Chương 2
Hắn cố tình để cơ thể mình rũ rượi, vai gù xuống, nhịp thở hổn hển đều đều như một kẻ sắp kiệt sức.
Đó là vở kịch hắn đã diễn luyện trong đầu hàng nghìn lần: sự yếu đuối là tấm khiên tốt nhất trong thế giới đang co lại này.
Xung quanh hắn là những bụi cây khô héo, những cành cây gãy đổ nằm ngổn ngang như xương cá của một đại dương đã cạn khô.
Theo quy luật tàn khốc của vùng đất trống, nơi càng nhiều sinh vật thức tỉnh, càng nhiều không gian bị xé toạc, những bụi cây này chính là nơi ẩn nấp hoàn hảo cho những kẻ săn mồi đang đói khát.
Hắn dừng lại, tay chống vào một tảng đá xám xịt, mắt đảo nhanh nhìn quanh.
Không có Trinh ở đây.
Cô y tá đầu đội quân đó đang ở phía sau, cách hắn vài trăm mét, đang tính toán lợi ích của việc để hắn đi tiên phong để dọn đường.
Lý Không biết điều đó, nhưng hắn không quan tâm.
Hắn cần một mình để cảm nhận sự rung động của "lỗ hổng" trong cơ thể mình.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống, không gian xung quanh dường như nhăn nhúm lại một chút, như thể thực tại đang sợ hãi sự hiện diện của hắn.
Hắn nghi ngờ mọi thứ, kể cả chính bản thân mình, nhưng sự nghi ngờ ấy đã biến thành một nguyên tắc ngầm: nếu không thể kiểm soát, hãy giả vờ là nạn nhân.
Đột nhiên, từ dưới lòng đất, một tiếng rít chói tai xé toạc sự tĩnh lặng.
Lớp đất sỏi bắn lên như pháo hoa, và một sinh vật hình thù kỳ dị nhô lên.
Nó không có hình dáng cố định, chỉ là một khối thịt đen sẫm đang chuyển động liên tục, với những xúc tu dài và những cái mắt nhấp nháy khắp nơi trên cơ thể.
Nó là một "Thức Tỉnh" cấp thấp, nhưng trong vùng đất trống này, cấp thấp cũng đủ để xé nát một con người bình thường.
Con quái vật hướng về phía Lý Không, mùi hôi thối của xác thịt thối rữa và ozone tràn ngập không khí.
Hấp dẫn, nhưng nguy hiểm.
Lý Không không chạy.
Hắn biết rằng nếu hắn chạy, con quái vật sẽ truy đuổi, và sự di chuyển nhanh sẽ kích hoạt cơ chế "co lại" mạnh hơn, làm không gian xung quanh sụp đổ nhanh hơn.
Hắn cần nó đến gần, cần sự tiếp xúc vật lý để kích hoạt phản ứng dây chuyền mà hắn đang tìm kiếm.
Hắn gục xuống, vai run rẩy, đôi tay giơ lên trong tư thế đầu hàng.
Con quái vật dừng lại, những xúc tu của nó vươn ra, chạm nhẹ vào da thịt Lý Không.
Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, nhưng Lý Không không rùng mình.
Hắn giữ nguyên vẻ mặt sợ hãi, đôi mắt nhắm nghiền, như thể đang cầu nguyện cho một cái chết nhanh chóng.
Khi con quái vật tiến lại gần, chuẩn bị xé toạc cơ thể "yếu đuối", Lý Không không lùi bước.
Hắn bắt đầu lảm nhảm như kẻ hoang tưởng, giọng nói run rẩy nhưng lại mang theo một tần số lạ thường.
"Các vị thần của sự co rút ơi, hãy tha cho tôi...
tôi chỉ muốn nước sạch thôi..." Hắn nói, nhưng trong đầu, hắn đang đếm nhịp.
Một, hai, ba.
Con quái vật dường như bị tần số giọng nói của hắn làm chậm lại.
Những xúc tu của nó co lại, không tấn công ngay lập tức.
Giọng Lý Không từ từ trở nên rõ ràng, dứt khoát hơn, không còn sự run rẩy của nỗi sợ mà là sự lạnh lùng của một người đang đọc bản án tử.
"Tại sao nó lại dừng lại?" Hắn tự hỏi trong lòng, mắt vẫn nhắm.
"Có phải vì tôi là nguyên nhân?" Hắn cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ đang chảy từ trong người hắn ra, hòa quyện với con quái vật.
Không phải là năng lượng sinh học, mà là năng lượng của sự "sai lệch".
Hắn là một lỗi trong hệ thống, một mã nguồn bị hỏng, và con quái vật này là một phần của hệ thống đang cố gắng sửa chữa hắn bằng cách tiêu diệt hắn.
Nhưng cơ chế sửa chữa đang gặp lỗi.
Con quái vật dừng lại, cử động chậm chạp như thể nó đang cố gắng xử lý một thông tin mâu thuẫn.
Nó không hiểu tại sao con mồi lại không sợ hãi, hoặc tại sao không gian xung quanh con mồi lại bắt đầu biến dạng.
Lý Không cảm nhận được sự biến dạng đó.
Nó không đến từ bên ngoài, mà đến từ chính tâm trí hắn.
Hắn biết rằng nếu hắn tiếp tục duy trì trạng thái này, cả hai sẽ bị xé nát bởi áp lực của thực tại.
Nhưng hắn cần biết thêm.
Hắn cần biết liệu sự biến mất của thành phố có liên quan đến sự hiện diện của hắn hay không.
Đột nhiên, bầu trời xám xịt bắt đầu chuyển sang màu đen kịt, không phải vì mây mà vì chính "thực tại" đang bị kéo giãn.
Màu đen ấy không phải là bóng tối, mà là sự vắng mặt của ánh sáng, một màu đen nuốt chửng mọi thứ.
Những bức tường vô hình xuất hiện giữa họ và con quái vật, ngăn cách không gian.
Những bức tường này không có hình dạng, nhưng Lý Không có thể cảm nhận được sự cứng rắn của chúng, như thể không gian đang bị ép lại thành một khối đặc.
Lý Không biết điều này là dấu hiệu của "Lỗi Logic" sắp sửa sụp đổ.
Nếu không thoát ra ngay, cả hắn lẫn con quái vật sẽ bị nhét vào một điểm không gian vô hạn, biến mất khỏi vũ trụ này mãi mãi.
Hắn mở mắt ra, nhìn thấy con quái vật đang cố gắng chui qua những bức tường vô hình.
Nó rít lên, tiếng rít của nó không còn là tiếng động vật mà là tiếng kêu của một hệ thống bị lỗi.
Lý Không đứng dậy, không còn vẻ yếu đuối.
Hắn bước đến mép của bức tường vô hình, tay chạm vào nó.
Cảm giác lạnh lẽo, nhưng không phải là lạnh của băng, mà là lạnh của sự trống rỗng.
"Đây là nó," hắn nghĩ.
"Đây là nơi mà thế giới bắt đầu sụp đổ." Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn bước qua bức tường đó, nhưng hắn biết rằng nếu hắn làm vậy, hắn sẽ không bao giờ quay lại.
Trung tâm sụp đổ hình thành.
Một hố đen khổng lồ mở ra, hút toàn bộ không gian xung quanh vào trong.
Lực hút mạnh đến mức không khí bị ép lại, tạo ra những cơn gió xoáy dữ dội.
Con quái vật bị cuốn vào, van xin qua tiếng rít, nhưng không có ai nghe thấy.
Nó bị xé toạc thành từng mảnh, từng mảnh rơi vào hố đen và biến mất không dấu vết.
Lý Không không để ý, hắn chạy đến mép hố đen, nơi có một tấm bảng hiệu phát sáng mờ ảo – tàn dư của một thành phố vừa biến mất.
Hắn nhìn tấm bảng, trên đó không còn chữ, chỉ có những ký tự kỳ lạ đang nhấp nháy.
Những ký tự ấy không phải là ngôn ngữ của con người, mà là ngôn ngữ của "Lỗi Logic".
Lý Không cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ.
Hắn biết những ký tự này.
Hắn biết rằng chúng đang nói về hắn.
"Lý Không," hắn thì thầm.
"Hắn là nguyên nhân." Hắn cảm thấy một sự đau đớn xé toạc lồng ngực, không phải vì thể xác, mà vì tâm hồn.
Hắn là một lỗi, một mã nguồn bị hỏng, và thế giới đang cố gắng sửa chữa hắn bằng cách loại bỏ hắn.
Ánh sáng dần tắt.
Lý Không đứng giữa một vùng đất mới, nơi những tòa nhà cũ kỹ bỗng nhiên mọc lên từ cát bụi, nhưng chúng không giống bất kỳ kiến trúc nào trên Trái Đất – chúng là những khối hình học hoàn hảo, không có cửa sổ, không có lối vào.
Chúng giống như những khối lập phương khổng lồ, xếp chồng lên nhau theo một trật tự kỳ lạ.
Lý Không cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì sự nguy hiểm, mà vì sự quen thuộc.
Hắn biết rằng những tòa nhà này không phải là của thế giới này.
Chúng là của một thế giới khác, một thế giới mà hắn đã từng đến, hoặc một thế giới mà hắn sẽ đến.
Trên tay hắn, chiếc đồng hồ cũ kỹ của người thường bỗng phát ra một âm thanh lạ.
Kim đồng hồ không chạy theo chiều kim đồng hồ, mà chạy ngược lại.
"Thời gian," Lý Không thì thầm.
"Thời gian đang bị đảo ngược." Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, và thấy rằng thời gian không chỉ đang bị đảo ngược, mà còn đang bị "co lại".
Những sự kiện trong quá khứ đang được kéo về hiện tại, và những sự kiện trong tương lai đang bị đẩy về quá khứ.
"Đây là gì?" Hắn tự hỏi.
"Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn biết thêm, nhưng hắn biết rằng nếu hắn tìm hiểu thêm, hắn sẽ không bao giờ quay lại.
Hắn bước vào trong một khối lập phương, không có cửa, nhưng hắn có thể đi qua.
Bên trong, không gian rộng lớn, nhưng không có gì.
Chỉ có một chiếc ghế, và trên chiếc ghế đó, có một chiếc gương.
Lý Không nhìn vào chiếc gương, và thấy chính mình.
Nhưng không phải là Lý Không mà hắn biết.
Đó là một Lý Không khác, một Lý Không mà mắt hắn đang phát sáng, và cơ thể hắn đang tan rã thành những hạt bụi.
"Đó là tôi," hắn nghĩ.
"Đó là tôi trong tương lai." Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì cái chết, mà vì sự thật.
Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.
Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.
Hắn nhìn vào chiếc gương, và thấy rằng chiếc gương không phải là gương, mà là một cánh cổng.
Cánh cổng đó đang mở ra, và bên kia, là một thế giới khác.
Một thế giới mà không có thành phố, không có quái vật, và không có sự co lại.
Nhưng đó không phải là thế giới của con người.
Đó là thế giới của "Lỗi Logic".
Lý Không biết rằng nếu hắn bước qua cánh cổng đó, hắn sẽ không bao giờ quay lại.
Nhưng nếu hắn không bước qua, thế giới này sẽ tiếp tục co lại, và cuối cùng, nó sẽ biến mất.
Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, và thấy rằng kim đồng hồ đang chạy nhanh hơn.
"Thời gian," hắn nghĩ.
"Thời gian đang hết." Hắn biết rằng nếu hắn không hành động ngay bây giờ, hắn sẽ không bao giờ có cơ hội.
Hắn bước đến cánh cổng, và cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn bước qua.
Nhưng hắn biết rằng nếu hắn bước qua, hắn sẽ không bao giờ quay lại.
"Đây là cái giá phải trả," hắn nghĩ.
"Đây là cái giá phải trả." Hắn bước qua cánh cổng, và cảm thấy một sự lạnh lẽo tột cùng.
Không gian xung quanh hắn biến mất, và hắn rơi vào một vùng không gian vô tận.
"Đây là đâu?" Hắn tự hỏi.
"Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì sự nguy hiểm, mà vì sự thật.
Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.
Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.
Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, và thấy rằng kim đồng hồ đang chạy ngược lại.
"Thời gian," hắn nghĩ.
"Thời gian đang bị đảo ngược." Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn biết thêm, nhưng hắn biết rằng nếu hắn tìm hiểu thêm, hắn sẽ không bao giờ quay lại.
"Đây là gì?" Hắn tự hỏi.
"Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì sự nguy hiểm, mà vì sự quen thuộc.
Hắn biết rằng những tòa nhà này không phải là của thế giới này.
Chúng là của một thế giới khác, một thế giới mà hắn đã từng đến, hoặc một thế giới mà hắn sẽ đến.
Hắn bước vào trong một khối lập phương, không có cửa, nhưng hắn có thể đi qua.
Bên trong, không gian rộng lớn, nhưng không có gì.
Chỉ có một chiếc ghế, và trên chiếc ghế đó, có một chiếc gương.
Lý Không nhìn vào chiếc gương, và thấy chính mình.
Nhưng không phải là Lý Không mà hắn biết.
Đó là một Lý Không khác, một Lý Không mà mắt hắn đang phát sáng, và cơ thể hắn đang tan rã thành những hạt bụi.
"Đó là tôi," hắn nghĩ.
"Đó là tôi trong tương lai." Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì cái chết, mà vì sự thật.
Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.
Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.
Hắn nhìn vào chiếc gương, và thấy rằng chiếc gương không phải là gương, mà là một cánh cổng.
Cánh cổng đó đang mở ra, và bên kia, là một thế giới khác.
Một thế giới mà không có thành phố, không có quái vật, và không có sự co lại.
Nhưng đó không phải là thế giới của con người.
Đó là thế giới của "Lỗi Logic".
Lý Không biết rằng nếu hắn bước qua cánh cổng đó, hắn sẽ không bao giờ quay lại.
Nhưng nếu hắn không bước qua, thế giới này sẽ tiếp tục co lại, và cuối cùng, nó sẽ biến mất.
Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, và thấy rằng kim đồng hồ đang chạy nhanh hơn.
"Thời gian," hắn nghĩ.
"Thời gian đang hết." Hắn biết rằng nếu hắn không hành động ngay bây giờ, hắn sẽ không bao giờ có cơ hội.
Hắn bước đến cánh cổng, và cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn bước qua.
Nhưng hắn biết rằng nếu hắn bước qua, hắn sẽ không bao giờ quay lại.
"Đây là cái giá phải trả," hắn nghĩ.
"Đây là cái giá phải trả." Hắn bước qua cánh cổng, và cảm thấy một sự lạnh lẽo tột cùng.
Không gian xung quanh hắn biến mất, và hắn rơi vào một vùng không gian vô tận.
"Đây là đâu?" Hắn tự hỏi.
"Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì sự nguy hiểm, mà vì sự thật.
Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.
Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.
Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, và thấy rằng kim đồng hồ đang chạy ngược lại.
"Thời gian," hắn nghĩ.
"Thời gian đang bị đảo ngược." Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn biết thêm, nhưng hắn biết rằng nếu hắn tìm hiểu thêm, hắn sẽ không bao giờ quay lại.
"Đây là gì?" Hắn tự hỏi.
"Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì sự nguy hiểm, mà vì sự quen thuộc.
Hắn biết rằng những tòa nhà này không phải là của thế giới này.
Chúng là của một thế giới khác, một thế giới mà hắn đã từng đến, hoặc một thế giới mà hắn sẽ đến.
Hắn bước vào trong một khối lập phương, không có cửa, nhưng hắn có thể đi qua.
Bên trong, không gian rộng lớn, nhưng không có gì.
Chỉ có một chiếc ghế, và trên chiếc ghế đó, có một chiếc gương.
Lý Không nhìn vào chiếc gương, và thấy chính mình.
Nhưng không phải là Lý Không mà hắn biết.
Đó là một Lý Không khác, một Lý Không mà mắt hắn đang phát sáng, và cơ thể hắn đang tan rã thành những hạt bụi.
"Đó là tôi," hắn nghĩ.
"Đó là tôi trong tương lai." Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì cái chết, mà vì sự thật.
Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.
Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.
Hắn nhìn vào chiếc gương, và thấy rằng chiếc gương không phải là gương, mà là một cánh cổng.
Cánh cổng đó đang mở ra, và bên kia, là một thế giới khác.
Một thế giới mà không có thành phố, không có quái vật, và không có sự co lại.
Nhưng đó không phải là thế giới của con người.
Đó là thế giới của "Lỗi Logic".
Lý Không biết rằng nếu hắn bước qua cánh cổng đó, hắn sẽ không bao giờ quay lại.
Nhưng nếu hắn không bước qua, thế giới này sẽ tiếp tục co lại, và cuối cùng, nó sẽ biến mất.
Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, và thấy rằng kim đồng hồ đang chạy nhanh hơn.
"Thời gian," hắn nghĩ.
"Thời gian đang hết." Hắn biết rằng nếu hắn không hành động ngay bây giờ, hắn sẽ không bao giờ có cơ hội.
Hắn bước đến cánh cổng, và cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn bước qua.
Nhưng hắn biết rằng nếu hắn bước qua, hắn sẽ không bao giờ quay lại.
"Đây là cái giá phải trả," hắn nghĩ.
"Đây là cái giá phải trả." Hắn bước qua cánh cổng, và cảm thấy một sự lạnh lẽo tột cùng.
Không gian xung quanh hắn biến mất, và hắn rơi vào một vùng không gian vô tận.
"Đây là đâu?" Hắn tự hỏi.
"Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì sự nguy hiểm, mà vì sự thật.
Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.
Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.
Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, và thấy rằng kim đồng hồ đang chạy ngược lại.
"Thời gian," hắn nghĩ.
"Thời gian đang bị đảo ngược." Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn biết thêm, nhưng hắn biết rằng nếu hắn tìm hiểu thêm, hắn sẽ không bao giờ quay lại.
"Đây là gì?" Hắn tự hỏi.
"Đây là thế giới của tôi?" Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì sự nguy hiểm, mà vì sự quen thuộc.
Hắn biết rằng những tòa nhà này không phải là của thế giới này.
Chúng là của một thế giới khác, một thế giới mà hắn đã từng đến, hoặc một thế giới mà hắn sẽ đến.
Hắn bước vào trong một khối lập phương, không có cửa, nhưng hắn có thể đi qua.
Bên trong, không gian rộng lớn, nhưng không có gì.
Chỉ có một chiếc ghế, và trên chiếc ghế đó, có một chiếc gương.
Lý Không nhìn vào chiếc gương, và thấy chính mình.
Nhưng không phải là Lý Không mà hắn biết.
Đó là một Lý Không khác, một Lý Không mà mắt hắn đang phát sáng, và cơ thể hắn đang tan rã thành những hạt bụi.
"Đó là tôi," hắn nghĩ.
"Đó là tôi trong tương lai." Hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng, nhưng không phải vì cái chết, mà vì sự thật.
Hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa, và hắn là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.
Nhưng để ngăn chặn nó, hắn phải hy sinh chính mình.
Hắn nhìn vào chiếc gương, và thấy rằng chiếc gương không phải là gương, mà là một cánh cổng.
Cánh cổng đó đang mở ra, và bên kia, là một
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận