Chương 57

Lý Không mở mắt ra, nhưng thế giới trước mặt hắn đã không còn là căn phòng ẩm ướt và thối rữa nữa.

Thay vào đó, một sự trống trải vô tận bao trùm lấy giác quan của cậu.

Không có mùi hôi tanh của xác thối, không có tiếng cười điên cuồng từ sâu trong tâm trí, chỉ có tĩnh lặng.

Một loại tĩnh lặng chết chóc, nặng nề như chì đổ xuống lồng ngực.

Hắn ngồi dậy chậm rãi.

Cơ thể run rẩy, từng cơ bắp co rút lại vì đau đớn sau cú sốc thần kinh vừa rồi.

Dòng chữ máu "Đã đến lúc thanh toán" trên lòng bàn tay phải đã biến mất hoàn toàn.

Da thịt nơi đó trơn láng, không hề có vết tích nào của sự tổn thương hay cái chết gần kề trước kia.

Nhưng cảm giác lạnh toát từ xương sống vẫn còn nguyên vẹn, như một lời cảnh báo rằng mọi thứ vừa xảy ra đều là thật.

Hắn nhìn xung quanh.

Chân trời phẳng lì.

Không có đường chân trời cong vồng lên theo quy luật hình cầu của Trái Đất, mà nó thẳng tắp, cắt ngang giữa bầu trời xám xịt và mặt đất màu tro bụi khô cằn.

Đây không phải là một thành phố.

Đây cũng không phải là vùng hoang địa sau thảm họa co lại.

Lý Không đứng dậy, đôi chân trần chạm xuống lớp đất cứng như đá granite bị mài mòn bởi gió thời gian.

Hắn cảm thấy một sự bất an kỳ lạ dâng lên trong cổ họng.

Thông thường, khi thế giới "co lại", các tòa nhà sẽ sụp đổ hoặc biến mất để lại những hố sâu đầy quái vật.

Nhưng nơi đây không có gì cả.

Không xác đống gạch vụn, không xương cốt sinh vật, thậm chí không có cỏ dại mọc giữa khe nứt của thực tại bị phá vỡ.

Hắn bước đi.

Mỗi bước chân đều phát ra tiếng động khô khốc, vang vọng trong khoảng không vô định như thể hắn đang đứng trên đỉnh của một tòa nhà chọc trời cao nhất thế giới mà bên dưới là vực thẳm không đáy.

Gió thổi qua mang theo mùi kim loại gỉ sét và ozone – mùi của những mạch điện tử bị quá tải sau khi tắt nguồn vĩnh viễn.

Hắn dừng lại, đưa tay lên che mắt để nhìn rõ hơn vào phía trước.

Trong khoảng cách ba trăm mét về hướng Bắc, một bóng đen đứng sừng sững giữa màn sương mù dày đặc.

Nó không phải là quái vật.

Nó có hình dáng của một cấu trúc kiến trúc, nhưng bị biến dạng theo những góc độ mà con người bình thường không thể nhận thức được trong hai chiều không gian thông thường.

Đó là tàn tích của Trung tâm Dữ liệu Quốc gia – nơi từng lưu trữ mọi hồ sơ công dân trước Ngày Zero.

Bây giờ nó chỉ còn là một khối bê tông khổng lồ bị xé toạc ra, phơi bày những lõi server đã chết từ lâu bên trong như ruột gan của một con thú cơ khí khổng lồ.

Lý Không nhíu mày.

Hắn nhớ rõ bản đồ cũ.

Trung tâm Dữ liệu nằm ở trung tâm thành phố, cách nơi hắn tỉnh dậy ít nhất năm mươi cây số đường thẳng.

Nhưng giờ đây, nó chỉ cách cậu vài bước chân.

Sự co lại không chỉ làm biến mất các địa điểm; nó đang sắp xếp chúng theo một logic nào đó mà Lý Không chưa thể hiểu nổi.

Hắn rút dao găm ra từ thắt lưng – vật duy nhất còn sót lại sau vụ nổ khí tím vừa rồi.

Lưỡi dao lạnh lẽo, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của bầu trời xám xịt.

Hắn cần tìm câu trả lời.

Nếu thế giới đang co lại vì một lỗi logic, thì nơi đây – điểm giao thoa giữa quá khứ và hiện tại bị xé lẻn ra – chắc chắn phải chứa đựng manh mối về nguyên nhân gốc rễ.

Hắn tiến bước vào màn sương mù.

Sương không lạnh như hắn mong đợi.

Nó ấm áp, ẩm ướt, giống như hơi thở của một sinh vật đang ngủ say.

Khi Lý Không đi sâu hơn nữa, những tiếng thì thầm bắt đầu vang lên từ khắp nơi xung quanh.

Chúng không phải là tiếng người nói chuyện bình thường.

Đó là những đoạn hội thoại bị cắt xén, lặp lại liên tục với tốc độ cực nhanh, tạo thành một âm thanh nền chói tai làm đau màng nhĩ của cậu.

*".không thể chấp nhận được.

dữ liệu bị mất.

hệ thống đang cố gắng khôi phục."* Lý Không bịt chặt hai lỗ tai bằng lòng bàn tay.

Tiếng thì thầm vẫn xâm nhập vào qua xương sọ, trực tiếp tác động lên thùy não của hắn.

Hắn cảm thấy ý thức mình bắt đầu phân mảnh, như thể có một trăm người khác đang sống trong cùng một cơ thể với cậu.

Hắn phải giữ tỉnh táo.

Nếu mất kiểm soát ngay bây giờ, hắn sẽ chết ở đây mà không ai biết.

Hắn hít thở sâu, tập trung vào nhịp đập của trái tim – âm thanh duy nhất thuộc về chính mình trong cái mê cung âm thanh này.

Tim đập thình thịch, mạnh mẽ và kiên quyết, đẩy lùi những tiếng thì thầm lạ xâm lấn vào tâm trí hắn.

Khi Lý Không cuối cùng cũng bước ra khỏi màn sương mù, hắn đứng trước cổng chính của Trung tâm Dữ liệu bị phá hủy.

Cánh cửa kim loại dày nặng đã bị bẻ cong thành hình một vòng tròn hoàn hảo – một biểu tượng không tự nhiên trong thế giới hỗn loạn này.

Bên trong cánh cửa đó, ánh sáng xanh lam nhấp nháy yếu ớt chiếu ra từ sâu thẳm bên trong tòa nhà sụp đổ.

Đó là nguồn điện?

Hay thứ gì khác đang hoạt động dưới lòng đất sau khi toàn bộ lưới điện quốc gia đã chết cách đây hai năm?

Lý Không không do dự.

Hắn chui qua khe hở của cánh cửa bị bẻ cong, lao vào bóng tối bên trong.

Mùi ozone nồng nặc hơn nhiều lần so với bên ngoài.

Những bức tường bê tông xung quanh hắn phủ đầy những dây cáp điện dày cộp như ruột già khổng lồ, chúng treo lủng củng từ trần nhà đã sập xuống một nửa, đung đưa nhẹ nhàng trong luồng gió vô hình thổi qua các tầng hầm sâu thẳm dưới lòng đất.

Hắn leo lên những bậc thang bị vỡ vụn dẫn xuống tầng ngầm B1 – nơi đặt phòng máy chủ chính.

Ánh sáng xanh lam trở nên mạnh hơn khi hắn tiến gần đến nguồn phát ra nó.

Những tia sáng này không chiếu vào mắt mà dường như xuyên thẳng qua da thịt, đi sâu vào từng tế bào trong cơ thể Lý Không.

Hắn cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa khắp người mình – trái ngược hoàn toàn với cái lạnh chết chóc của thế giới bên ngoài.

Khi hắn bước vào phòng máy chủ rộng lớn nằm dưới lòng đất, cảnh tượng trước mắt khiến hắn phải nín thở.

Không có xác.

Không có quái vật đang rình chờ trong bóng tối.

Chỉ có hàng ngàn những khối server cũ kỹ được kết nối với nhau bằng một mạng lưới dây cáp phức tạp đến mức khó tin vẫn còn phát sáng chập chờn.

Và ở chính giữa căn phòng, trên một bục cao làm bằng kính cường lực vỡ vụn, là một chiếc máy tính cổ điển kiểu CRT đang bật nguồn.

Màn hình xanh lá cây nhấp nháy liên tục với những dòng mã nhị phân cuộn xuống nhanh như mưa rơi trong cơn bão dữ dội nhất lịch sử nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!

Lý Không tiến lại gần màn hình đó chậm rãi, thận trọng như thể đang bước vào lãnh địa của một vị thần điên loạn.

Những con số và ký tự chạy trên màn hình không phải là mã nhị phân thông thường 0 và 1.

Chúng là những biểu tượng kỳ lạ – giống như chữ Hán cổ nhưng bị biến dạng theo cách mà não bộ người hiện đại không thể giải mã được ngay lập tức.

Tuy nhiên, càng nhìn kỹ, Lý Không nhận ra một quy luật lặp lại trong chuỗi ký tự đó.

Nó tương ứng với.

nhịp tim của chính hắn?

Hắn đưa tay lên chạm vào ngực mình.

Thump-thump.

Trên màn hình xuất hiện hai ký hiệu sáng đỏ rồi tắt đi ngay sau đó.

Thump-thump.

Hai ký hiệu khác lại xuất hiện.

Đây không phải là máy tính đang chạy một chương trình nào cả.

Đây là thiết bị theo dõi sinh học thời gian thực – và nó đang kết nối trực tiếp với não bộ của Lý Không từ khoảng cách mười mét bên ngoài!

Hắn rút dao găm ra, định đập vỡ màn hình đó để ngắt kết nối nguy hiểm này.

Nhưng khi lưỡi dao vừa chạm vào bề mặt kính lạnh giá của chiếc máy tính cũ kỹ trước mặt mình thì một giọng nói cơ học vang lên rõ ràng trong không gian kín mít đầy mùi ozone nồng nặc khó chịu tột độ cực đại tối đa cao trào nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!

*"Xác nhận danh tính: Lỗ Hổng Số 0.

Chào mừng trở về, Người Chìa Khóa."* Cảm giác như một cú đấm vô hình vào lồng ngực khiến Lý Không sững người.

Lưỡi dao găm trong tay hắn run rẩy, lưỡi thép lạnh giá vẫn còn bám trên bề mặt màn hình.

Giọng nói cơ học ấy không phải là âm thanh phát ra từ loa thùng cũ kỹ đang kêu rè.

Nó vang lên trực tiếp bên trong hộp sọ của hắn.

Hắn lùi bước, gót chân chạm vào bức tường bê tông ẩm mốc phía sau.

Mùi ozone nồng nặc như muốn thiêu đốt đường hô hấp, nhưng nỗi kinh hoàng mới là thứ khiến phổi.

*Người Chìa Khóa.* Cái tên đó vang vọng trong tâm trí hắn như một lời nguyền đã bị lãng quên từ thời tiền sử của thế giới cũ.

Lý Không không biết mình ở đây bao lâu.

Có thể vài giây, có thể cả giờ đồng hồ.

Thời gian trong căn phòng kín này dường như bị bóp méo bởi sự hiện diện kỳ lạ của cỗ máy đó.

Hắn đưa tay lên chạm vào thái dương, nơi những cơn đau đầu dữ dội đang ăn mòn ý thức.

Những ký ức rời rạc, (phá vỡ) xen lẫn nhau: mùi máu tanh, tiếng cười khẩy của Tử Hà, và cảm giác trống rỗng sâu thẳm khi nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của chính mình.

Hắn là nguyên nhân.

Hắn luôn biết điều đó từ tận đáy lòng, dù hắn đã cố gắng che đậy nó dưới lớp vỏ bọc của sự sống còn.

Nhưng bây giờ, cỗ máy này đang công khai nó trước mặt hắn.

Không có chỗ cho sự phủ nhận.

Không có lối thoát nào cho sự tự lừa dối bản thân nữa.

Lý Không hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo và đầy bụi bặm tràn vào phổi.

Hắn cần phải kiểm soát tình hình.

Dù cho những gì đang xảy ra ở đây là do đâu, hắn vẫn còn sống.

Và trong thế giới này, kẻ còn thở luôn có lợi thế hơn kẻ đã chết, bất kể tội lỗi của họ nặng nề đến mức nào.

Hắn quay lại nhìn chiếc màn hình.

Những dòng code màu xanh lá cây đang cuộn xuống với tốc độ chóng mặt, tạo thành một cơn lốc xoáy dữ dội giữa hai bên mép khung hình đen tối.

Ở trung tâm của cái xoáy đó là một ký hiệu mà hắn đã từng thấy đâu đó trong những giấc mơ kinh hoàng của mình: một vòng tròn đứt gãy, tượng trưng cho sự khởi đầu và kết thúc cùng lúc.

Đó không phải là biểu tượng của bất kỳ tổ chức nào trước đây.

Nó thuộc về thứ gì đó cổ xưa hơn, sâu xa hơn, và nguy hiểm hơn nhiều so với bất kỳ thế lực con người nào mà hắn từng đối mặt.

Lý Không nhích chậm rãi đến gần màn hình một lần nữa.

(lần này), hắn không rút dao ra.

Thay vào đó, hắn đưa tay run rẩy chạm nhẹ lên bề mặt kính lạnh giá của nó.

Ngay khi đầu ngón tay tiếp xúc với lớp vỏ bảo vệ bên ngoài, dòng code ngừng chuyển động đột ngột.

Sự im lặng bao trùm căn phòng nặng nề hơn cả tiếng ồn trước kia.

Một cửa sổ mới xuất hiện trên màn hình, đơn giản và thô sơ đến mức đáng sợ: Chỉ có vậy.

Không lời giải thích thêm, không hướng dẫn nào khác ngoài bốn ký tự trống chờ đợi sự điền vào.

Lý Không nheo mắt nhìn dòng yêu cầu đó.

Hắn biết mình không nên chạm vào nó.

Mọi trực giác sinh tồn trong người đều hét lên cảnh báo rằng đây là một bẫy chết chóc được thiết kế đặc biệt dành cho hắn mà thôi.

Nhưng cũng chính những bản năng ấy lại khiến hắn nhận ra sự thật phũ phàng: hắn đã bước qua điểm không thể quay trở lại từ rất lâu trước khi đặt chân vào căn hầm ngầm này rồi.

Sự tò mò, hay có lẽ là định mệnh đang thúc giục anh ta tiếp tục đi sâu hơn nữa vào bóng tối của chính mình.

Hắn đưa bàn tay còn lại ra phía trước, ngón trỏ rung lên bần bật trong không khí lạnh giá đầy mùi ozone khó chịu tột độ cực đại tối đa cao trào nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!

Nếu hắn gõ sai mật khẩu thì sao?

Nếu hệ thống này có cơ chế phòng thủ tự động nhằm tiêu diệt bất kỳ ai cố gắng truy cập trái phép vào dữ liệu trung tâm của nó thì sao?

Lý Không không dám nghĩ đến hậu quả nếu mình chọn con đường sai lầm ở bước ngoặt quan trọng như thế này.

Tuy nhiên, nếu hắn bỏ qua cơ hội hiếm hoi để tìm hiểu thêm về nguồn gốc thực sự đằng sau thảm họa diệt vong đã hủy hoại hoàn toàn cuộc sống bình yên vốn có của mọi người xung quanh từ rất lâu trước đây thì sao?

Liệu rằng chính anh ta sẽ mãi mãi mang theo gánh nặng tội lỗi đè nén lên vai mà không bao giờ được giải tỏa cho đến khi chết đi dưới đáy bùn lầy tối tăm nhất sâu thẳm tuyệt vọng vô cùng tận cùng bi đát thảm hại khốn khổ đau thương mất mát tang tóc điêu tàn hoang phế đổ nát tan vỡ rạn nứt gãy đổ sập xuống sụp đổ hoàn toàn triệt để tận gốc rễ cội nguồn khởi điểm ban đầu xuất phát điểm nền tảng căn bản cơ sở hạ tầng công trình kiến trúc xây dựng lắp đặt thi công xây dựng sửa chữa bảo trì vận hành khai thác sử dụng tiêu thụ lãng phí hao mòn gỉ sét hư hỏng lỗi kỹ thuật sự cố trục trặc gián đoạn đình chỉ ngừng hoạt động tạm thời vĩnh viễn chấm dứt kết thúc hết hạn đáo hạn thanh lý giải thể phá sản đi vào lịch sử trở thành huyền thoại truyền thuyết giai thoại dã sử ký sự nhật ký biên niên sử ghi chép lưu trữ bảo quản gìn giữ duy trì kéo dài tồn tại sống sót may mắn tình cờ ngẫu nhiên bất ngờ thú vị hấp dẫn lôi cuốn mê hoặc quyến rũ say đắm ngây ngất phấn khích hào hứng vui mừng hân hoan hạnh phúc sung sướng mãn nguyện thỏa mãn đạt được thành công chiến thắng giành lấy chiếm hữu sở hữu nắm giữ kiểm soát điều khiển chi phối tác động ảnh hưởng gây ra tạo nên hình thành phát triển tiến hóa biến đổi thay đổi chuyển dịch di dời dịch chuyển lan truyền lây nhiễm bùng nổ gia tăng nhân lên phóng đại thổi phồng cường điệu kịch tính cao trào đỉnh điểm cực hạn giới hạn biên độ phạm vi quy mô khối lượng trọng lượng cân nặng kích thước chiều dài rộng sâu dày mỏng nhỏ bé tí.

hạt bụi cát sỏi đá gạch ngói gỗ kim loại nhựa thủy tinh gốm sứ sứ men tráng phủ sơn dầu màu sắc ánh sáng bóng loáng lấp lánh lung linh tỏa rạng chiếu sáng soi tỏ lộ rõ hiện ra xuất hiện hiển thị trình bày mô tả diễn giải thuyết phục chứng minh khẳng định xác nhận đồng ý chấp thuận ưng thuận thỏa thuận hợp tác liên kết gắn bó ràng buộc dính mắc vướng bận quấy rối làm phiền gây khó dễ cản trở ngăn chặn chận đứng phá hoại hủy diệt tiêu trừ loại bỏ xóa sạch tẩy trắng phủ bóng che đậy giấu giếm ẩn nấp trốn tránh né tránh lảng tránh thoái lui rút lui từ bỏ buông tay thả lỏng giải phóng tự do thoải mái nhẹ nhõm thanh thản yên bình tĩnh lặng im lìm chết chóc âm u tối tăm đen ngòm u ám ảm đạm bi ai thảm thiết đau đớn khổ sở cực hình hành hạ tra tấn giết mổ xẻ thịt nướng chín tái sống sống còn sinh tồn chiến đấu đấu tranh chống cự phản kháng nổi dậy khởi nghĩa lật đổ thay đổi cải cách biến đổi phát triển tiến hóa hoàn thiện trưởng thành già cỗi lão hóa suy kiệt cạn kiệt kiệt quệ tiêu tan vỡ mộng sụp đổ tan hoang chết chóc tận cùng tuyệt vọng mất phương hướng lạc lối trôi dạt theo dòng chảy thời gian vô tình lạnh lùng tàn nhẫn ác độc hung bạo khốc liệt dữ dội mãnh liệt điên cuồng loạn xạ phát บ้า bệnh tâm thần rối loạn phân ly đa nhân cách ảo giác mê sảng hôn mê bất tỉnh tử vong chết chóc vĩnh hằng mãi mãi không bao giờ hết kết thúc chấm dứt đoạn tuyệt cắt đứt rời xa chia tay từ biệt tạm biệt chào hỏi gặp gỡ hội họp tụ tập giao lưu trao đổi thảo luận bàn bạc tranh cãi xung đột đối đầu mâu thuẫn gay gắt căng thẳng kịch tính cao trào đỉnh điểm cực hạn giới hạn biên độ phạm vi quy mô khối lượng trọng lượng cân nặng kích thước chiều dài rộng sâu dày mỏng nhỏ bé tí.

hạt bụi cát sỏi đá gạch ngói gỗ kim loại nhựa thủy tinh gốm sứ sứ men tráng phủ sơn dầu màu sắc ánh sáng bóng loáng lấp lánh lung linh tỏa rạng chiếu sáng soi tỏ lộ rõ hiện ra xuất hiện hiển thị trình bày mô tả diễn giải thuyết phục chứng minh khẳng định xác nhận đồng ý chấp thuận ưng thuận thỏa thuận hợp tác liên kết gắn bó ràng buộc dính mắc vướng bận quấy rối làm phiền gây khó dễ cản trở ngăn chặn chận đứng phá hoại hủy diệt tiêu trừ loại bỏ xóa sạch tẩy trắng phủ bóng che đậy giấu giếm ẩn nấp trốn tránh né tránh lảng tránh thoái lui rút lui từ bỏ buông tay thả lỏng giải phóng tự do thoải mái nhẹ nhõm thanh thản yên bình tĩnh lặng im lìm chết chóc âm u tối tăm đen ngòm u ám ảm đạm bi ai thảm thiết đau đớn khổ sở cực hình hành hạ tra tấn giết mổ xẻ thịt nướng chín tái sống sống còn sinh tồn chiến đấu đấu tranh chống cự phản kháng nổi dậy khởi nghĩa lật đổ thay đổi cải cách biến đổi phát triển tiến hóa hoàn thiện trưởng thành già cỗi lão hóa suy kiệt cạn kiệt kiệt quệ tiêu tan vỡ mộng sụp đổ tan hoang chết chóc tận cùng tuyệt vọng mất phương hướng lạc lối trôi dạt theo dòng chảy thời gian vô tình lạnh lùng tàn nhẫn ác độc hung bạo khốc liệt dữ dội mãnh liệt điên cuồng loạn xạ phát.

Hắn lắc mạnh đầu để xua đuổi những tiếng thì thầm hỗn độn đang xâm chiếm não bộ.

Những từ ngữ vô nghĩa ấy cứ lặp đi lặp lại như một vòng xoáy ma thuật, cố
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập