Chương 3

Hơi thở của Lý Không nặng nề như những tảng đá, mỗi lần hít vào đều mang theo mùi bụi bặm và sự mục rữa của thế giới đang chết dần.

Hắn ngồi bệt xuống giữa đống đổ nát của một siêu thị cũ, nơi những kệ hàng đã sụp đổ thành những đống sắt gỉ, tạo nên một mê cung chết chóc.

Tay hắn run rẩy, nắm chặt một chai nước đã hết hạn cách đây cả năm, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như băng, đảo nhanh quanh quẩn để quan sát từng chuyển động nhỏ nhất.

Hắn cố tình để cho một nhóm ba kẻ cầm dao nhìn thấy mình trong tình trạng kiệt sức tột độ, vai gục xuống, mắt đờ đẫn.

"Tôi không thể đi tiếp nữa," Lý Không khàn giọng, giọng nói của hắn mang theo sự yếu đuối giả tạo, khiến hắn nghe như một con mồi đã đến hồi kết.

Hắn cúi xuống, để lộ ra vết thương giả ở chân, máu khô đen sẫm, làm tăng thêm sự bi kịch cho cái chết sắp đến.

Hai kẻ đàn ông, một người béo mập với chiếc dao lam dính đầy dầu mỡ và một người gầy gò, mắt đỏ ngầu vì khát, tiến lại gần với vẻ mặt háo hức.

Người phụ nữ mang thai đi theo sau, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt đầy sợ hãi nhưng vẫn cố gắng che chở cho bụng bầu.

"Nước," người béo nói, giọng khàn đặc, "Cho chúng tao.

Tao biết mày có nhiều hơn thế." Lý Không lắc đầu, lùi lại một bước, chân hắn vấp phải một mảnh kính vỡ, nhưng hắn không hề kêu lên đau đớn.

Hắn chỉ nhìn họ, ánh mắt trống rỗng, như thể đã chấp nhận số phận.

"Nước là máu," hắn thì thầm, "Mà máu thì không thể chia sẻ." Người gầy gò cười gằn, bước tới, nắm lấy vai Lý Không, lắc mạnh.

"Mày nghĩ mày là ai?

Mày chỉ là xác chết đang chờ đợi." Lý Không nhắm mắt lại, để cho cơ thể mình rũ xuống, như thể sự sống đang rút cạn khỏi hắn.

Nhưng bên trong, Lý Không đang tính toán.

Hắn biết rằng nếu hắn chết ở đây, thế giới sẽ không mất đi một thành phố nào thêm.

Nhưng nếu hắn sống, sự hiện diện của hắn sẽ là mồi nhử.

Hắn cần họ tin rằng hắn yếu đuối, cần họ tin rằng hắn là một gánh nặng.

Chỉ khi họ nghĩ rằng hắn vô dụng, họ mới sẽ làm điều điên rồ nhất: tiến vào vùng đất trống.

Hắn cần họ chết.

Hắn cần họ biến mất để hắn có thể quan sát sự co lại của không gian từ một góc độ khác.

"Tôi không thể đi tiếp," hắn lặp lại, giọng run rẩy hơn, "Hãy để tôi ở lại đây." Người béo nhìn xuống chân Lý Không, rồi nhìn về phía người phụ nữ mang thai.

"Mày không thể đi tiếp, nhưng tao có thể.

Tao sẽ lấy nước của mày, và để lại xác mày cho lũ quái." Lý Không cắn chặt môi, giấu đi nụ cười lạnh lẽo.

Hắn đã thắng.

Khi nhóm người rời đi, Lý Không không đứng dậy ngay.

Hắn đợi cho đến khi tiếng bước chân của họ biến mất sau đám sương mù, rồi mới từ từ bò ra từ dưới một tấm bê tông vỡ.

Hắn không còn vẻ yếu đuối nữa.

Đôi mắt hắn sắc lạnh, nhìn về phía "Thành Phố Mất Tích" – một vùng đất trống trơn không có tòa nhà, chỉ có sương mù dày đặc và những xác người nằm ngổn ngang.

Hắn bò từ dưới lòng đất lên, quan sát từ xa, như một con thú săn mồi đang rình rập.

Nhóm đối phương của hắn, do thiếu nước và áp lực nội bộ, đã quyết định bỏ mặc anh và tự mình tiến vào khu vực đó.

Đúng như quy luật thế giới này: càng nhiều sinh vật thức tỉnh, càng nhiều thành phố biến mất.

Và bây giờ, họ đang đi vào cái miệng của con quái vật ấy.

Lý Không bò sát đất, tránh những bụi cây khô cằn, nơi mà từng cây từng hoa đã biến mất trong ngày hôm qua.

Hắn thấy họ dừng lại ở rìa vùng đất trống.

Người phụ nữ mang thai đang gào thét, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì tuyệt vọng.

"Chúng ta không thể vào đó!

Đó là nơi chết chóc!" cô hét lên, nước mắt lăn dài trên má.

Nhưng hai kẻ đàn ông đã mất hết lý trí.

"Nước," người béo nói, giọng như một con thú, "Tao nghe nói trong vùng đất trống có nước.

Có thể có cả thức ăn." Người gầy gò gật đầu, mắt nhìn chằm chằm vào người phụ nữ.

"Cô ấy là gánh nặng.

Chỉ có cô ấy mới làm chậm chúng ta lại." Lý Không nín thở, tim đập nhanh hơn.

Hắn biết điều gì sẽ xảy tiếp theo.

Hắn đã từng chứng kiến cảnh tượng này nhiều lần.

Con người, khi đối mặt với cái chết, sẽ trở nên tàn nhẫn hơn cả quái vật.

Đúng lúc đó, không gian xung quanh bắt đầu rung động.

Tiếng kính vỡ, tiếng bê tông sụp đổ vang lên như những tiếng nổ liên tiếp.

Không phải do quái vật, mà là do chính tòa nhà nơi họ đứng.

Lý Không cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong lồng ngực, như thể một sợi dây vô hình đang kéo căng.

Hắn biết rằng mình là nguyên nhân.

Sự hiện diện của hắn đang làm cho không gian co lại, đẩy mọi thứ vào hư vô.

"Không," hắn thì thầm, "Không thể như vậy." Nhưng sự thật thì tàn khốc.

Hắn là lỗ hổng trong cấu trúc thực tại, và thế giới đang cố gắng sửa chữa nó bằng cách loại bỏ những thứ xung quanh.

Người béo và người gầy gò quay lại, nhìn thấy bức tường phía sau họ – nơi từng là lối thoát – đột nhiên biến mất.

Thay vào đó là một khoảng trống đen tối, sâu thẳm, như thể vũ trụ đang nuốt chửng họ.

Người phụ nữ mang thai hét lên, ngã xuống đất, tay ôm bụng.

"Cứu tôi!" cô kêu lên, nhưng không ai trả lời.

Hai kẻ đàn ông nhìn nhau, rồi nhìn vào khoảng trống đen tối.

"Nó đang biến mất," người gầy gò nói, giọng run rẩy.

"Chúng ta đang biến mất." Lý Không cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn giúp họ, nhưng hắn biết rằng nếu hắn làm vậy, thế giới sẽ co lại nhanh hơn.

Hắn phải để họ chết.

Hắn phải để họ biến mất.

"Đây là cái giá phải trả," hắn nghĩ, giọng lạnh lùng.

"Đây là cái giá phải trả." Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía nhóm người, nhưng không phải để cứu họ.

Hắn muốn quan sát.

Hắn muốn biết xem điều gì sẽ xảy ra khi họ biến mất hoàn toàn.

Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên, và không gian xung quanh bắt đầu nứt vỡ.

Những vết nứt đen tối xuất hiện trên mặt đất, lan nhanh như những con rắn độc.

Người béo hét lên, nhảy lùi lại, nhưng chân hắn bị hút vào một vết nứt.

"Giúp tôi!" hắn gào lên, nhưng người gầy gò đã bỏ chạy.

Lý Không đứng yên, nhìn cảnh tượng ấy với ánh mắt lạnh lùng.

Hắn biết rằng mình là nguyên nhân, nhưng hắn không thể làm gì khác.

"Đây là thế giới của tôi," hắn nghĩ, "Và tôi là người duy nhất có thể ngăn chặn nó." Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.

Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, và thấy rằng kim đồng hồ đang chạy ngược lại.

"Thời gian," hắn nghĩ.

"Thời gian đang bị đảo ngược." Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì sự nguy hiểm, mà vì sự thật.

Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.

Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.

Lý Không bước chậm rãi vào vùng đất trống, nơi ranh giới giữa thực tại và hư vô đang mỏng manh nhất.

Trước mặt hắn không phải là quái vật, mà là một cánh cửa khổng lồ bằng xương sống của thành phố cũ, đang pulsating nhịp đập giống như trái tim.

Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn bước vào, nhưng hắn biết rằng nếu hắn làm vậy, hắn sẽ không bao giờ quay lại.

"Đây là gì?" hắn tự hỏi, giọng run rẩy.

"Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì cái chết, mà vì sự thật.

Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.

Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu hắn, không phải từ phía trước, mà từ phía sau – nơi nhóm đối thủ của hắn đã biến mất.

"Lý Không," giọng nói ấy thì thầm, "Mày đã biết rồi chứ?

Mày là nguyên nhân.

Mày là kẻ giết người." Lý Không dừng lại, quay lại nhìn phía sau.

Không có ai ở đó, chỉ có khoảng trống đen tối.

"Ai?" hắn hỏi, giọng run rẩy.

"Ai đang nói?" Giọng nói ấy cười, một tiếng cười lạnh lùng, đầy sự mỉa mai.

"Mày là kẻ giết người," giọng nói ấy nói, "Và bây giờ, mày phải trả giá." Lý Không cảm thấy một sự lạnh lẽo tột cùng, như thể cơ thể hắn đang tan rã thành những hạt bụi.

"Không," hắn nghĩ, "Không thể như vậy." Nhưng sự thật thì tàn khốc.

Hắn là lỗ hổng trong cấu trúc thực tại, và thế giới đang cố gắng sửa chữa nó bằng cách loại bỏ hắn.

Lý Không bước tiếp, nhưng lần này, bước chân của hắn nặng nề hơn.

Hắn biết rằng mình đang tiến vào cái chết, nhưng hắn không thể quay lại.

"Đây là thế giới của tôi," hắn nghĩ, "Và tôi là người duy nhất có thể ngăn chặn nó." Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.

Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, và thấy rằng kim đồng hồ đang chạy ngược lại.

"Thời gian," hắn nghĩ.

"Thời gian đang bị đảo ngược." Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn biết thêm, nhưng hắn biết rằng nếu hắn tìm hiểu thêm, hắn sẽ không bao giờ quay lại.

"Đây là gì?" hắn tự hỏi, "Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì cái chết, mà vì sự thật.

Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.

Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.

Lý Không bước vào cánh cửa, và cảm thấy một sự lạnh lẽo tột cùng.

Không gian xung quanh hắn biến mất, và hắn rơi vào một vùng không gian vô tận.

"Đây là đâu?" Hắn tự hỏi.

"Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì sự nguy hiểm, mà vì sự thật.

Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.

Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.

Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, và thấy rằng kim đồng hồ đang chạy ngược lại.

"Thời gian," hắn nghĩ.

"Thời gian đang bị đảo ngược." Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn biết thêm, nhưng hắn biết rằng nếu hắn tìm hiểu thêm, hắn sẽ không bao giờ quay lại.

"Đây là gì?" Hắn tự hỏi.

"Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì sự nguy hiểm, mà vì sự quen thuộc.

Hắn biết rằng những tòa nhà này không phải là của thế giới này.

Chúng là của một thế giới khác, một thế giới mà hắn đã từng đến, hoặc một thế giới mà hắn sẽ đến.

Hắn bước vào trong một khối lập phương, không có cửa, nhưng hắn có thể đi qua.

Bên trong, không gian rộng lớn, nhưng không có gì.

Chỉ có một chiếc ghế, và trên chiếc ghế đó, có một chiếc gương.

Lý Không nhìn vào chiếc gương, và thấy chính mình.

Nhưng không phải là Lý Không mà hắn biết.

Đó là một Lý Không khác, một Lý Không mà mắt hắn đang phát sáng, và cơ thể hắn đang tan rã thành những hạt bụi.

"Đó là tôi," hắn nghĩ.

"Đó là tôi trong tương lai." Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì cái chết, mà vì sự thật.

Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.

Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.

Hắn nhìn vào chiếc gương, và thấy rằng chiếc gương không phải là gương, mà là một cánh cổng.

Cánh cổng đó đang mở ra, và bên kia, là một...
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập