Chương 1

Lý Không lê gót trên mặt đường nhựa đang nứt vỡ, từng bước chân nặng nề như thể mang theo cả một gánh nặng vô hình.

Hắn nghiêng người, tay phải siết chặt lấy đùi phải, gồng mình lên một tiếng rên rỉ đau đớn đến mức chân răng có thể nghiến nát.

Đó là một màn diễn xuất hoàn hảo, được nhào nặn qua hàng ngàn lần giả vờ yếu đuối để che giấu bản chất lạnh lùng đang ẩn sâu trong đôi mắt đen thẫm.

Trước mặt hắn, một đám đông người sống sót đang hoảng loạn, những tiếng thét chói tai xé toạc không gian vốn đã ngột ngạt.

Họ vung gậy, dao găm vào những bóng đen nhát sợ đang lượn lờ, những sinh vật sơ cấp chỉ là những cái bóng mờ ảo chưa kịp định hình.

Họ không biết rằng vùng đất này, khu phố Vĩnh Khánh mà họ đang bám víu, vừa mới bị "xóa" khỏi bản đồ không gian chỉ cách đây chưa đầy một giờ.

Không có tiếng nổ, không có rung chấn, chỉ có sự biến mất lặng lẽ như một vết mực bị thấm vào giấy.

Lý Không biết điều đó, và hắn cũng biết rằng sự tồn tại của chính hắn đang là nguyên nhân khiến ranh giới giữa thực tại và hư vô ngày càng mong manh.

Mỗi bước chân của Lý Không đều là một lời cầu nguyện ngầm, cầu xin sự ổn định của thế giới, trong khi chính hắn lại là tác nhân phá hủy nó.

Hắn liếc nhìn xung quanh, nơi những tòa nhà cao tầng đang dần mờ nhạt ở rìa tầm nhìn, như thể ai đó đang xóa dần các pixel của một bức tranh số.

Cơn đau ở đùi hắn là giả, nhưng sự căng thẳng trong không khí là thật.

Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề như chì, khiến việc hô hấp trở nên khó khăn.

Những bóng đen kia, những quái vật sơ cấp, đang trở nên hung hãn hơn khi cảm nhận được sự bất ổn trong cấu trúc không gian.

Chúng không còn là những cái bóng mờ ảo nữa mà bắt đầu có hình thù, những chiếc vuốt sắc nhọn, những hàm răng lởm chởm lóe lên trong ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà.

Lý Không giả vờ té ngã, lăn người xuống một gò đất nứt nẻ, che giấu đôi mắt đang quan sát từng chuyển động của đám đông.

Hắn cần sự hỗn loạn, cần sự tập trung của họ vào mối đe dọa trước mắt để hắn có thể lẩn trốn vào bóng tối, nơi hắn có thể quan sát sự sụp đổ của thế giới mà không bị phát hiện.

Trinh, người phụ nữ với đôi mắt sắc bén như dao cạo, đang đứng giữa đám đông, tay cầm một khẩu súng ngắn đã cũ nhưng vẫn còn đạn.

Cô nhìn Lý Không với ánh mắt phức tạp, vừa có chút lo lắng vừa ẩn chứa sự tính toán lạnh lùng.

Cô biết Lý Không đang giả vờ, nhưng cô cũng biết rằng nếu để hắn chết, cô sẽ mất đi một công cụ quan trọng.

Cô ra lệnh cho nhóm người của mình bao vây khu vực, cố gắng duy trì trật tự trong sự hỗn loạn đang lan rộng.

"Đừng di chuyển!

Giữ đội hình!" Trinh hét lên, giọng cô vang vọng giữa những tiếng thét hãi hùng.

Nhưng lệnh của cô không thể ngăn được sự sụp đổ của thực tại.

Một âm thanh kỳ lạ, như tiếng kim loại bị bẻ gãy, vang lên từ các tòa nhà xung quanh.

Đó không phải là tiếng nổ hay tiếng vỡ, mà là tiếng của không gian bị xé toạc.

Lý Không nằm trên mặt đất, lắng nghe âm thanh đó với sự rùng mình.

Hắn biết rằng đây là dấu hiệu của một "lỗi logic" mới, một sự cố gắng của thế giới để sửa chữa lại sự tồn tại của hắn.

Nhưng sự sửa chữa đó lại dẫn đến sự biến mất.

Hắn nhìn thấy những tòa nhà bắt đầu rung lắc, không phải do động đất, mà do chính cấu trúc của chúng đang bị xóa bỏ.

Những mảng tường bắt đầu biến thành những hạt bụi ánh sáng, tan biến vào không trung.

Đám đông người sống sót bắt đầu hoảng loạn hơn, những tiếng thét trở nên tuyệt vọng hơn.

Họ chạy loạn xạ, nhưng không có nơi nào để chạy đến, bởi vì không gian đang co lại.

Lý Không biết rằng nếu hắn không làm gì đó, hoặc nếu hắn không chấp nhận số phận của mình, cả khu phố này sẽ biến mất hoàn toàn, và tất cả những người này sẽ chết trong sự vô vọng.

Trinh quay lại nhìn Lý Không, đôi mắt cô rực lên sự quyết tâm.

Cô biết rằng Lý Không là chìa khóa, nhưng cô cũng biết rằng hắn là mối nguy hiểm.

Cô bước đến gần hắn, giơ súng lên, nhưng không bắn.

"Lý Không, đứng dậy!" cô hét lên, giọng cô run rẩy nhưng đầy uy lực.

"Chúng ta không thể ở lại đây nữa!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Chúng ta không thể chạy đâu, Trinh," hắn nói, giọng trầm và đều.

"Chỗ này sắp biến mất rồi." Trinh nhíu mày, vẻ mặt cô trở nên lạnh lùng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải chạy đến nơi khác!" Cô không tin vào lời nói của Lý Không, nhưng cô cũng không thể bỏ mặc hắn.

Cô biết rằng nếu Lý Không chết, cô sẽ mất đi cơ hội duy nhất để thoát khỏi sự co lại của thế giới.

Lý Không đứng dậy, tay vẫn siết chặt đùi phải, nhưng hắn không còn giả vờ đau đớn nữa.

Hắn nhìn xung quanh, nơi những tòa nhà đang biến mất nhanh chóng.

"Không có nơi nào khác đâu," hắn nói, giọng hắn lạnh lùng như băng.

"Thế giới đang co lại, và chúng ta đang ở giữa tâm của nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

Trinh nhìn Lý Không, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Chúng ta không thể hy sinh," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Chúng ta phải sống sót!" Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Sống sót không phải là mục tiêu," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.

"Sống sót là cái giá phải trả." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn rực lên sự quyết tâm.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự co lại," hắn nói.

"Và nếu cần, chúng ta phải hy sinh một cái gì đó để ngăn chặn nó." Trinh nhìn hắn, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng hơn.

"Hy sinh cái gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lý Không nhìn cô, đôi mắt hắn lạnh như băng.

"Có lẽ là chính chúng ta," hắn nói, giọng hắn trầm và đều.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập