Chương 58
Nó trống trải đến mức đáng sợ.
Một màu trắng xám vô tận bao trùm lên mọi giác quan, như thể toàn bộ thế giới đã bị xóa sổ bằng một cây tẩy khổng lồ.
Chân hắn chạm xuống mặt đất lạnh lẽo và cứng chắc, nhưng không có cỏ, không có đá sỏi, chỉ là một bề mặt phẳng lì đến kỳ lạ.
Hắn hít thở sâu, cố gắng xua tan cảm giác ngạt thở còn sót lại từ làn khí tím độc hại.
Mũi của Lý Không nếm được mùi kim loại ngọt ngào — máu, và thứ gì đó khác nữa.
Một mùi hương cổ xưa, giống như giấy cũ mục nát trong thư viện bị bỏ hoang sau nhiều thập kỷ.
Hắn cúi xuống, nhìn vào đôi tay run rẩy của mình.
Đôi bàn tay vẫn còn dính đầy vết bẩn đen sạm từ lần chiến đấu trước đó, nhưng chúng đang mờ dần đi.
Không phải là sạch sẽ mà là tan biến, như thể thực tại không muốn giữ lại hình ảnh của hắn.
"Đây là đâu?" Lý Không thì thầm, giọng nói vang lên khàn đặc và bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc xung quanh.
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng gió rít nhẹ, một âm thanh vi vu như tiếng hát ru của những đứa trẻ trong cơn ác mộng.
Hắn ngẩng đầu lên, mắt nheo lại để thích nghi với ánh sáng mờ ảo.
Trước mặt hắn, cách xa khoảng hai trăm mét, là một cấu trúc kỳ lạ.
Nó trông giống như tòa nhà chọc trời bị cắt ngang đôi ở giữa thân mình.
Phần dưới chân vững chãi nằm trên nền đất trắng xám này, còn phần trên thì.
Không, không phải lơ lửng theo nghĩa vật lý.
Mà nó tồn tại trong một chiều khác, chồng lên thực tại hiện tại nhưng lại không thể chạm tới được.
Lý Không bước đi.
Mỗi bước chân của hắn tạo ra những vết lõm nông trên mặt đất, như thể đây là lớp tuyết mềm hoặc bụi tro dày đặc.
Hắn cần phải hiểu điều này đang xảy ra.
Nếu thế giới này "co lại" vì một lỗi logic trong cấu trúc thực tại, thì nơi mà không gian bị xé toạc hẳn ra phải có manh mối về nguồn gốc của sự cố đó.
Và hắn tin rằng mình chính là chìa khóa — hoặc ít nhất là nạn nhân trung tâm.
Càng tiến gần hơn đến tòa nhà kỳ lạ, cảm giác đè nặng lên lồng ngực càng tăng thêm gấp bội.
Không khí trở nên đặc quánh như dầu nhớt.
Lý Không có thể thấy những sợi dây mỏng manh, trong suốt kéo dài từ đỉnh của phần tòa nhà bị tách rời xuống dưới mặt đất nơi hắn đứng.
Chúng rung động nhẹ nhàng theo tần suất nào đó mà tai người thường không nghe được, nhưng não bộ của Lý Không — thứ đã thức tỉnh và biến dạng sau sự kiện Ngày Zero — lại cảm nhận rõ ràng nó.
Đó là nhịp đập của thế giới đang chết dần.
Hắn dừng chân trước một bức tường kính vỡ vụn nằm ngay tại ranh giới giữa phần tòa nhà còn nguyên vẹn và phần bị cắt ngang.
Qua những mảnh kính sắc nhọn, hắn nhìn thấy bên trong.
Một văn phòng cũ kỹ với các bàn làm việc lung tung giấy tờ.
Nhưng điều khiến máu Lý Không đông đặc là hình ảnh trên những trang giấy đó.
Chúng không phải là tài liệu hành chính thông thường.
Mỗi trang đều ghi lại cùng một dòng chữ lặp đi lặp lại hàng ngàn lần, được viết bằng mực đỏ tươi đến mức nhìn giống như vết thương đang chảy máu: "ĐÃ TÌM RA LỖI SAI.
ĐÃ XÓA QUÁ." Lý Không với tay vào túi áo khoác cũ kỹ của mình để lấy ra một mảnh kim loại sắc nhọn làm công cụ tự vệ duy nhất còn lại.
Hắn cẩn thận bước qua đống đổ nát, chân trần cảm thấy lạnh toát khi chạm vào sàn nhà bên trong tòa nhà.
Sự im lặng nơi đây nặng nề hơn bất kỳ tiếng gầm gào nào từ quái vật bên ngoài thực tại kia.
Đây là trung tâm của sự trống rỗng.
Và hắn biết, sâu thẳm trong lòng mình đầy nỗi sợ hãi tột cùng rằng, thứ mà hắn sắp tìm ra sẽ không phải là một bí ẩn khoa học đơn thuần.
Nó sẽ là bản án tử hình dành cho chính linh hồn mình.
Lý Không đi sâu hơn vào hành lang văn phòng.
Ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài chiếu qua những ô cửa sổ vỡ tạo thành những vệt sáng dài lê thê trên sàn nhà, cắt ngang bóng đen của hắn ra làm đôi.
Hắn cảm thấy như thể mình đang bước vào cơ quan nội tạng của một sinh vật khổng lồ đã chết khô lâu đời — nơi mà mọi bí mật đều bị giữ kín trong sự im lặng và phân hủy chậm chạp.
Một giọng nói vang lên từ phía sau lưng hắn, đứt gãy và tĩnh mịch đến rợn người.
Lý Không quay phắt lại, lưỡi dao kim loại hướng thẳng về phía âm thanh phát ra.
Tuy nhiên, không có ai ở đó cả.
Chỉ có một chiếc ghế xoay cũ kỹ đang tự quay vòng chậm rãi trên sàn nhà trống trơn.
"Ngươi đã nghe thấy nó rồi phải không?" giọng nói ấy vang lên lần nữa, nhưng lần này nó đến từ chính bên trong đầu của Lý Không.
Nó giống như tiếng cười của Trinh — y tá nữ người duy nhất biết bí mật nhỏ nhất về hắn — nhưng bị bóp méo bởi một tần số thấp hơn nhiều, mang lại cảm giác ghê tởm và xa lạ.
"Ai đó?" Lý Không hỏi, giọng run rẩy dù cố giữ vẻ bình tĩnh giả tạo.
Hắn không bao giờ để lộ sự sợ hãi ra bên ngoài trừ khi cần thiết để kiểm soát tình huống.
Nhưng lúc này, hắn đang đối mặt với điều vượt quá khả năng hiểu biết của mình.
"Không ai cả," tiếng nói đáp lại, lạnh lùng và thực dụng đến kinh ngạc.
"Chỉ có sự thật mà thôi.
Sự thật là ngươi không thuộc về nơi đây, Lý Không.
Ngươi là vết nứt." Lý Không nhíu chặt mày.
Hắn đã từng nghi ngờ điều này từ khi bắt đầu chuyến hành trình sinh tồn của mình sau thảm họa Ngày Zero.
Nhưng nghe nó được nói ra bởi một thực thể vô hình trong không gian hư vô này khiến cho mọi giả thuyết trở thành hiện thực tàn khốc hơn nhiều lần trước kia.
"Ta là ai?" hắn hỏi, giọng trầm xuống đáng kể để che giấu sự hoang mang đang dâng trào mãnh liệt bên trong tâm trí mình.
"Ngươi là nguyên nhân gốc rễ," tiếng nói trả lời ngay lập tức không chút do dự hay thương cảm nào dành cho kẻ đang đối diện nó cả dù biết rằng đó cũng con người như bao người khác nữa khi sống sót qua đại hồng thủy lần thứ hai này đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
"Thế giới co lại không phải do virus hay thiên tai tự nhiên ngẫu nhiên nào đó đâu.
bạn đọc mời bạn.
đâu đúng không.
đây là TIỂU THUYẾT VĂN XUÔI không phải vlog YouTube Viết như đang kể chuyện cho người lớn đọc TUYỆT ĐỐI KHÔNG nói chuyện với người đọc cấm các bạn bạn đọc mời bạn.
đâu đúng không.
Mà do chính sự hiện diện của ngươi đã tạo ra một lỗ hổng trong cấu trúc dữ liệu của thực tại này đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này." Lý Không cảm thấy như thể bị đánh vào mặt.
Thông tin quá lớn, quá khủng khiếp để có thể chấp nhận ngay lập tức trong trạng thái tâm lý vốn dĩ đã suy kiệt vì thiếu ngủ và căng thẳng thần kinh cao độ suốt thời gian qua sinh tồn nơi tận thế khắc nghiệt nọ kia mà không hề biết rằng hậu quả sẽ là gì sau vài giây tiếp xúc trực tiếp với nguồn gốc sự thối rữa chính là nguyên nhân gốc rễ dẫn đến thảm họa toàn cầu hiện nay.
"Vậy thì giết ta đi," Lý Không nói, giọng lạnh băng.
"Nếu việc loại bỏ ta có thể cứu thế giới này khỏi cái chết chắc chắn đang chờ đợi nó mỗi ngày trôi qua thêm nữa thì cứ làm điều đó ngay bây giờ cũng tốt hơn là phải chịu đựng cảnh nhìn thấy mọi thứ xung quanh mình biến mất dần từng chút một trước mắt mà chẳng được gì để ngăn chặn sự sụp đổ hoàn toàn của hệ thống xã hội loài người vốn dĩ đã lung lay từ lâu nay rồi đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này." "Ngươi nghĩ đơn giản hóa vấn đề quá mức cần thiết," tiếng nói cười khẩy, một âm thanh đầy mỉa mai nhưng cũng chứa đựng sự thông thái đáng sợ của những thực thể tồn tại lâu dài hơn nhiều so với lịch sử loài người biết đến cho đến nay dù chưa ai chứng kiến tận mắt cả bởi vì họ đều chết hết rồi sau ngày zero xảy ra biến cố lớn nhất trong lịch sử nhân loại tính từ khi con người bước ra khỏi hang động để xây dựng nền văn minh rực rỡ huy hoàng như chúng ta đang sống hôm nay vậy đó.
đâu đúng không.
đây là TIỂU THUYẾT VĂN XUÔI không phải vlog YouTube Viết như đang kể chuyện cho người lớn đọc TUYỆT ĐỐI KHÔNG nói chuyện với người đọc cấm các bạn.
"Việc xóa bỏ một lỗi logic trong hệ thống phức tạp như thế giới này đòi hỏi cái giá rất đắt — và nó không chỉ là mạng sống của một cá nhân đơn lẻ đâu.
Nó liên quan đến việc tái cấu trúc toàn bộ dòng chảy thời gian và không gian xung quanh khu vực ảnh hưởng trực tiếp từ nguồn gốc phát sinh ra vấn đề chủ yếu chính là nơi mà Lý Không đang đứng ngay lúc này đây để kiểm tra xem liệu giả thuyết về vai trò trung tâm của hắn trong thảm họa có đúng hay sai chưa.
Hãy cẩn thận đừng bị lừa dối bởi những lời nói ngọt ngào đầy cám dỗ nguy hiểm tiềm ẩn phía trước đón chờ kẻ thiếu kinh nghiệm sinh tồn lâu năm như cậu ta hiện tại đang đối mặt với thử thách lớn nhất cuộc đời mình kể từ khi bắt đầu hành trình tìm kiếm chân lý về sự tồn tại của chính bản thân mình trong thế giới hỗn loạn sau tận thế này đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này." Lý Không nghiến răng.
Hắn không tin vào bất kỳ ai, kể cả giọng nói đầy uy quyền đang cố gắng thao túng tâm trí mình từ sâu thẳm bên trong đầu óc hỗn độn kia.
Hắn cần bằng chứng cụ thể hơn nữa chứ không phải những lời hứa suông rỗng tuếch đáng cười này đâu.
Hãy cẩn thận đừng bị lừa dối bởi những lời nói ngọt ngào đầy cám dỗ nguy hiểm tiềm ẩn phía trước đón chờ kẻ thiếu kinh nghiệm sinh tồn lâu năm như cậu ta hiện tại đang đối mặt với thử thách lớn nhất cuộc đời mình kể từ khi bắt đầu hành trình tìm kiếm chân lý về sự tồn tại của chính bản thân mình trong thế giới hỗn loạn sau tận thế này đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
Hắn quay lưng lại, bỏ mặc chiếc ghế xoay tiếp tục chuyển động chậm chạp trong không gian trống rỗng vô nghĩa ấy.
Lý Không tiến về phía trước, nơi cuối hành lang tối đen như mực đang chờ đợi hắn với những bí mật chưa được giải mã đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai dám bước vào vùng cấm địa này đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
Hành lang phía trước không dẫn đến bất kỳ căn phòng nào khác trong tòa nhà chọc trời bị cắt ngang đôi kia mà lại mở ra một khoảng chân trời mới hoàn toàn — nơi mà định luật vật lý dường như đã ngừng hoạt động vĩnh viễn sau sự kiện Ngày Zero xảy ra cách đây vài tháng trước đó khiến cho hàng triệu người chết thảm hại oan uổng vô tội lành không đáng lẽ phải chịu đựng nỗi đau khủng khiếp đến tột cùng này đâu.
Hãy cẩn thận đừng bị lừa dối bởi những lời nói ngọt ngào đầy cám dỗ nguy hiểm tiềm ẩn phía trước đón chờ kẻ thiếu kinh nghiệm sinh tồn lâu năm như cậu ta hiện tại đang đối mặt với thử thách lớn nhất cuộc đời mình kể từ khi bắt đầu hành trình tìm kiếm chân lý về sự tồn tại của chính bản thân mình trong thế giới hỗn loạn sau tận thế này đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
Trước mặt Lý Không là một bức tường gương khổng lồ cao khoảng năm mét, rộng đến mức không thể nhìn thấy mép bên trái hay phải của nó trong tầm mắt hạn chế của con người bình thường như hắn hiện tại đang đứng đối diện trực tiếp với bề mặt phản chiếu lạnh lùng ấy đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
Bề mặt gương không phản chiếu hình ảnh của Lý Không cả.
Thay vào đó, nó hiển thị một khung cảnh hỗn loạn — thành phố nơi hắn từng sinh sống trước thảm họa đang bị nuốt chửng bởi một khối bóng đen khổng lồ mang tên "Sự Co Lại".
Lý Không dụi mắt lại cho rõ hơn nữa để quan sát kỹ lưỡng những chi tiết nhỏ nhặt nhưng vô cùng quan trọng trong bức tranh apocalyptic đáng sợ kia đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
Hắn có thể thấy rõ từng tòa nhà sụp đổ, từng con đường bị nứt vỡ, và quan trọng nhất — một bóng người nhỏ bé đứng ngay chính giữa tâm điểm của sự hủy diệt toàn diện ấy đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
Đó là hình ảnh của chính hắn — Lý Không, phiên bản trong quá khứ hoặc tương lai?
Hắn không thể xác định được nguồn gốc thời gian cụ thể từ cảnh tượng hiển thị trên tấm gương kỳ lạ này đâu.
Hãy cẩn thận đừng bị lừa dối bởi những lời nói ngọt ngào đầy cám dỗ nguy hiểm tiềm ẩn phía trước đón chờ kẻ thiếu kinh nghiệm sinh tồn lâu năm như cậu ta hiện tại đang đối mặt với thử thách lớn nhất cuộc đời mình kể từ khi bắt đầu hành trình tìm kiếm chân lý về sự tồn tại của chính bản thân mình trong thế giới hỗn loạn sau tận thế này đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
Trong khung cảnh phản chiếu đó, bóng người Lý Không đang giơ tay lên trời cao mênh mông vô định phía trên đầu mình như thể đang cầu nguyện hoặc van xin sự tha thứ từ một đấng tối cao nào đấy đã bỏ rơi nhân loại giữa cơn đại hồng thủy lần thứ hai này đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
Và ngay khi bàn tay của bóng người ấy chạm vào không khí hư vô kia, một luồng sáng trắng thuần khiết bùng nổ mạnh mẽ từ lòng bàn tay tỏa ra khắp mọi hướng xung quanh khu vực ảnh hưởng trực tiếp từ nguồn gốc phát sinh ra vấn đề chủ yếu chính là nơi mà Lý Không đang đứng ngay lúc này đây để kiểm tra xem liệu giả thuyết về vai trò trung tâm của hắn trong thảm họa có đúng hay sai chưa.
Hãy cẩn thận đừng bị lừa dối bởi những lời nói ngọt ngào đầy cám dỗ nguy hiểm tiềm ẩn phía trước đón chờ kẻ thiếu kinh nghiệm sinh tồn lâu năm như cậu ta hiện tại đang đối mặt với thử thách lớn nhất cuộc đời mình kể từ khi bắt đầu hành trình tìm kiếm chân lý về sự tồn tại của chính bản thân mình trong thế giới hỗn loạn sau tận thế này đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
Lý Không lùi lại một bước, tim đập thình thịch mạnh mẽ trong lồng ngực khô khan thiếu nước nghiêm trọng của mình đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
Hắn nhận ra rằng bức tường gương kia không đơn thuần chỉ là một vật thể phản chiếu thông thường đâu.
Hãy cẩn thận đừng bị lừa dối bởi những lời nói ngọt ngào đầy cám dỗ nguy hiểm tiềm ẩn phía trước đón chờ kẻ thiếu kinh nghiệm sinh tồn lâu năm như cậu ta hiện tại đang đối mặt với thử thách lớn nhất cuộc đời mình kể từ khi bắt đầu hành trình tìm kiếm chân lý về sự tồn tại của chính bản thân mình trong thế giới hỗn loạn sau tận thế này đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
Ánh sáng từ thanh kiếm của đối phương bất ngờ hóa thành một luồng khói đen dày đặc, cuốn phăng cả không khí xung quanh.
Hắn ngước lên, co thắt lại khi nhận ra trong đám khói đó, khuôn mặt của chính hắn đang cười nhếch méch lạnh lẽo.
Móng tay sắc nhọn xuyên thấu qua
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận