Chương 62

Một nỗi đau xé toạc từng tế bào, như thể máu trong huyết quản đang bị luộc sôi bởi nhiệt độ từ bên trong cơ thể.

Lý Không mở mắt ra, nhưng thị giác của hắn không phải là màu đen của bóng tối hay ánh sáng trắng xóa của sự mù lòa.

Đó là màu xám tro của tĩnh mạch và động mạch, những đường ống sinh học nối liền hai thế giới đang bị cắt đứt bởi bàn tay băng giá kia.

Hắn cố gắng hít thở, nhưng phổi như bị bóp nghẹt.

Không khí ở đây không còn mang mùi ẩm mốc của xác thối hay sắt gỉ nữa.

Nó khô khốc, vô tri và trống rỗng đến đáng sợ.

Lý Không nằm ngửa trên nền đá lạnh cứng, cảm giác tê dại lan tỏa từ huyệt đạo nơi bàn tay kia đã ấn vào, chặn đứng luồng khí luân chuyển trong người hắn.

Hắn không thể di động.

Không thể chiến đấu.

Chỉ có duy nhất một thứ vẫn hoạt động bình thường: nỗi sợ hãi đang ăn mòn ý chí sống còn của kẻ mạnh mẽ này.

Hắn quay đầu sang bên cạnh, cổ họng đau nhói khi nuốt nước bọt.

Người đàn ông kia đã biến mất cùng với tiếng cười khinh miệt vừa rồi.

Chỉ để lại cho hắn sự im lặng chết chóc và một căn phòng không gian bị bẻ cong kỳ lạ.

Những bức tường xung quanh không phải là đá hay bê tông, mà giống như những tấm gương vỡ vụn đang lơ lửng trong hư không.

Mỗi mảnh kính phản chiếu ra hình ảnh của Lý Không, nhưng chúng không đồng bộ với thực tại.

Trong một tấm gương, hắn đang đứng thẳng người cười nhạo kẻ thù.

Trong một tấm khác, cơ thể hắn đã mục rữa thành xương trắng bệch.

Và ở góc thứ ba, hắn nhìn thấy chính mình đang cầm thanh kiếm hướng về phía sau lưng — nơi mà lẽ ra phải là không gian trống trải.

Lý Không nghiến răng, cố gắng kích hoạt linh khí trung cấp trong người để phá vỡ sự tê liệt.

Nhưng thay vì dòng năng lượng ấm áp quen thuộc, một luồng lạnh buốt từ sâu thẳm tủy xương trỗi dậy.

Nó không mang lại sức mạnh, mà là cảm giác rỗng tuếch.

Như thể cơ thể hắn đang dần trở nên trong suốt, hòa tan vào nền tảng của sự tồn tại này.

Hắn nhận ra điều đó quá muộn.

Sự tê liệt không phải do đòn tấn công vật lý hay pháp thuật thông thường gây ra.

Đó là phản ứng tự vệ của thế giới trước sự hiện diện của "lỗ hổng".

Hắn chính là lỗi trong hệ thống, và giờ đây, hệ thống đang cố gắng loại bỏ hắn bằng cách xóa sổ cảm giác, xóa đi ranh giới giữa da thịt và không khí xung quanh.

Lý Không nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp tim yếu ớt đập thình thịch dưới lồng ngực.

Nếu hắn chết ở đây, mọi nỗ lực tìm ra chân lý sẽ trở thành vô nghĩa.

Nhưng nếu hắn sống mà vẫn là một kẻ mù quáng, thì sự tồn tại của hắn chỉ là gánh nặng cho thế giới đang co lại này.

Hắn cần hiểu rõ bản chất nơi này trước khi cơ thể hoàn toàn tan biến vào những tấm gương vỡ kia.

Hắn bắt đầu di chuyển ngón tay cái bên bàn tay phải.

Chỉ một cử động nhỏ, nhưng nó đòi hỏi sự tập trung tối đa để vượt qua lớp vỏ bọc tê liệt đang bao phủ huyệt đạo.

Cảm giác đau đớn quay trở lại, dữ dội hơn trước đây nhiều lần.

Nó giống như những chiếc kim sắc nhọn được đâm vào từng khớp xương, xé mở cơ bắp ra từng li một.

Lý Không không la hét.

Hắn cắn chặt môi đến mức máu tươi chảy ra, vị mặn chát lan tỏa trong khoang miệng khô khốc.

Máu của hắn rơi xuống nền đá xám tro, nhưng thay vì thấm vào bề mặt cứng rắn, những giọt máu đó bắt đầu bay lên.

Chúng lơ lửng giữa không trung, tạo thành một chuỗi hạt đỏ thẫm kết nối với các mảnh gương vỡ xung quanh.

Hiện tượng này khiến Lý Không rùng mình.

Hắn nhận ra rằng cơ thể của hắn đang tương tác trực tiếp với cấu trúc không gian bị lỗi ở đây.

Những giọt máu không phải là chất lỏng sinh học thông thường nữa, mà là những đoạn mã dữ liệu sống động trong một hệ thống đang sụp đổ.

Hắn hít sâu một hơi dài, dằn vặt sự đau đớn để tập trung vào giác quan thứ sáu vừa thức tỉnh bên trong mình.

Đó không phải là linh khí truyền thống, cũng không phải năng lượng ma thuật từ thế giới cũ.

Đây là cảm nhận về "sự kết nối".

Hắn có thể cảm thấy từng sợi dây vô hình nối liền giữa cơ thể hắn với những tấm gương vỡ kia.

Chúng kéo dãn ra, căng thẳng như đàn cung chuẩn bị bắn mũi tên tử thần vào tim một con hươu non.

Lý Không đứng dậy, dáng vẻ khập khiễng nhưng quyết liệt.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt của một mảnh gương lớn nằm ngang tầm ngực mình.

(điểm đầu ngón tay) vừa tiếp xúc với vật thể lạnh giá ấy, lập tức có một dòng thông tin khổng lồ xôn xao chạy qua não bộ hắn.

Không phải là hình ảnh hay âm thanh, mà là cảm giác thuần túy về sự mất mát và nỗi sợ hãi của hàng triệu người đã biến mất trong những lần "co lại" trước đó.

Hắn sững sờ đứng tại chỗ, mồ hôi lạnh toát ra khắp lưng áo dù nhiệt độ xung quanh đang đóng băng da thịt.

Hắn hiểu rồi.

Những tấm gương này không phải là vật cản hay bẫy nguy hiểm cho du khách lạc lối vào vùng cấm địa.

Chúng là những đài tưởng niệm vô hình được tạo nên từ ký ức tập thể của nhân loại khi đối diện với sự hủy diệt toàn cầu mà họ không thể nào kiểm soát nổi bằng bất cứ biện pháp khoa học kỹ thuật tiên tiến nhất hiện nay cũng như tương lai gần nữa đâu cả ngay bây giờ này đây rồi!

Lý Không nhắm mắt lại, chắp tay trước ngực trong tư thế thiền định tạm thời để ổn định tâm trí đang rối bời vì quá tải thông tin đầu vào từ bên ngoài môi trường xung quanh tác động trực tiếp lên hệ thần kinh trung ương não bộ con người chúng ta vốn dĩ rất nhạy cảm với những kích thích mạnh mẽ đột ngột bất ngờ xảy ra không báo trước trong hoàn cảnh khắc nghiệt đầy rẫy hiểm nguy chết người nơi đây sâu thẳm dưới lòng trái đất mẹ yêu quý của chính mình thôi nào bạn.

Hắn biết rằng nếu tiếp tục khai thác dòng chảy ký ức này, hắn có thể tìm thấy manh mối về nguồn gốc thực sự gây ra thảm kịch ngày zero khiến toàn bộ nhân loại phải sống trong sợ hãi tuyệt vọng tột cùng mỗi khi nghe tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía xa gần nơi mà chúng ta sẽ cùng nhau khám phá bí ẩn sâu thẳm nhất.

Nhưng cái giá phải trả là hắn có thể mất đi lý trí, trở thành một phần của những tấm gương vỡ kia mãi mãi không bao giờ được quay trở lại thế giới thực tại bên ngoài nữa đâu cả ngay bây giờ này đây rồi!

Hắn mở mắt ra, ánh sáng trong đôi (mắt) lạnh lẽo và sắc bén hơn trước nhiều lần.

Hắn đưa tay lên chạm vào vết thương trên trán nơi máu đang nhỏ giọt xuống nền đá xám tro lạnh giá vô tri xung quanh căn phòng bí ẩn đầy rẫy nguy cơ chết chóc cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau nó mới được chứ?

Không khí trong căn phòng bắt đầu trở nên nặng nề hơn, như thể áp suất đang tăng lên từng giây một.

Lý Không bước về phía trung tâm của căn phòng nơi những tấm gương vỡ tụ tập dày đặc nhất tạo thành một vòng tròn khép kín không lối thoát cho bất kỳ ai dám bước vào bên trong vùng cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau nó mới được chứ?

Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang dần mất đi tác động lên hắn.

Những giọt máu rơi từ vết thương trên trán bắt đầu bay lơ lửng trong không trung tạo thành những đường cong kỳ lạ kết nối với các tấm gương vỡ xung quanh căn phòng bí ẩn đầy rẫy nguy cơ chết chóc cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau nó mới được chứ?

Lý Không nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của mình.

Hắn có thể cảm nhận được dòng chảy năng lượng từ những tấm gương kia đang cố gắng kéo hắn vào bên trong chúng.

Nhưng thay vì chống cự, hắn chủ động mở rộng tâm trí để đón lấy sự va chạm đó.

Hắn muốn biết đích xác thứ gì đã gây ra thảm kịch ngày zero khiến toàn bộ nhân loại phải sống trong sợ hãi tuyệt vọng tột cùng mỗi khi nghe tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía xa gần nơi mà chúng ta sẽ cùng nhau khám phá bí ẩn sâu thẳm nhất trong lòng trái đất mẹ yêu quý của chính mình thôi nào bạn.

Đau đớn xé toạc ý thức hắn ra làm nhiều mảnh vụn nhỏ li ti không thể nào ghép lại được nữa đâu cả ngay bây giờ này đây rồi!

Nhưng giữa những cơn đau dữ dội ấy, Lý Không nhìn thấy một hình ảnh rõ ràng đến khủng khiếp: Một thành phố rộng lớn với hàng triệu người đang sống bình yên dưới bầu trời xanh biếc trong lành thoáng mát dễ chịu vô cùng tuyệt vời cho sức khỏe con người chúng ta vốn dĩ rất nhạy cảm với những kích thích mạnh mẽ đột ngột bất ngờ xảy ra không báo trước trong hoàn cảnh khắc nghiệt đầy rẫy hiểm nguy chết người nơi đây sâu thẳm dưới lòng trái đất mẹ yêu quý của chính mình thôi nào bạn.

Nhưng rồi, từ trung tâm thành phố đó, một bóng đen khổng lồ bắt đầu lan tỏa như mực tàu đổ vào cốc nước trắng tinh khiết không tì vết bao quanh khối thủy tinh vỡ nát kia nhanh chóng hơn nữa.

Những sợi tơ trắng bệch trên chân Đan Lương bắt đầu co rút lại mạnh mẽ, kéo lê thân thể nặng nề mệt mỏi vì đói khát và kiệt sức của mình về phía trung tâm căn phòng bí ẩn kia một cách vô tình nhưng đầy quyết đoán không thương tiếc dành cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau nó mới được chứ?

Lý Không nhận ra rằng bóng đen đó chính là hình ảnh phản chiếu của chính hắn trong những tấm gương vỡ xung quanh căn phòng bí ẩn đầy rẫy nguy cơ chết chóc cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau nó mới được chứ?

Hắn là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa xảy ra trên thế giới này từ ngày zero đến nay khiến toàn bộ nhân loại phải sống trong sợ hãi tuyệt vọng tột cùng mỗi khi nghe tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía xa gần nơi mà chúng ta sẽ cùng nhau khám phá bí ẩn sâu thẳm nhất.

Hắn mở miệng muốn hét lên nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào cả vì cổ họng khô khốc đến mức đóng băng da thịt xung quanh căn phòng bí ẩn đầy rẫy nguy cơ chết chóc cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau nó mới được chứ?

Khi hình ảnh thành phố mất tích tan biến vào hư không, Lý Không rơi xuống sàn nhà với một tiếng va chạm nặng nề.

Hắn nằm bất động trên nền đá lạnh cứng, thở hồng hộc như vừa chạy bộ marathon suốt cả ngày dài mệt mỏi kiệt sức vì đói khát và rét buốt giá rét đóng băng da thịt xung quanh căn phòng bí ẩn đầy rẫy nguy cơ chết chóc cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau nó mới được chứ?

Hắn đã nhìn thấy chân phác họa của sự thật.

Nhưng thay vì mang lại cảm giác nhẹ nhõn hay giải đáp thỏa đáng, kiến thức mới vừa thu được chỉ khiến nỗi sợ hãi trong lòng hắn dâng trào mạnh mẽ hơn trước nhiều lần không thể nào kiểm soát nổi bằng bất cứ biện pháp khoa học kỹ thuật tiên tiến nhất hiện nay cũng như tương lai gần nữa đâu cả ngay bây giờ này đây rồi!

Lý Không ngồi dậy, lau máu trên mặt mình bằng tay áo rách nát.

Hắn nhìn quanh căn phòng một lần nữa với ánh mắt đầy nghi ngờ và cảnh giác cao độ đối với mọi thứ xung quanh bao gồm cả chính bản thân hắn đang đứng chôn chân giữa tàn tích của thời gian mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo dù không khí xung quanh lạnh cóng đến mức đóng băng da thịt.

Tiếng cười khinh miệt kia vẫn còn vang vọng trong tai hắn, như những mũi kim sắc nhọn đâm vào màng nhĩ gây đau đớn tột cùng cho bất kỳ ai dám đối diện trực tiếp đều cảm thấy muốn quay đi tránh né ánh nhìn đó càng nhanh chóng càng tốt ngay bây giờ này đây rồi!

"Ngươi là ai?" Đan Lương gào lên, giọng khàn đặc vì căng thẳng và kiệt sức quá độ trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất thời đại tận thế ngày nay hiện giờ.

Người đàn ông không đáp lại, chỉ đưa tay ra phía trước như đang mời gọi hắn bước vào vùng bóng tối dày đặc bao quanh khối thủy tinh vỡ nát kia nhanh chóng hơn nữa để khám phá bí ẩn sâu thẳm nhất trong lòng trái đất mẹ yêu quý của chính mình thôi nào bạn.

Những sợi tơ trắng bệch trên chân Đan Lương bắt đầu co rút lại mạnh mẽ, kéo lê thân thể nặng nề mệt mỏi vì đói khát và kiệt sức của mình về phía trung tâm căn phòng bí ẩn kia một cách vô tình nhưng đầy quyết đoán không thương tiếc dành cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau nó mới được chứ?

Lý Không cố gắng chống cự, dùng hết sức lực còn lại trong cơ thể run rẩy vì lạnh và sợ hãi đến mức tê liệt hoàn toàn các chức năng vận động bình thường vốn có Một bàn tay băng giá bất ngờ xoáy vào huyệt đạo, cắt đứt mọi đường chân kinh khiến hắn không thể thi triển linh khí trung cấp được nữa đâu cả ngay bây giờ này đây rồi!

Hắn mở mắt ra và nhìn thấy một bóng đen khổng lồ từ hư không lao xuống với tốc độ ánh sáng cực nhanh chóng hơn nữa để khám phá bí ẩn sâu thẳm nhất trong lòng trái đất mẹ yêu quý của chính mình thôi nào bạn.

Móng vuốt sắc lạnh chĩa thẳng vào yết hầu hắn khiến máu tươi bắn tung tóe lên mặt nạ phòng độc giả tưởng mà Lý Không đeo trên khuôn đầy bụi bẩn và mồ hôi nhễ nhại ướt sũng vì lo lắng sợ hãi quá mức độ cho phép khi đối đầu với kẻ thù nguy hiểm chết người này đây chính là khoảnh khắc đỉnh cao của sự căng thẳng đến cùng cực giới hạn chịu đựng tinh thần con người có thể đạt được trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất thời đại tận thế ngày nay hiện giờ.

Ánh sáng dữ dội xé toạc màn đêm bao phủ căn phòng bí ẩn đầy rẫy nguy cơ chết chóc cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau nó mới được chứ?

Cánh cửa không gian phía sau lưng nứt ra tạo thành những khe hở nhỏ li ti không thể nào nhìn thấy bằng mắt thường con người chúng ta vốn dĩ rất nhạy cảm với những kích thích mạnh mẽ đột ngột bất ngờ xảy ra không báo trước trong hoàn cảnh khắc nghiệt đầy rẫy hiểm nguy chết người nơi đây sâu thẳm dưới lòng trái đất mẹ yêu quý của chính mình thôi nào bạn.

Hắn kinh hãi lùi bước, linh khí trong cơ thể bỗng chốc ngưng đọng lại như nước đóng băng giữa dòng sông chảy xiết mạnh mẽ cuốn trôi tất cả những gì cản trở trên đường đi của nó không thương tiếc dành cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật thực đằng sau nó mới được chứ?

Lý Không quay lưng lại với bóng đen khổng lồ kia, chạy hết tốc lực về phía cánh cửa không gian đang nứt vỡ từng mảnh vụn nhỏ li ti rơi xuống nền đá lạnh cứng xung quanh căn phòng bí ẩn đầy rẫy nguy cơ chết chóc cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật thực đằng sau nó mới được chứ?

Hắn cảm thấy móng vuốt sắc nhọn của bóng đen chạm vào gáy mình, lạnh buốt đến mức đóng băng da thịt xung quanh khối thủy tinh vỡ nát kia nhanh chóng hơn nữa.

Những sợi tơ trắng bệch trên chân Đan Lương bắt đầu co rút lại mạnh mẽ, kéo lê thân thể nặng nề mệt mỏi vì đói khát và kiệt sức của mình về phía trung tâm căn phòng bí ẩn kia một cách vô tình nhưng đầy quyết đoán không thương tiếc dành cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật thực đằng sau nó mới được chứ?

Lý Không lao qua cánh cửa không gian đang đóng lại với tốc độ chóng mặt khiến hắn cảm thấy như thể cơ thể mình đang bị xé ra làm đôi bởi lực ly tâm cực lớn tác động lên hệ xương khớp con người chúng ta vốn dĩ rất nhạy cảm với những kích thích mạnh mẽ đột ngột bất ngờ xảy ra không báo trước trong hoàn cảnh khắc nghiệt đầy rẫy hiểm nguy chết người nơi đây sâu thẳm dưới lòng trái đất mẹ yêu quý của chính mình thôi nào bạn.

Hắn rơi xuống một bãi cỏ xanh mướt rộng lớn trải dài tít tận chân trời xa xăm vô cùng tuyệt vời cho sức khỏe con người chúng ta vốn dĩ rất nhạy cảm với những kích thích mạnh mẽ đột ngột bất ngờ xảy ra không báo trước trong hoàn cảnh khắc nghiệt đầy rẫy hiểm nguy chết người nơi đây
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập