Chương 59

Lý Không đứng chết lặng giữa khoảng trống trắng xóa.

Mùi máu tanh của cuộc chiến trước vẫn còn bám vào mũi áo, nhưng thứ mùi ấy đang bị nuốt chửng bởi sự vô tri của không gian xung quanh.

Đây là "Thành Phố Mất Tích" – nơi thực tại sụp đổ và tái cấu trúc theo những quy luật điên rồ mà não bộ con người không thể nào nắm bắt được.

Hắn giơ tay lên, nhìn bàn tay run rẩy.

Các ngón tay trong suốt như thủy tinh, ánh sáng từ phía sau xuyên qua da thịt nhưng lại bị bẻ gãy thành những tia màu tím sẫm.

Hắn hít vào một hơi sâu, cố gắng giữ cho lý trí không vỡ vụn dưới áp lực của sự cô đơn tuyệt đối.

Tiếng thì thầm hỗn độn vừa mới im bặt, thay vào đó là một âm thanh khác – tiếng bước chân đều đặn vang lên từ phía trước.

Không phải tiếng bước chân người.

Nó nặng nề hơn, kèm theo âm thanh kim loại cọ xát vào đá hoa cương.

Lý Không cúi xuống nhặt một mảnh kính vỡ nằm trên mặt đất phẳng lì như gương.

Cạnh sắc lăm le cắt da thịt khi hắn cầm nó làm vũ khí duy nhất trong tay.

Hắn không có kiếm.

Kiếm đã biến mất cùng với luồng khói đen kia, hay đúng hơn là nó chưa từng tồn tại?

Hắn di chuyển về phía âm thanh, bước đi nhẹ nhàng như một con mèo hoang đang rình mồi.

Mỗi bước chân đều được tính toán để tránh những vết nứt vô hình trên sàn nhà – nơi mà nếu dẫm phải, trọng lực sẽ đảo ngược và ném hắn vào khoảng không sâu thẳm bên dưới.

Thành phố này không có trời đất.

Nó là một mê cung đa chiều bị mắc kẹt trong khoảnh khắc sụp đổ của thế giới cũ.

Lý Không cảm thấy cơ thể mình đang dần tan biến theo nhịp điệu của nơi đây.

Hắn phải tìm ra trung tâm, nơi mà mọi thứ bắt đầu co lại.

Đó là điểm neo duy nhất còn sót lại.

Âm thanh kim loại trở nên rõ ràng hơn khi hắn đi qua một hành lang dài vô tận hai bên là những cửa sổ kính vỡ vụn nhìn ra khoảng không màu xám xịt.

Trước mặt Lý Không, một bóng dáng cao lớn đang đứng giữa ngã tư đường phố bỏ hoang.

Nó quay lưng lại, khoác lên mình bộ áo giáp bằng sắt gỉ sét được khâu từ xác của hàng chục sinh vật đột biến.

Trên vai nó đeo một cái đầu người khô xác, mắt nhắm nghiền nhưng miệng thì mở to trong một tiếng hét vĩnh cửu.

Lý Không nín thở, nép mình sau góc tường bê tông sứt mẻ.

Hắn quan sát kỹ kẻ thù.

Đây không phải là zombie thông thường.

Nó có trí tuệ, hoặc ít nhất là bản năng săn mồi cực kỳ tinh vi.

Kẻ đó đang cầm một thanh rìu lớn bằng xương rồng khổng lồ, vung lên xuống chậm rãi như thể đang thực hiện nghi thức hiến tế nào đó.

Máu tươi chưa khô bám đầy trên lưỡi rìu đỏ sẫm.

Lý Không nhận ra mùi máu kia – nó thuộc về những người sinh tồn khác đã từng đi qua đây trước hắn.

Hắn cần thông tin, không phải một cuộc chiến vô nghĩa.

Nhưng số phận dường như không cho phép sự lựa chọn thận trọng.

Bóng dáng đó đột ngột dừng lại, ngẩng đầu lên và quay sang hướng Lý Không đang ẩn nấp.

Đôi mắt của nó không có đồng tử, chỉ là hai hốc đen sâu thẳm phát ra ánh sáng xanh lét lạnh lẽo.

Nó biết hắn ở đây.

Không cần phải giấu nữa.

Lý Không nhảy ra khỏi chỗ trú ẩn, chạy nhanh về phía một tòa nhà đổ nát gần đó.

Hắn vừa mới chạm vào bức tường gạch vụn thì tiếng bước chân nặng nề của kẻ thù đã nổ vang lên.

Tốc độ di chuyển của thứ quái vật này kinh khủng hơn những gì hắn tưởng tượng.

Nó lao đến như một viên đạn pháo, thanh rìu xương rồng chém ngang qua không gian nơi Lý Không đứng cách đó vài giây trước.

Sóng xung kích từ cú đánh thổi bay lớp bụi dày và làm nứt vỡ nền gạch dưới chân hắn.

Hắn lăn người sang bên trái, tránh né lưỡi dao chết chóc, nhưng lực lượng dư thừa vẫn khiến vai anh tê liệt tạm thời.

Lý Không không dừng lại, tiếp tục chạy vào trong tòa nhà sụp đổ.

Cấu trúc bên trong bị biến dạng theo cách kỳ lạ – cầu thang xoắn ốc nối liền với trần nhà của tầng ba, và cửa sổ phòng ngủ mở ra một khoảng trời đầy sao giả tạo.

Hắn leo lên những bậc thang bằng kính vỡ, tim đập như muốn nổ tung.

Kẻ thù không thể đi theo được vì kích thước quá lớn?

Không, hắn nghe thấy tiếng kim loại va chạm từ phía dưới.

Nó đang phá hủy cấu trúc để truy đuổi.

Hơi thở của Lý Không trở nên đứt quãng mỗi khi chân hắn dấn xuống một bậc thang mới.

Mỗi bước leo lên đều giống như việc trèo lên vách núi trơn trượt trong bóng tối.

Tòa nhà này là một bẫy, hay chỉ là một phòng chờ trước cái chết?

Hắn không có thời gian để suy nghĩ sâu xa.

Tiếng gầm gừ của kẻ thù vang vọng từ dưới lòng đất, rung chuyển cả nền móng đang lung lay.

Lý Không dừng lại ở tầng sáu, nơi sàn nhà đã bị sập tạo thành một hố thủng lớn nhìn xuống khoảng không trống rỗng bên dưới.

Hắn quay lưng vào bức tường cuối cùng, tay run rẩy rút ra mảnh kính vỡ từ túi áo.

Vũ khí yếu ớt này là tất cả những gì hắn có để đối mặt với quái vật sắp lao tới.

Ánh mắt xanh lét xuất hiện ở mép tòa nhà phía xa, đang nhìn xuống hắn như một vị thần phán xét hạ giới.

Kẻ thù không nhảy xuống ngay lập tức.

Nó đứng đó, nâng thanh rìu lên cao và bắt đầu hát – một giai điệu ma quái, dissonance đến mức làm Lý Không cảm thấy đau đớn trong tai.

Âm thanh này là vũ khí tấn công tinh thần của nó, nhắm vào những lỗ hổng lý trí của nạn nhân.

Lý Không bịt chặt hai tai bằng lòng bàn tay, nhưng tiếng hát vẫn xuyên qua xương sọ trực tiếp tác động lên não bộ.

Hình ảnh ký ức về cái chết của những người thân yêu bắt đầu hiện ra trước mắt hắn – mẹ hắn bị cuốn trôi trong dòng nước lũ đỏ thẫm, Trinh lạnh lùng nhìn từ xa mà không đưa tay ra cứu.

Hắn nghiến răng cho đến khi máu chảy theo kẽ môi.

Đây là ảo giác do tiếng hát gây ra.

Hắn phải tập trung vào thực tại đau đớn của cơ thể mình – vết thương ở vai đang nhói lên dữ dội, mùi hôi thối của quái vật lan tỏa trong không khí ẩm ướt.

Lý Không nhắm mắt lại, hít thở sâu và tưởng tượng rằng chính hắn mới là kẻ kiểm soát những ảo giác này.

Hắn mở mắt ra, nhìn thẳng vào hốc mắt xanh lét kia với ánh mắt trống rỗng tuyệt đối.

Sự sợ hãi biến mất, thay thế bằng một sự lạnh lùng chết chóc.

Quái vật nghi ngờ.

Nó nghiêng đầu, thanh rìu hạ xuống thấp hơn.

Đây là khoảng hở duy nhất mà Lý Không đang chờ đợi.

Hắn lao về phía mép tòa nhà, không phải để chạy trốn, mà để nhảy vào khoảng trống giữa hai tòa nhà sụp đổ cách nhau năm mét.

Gió cắt qua da thịt như dao kéo khi hắn bay trong không trung.

Quái vật gầm lên và phóng theo sau, thanh rìu chém trúng cột bê tông nơi Lý Không vừa đứng, tạo ra một đám bụi mù mịt che khuất tầm nhìn.

Lý Không rơi xuống sàn nhà của tòa nhà đối diện với tiếng động nặng nề, làm gãy hai chiếc xương sườn bên trái.

Hắn gào lên trong đau đớn nhưng lập tức bò dậy vì cảm giác nguy hiểm đang rình rập ngay sau lưng.

Quái vật đã nhảy theo hắn?

Không, nó không thể bay được như vậy.

Nhưng thứ gì đó khác vừa xuất hiện từ bóng tối phía trước.

Một cánh cửa bằng kim loại đen nhánh nằm giữa những đống đổ nát của căn phòng rộng lớn này.

Trên bề mặt cánh cửa khắc đầy những ký tự phát sáng màu đỏ máu mà Lý Không không thể đọc hiểu, nhưng chúng khiến hắn cảm thấy sợ hãi tột độ chỉ khi nhìn vào.

Đây là lối ra?

Hay là nơi giam cầm sâu nhất trong mê cung này?

Hắn tiến lại gần, rờ tay lên tấm kim loại lạnh lẽo.

Nó rung động nhẹ nhàng như nhịp tim của một sinh vật sống đang ngủ say.

Hắn quay sang cửa sổ vỡ để quan sát kẻ thù bên kia tòa nhà.

Quái vật đó không còn cố gắng nhảy qua nữa mà bắt đầu đập phá tường bao, tiến tới chậm rãi nhưng kiên quyết hơn mỗi giây trôi qua.

Thời gian đã hết cho sự do dự.

Lý Không đặt cả hai tay lên cánh cửa đen và đẩy mạnh hết sức có thể.

Không có tiếng khóa mở ra, chỉ có một âm thanh hút không khí ghê rợn khi cánh cửa từ từ thành một khe hẹp đủ để một người chui qua.

Hắn lao vào bên trong mà không dám nhìn lại.

Cánh cửa đóng sập phía sau lưng với âm thanh cuối cùng vang vọng là tiếng gầm thét thất bại của quái vật bị mắc kẹt ở thế giới cũ.

Lý Không đứng yên trong bóng tối dày đặc, tim đập dồn dập chờ đợi giác quan thích nghi với môi trường mới.

Khi ánh sáng mờ nhạt bắt đầu hiện ra, hắn nhận ra mình đang nằm trên một sàn nhà bằng gỗ bóng loáng phản chiếu hình ảnh của chính mình – nhưng không phải là anh ấy mà là một phiên bản khác đang cười nhếch méch đầy khinh miệt.

Lý Không lùi lại vài bước, chân chạm vào một vật gì đó mềm mại dưới nền gỗ cũ kỹ.

Hắn cúi xuống nhặt lên và nhận ra đó là một cuốn nhật ký da bò đã mục nát theo thời gian.

Trang giấy bên trong ẩm ướt nhưng vẫn đọc được những dòng chữ nguệch ngoạc viết vội bằng mực đỏ – giống như máu khô lâu năm.

*"Ngày thứ 47 sau khi thế giới bắt đầu co lại.

Tôi hiểu rồi.

chúng ta không cần phải tìm cách sống sót nữa vì tất cả đều đã bị sắp đặt từ trước bởi người duy nhất đang đọc những dòng này."* Lý Không cảm thấy lạnh toát toàn thân.

Đây là căn phòng làm việc của Kiếm Sư Vực Trời – kẻ phản diện mà hắn luôn nghi ngờ nhưng chưa bao giờ gặp mặt trực tiếp trong thế giới thực tại hỗn loạn nà Không khí trong căn phòng đóng kín như một tấm kính dày đặc, đè nặng lên lồng ngực Lý Không khiến hắn khó thở.

Những hạt bụi li ti lơ lửng trong ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn pin, nhảy múa hỗn loạn trước mắt hắn.

Hắn không dám chớp mắt.

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, dính chặt vào da thịt như một lớp vỏ bọc nhớp nháp đầy bất an.

Hắn cúi thấp người hơn nữa, ngón tay run rẩy lướt qua những dòng chữ cuối cùng trên trang nhật ký cũ kỹ kia.

Mùi ẩm mốc của giấy tờ mục nát xộc lên mũi, kèm theo đó là mùi kim loại tanh tưởi của gỉ sét từ cánh cửa sắt phía sau lưng.

Đây không phải là một nơi trú ẩn bình thường.

Những vết nứt chằng chịt trên tường đá cho thấy áp lực khủng khiếp đã tác động vào đây trong nhiều năm qua.

Lý Không hít sâu một hơi, cố gắng giữ lý trí khỏi bị xé toạc bởi sự kinh hãi đang lan tỏa trong từng thớ cơ bắp của hắn.

Hắn cần phải hiểu rõ hơn về những gì mình vừa đọc được.

Lời nhắn đó quá cụ thể, quá trực diện đến mức đáng sợ.

Nó không chỉ là lời than vãn của một nạn nhân mà giống như một tuyên bố chiến thắng lạnh lùng từ kẻ đứng sau màn ảnh.

Hắn quay lại nhìn phía trước.

Căn phòng rộng lớn hơn hắn tưởng tượng ban đầu.

Những bóng tối dày đặc tích tụ ở góc xa, nơi ánh sáng đèn pin không thể thọc sâu vào được.

Có thứ gì đó đang nằm – một khối vật chất vô định hình, tĩnh lặng đến kỳ lạ giữa sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài.

Hắn bước tiến về phía trước từng chút một.

Bề mặt sàn đá lạnh lẽo và trơn trượt dưới đôi ủng cũ kỹ của hắn.

Mỗi bước chân đều gây ra tiếng lạo xạo nhỏ nhẹ nhưng trong không gian này, nó vang lên như những tiếng sấm sét báo hiệu nguy cơ.

Lý Không giơ tay trái ra phía trước, giữ chặt khẩu súng ngắn đã nạp đạn từ hôm qua vào lòng bàn tay phải.

Kim loại lạnh giá truyền nhiệt độ xuống da thịt hắn, một sự hiện diện quen thuộc mang lại chút an ủi mong manh trong biển bao la của sự bất định.

Hắn nhớ lại những gì Kiếm Sư Vực Trời từng nói về 'điểm thu hút' và 'lòng tham'.

Liệu đây có phải là cạm bẫy mà tên phản bội đó đã chuẩn bị sẵn?

Hay chỉ là một di tích vô tình được bỏ rơi bởi thời gian tàn khốc của thế giới mới này?

Khi hắn tiến sâu hơn, bóng tối dường như co lại.

Khối vật chất ở trung tâm phòng dần lộ rõ hình hài dưới ánh sáng leo lét.

Đó không phải là quái vật hay xác chết mà là một cấu trúc kim loại phức tạp, giống như một cái lồng sắt bị biến dạng bởi sức mạnh nào đó từ bên trong.

Những thanh thép uốn cong theo những đường nét kỳ dị, tạo thành một hình học phi lý khiến mắt Lý Không đau nhói khi cố gắng nhìn xuyên qua nó.

Ở trung tâm của chiếc lồng kia là một cuốn sách lớn bìa da màu đen bóng loáng.

Nó trôi lơ lửng ở độ cao ngang ngực hắn, quay tròn chậm rãi trong không khí tĩnh lặng đáng sợ.

Không có dây treo, không có lực đẩy nào hữu hình.

Chỉ có sự im lặng và tiếng rít nhẹ phát ra từ các khớp nối của chiếc lồng kim loại khi nó rung động theo nhịp điệu lạ lùng nào đó.

Lý Không nín thở.

Hắn đã thấy đủ nhiều thứ điên cuồng trong hai mươi bốn giờ qua để biết rằng những quy luật vật lý cũ không còn áp dụng ở nơi đây.

Nếu cuốn sách kia là 'trung tâm' mà nhật ký nhắc đến, thì nó chắc chắn chứa đựng câu trả lời cho mọi bí ẩn – và cũng là nguyên nhân của mọi thảm họa.

Hắn liếc nhìn xung quanh một lần nữa trước khi quyết định hành động.

Những bức tường đá phía sau chiếc lồng bắt đầu xuất hiện những hình khắc mờ nhạt mà hắn chưa từng nhận ra ở ánh sáng yếu ớt ban đầu.

Chúng không phải là chữ viết thông thường mà giống như các ký hiệu toán học hoặc mã gen bị xáo trộn, xếp chồng lên nhau thành một mạng lưới phức tạp bao phủ toàn bộ bề mặt phòng.

Một cảm giác mơ hồ dấy lên trong tâm trí hắn.

Những hình khắc này.

chúng đang thay đổi?

Lý Không chớp mắt, nghi ngờ chính thị lực của mình vì thiếu ngủ và căng thẳng kéo dài.

Nhưng khi nhìn kỹ hơn, hắn thấy rõ ràng những đường nét trên tường đang dịch chuyển chậm rãi, như thể có một dòng chảy vô hình đang lưu thông trong đá granite cứng rắn kia.

Hắn lùi lại nửa bước, nắm chặt tay cầm khẩu súng thêm nữa.

Trực giác sinh tồn – thứ đã giúp hắn sống sót qua ba lần gần chết chỉ hôm trước – đang hét lên cảnh báo dữ dội trong đầu hắn.

Đừng chạm vào nó.

Đừng nhìn lâu hơn nữa.

Hãy quay trở ra và đốt cháy nơi này nếu cần thiết.

Nhưng sự tò mò là một con quái vật khó trị hơn bất kỳ sinh vật đột biến nào ngoài kia.

Nó cào xé ý chí của Lý Không, kéo chân bước tiến về phía chiếc lồng kim loại đang rung động ấy.

Hắn tự nhủ rằng mình chỉ cần nhìn nhanh thôi.

Chỉ vài giây để xác định xem cuốn sách có chứa thông tin quan trọng hay không trước khi quyết định phá hủy nó hay lấy đi.

Mùi ozone nồng nặc tràn ngập mũi hắn, đánh tan mùi ẩm mốc cũ kỹ.

Không khí xung quanh chiếc lồng trở nên nặng nề hơn, như thể trọng lực ở đây bị bẻ cong bởi một trường năng lượng vô hình nào đó.

Lông tóc trên tay Lý Không dựng đứng lên do tĩnh điện tích tụ dày đặc trong không gian nhỏ hẹp này.

Hắn dừng lại cách cuốn sách lơ lửng chưa đầy hai mét.

Ánh sáng đèn pin chiếu thẳng vào trang giấy mở ra của cuốn sách, nhưng thay vì những dòng chữ thông thường, hắn chỉ thấy một màu trắng xóa – một sự trống rỗng tuyệt đối dường như hút lấy tất cả ánh sáng xung quanh nó.

Không phải là màu trắng của giấy mà là màu trắng của sự thiếu vắng hoàn toàn thực tại.

Lý Không cảm giác tim mình đập thình thịch trong lồng ngực đến mức đau đớn.

Hắn muốn quay đi, nhưng đôi chân hắn đã bị đóng cứng tại chỗ bởi một nỗi sợ nguyên thủy sâu xa hơn bất kỳ lý trí nào có thể giải thích được.

mắt của hắn – hay đúng hơn là ý thức đang điều khiển cơ thể này – không thể rời khỏi vùng trắng xóa kia dù cho mỗi giây trôi qua đều mang đến cảm giác như tâm hồn đang bị xé toạc ra thành nhiều mảnh vụn nhỏ li ti.

Bỗng nhiên, tiếng rít kim loại từ chiếc lồng ngừng hẳn.

Sự im lặng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Cuốn sách trong lòng còng quay chậm dần rồi dừng lại hoàn toàn ở một góc độ cụ thể hướng thẳng về phía mặt hắn.

Trang giấy trắng xóa bắt đầu xuất hiện những đốm đen.

rộng ra nhanh chóng như mực thấm vào nước.

Chúng không tạo thành chữ viết hay hình ảnh quen thuộc mà là.

phản chiếu?

Lý Không nheo mắt lại, cố gắng phân tích thứ đang diễn ra trước mắt mình.

Những đốm đen đó chính là bóng dáng của hắn – nhưng không phải cái bóng mờ nhạt thường thấy dưới ánh sáng đèn pin.

Nó sắc nét hơn, rõ ràng hơn, đến mức đáng sợ khi nó thể hiện từng chi tiết nhỏ nhất trên khuôn mặt đầy bụi bẩn và mồ hôi của hắn trong khoảnh khắc này.

Nhưng có gì đó sai lệch ở phản chiếu kia.

Trong hình ảnh đen tối đang hiện ra từ cuốn sách, Lý Không không cầm khẩu súng ngắn trong tay phải.

Thay vào đó là một thanh kiếm dài bằng xương trắng ngà, tỏa sáng rực rỡ giữa bóng đêm dày đặc của thế giới bên ngoài căn phòng bí ẩn này.

Và trên vai hắn – hay đúng hơn là nơi mà cơ thể phản chiếu đang đứng – có một con người khác đang bám lấy cổ hắn, miệng cười kịch liệt trong.

siết chặt vào da thịt hắn đến mức máu tươi chảy ròng ròng.

Lý Không rít lên đau đớn khi nhận ra rằng hình ảnh kia không chỉ là ảo giác tĩnh tại mà nó đang sống động chuyển động.

Con người trên vai phản chiếu của hắn – một gã đàn ông gầy guộc với đôi mắt
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập