có sự hiện diện của hắn, và không có sự tan rã của thế giới.

Hắn cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, không phải vì sự chết chóc, mà vì sự giải thoát.

Hắn là nguyên nhân, và hắn cũng là nạn nhân, nhưng giờ đây, hắn đã sẵn sàng để trả giá cho những gì mình đã làm.

Hắn bước vào khoảng trắng, và cảm thấy cơ thể mình đang tan rã hoàn toàn.

Những hạt bụi vàng bay ra từ cơ thể hắn, hòa tan vào hư không, để lại một sự im lặng tuyệt đối.

Không có tiếng hét, không có tiếng khóc, chỉ có sự tan rã của một thế giới đang bị xé rách.

Lý Không biết rằng đây là sự kết thúc, nhưng cũng là sự bắt đầu của một điều gì đó mới.

Một điều gì đó mà không có hắn, không có sự hiện diện của hắn, và không có sự tan rã của thế giới.

Hắn nhìn thấy những con phố đang biến mất, những tòa nhà đang tan thành mây khói, và những con người đang hóa thành những đường kẻ mờ nhạt.

Nhưng điều khiến hắn sợ hãi hơn cả không phải là sự biến mất của thế giới, mà là sự biến mất của chính mình.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần tan rã, không phải vì cái chết, mà vì sự hòa tan vào hư không.

Hắn là nguyên nhân, và hắn cũng là giải pháp, nhưng để giải quyết vấn đề, hắn phải biến mất hoàn toàn khỏi thực tại.

Không có lựa chọn nào khác, không có con đường nào để chạy trốn, vì hắn chính là kẻ săn mồi và con mồi.

Một tiếng nổ lớn vang lên, và cánh cổng phía sau hắn đóng sập lại, cắt đứt mọi liên hệ với quá khứ và tương lai.

Lý Không giờ đây chỉ còn lại một mình trong khoảng trắng, giữa những mảnh vỡ của thế giới đang tan chảy.

Hắn nhìn xuống tay mình, thấy những hạt bụi vàng đang bay ra từ những kẽ ngón tay, và lần này, hắn không cố gắng nắm lấy chúng.

Hắn biết rằng những hạt bụi này là những mảnh ký ức của thế giới, những mảnh ghép của bức tranh đang bị xé rách.

Hắn là nguyên nhân, và hắn cũng là người duy nhất có thể sửa chữa nó, nhưng để sửa chữa, hắn phải hy sinh chính mình.

Hắn bước tới, không phải vì hy vọng, mà vì sự chấp nhận.

Hắn biết rằng phía trước là sự kết thúc, nhưng cũng là sự bắt đầu của một chu kỳ mới.

Một chu kỳ mà không có Lý Không, không
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập