Chương 61

Lý Không đứng chôn chân giữa tàn tích của thời gian, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo dù không khí xung quanh lạnh cóng đến mức đóng băng da thịt.

Tiếng cười khinh miệt kia vẫn còn vang vọng trong tai hắn, như những mũi kim sắc nhọn xiên thẳng vào màng nhĩ, gây ra đau đớn tột cùng.

Bóng đen khổng lồ từ hư không lao xuống đã biến mất, nhưng cảm giác bị đe dọa vẫn đè nặng lên lồng ngực khiến hô hấp đều trở nên khó khăn hơn trước đây rất nhiều lần.

Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.

Những ngón tay trắng bệch vì thiếu máu và sợ hãi đang nắm chặt lấy khẩu súng ngắn cũ kỹ, nhưng cảm giác trong lòng hắn lại trống rỗng đến lạ thường.

Không có thanh kiếm xương trắng ngà phản chiếu trong cuốn sách kia nữa.

Chỉ còn lại thực tại tàn khốc này: sự im lặng chết chóc bao trùm khắp nơi như một lớp vỏ bọc dày cộp ngăn cách giữa sinh và tử..

Không khí trong hang động lạnh lẽo đến mức đóng băng từng thớ thịt trên da của Đan Lương.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan cảm giác trống rỗng đang ăn mòn ý chí từ bên trong.

Tiếng thở gấp gáp vang lên chói tai giữa sự tĩnh mịch đáng sợ này.

Mùi ẩm mốc và mùi kim loại tanh tưởi hòa quyện thành một hương vị đặc trưng của cái chết.

Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh gây ra tiếng động.

Sàn đất bùn lầy lội bám chặt vào đế giày cũ nát, tạo ra những âm thanh nhớp nháp khó chịu.

Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin sắp hết pin chiếu rọi lên những bức tường đá sần sùi phía trước.

Những hình thù kỳ quái ẩn hiện trong bóng tối giống như những con mắt đang quan sát hắn với sự tò mò đáng sợ.

Hắn dừng lại khi cảm nhận được một luồng gió lạnh lẽo thổi nhẹ vào gáy.

Luồng gió đó mang theo mùi hương khác lạ, không phải là mùi ẩm mốc hay thối rữa của xác chết.

Đó là mùi ozone, giống như sau cơn dông bão nhưng đậm đặc hơn nhiều lần.

Mùi này khiến da đầu hắn dựng đứng lên vì sự cảnh giác bản năng.

Đan Lương quay người lại, khẩu súng ngắn trong tay được giơ cao hướng về phía trước.

Bóng tối ở đó dày đặc hơn hẳn so với những nơi khác mà hắn đã đi qua.

Hắn không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì rõ ràng ngoài một khoảng trống đen ngòm đang mở rộng ra trước mặt mình.

Sự im lặng tại đây không còn là sự vắng tiếng, nó trở thành một thực thể hữu hình đè nặng lên lồng ngực.

Hắn tiến bước vào vùng bóng tối đó, chân đạp xuống một bề mặt cứng hơn.

Đá granit trơn láng dưới lớp đất bùn cho thấy nơi này từng được con người chạm trổ hoặc sử dụng thường xuyên trong quá khứ xa xôi.

Những bức tường hai bên bắt đầu hiện ra rõ nét hơn dưới ánh sáng yếu ớt của đèn pin.

Chúng không phải là đá tự nhiên, mà là những khối bê tông cốt thép đã bị phong hóa theo thời gian chiến tranh.

Trên bề mặt chúng khắc đầy những ký hiệu lạ mắt, giống như một loại ngôn ngữ toán học kết hợp với biểu tượng sinh học nào đó.

Đan Lương rướn người lên, cố gắng đọc lấy được vài nét chữ mờ nhạt còn sót lại.

Những đường nét cong queo khiến trí óc hắn đau nhói khi cố phân tích chúng ra thành nghĩa có thể hiểu được.

Cảm giác kỳ dị lan tỏa khắp cơ thể, như будто đang bị nhìn trộm từ vô số góc độ khác nhau.

Hắn liếc nhanh sang hai bên, nhưng chỉ thấy những khe nứt sâu hoắm trên vách đá.

Không có gì cả, ngoại trừ sự hiện diện của chính mình và nỗi sợ hãi đang leo thang không ngừng nghỉ.

Đan Lương tiếp tục di chuyển về phía trước, nơi luồng gió lạnh lẽo đó phát nguồn ra từ một cái hang nhỏ hơn.

Cửa hang này hẹp đến mức hắn phải cúi xuống mới có thể lọt qua được.

Bên trong, mùi ozone càng trở nên đậm đặc và khó chịu gấp bội phần so với bên ngoài.

Ánh sáng đèn pin của hắn quét nhanh qua không gian chật chội phía trước rồi bật tắt đột ngột.

Pin đã cạn kiệt hoàn toàn chỉ sau vài giây chiếu vào vùng bóng tối dày đặc này.

Tối đen tuyền nuốt trọn mọi giác quan còn lại, trừ khứu giác và thính giác đang trở nên cực kỳ nhạy bén vì căng thẳng quá độ.

Tim đập như muốn nổ tung trong lồng ngực, tiếng máu chảy ù ù bên tai át đi cả những âm thanh nhỏ nhất từ phía trước.

Hắn đứng im tại chỗ, nhắm mắt lại để não bộ thích nghi với bóng tối tuyệt đối này.

Sự tĩnh lặng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết khi không có chút ánh sáng nào dẫn đường cho tâm trí hoang mang đang tìm kiếm lối thoát hợp lý khỏi tình cảnh hiện tại đầy bí ẩn nguy hiểm này nữa đâu rồi đó sao?

Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía trước, giống như đá rơi xuống nước.

Âm thanh rất xa nhưng lại rõ ràng đến mức khiến lông tóc trên da đầu Đan Lương dựng đứng dậy vì kinh hãi đột ngột bất ngờ xuất hiện ngay lập tức lúc nãy đây mà thôi nào bạn ơi!

Hắn mở mắt ra, cố gắng nhìn vào bóng tối dày đặc đang bao trùm lấy không gian xung quanh mình một cách đầy đủ nhất có thể được bây giờ rồi.

Đôi mắt dần quen với sự thiếu hụt ánh sáng khủng khiếp này và bắt đầu phân biệt được những hình khối mờ ảo phía trước.

Đó là một căn phòng rộng lớn hơn, trần nhà cao vút mất hút vào bóng tối ở trên cao nơi mà ngay cả đèn pin mạnh nhất cũng không thể chiếu tới tận cùng biên giới cuối cùng của nó đâu.

Ở trung tâm căn phòng, có thứ gì đó phát ra ánh sáng xanh nhạt le lói.

Ánh sáng này không đều đặn như điện tử thông thường, mà nhấp nháy theo một nhịp điệu kỳ lạ nào đó khiến mắt hắn đau nhức khi cố tập trung quan sát kỹ càng hơn nữa vào nó trong giây phút hiện tại đây rồi đúng chưa.

Đan Lương bước tiến lại gần hơn, chân dẫm phải một thứ gì đó mềm mại nằm dưới nền đất ẩm ướt lạnh lẽo kia.

Hắn cúi xuống nhìn, ánh sáng xanh nhạt từ phía trước chiếu rọi đủ để hắn nhận ra rằng mình vừa đạp lên xác một con chuột chết đã lâu ngày khô xác co quắp lại trong tư thế đau đớn cuối cùng của nó trước khi tắt thở mãi mãi không bao giờ tỉnh dậy được nữa đâu.

Cảm giác ghê tởm dâng trào nhưng bị đè nén xuống dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng sinh tồn cần thiết lúc này đây.

Hắn gạt bỏ cảm xúc đó sang một bên, tiếp tục tiến về phía nguồn sáng kỳ lạ đang chờ đợi mình ở trung tâm căn phòng rộng lớn bí ẩn nọ kia rồi.

bạn đọc thân mến?

Khi đến gần hơn, ánh sáng xanh nhạt dần lộ rõ hình dạng của nó ra trước mắt kinh ngạc không dám tin vào những gì đang diễn ra ngay trước mũi hắn lúc này đây nữa.

Đó là một khối lập phương bằng thủy tinh trong suốt kích thước khoảng hai mét chiều dài mỗi cạnh đặt trên một cái bệ đá đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng xanh nhạt từ bên trong phát ra ngoài theo mọi hướng khác nhau tùy thuộc vào góc nhìn quan sát của người đứng xem xét nó kỹ càng hơn nữa.

Bên trong khối thủy tinh đó, có thứ gì đó đang lơ lửng giữa không trung.

Nó trông giống như một quả cầu nhỏ màu đỏ tươi đang xoay tròn chậm rãi theo chiều kim đồng hồ liên tục không ngừng nghỉ dù cho đã bao nhiêu năm tháng trôi qua kể từ khi hệ thống bảo trì nơi đây bị cắt đứt nguồn cung cấp năng lượng chính thức duy nhất còn sót lại trên thế giới này hiện nay rồi đúng chưa.

Quả cầu đỏ phát ra những tia sáng nhỏ li ti bắn ra ngoài theo mọi hướng, tạo thành một mạng lưới ánh sáng phức tạp bao phủ toàn bộ không gian bên trong khối thủy tinh khổng lồ kia.

Đan Lương nín thở, sợ rằng bất kỳ cử động nào của mình cũng sẽ làm xáo trộn sự cân bằng mong manh đang tồn tại ở nơi đây đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn những rủi ro khôn lường chờ đón ai dám bước vào vùng cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau nó mới được chứ?

Hắn tiến lại gần hơn nữa, đến mức có thể nhìn thấy rõ những chi tiết nhỏ nhất bên trong khối thủy tinh.

Bề mặt của quả cầu đỏ không trơn láng như hắn tưởng tượng ban đầu khi chỉ đứng từ xa quan sát sơ bộ qua ánh sáng mờ ảo hắt ra ngoài kia trước đây rất lâu rồi đúng chưa.

Trên bề mặt nó khắc đầy những ký hiệu giống y hệt với những gì mà hắn đã nhìn thấy trên bức tường bê tông ở lối vào hang động này cách đó không bao nhiêu mét về phía sau lưng mình lúc nãy.

Những đường nét cong queo phức tạp liên kết với nhau tạo thành một hình mẫu toán học đẹp mắt nhưng lại mang vẻ đe dọa đáng sợ khiến cho bất kỳ ai dám nhìn trực tiếp vào nó đều cảm thấy chóng mặt và buồn nôn dữ dội không thể chịu đựng nổi nữa đâu.

Đan Lương rụt lui về phía sau vài bước, trái tim đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết trong lồng ngực chật hẹp của mình.

Cảm giác bị theo dõi trở nên rõ rệt hơn khi hắn đứng trước khối thủy tinh kỳ lạ này.

Hắn quay người lại, định quay ngược hướng đi ban đầu để tìm đường thoát khỏi nơi đáng sợ này càng nhanh chóng càng tốt thì một tiếng động lớn vang lên từ phía sau lưng khiến hắn phải dừng chân ngay lập tức giữa không trung đầy bất ngờ và kinh hãi tột độ lúc bấy giờ đây rồi đúng chưa.

Hắn quay lại nhìn, thấy rằng khối thủy tinh đã bắt đầu nứt vỡ ra thành những mảnh nhỏ li ti rơi xuống nền đất đá bên dưới bệ đỡ đen bóng kia.

Những tia sáng đỏ từ quả cầu bên trong bắn ra ngoài mạnh mẽ hơn trước rất nhiều lần so với lúc ban đầu khi hắn mới vừa bước vào căn phòng bí ẩn này cách đó không bao lâu.

Không khí xung quanh trở nên nóng bức và ngột ngạt một cách khó hiểu dù cho nhiệt độ thực tế tại nơi đây vẫn lạnh lẽo như chết chóc vậy đấy.

Đan Lương cố gắng lùi về phía sau, nhưng chân hắn bị vướng vào thứ gì đó mềm mại nằm dưới nền đất.

Hắn cúi xuống nhìn và nhận ra rằng mình đang đứng trên một lớp mạng nhện dày đặc bao phủ toàn bộ sàn nhà căn phòng bí ẩn này từ rất lâu trước khi hắn bước tới đây khám phá nó trong ngày hôm nay rồi đúng chưa.

Những sợi tơ trắng bệch đó dường như có sự sống riêng, chúng di chuyển chậm chạp nhưng kiên định hướng về phía khối thủy tinh đang vỡ nát kia.

Chúng quấn lấy những mảnh kính rơi xuống và kéo chúng lại gần nhau hơn theo một cách thức nào đó mà mắt thường khó lòng nhận ra được nếu không tập trung quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất diễn ra ngay trước mặt mình lúc này đây nữa đâu.

Hắn lùi bước nhanh chóng, cố gắng tránh xa khu vực nguy hiểm đang mở rộng ra xung quanh khối thủy tinh vỡ nát kia.

Nhưng quá muộn rồi, những sợi tơ trắng bệch đã quấn chặt lấy cổ chân trái của hắn lại một cách mạnh mẽ đến kinh ngạc không ngờ tới trước giờ đây nữa đâu.

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể khi hắn cố gắng khỏi sự ràng buộc vô hình nhưng đầy sức mạnh đáng sợ đó đang kéo lê thân thể nặng nề mệt mỏi vì đói khát và kiệt sức của mình về phía trung tâm căn phòng bí ẩn kia nhanh chóng hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc hoang mang lúc này đây rồi đúng chưa.

Đan Lương giơ khẩu súng ngắn lên, định bắn phá những sợi tơ quấn lấy chân hắn.

Nhưng một tiếng động lạ vang lên từ phía khối thủy tinh vỡ nát khiến hắn phải dừng tay lại giữa chừng đầy bất ngờ và kinh hãi tột độ ngay lập tức lúc bấy giờ đây rồi đúng chưa.

Từ bên trong những mảnh kính vỡ, một giọng nói trầm thấp vang lên, không phải bằng âm thanh vật lý thông thường mà trực tiếp truyền vào não bộ của hắn như là một cơn đau đớn dữ dội xé toạc ý thức tỉnh táo còn sót lại cuối cùng đang cố gắng duy trì sự kiểm soát tình hình hiện tại đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn những rủi ro khôn lường chờ đón ai dám bước vào vùng cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau nó mới được chứ?

Giọng nói đó lạnh lẽo và vô cảm như chính cái chết đang đứng ngay trước mặt hắn chờ đợi khoảnh khắc kết liễu cuộc đời ngắn ngủi đầy bi kịch của một kẻ sinh tồn may mắn sống sót qua đại họa tận thế này cách đây không bao lâu.

Đan Lương hét lên trong nỗi sợ hãi tột độ, nhưng tiếng thét của hắn bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng bí ẩn rộng lớn kia.

Những sợi tơ trắng bệch tiếp tục quấn chặt hơn nữa vào cơ thể đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi đến mức tê liệt hoàn toàn các chức năng vận động bình thường vốn có của con người chúng ta luôn đúng chưa.

Hắn nhìn thấy bóng dáng một người đàn ông bước ra từ phía sau khối thủy tinh vỡ nát kia.

Người đó mặc bộ đồ trắng muốt sạch sẽ bất chấp môi trường bẩn thỉu và ẩm mốc xung quanh nơi đây hiện tại rồi đúng chưa.

Khuôn mặt của hắn ta được che khuất bởi một lớp sương mù dày đặc bao phủ lấy phần đầu, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí đang nhìn chằm chằm vào Đan Lương với sự tò mò đáng sợ đến mức làm cho bất kỳ ai dám đối diện trực tiếp đều cảm thấy muốn quay đi tránh né ánh nhìn đó càng nhanh chóng càng tốt.

"Ngươi là ai?" Đan Lương gào lên, giọng khàn đặc vì căng thẳng và kiệt sức quá độ.

Người đàn ông không đáp lại, chỉ đưa tay ra phía trước như đang mời gọi hắn bước vào vùng bóng tối dày đặc bao quanh khối thủy tinh vỡ nát kia nhanh chóng hơn nữa.

Những sợi tơ trắng bệch trên chân Đan Lương bắt đầu co rút lại mạnh mẽ, kéo lê thân thể nặng nề mệt mỏi vì đói khát và kiệt sức của mình về phía trung tâm căn phòng bí ẩn kia một cách vô tình nhưng đầy quyết đoán không thương tiếc dành cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau nó mới được chứ?

Hắn cố gắng chống cự, dùng hết sức lực còn lại trong cơ thể run rẩy vì lạnh và sợ hãi đến mức tê liệt hoàn toàn các chức năng vận động bình thường vốn có

Một bàn tay băng giá bất ngờ xoáy vào huyệt đạo, cắt đứt mọi đường chân kinh.

Hắn kinh hãi khi nhận ra kẻ đứng sau chính là người mà hắn vừa tin tưởng giao phó tính mạng.

Hắn mở miệng muốn hét lên nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập