Chương 63

Lý Không nằm dài trên mặt đất, cơ thể hắn run bần bật không kiểm soát được.

Mùi hương của cỏ xanh – thứ mùi đã biến mất từ lâu trong thế giới tàn khốc này – hiện lên nồng nàn và giả tạo đến mức khiến dạ dày anh quay cuồng.

Hắn nâng tay lên nhìn kỹ hơn.

Những ngón tay gầy guộc, da dẻ sạm đen vì bụi bẩn và máu đóng vảy vẫn còn đó.

Không có cánh thiên thần nào bay ra từ lòng bàn tay hắn.

Chỉ có sự lạnh lẽo của thực tại đang chực chờ nuốt chửng anh mà thôi.

Hắn ngồi dậy, mắt liếc nhanh xung quanh.

Cảnh quan trước mặt không phải là địa ngục hay thiên đường.

Đó là một thành phố cổ điển với những tòa nhà cao tầng bằng kính và thép, nhưng chúng lại đứng giữa một cánh đồng hoa dại rực rỡ dưới bầu trời xanh ngắt quá mức tự nhiên.

Ánh nắng vàng óng chiếu xuống, ấm áp đến mức đáng ngờ.

Không có xác thối, không có tiếng gầm gừ của quái vật, cũng không phải mùi hôi thối đặc trưng của vùng đất chết.

“Đây là đâu?” Lý Không thì thầm, giọng khàn vì khô họng.

Hắn bước đi chậm rãi trên thảm cỏ mềm mại dưới chân mình cảm thấy một sự bất an sâu sắc đang lan tỏa trong lòng anh giống như những con rắn nhỏ li ti bò dưới da thịt vậy đó chứ?

Sự yên tĩnh ở đây không phải là vắng lặng mà nó mang lại cảm giác ngột ngạt cho người ta như thể bầu khí quyển đang bị nén chặt đến mức sắp nổ tung ra bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra điều gì đó khủng khiếp hơn cả cái chết nữa đi chăng nữa thì sao.

Hắn dừng bước khi nhìn thấy một tòa nhà chọc trời nằm ngay trước mặt.

Trên đỉnh tháp, dòng chữ neon nhấp nháy yếu ớt: “KHU VỰC AN TOÀN – NGAY LẬP”.

Ký hiệu này thuộc về thời kỳ đầu của Đại Co lại, khi con người còn hy vọng vào sự cứu rỗi từ công nghệ và trật tự cũ.

Nhưng giờ đây nó chỉ là một bia mộ cho những ảo tưởng điên cuồng mà thôi !

Lý Không chạm tay lên bức tường kính lạnh giá bên cạnh mình cảm nhận được độ cứng rắn tuyệt đối của vật liệu này chứ không phải là hư cấu hay ảo giác gì hết.

Hắn nhớ lại cảm giác bị kéo vào bởi khối thủy tinh vỡ nát trong chương trước.

Cảm giác đó vẫn còn in hằn sâu sắc trong ký ức anh giống như một vết thương hở không ngừng chảy máu vậy đấy!

Nếu nơi đây thực sự tồn tại thì nó phải nằm ở đâu đó giữa các khe nứt của không gian mà con người chưa từng chạm đến bao giờ cả chứ?

Hắn hít thở thật sâu cố gắng xua tan đi nỗi sợ hãi đang xâm chiếm lấy tâm trí mình lúc này đây.

Dù sao đi nữa cũng cần tìm hiểu thêm về nơi chốn kỳ lạ này trước khi quyết định bước vào bên trong tòa nhà kia để xem xét kỹ hơn những gì đang chờ đợi phía trước mới được chứ?

Sự tò mò dục vọng khám phá luôn là thứ dẫn đường cho sinh tồn trong thế giới tàn khốc như hiện nay mà không ai có thể phủ nhận điều đó cả!

Bên trong sảnh chính của toà nhà, ánh sáng huỳnh quang phát ra từ những ống đèn cũ kỹ tạo nên một bầu không khí u ám khác hẳn với bên ngoài.

Lý Không đi bộ chậm rãi qua những hàng ghế nhựa đã bị vỡ vụn và bám đầy bụi bặm.

Tiếng bước chân của anh vang lên rõ rệt trong sự im lặng đáng sợ này khiến cho mọi giác quan trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết đối với bất kỳ nguy hiểm nào có thể ẩn nấp đâu đó trong bóng tối dày đặc xung quanh đây nữa đi chăng?

Hắn dừng lại trước một quầy lễ tân bằng đá hoa cương trắng muốt.

Trên mặt bàn, vẫn còn nguyên chiếc điện thoại cố định màu đen nháy đèn đỏ liên tục không ngừng nghỉ như đang gọi mời ai đó đến nghe tin nhắn cuối cùng của họ vậy đấy!

Lý Không nhìn chằm chằm vào thiết bị công nghệ lạc hậu này cảm thấy một nỗi buồn khó tả dâng lên trong lòng mình giống như thể hắn vừa mất đi gì đó vô cùng quý giá mà chưa bao giờ có cơ hội sở hữu trọn vẹn nó được cả cuộc đời người ta vậy kia kìa?

“Tại sao lại còn nguyên vẹn?” Hắn tự hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian trống trải.

Thế giới bên ngoài đang co lại từng ngày, những thành phố biến mất vào hư vô chỉ để lại những vùng đất trống trơn đầy rẫy quái vật và sự chết chóc tuyệt đối cho tất cả mọi người xung quanh mình mà thôi!

Nhưng nơi đây thì sao?

Tại sao nó vẫn tồn tại nguyên vẹn như thể thời gian đã ngừng chảy ở chính xác khoảnh khắc này không.

Hắn bước tiến tới gần hơn, ánh mắt sắc lạnh quét qua những giấy tờ vương vãi trên sàn nhà.

Chúng đều là các hồ sơ y tế và báo cáo an ninh từ năm 2035 – ngay trước khi thảm họa bắt đầu lan tỏa khắp toàn cầu khiến cho nhân loại rơi vào cảnh tuyệt vọng tột cùng không lối thoát nào khác hơn là chấp nhận số phận bi đát chờ đợi phía trước mình nữa đi chăng?

Lý Không cúi xuống nhặt một tờ giấy gần nhất.

Trên đó ghi rõ tên: “Dự án Lỗ Hổng”.

Dòng chữ này khiến cho trái tim anh đập thình thịch mạnh mẽ đến mức đau đớn khó chịu trong lồng ngực vậy đấy!

Hắn nhớ lại những gì Trinh từng nói về bí mật ẩn sâu bên trong cơ thể mình – rằng hắn chính là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa đang diễn ra hiện tại chứ không phải nạn nhân bị động như trước kia nghĩ.

Nếu nơi đây liên quan đến dự án tạo ra lỗ hổng không gian thì có nghĩa là những gì xảy ra với thế giới này đều do con người tự tay gây nên mà hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của bất kỳ ai trong số chúng ta cả bây giờ rồi sao.

Lý Không cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên mạnh mẽ bên trong lòng mình giống như ngọn lửa địa ngục đang thiêu đốt mọi lý trí còn lại cuối cùng nữa đi chăng đó hả?

Hắn đập tay xuống quầy lễ tân, làm rung chuyển những vật dụng nhỏ bé nằm trên đó.

“Ai đã tạo ra nơi này?” Hắn gào lên, tiếng hét vang vọng trong căn phòng trống rỗng không có bất kỳ hồi âm nào trả lời hắn cả chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh đây mà thôi!

Sự tĩnh mịch bắt đầu tan vỡ khi một âm thanh kim loại cọt kẹt phát ra từ phía sau bức tường kính.

Lý Không quay người lại, cơ thể căng cứng sẵn sàng cho chiến đấu hoặc chạy trốn tùy thuộc vào tình huống tiếp theo xuất hiện trước mắt mình lúc này đây vậy đấy!

Hắn rút con dao găm từ trong túi áo khoác cũ kỹ của anh ra cầm chặt trong tay phải run rẩy vì lạnh và sợ hãi đến mức tê liệt hoàn toàn các chức năng vận động bình thường vốn có Một bàn tay băng giá bất ngờ xoáy vào huyệt đạo, cắt đứt mọi đường chân kinh.

Hắn kinh hãi khi nhận ra kẻ đứng sau chính là người mà hắn vừa tin tưởng giao phó tính mạng.

Một cánh cửa kim loại nặng nề trượt mở ra với tiếng rít chói tai của sắt gỉ ăn mòn theo thời gian dài hạn sử dụng quá mức cho phép trước đây rất lâu rồi.

Bên trong hành lang tối tăm dẫn sâu vào lòng tòa nhà nơi mà ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài hoàn toàn bị che khuất bởi những bức tường bê tông dày cộp bao bọc lấy nó một cách bí ẩn khó hiểu vậy kia kìa!

Lý Không bước vào hành lang, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc khuất tiềm tàng nguy hiểm chết người đang chờ đợi anh bất cứ lúc nào cũng có thể ập đến mà không cần báo trước đâu đúng không.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một sinh vật gì đó khổng lồ đang ẩn nấp đâu đó phía sau những bóng tối dày đặc này giống như con thú săn mồi đang rình rập chờ đợi nạn nhân bước vào bẫy chết chóc dành cho mình vậy đấy!

Hơi thở của hắn trở nên gấp gáp hơn, tim đập mạnh đến mức có thể nghe thấy rõ ràng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ nơi đây nữa đi chăng đó hả?

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Kiếm Sư Vực Trời – kẻ phản diện thu thập ‘Hóa Đơn Sinh Tồn’ để mở khóa cánh cổng thoát khỏi sự co lại tàn khốc này.

Liệu hắn ta có liên quan gì đến địa điểm bí ẩn mà Lý Không đang đứng đây không.

“Nếu ngươi là người tạo ra lỗ hổng thì hãy cho tôi thấy bằng chứng!” Hắn hét lên vào bóng tối, giọng nói vang vọng nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh đây mà thôi!

Không có hồi âm.

Chỉ có tiếng bước chân của chính mình đang tiến sâu hơn nữa vào lòng tòa nhà ma quái này vậy kia kìa?

Đột nhiên, một bóng đen sẫm xuất hiện ở cuối hành lang.

Nó không phải là zombie hay quái vật thông thường mà là một hình người cao lớn mặc bộ đồ bảo hộ cũ kỹ đã rách nát nhiều chỗ vì va đập mạnh mẽ trong quá khứ xa xưa nào đó đúng không.

Người đó đứng yên bất động, đầu cúi xuống như đang suy tư điều gì đó cực kỳ quan trọng hoặc nguy hiểm chết người cho tất cả mọi sinh tồn tại trên hành tinh này nữa đi chăng đó hả?

Lý Không dừng bước lại cách bóng đen khoảng mười mét.

Hắn nghiến răng chặt chẽ chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu không thể tránh khỏi sắp diễn ra ngay lập tức trước mắt mình lúc này đây vậy đấy!

“Ai đứng đằng kia?” Hắn hỏi, giọng nói lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự đe dọa ngầm hiểu rõ ràng dành cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật thực đằng sau nó mới được chứ?

Bóng đen từ từ ngẩng đầu lên.

Khuôn mặt dưới lớp nạ sắt gỉ sét lộ ra là một người đàn ông trung niên với đôi mắt đỏ ngầu vì máu và những vết sẹo chằng chịt trên da thịt xấu xí đáng sợ của hắn ta vậy kia kìa!

“Ngươi đến rồi, Lý Không,” giọng nói khàn đặc vang lên từ họng kẻ lạ mặt giống như tiếng cào xé kim loại khó chịu vô cùng.

Lý Không nheo mắt lại, cơ thể căng cứng sẵn sàng cho bất kỳ hành động tấn công nào có thể ập đến bất ngờ mà không cần báo trước đâu.

“Ngươi biết tên tôi?” Hắn hỏi, giọng nói vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng bên trong lòng thì đang dấy lên một nỗi sợ hãi khó tả dành cho tương lai phía trước mình nữa đi chăng đó hả?

Người đàn ông bước ra từ bóng tối, những bước chân nặng nề vang lên trên nền bê tông cũ kỹ.

“Không chỉ tên ngươi,” hắn ta nói, giọng điệu mang theo sự mệt mỏi của một kẻ đã sống sót qua hàng ngàn trận chiến sinh tử khốc liệt trước đây rất lâu rồi đúng không.

“Mà còn cả bản chất thực sự đằng sau sự tồn tại của ngươi trong thế giới đang co lại này nữa đi chăng đó hả?”

Lý Không lùi về phía sau một bước, cảm giác bất an lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong lòng mình lúc này đây vậy đấy!

“Ngươi muốn nói gì?” Hắn hỏi ngắn gọn, tay vẫn giữ chặt con dao găm sẵn sàng cho cuộc đối đầu không thể tránh khỏi sắp diễn ra ngay lập tức trước mắt mình nữa đi chăng đó hả?

“Ngươi là Lỗ Hổng,” người đàn ông tuyên bố một cách dõng dạc như đang phán xét số phận bi đát chờ đợi phía trước Lý Không vậy kia kìa!

“Không phải nạn nhân.

Mà chính là nguyên nhân.”

Lý Không sững sờ, não bộ anh ngừng hoạt động trong tích tắc khi tiếp nhận thông tin chấn động này giống như sét đánh ngang tai vậy đấy!

Hắn nhớ lại những gì Trinh từng nói về bí mật nhỏ nhất của mình – rằng sự tồn tại của hắn khiến thế giới co lại nhưng nếu biến mất thì mọi thứ sẽ ổn định lại dù phải hy sinh tất cả những gì đã đạt được cho đến nay nữa đi chăng đó hả?

“Tại sao ngươi biết?” Lý Không hỏi, giọng run rẩy vì shock nặng nề khó khăn lắm mới kìm nén được cơn giận dữ bùng lên bên trong lòng mình lúc này đây vậy đấy!

Người đàn ông chỉ cười một cách chua chát đầy cay đắng và mỉa mai dành cho số phận bi đát của nhân loại nói chung cũng như riêng Lý Không nói riêng nữa đi chăng đó hả?

“Bởi vì tôi là người đã tạo ra dự án Lỗ Hổng,” hắn ta thừa nhận thẳng thắn không hề che giấu điều gì cả trước mặt kẻ đến sau này đúng không.

“Và ngươi là kết quả thất bại đầu tiên của nó.”

Lý Không cảm thấy như thể máu trong huyết quản đang bị đông cứng lại bởi nhiệt độ băng giá từ bên ngoài cơ thể mình vậy đấy!

Hắn luôn nghi ngờ mọi thứ, dù bản thân chính là nguyên nhân.

Nhưng giờ đây, sự thật trần trụi được phơi bày trước mắt khiến cho anh không còn chỗ nào để trốn tránh nữa đâu đúng không.

“Nếu tôi là lỗi logic,” Lý Không nói chậm rãi, giọng lạnh lùng trở lại sau khoảnh khắc hoang mang sợ hãi tột cùng vừa trải qua nãy xong kia kìa!

“Thì sửa nó.”

Người đàn ông lắc đầu buồn bã đầy thương cảm dành cho số phận bi đát của người trẻ tuổi trước mặt mình lúc này đây vậy đấy!

“Không thể được.

Ngươi đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi cấu trúc thực tại hiện nay rồi sai lầm lớn nhất trong lịch sử nhân loại nữa đi chăng đó hả?”

“Vậy thì thế giới sẽ tiếp tục co lại cho đến khi biến mất hoàn toàn vào hư vô tuyệt đối mà thôi!” Lý Không hét lên, sự vọng bùng nổ mạnh mẽ bên trong lòng anh giống như ngọn lửa địa ngục đang thiêu đốt mọi lý trí còn lại cuối cùng nữa đi chăng đó hả?

“Đúng,” người đàn ông đồng ý một cách lạnh lùng tàn nhẫn không chút thương xót dành cho bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật thực đằng sau nó mới được chứ?

“Trừ khi ngươi tìm ra cánh cổng thoát.”

“Cánh cổng?” Lý Không lặp lại, nghi ngờ tràn ngập trong ánh mắt sắc lạnh của anh lúc này đây vậy đấy!

“Kiếm Sư Vực Trời đang tìm nó,” người đàn ông nói, giọng thấp xuống đầy uy nghiêm và quyền lực áp đảo mọi thứ xung quanh nơi đây nữa đi chăng đó hả?

“Và hắn ta sẽ giết tất cả để mở khóa nó.”

Lý Không nghiến răng chặt chẽ chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu không thể tránh khỏi sắp diễn ra ngay lập tức trước mắt mình lúc này đây vậy đấy!

Hắn hiểu rồi.

Đây không phải là nơi trú ẩn.

Mà là chiến trường tiếp theo trong trò chơi sinh tử tàn khốc mà con người đang tự tay gây nên cho chính mình nữa đi chăng đó hả?

Đột nhiên, nền sàn bê tông dưới chân Lý Không bắt đầu rung chuyển mạnh mẽ dữ dội khiến anh suýt ngã quỵ xuống đất ngay lập tức lúc này đây vậy đấy!

Tiếng gầm gừ của một sinh vật khổng lồ vang lên từ sâu bên trong lòng tòa nhà nơi mà bóng tối dày đặc đang chực chờ nuốt chửng lấy mọi ánh sáng còn lại cuối cùng nữa đi chăng đó hả?

“Nó đến rồi,” người đàn ông nói, giọng lạnh lùng không chút lo lắng sợ hãi dành cho tình huống nguy hiểm chết người sắp diễn ra trước mắt mình lúc này đây vậy đấy!

“Chạy đi.”

Lý Không không cần phải được nhắc hai lần.

Hắn quay người lại và bắt đầu chạy ngược trở về hành lang tối tăm nơi mà hắn vừa bước vào nãy xong kia kìa!

Những bóng đen sẫm xuất hiện ở mọi phía, di chuyển với tốc độ đáng kinh ngạc giống như những con thú săn mồi đang rình rập chờ đợi nạn nhân bước vào bẫy chết chóc dành cho mình vậy đấy!

Hắn lao qua các góc khuất, tim đập thình thịch mạnh mẽ đến mức đau đớn khó chịu trong lồng ngực lúc này đây nữa đi chăng đó hả?

Con dao găm trong tay anh trở nên vô dụng trước những sinh vật đột biến thông minh hơn bao giờ hết đang truy đuổi hắn ta một cách kiên nhẫn và tinh tường đầy kinh nghiệm chiến đấu tàn khốc từ quá khứ xa xưa nào đó đúng không.

Lý Không rẽ vào một căn phòng nhỏ, đóng sập cánh cửa gỗ cũ kỹ lại phía sau lưng mình với tất cả sức lực còn lại cuối cùng trong cơ thể gầy guộc run rẩy vì lạnh và sợ hãi đến mức tê liệt hoàn toàn các chức năng vận động bình thường vốn có Một bàn tay băng giá bất ngờ xoáy vào huyệt đạo, cắt đứt mọi đường chân kinh.

Hắn kinh hãi khi nhận ra kẻ đứng sau chính là người mà hắn vừa tin tưởng giao phó tính mạng.

Nhưng thay vì một sinh vật đột biến thông minh hơn đang chờ đợi anh bên trong căn phòng bí ẩn này thì lại là một tấm gương lớn phản chiếu hình ảnh của chính Lý Không với đôi mắt đỏ ngầu đầy cuồng khí và những vết sẹo chằng chịt trên da thịt xấu xí đáng sợ giống hệt người đàn ông vừa gặp nãy xong kia kìa!

Hắn mở miệng muốn hét lên nhưng không có âm thanh nào thoát ra được từ họng anh lúc này đây vậy đấy!

Chỉ có tiếng cười khinh miệt vang vọng trong tai hắn, như những mũi kim sắc nhọn xiên vào não bộ khiến cho mọi lý trí còn lại cuối cùng đều tan biến vào hư vô tuyệt đối mà thôi!

Đôi mắt hắn đột nhiên chuyển màu đen tuyền, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào huyệt đạo mệnh môn.

Cơ thể hắn cứng đờ, toàn bộ chân khí trong kinh mạch bị một lực vô hình ép xuống tận đáy lòng.

Hắn cố gắng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập