Chương 4

Tấm thẻ "Kế Thừa" nằm trong lòng bàn tay Lý Không, lạnh lẽo như một khối băng đã chết.

Anh không hề run rẩy, dù ánh mắt của tất cả những người còn lại đang dán chặt vào anh như những con thú đói khát nhìn thấy miếng mồi cuối cùng.

Sự yếu đuối mà Lý Không luôn diễn xuất ra trước đám đông giờ đây là tấm khiên vô hình, che giấu bản chất thực sự của một thực thể đang làm méo mó không gian xung quanh.

Khi anh nuốt chửng ý niệm về tấm thẻ, bầu trời xám xịt bỗng trở nên nặng nề, như thể có một vật thể khổng lồ vô hình đang đè xuống lồng ngực của cả thành phố.

Những đám mây đen kịt không phải là dấu hiệu của giông bão, mà là những vách ngăn thực tại đang đóng lại, bóp nghẹt không gian sống còn lại.

Trước mặt Lý Không, Kiếm Sư Vực Trời tiến lên một bước, tay đặt lên chuôi kiếm dài.

Hắn không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào Lý Không với ánh mắt của kẻ đang tìm cách phá vỡ một cái lồng giam.

"Mày cầm nó," Kiếm Sư Vực Trời gầm lên, giọng khàn đặc vì sự căng thẳng tột độ.

"Mày cầm nó và thế giới lại mất đi một góc nữa.

Mày biết điều đó, đúng không?" Lý Không cúi đầu, đôi vai gầy guộc run lên như một kẻ sắp sửa vỡ òa.

tôi không biết," anh đáp, giọng nghẹn lại, nhưng trong lòng lại lạnh lùng tính toán từng milimet khoảng cách giữa mình và kẻ thù.

Anh biết rằng nếu Kiếm Sư Vực Trời rút kiếm, không gian sẽ vỡ vụn ngay lập tức, và mọi nỗ lực sinh tồn sẽ trở thành vô nghĩa.

Trinh bước tới, tay siết chặt cây súng ngắn, nhưng ánh mắt cô lại liếc nhìn tấm thẻ với sự thèm khát không che giấu.

Cô biết Lý Không là chìa khóa, nhưng cô cũng biết rằng nếu không có anh, cô sẽ là người đầu tiên chết vì bệnh tật trong thế giới này.

"Hãy đi," Trinh ra lệnh, giọng khô khan.

"Đừng để hắn nói thêm một từ nào nữa.

Chúng ta cần rời khỏi khu vực này trước khi 'vách ngăn' chạm vào chúng ta." Lý Không gật đầu, bước đi lảo đảo như một người bị mất phương hướng.

Anh cảm thấy sức nặng của thế giới đang đè lên vai, không phải từ trọng lực, mà từ chính sự tồn tại của mình.

Mỗi bước chân anh đặt xuống, không gian xung quanh lại bị ăn mòn thêm một chút, để lại những vệt đen mờ ảo trên mặt đất.

Nhóm người chạy vào rừng, nhưng không khí ở đây khác hẳn với mọi thứ họ từng biết.

Không có tiếng bước chân của quái vật, không có tiếng gió rít qua tán lá, chỉ có sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ, như thể cả thế giới đã nín thở.

Cây cối trong rừng không còn lá, chỉ còn lại những thân gỗ trơ trọi, thẳng tắp như những cọc gỗ bị cắt đứt giữa không trung, không có rễ, không có gốc, chỉ đơn giản là lơ lửng.

Lý Không dừng lại ở mép rừng, dựa vào một thân cây khô, giả vờ kiệt sức.

"Không thể đi tiếp được nữa," anh thở hổn hển, tay che mặt.

tôi thấy những con đường đang biến mất." Thực tế, anh đang cố gắng tập trung để không nhìn thấy sự thật: những thân cây này không phải là cây, mà là những cột mốc của một bản đồ đang bị xóa sổ.

Trinh nhìn quanh, mắt cô sắc như dao cạo.

"Cây cối này không tự nhiên," cô nói, ngón tay chạm vào vỏ cây.

"Chúng không có mạch sống.

Chúng là những vật thể giả lập đang bị lỗi." Lý Không nhìn Trinh, trong lòng dâng lên một sự lạnh lẽo.

Cô biết, nhưng cô không nói ra.

Cô đang tính toán lợi ích của việc giữ anh sống, nhưng cũng đang chuẩn bị cho việc bán đứng anh nếu cần thiết.

"Chúng ta cần nước," Lý Không nói, giọng yếu ớt.

"Nếu không có nước, chúng ta sẽ chết trước khi thế giới sụp đổ." Kiếm Sư Vực Trời lạnh lùng đáp: "Thì tìm nước.

Đừng làm chậm lại." Hắn không quan tâm đến sự sống còn của họ, hắn chỉ quan tâm đến việc mở cánh cổng thoát khỏi nơi này.

Lý Không dẫn đường, nhưng thực ra anh đang dẫn họ vào một cái bẫy mà chính anh tạo ra.

Anh biết rằng càng đi sâu vào rừng, không gian càng trở nên bất ổn.

Những thân cây trơ trọi bắt đầu rung lắc, phát ra những âm thanh kim loại khô khốc như tiếng xương gãy.

"Đó là gì?" một người lính đánh thuê hỏi, giọng run rẩy.

"Tại sao cây lại kêu?" Lý Không không trả lời.

Anh chỉ cảm thấy đau đầu, như thể có ai đó đang cố gắng viết lại mã nguồn của thực tại ngay trong đầu anh.

"Đừng nhìn vào chúng," Trinh ra lệnh, giọng khẩn cấp.

"Nhìn vào mặt đất.

Tìm đường đi." Nhưng mặt đất cũng đang biến mất.

Những mảng đất đen kịt xuất hiện giữa các thân cây, như những vết thương hở trên da thịt của thế giới.

Khi nhóm dừng lại ở một vũng nước nhỏ, Lý Không giả vờ cúi xuống hứng nước uống.

Trong khoảnh khắc đó, ông ta nhìn vào phản chiếu trên mặt nước.

Không phải là ảnh của hắn, mà là một cấu trúc toán học phức tạp đang xoay tròn, những con số và ký hiệu đang chạy như dòng máu trong tĩnh mạch.

"Đây là gì?" Lý Không thì thầm, nhưng không ai nghe thấy.

Anh biết rằng mình không phải là một con người bình thường, mà là một lỗi trong hệ thống.

Anh là nguyên nhân khiến thế giới co lại, và mỗi lần anh tồn tại, thế giới lại mất đi một phần.

"Nước," anh nói, giọng run rẩy.

"Nước này...

nó không phải là nước."

Đột nhiên, một con quái vật lớn hơn (Giai đoạn 2) bước ra từ bóng tối, chặn đường đi.

Nó không tấn công ngay, mà đứng đó, nhìn chằm chằm vào Lý Không.

Cơ thể nó không phải bằng thịt hay xương, mà là những mảnh ghép của không gian bị xé toạc, những mảnh vỡ của thực tại đang cố gắng lắp ráp lại thành một hình hài.

"Nó biết," Lý Không nghĩ, tim đập thình thịch.

"Nó biết tôi là ai." Con quái vật không có mắt, nhưng nó cảm nhận được sự hiện diện của Lý Không.

Nó biết rằng Lý Không là nguồn gốc của sự hỗn loạn.

"Giết nó," một người lính đánh thuê hét lên, rút súng.

"Đó là nguyên nhân!

Giết nó đi!" Nhưng con quái vật không tấn công Lý Không, mà tấn công vào không gian xung quanh.

Nó giơ tay, và không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Lính đánh thuê, bị kích động bởi sự sợ hãi, rút vũ khí định giết Lý Không để "cắt đứt lỗi".

"Giết nó đi!

Nó là nguyên nhân!" họ hét lên, đạn súng bắn về phía Lý Không.

Lý Không không né, mà đứng dậy, giả vờ chấp nhận số phận.

Nếu giết tôi, toàn bộ logic sẽ vỡ ra và chúng ta sẽ tan biến ngay tại chỗ.

Tôi là 'cái neo' duy nhất giữ nó đứng vững, dù tôi không muốn." Anh nói, giọng đầy vẻ sợ hãi, nhưng trong lòng lại lạnh lùng.

Anh biết rằng nếu họ giết anh, thế giới sẽ sụp đổ ngay lập tức, nhưng anh cũng biết rằng họ sẽ không bao giờ tin anh.

"Mày đang nói dối," Kiếm Sư Vực Trời nói, tay rút kiếm.

"Mày là kẻ gây ra mọi thứ.

Mày là con quái vật."

Lý Không nhìn vào mắt Kiếm Sư Vực Trời, và trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.

"Mày nghĩ mày là người duy nhất đủ mạnh để phá vỡ cái lồng này," Lý Không nói, giọng lạnh lẽo.

"Nhưng mày không biết rằng cái lồng này là do mày tạo ra." Kiếm Sư Vực Trời sững sờ.

"Mày nói gì?" "Thế giới này không phải là một tù ngục," Lý Không nói.

"Nó là một thử nghiệm.

Và chúng ta là những con chuột trong thí nghiệm." Anh cảm thấy sức mạnh đang dâng lên trong người, không phải từ sự tức giận, mà từ sự chấp nhận.

Anh là nguyên nhân, và anh cũng là giải pháp.

"Nếu tôi chết," Lý Không nói, "thì thế giới sẽ ổn định lại, nhưng chúng ta sẽ mất đi mọi thứ đã đạt được.

Chúng ta sẽ trở về với sự vô tri."

Bầu trời tối sầm hoàn toàn.

Nhóm người sống sót nằm trên mặt đất, trong trạng thái tê liệt, không thể cử động.

Chỉ còn Lý Không và Bà Già đứng thẳng.

Lý Không nhìn xuống bàn tay, giờ đây nó đã trở nên trong suốt như thủy tinh, và bên trong là dòng chữ đang chạy: ] Anh biết rằng đây không phải là kết thúc, mà là một sự khởi đầu mới.

Anh biết rằng mình phải chọn một hướng đi, và nếu anh chọn sai, cả thế giới sẽ tan biến.

"Chúng ta phải đi," Lý Không nói, giọng lạnh lẽo.

"Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ quay lại." Anh nhìn về phía trước, nơi một cánh cổng đang mở ra, và bên kia là một thế giới mới, một thế giới mà anh chưa từng biết đến.

"Đi thôi," anh nói.

"Chúng ta phải tìm ra chân lý."

Nhưng Lý Không không biết rằng, cánh cổng đó không phải là lối ra, mà là một cái bẫy.

Anh không biết rằng, thế giới mới đó là một thế giới mà chính anh đã tạo ra.

Anh không biết rằng, sự tồn tại của anh là một lỗi, và lỗi đó sẽ không bao giờ được sửa.

Anh chỉ biết rằng, anh phải đi tiếp, dù biết rằng điều đó có thể đòi hỏi sự hy sinh của chính mình.

"Đi thôi," anh nói, bước vào cánh cổng.

Và khi anh bước vào, thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Những tòa nhà, những cây cối, những con người, tất cả đều biến mất.

Chỉ còn lại Lý Không, và sự thật.

"Đây là gì?" anh tự hỏi.

"Đây là thế giới của tôi?" Anh cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì cái chết, mà vì sự thật.

Anh là nguyên nhân của mọi thảm họa, và anh là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.

Nhưng để ngăn chặn nó, anh phải hy sinh chính mình.

Lý Không bước vào cánh cổng, và cảm thấy một sự lạnh lẽo tột cùng.

Không gian xung quanh hắn biến mất, và hắn rơi vào một vùng không gian vô tận.

"Đây là đâu?" Hắn tự hỏi.

"Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì sự nguy hiểm, mà vì sự thật.

Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.

Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.

Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, và thấy rằng kim đồng hồ đang chạy ngược lại.

"Thời gian," hắn nghĩ.

"Thời gian đang bị đảo ngược." Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn biết thêm, nhưng hắn biết rằng nếu hắn tìm hiểu thêm, hắn sẽ không bao giờ quay lại.

"Đây là gì?" Hắn tự hỏi.

"Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì sự nguy hiểm, mà vì sự quen thuộc.

Hắn biết rằng những tòa nhà này không phải là của thế giới này.

Chúng là của một thế giới khác, một thế giới mà hắn đã từng đến, hoặc một thế giới mà hắn sẽ đến.

Hắn bước vào trong một khối lập phương, không có cửa, nhưng hắn có thể đi qua.

Bên trong, không gian rộng lớn, nhưng không có gì.

Chỉ có một chiếc ghế, và trên chiếc ghế đó, có một chiếc gương.

Lý Không nhìn vào chiếc gương, và thấy chính mình.

Nhưng không phải là Lý Không mà hắn biết.

Đó là một Lý Không khác, một Lý Không mà mắt hắn đang phát sáng, và cơ thể hắn đang tan rã thành những hạt bụi.

"Đó là tôi," hắn nghĩ.

"Đó là tôi trong tương lai." Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì cái chết, mà vì sự thật.

Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.

Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.

Hắn nhìn vào chiếc gương, và thấy rằng chiếc gương không phải là gương, mà là một cánh cổng.

Cánh cổng đó đang mở ra, và bên kia, là một...
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập