Chương 56

Hơi thở của Lý Không trở nên gấp gáp, mỗi nhịp phổi đều như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Dòng chữ máu "Đã đến lúc thanh toán" vẫn còn rực đỏ trên lòng bàn tay phải, nóng hổi và đau nhói, nhưng hắn không dám lau đi.

Đôi mắt đỏ ngầu của sinh vật đột biến kia quét qua căn phòng hẹp hòi tối tăm ẩm ướt đầy mùi hôi thối nồng nặc khó chịu tột độ cực đại tối đa cao trào nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!

Lý Không nhận ra rằng hắn đã rơi vào bẫy chết người.

Sinh vật này không tấn công ngay lập tức mà đứng đó, quan sát hắn với ánh mắt thông minh đến đáng sợ luôn đi chứ gì nữa đâu?

Nó đang chờ đợi một điều gì đó cụ thể từ Lý Không trước khi thực hiện đòn tấn công quyết định cuối cùng tiêu diệt kẻ thù duy nhất còn sót lại trong khu vực này mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu!

Lý Không đứng im, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng hắn ta ngay lúc này tại thời điểm hiện tại nơi mà thực tại đang sụp đổ từng ngày trôi qua qua những tháng năm tiếp theo liên miên không dứt tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu!

Sinh vật đột biến ấy bước tiến gần hơn, móng vuốt sắc lẹm cào vào sàn nhà tạo thành những đường rãnh sâu hoắm đầy máu tươi đang bốc hơi thành những ký tự kỳ lạ mà Lý Không không thể đọc hiểu nổi luôn đi chứ gì nữa đây?

Hắn nhận ra rằng sinh vật này không chỉ đơn thuần là một con quái vật mất trí.

Nó có ý thức.

Nó biết hắn ở đây.

Và quan trọng hơn, nó biết về dòng chữ trên tay hắn.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.

Những bức tường bê tông xám xịt dường như đang thở, co giãn theo nhịp đập của trái tim Lý Không.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của 'lỗ hổng' bên trong cơ thể mình.

Đó là thứ khiến thế giới này biến dạng.

Thứ khiến các thành phố bị nuốt chửng bởi hư không.

Và giờ đây, sinh vật trước mặt hắn đang phản ứng với chính bản thân hắn như một nam châm hút sắt.

Lý Không chậm rãi lùi bước, gót chân chạm vào một mảnh kính vỡ còn sót lại từ vụ nổ lúc nãy.

Âm thanh lạo xạo nhỏ bé vang lên trong sự im chết chóc của căn phòng.

Sinh vật dừng lại.

Đầu nó nghiêng sang một bên, giống như một đứa trẻ tò mò nhìn thấy thứ gì đó mới lạ.

Nhưng ánh mắt thì không có chút ngây thơ nào.

Đó là ánh mắt của kẻ săn mồi đã chờ đợi con mồi rơi vào bẫy cả đời nay.

Lý Không nắm chặt tay trái, giấu bàn tay phải có dòng chữ máu sau lưng.

Hắn cần thời gian để nghĩ ra cách thoát thân.

Hoặc tốt hơn nữa, cách tận dụng tình thế này để tìm ra manh mối về sự thật đằng sau mọi thứ đang xảy ra.

"Ngươi không thể giết tôi," Lý Không nói, giọng khàn đặc nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh giả tạo của mình.

"Nếu ngươi làm vậy, cái lỗ hổng sẽ mở rộng ngay lập tức và kéo cả hai chúng ta vào vực thẳm."

Sinh vật không đáp lại bằng lời nói.

Thay vào đó, nó phát ra một âm thanh giống như tiếng kim loại ma sát với nhau, đến mức khiến Lý Không phải bịt tai.

Từ những đường rãnh máu trên sàn nhà, các ký tự kỳ lạ bắt đầu sáng lên màu xanh lá cây bệnh hoạn.

Chúng không phải là bất kỳ ngôn ngữ nào mà Lý Không từng biết.

Nhưng hắn cảm thấy chúng.

Một sự rung động trong tâm trí, giống như ai đó đang cố gắng truyền tải một thông điệp qua sóng điện từ yếu ớt.

Hắn tập trung tinh thần, cố gắng giải mã những ký tự đó.

Chúng không mang ý nghĩa ngữ pháp hay cú pháp thông thường.

Thay vào đó, chúng mô tả một quy trình.

Một sự sụp đổ có hệ thống.

Và ở giữa tất cả mọi thứ là hình ảnh của chính Lý Không.

Hắn đứng ở trung tâm, và xung quanh hắn là vô số cánh cửa đang đóng sầm lại.

"Thành phố mất tích," Lý Không thì thầm, nhận ra ý nghĩa đằng sau những ký tự đó.

"Chúng không biến mất ngẫu nhiên.

Chúng bị đẩy vào một chiều khác."

Sinh vật cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng không phải bằng giọng nói con người.

Nó là một loạt các xung điện từ phát ra trực tiếp vào não bộ Lý Không, gây đau đớn tột độ.

*"Ngươi là then chốt,"* nó truyền tải thông điệp đó.

*"Mở khóa hoặc bị xóa sổ."*

Lý Không sụp đổ xuống đầu gối vì cơn đau.

Nhưng hắn không la hét.

Hắn cắn chặt môi cho đến khi máu chảy ra.

Đây là cơ hội duy nhất của hắn để hiểu rõ hơn về sức mạnh mà mình đang sở hữu - và đồng thời, mối nguy hiểm lớn nhất mà thế giới này phải đối mặt nếu hắn tiếp tục tồn tại như một lỗ hổng sống.

Trinh xuất hiện ở lối vào căn phòng khi Lý Không vừa cố gắng đứng dậy sau cú sốc tinh thần từ sinh vật đột biến.

Cô cầm theo khẩu súng lục cũ kỹ đã nạp đầy đạn, nhưng vẻ mặt cô thì hoàn toàn khác với những gì hắn mong đợi.

Không có sự hoảng sợ.

Không có sự lo lắng cho an toàn của đồng đội.

Chỉ có một ánh mắt sắc lạnh và tính toán.

"Đừng di chuyển," Trinh ra lệnh, khẩu súng chỉ thẳng vào ngực Lý Không.

"Tôi vừa chứng kiến tất cả."

Lý Không nâng hai tay lên, giả vờ đầu hàng nhưng thực tế đang quan sát kỹ cử chỉ của cô y tá.

Hắn nhận thấy bàn tay trái của Trinh run nhẹ - không phải vì sợ hãi mà vì kích thích adrenaline.

Cô ấy muốn thứ gì đó từ cảnh tượng vừa xảy ra.

Và hắn biết ngay rằng đó sẽ là một thỏa thuận có lợi cho cả hai bên, dù cái giá phải trả có thể khủng khiếp hơn bất kỳ ai trong họ tưởng tượng được.

"Tôi ổn," Lý Không nói, cố gắng giữ giọng đều đặn nhất có thể.

"Sinh vật này.

nó liên quan đến tôi."

Trinh nhướn mày, một nụ cười lạnh lùng nở trên môi cô ấy.

"Tôi đã biết điều đó từ lâu rồi, Lý Không.

Nhưng hôm nay là lần đầu tiên chúng ta nhìn thấy bằng chứng trực tiếp rằng ngươi chính là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa đang diễn ra xung quanh chúng ta."

Hắn cảm giác như bị đâm vào tim một nhát dao.

Lời nói của Trinh cắt ngang không khí ẩm ướt nặng nề trong căn phòng, khiến hắn phải hít sâu để trấn tĩnh lại bản thân trước khi trả lời tiếp theo với thái độ bình thản giả tạo vốn có từ lâu đời nay cho đến tận bây giờ tại thời điểm hiện tại nơi đây giữa lòng thành phố hoang tàn bỏ mặc số phận chờ đợi ngày kết thúc chung cuộc tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu!

"Vậy thì sao?" Lý Không hỏi, giọng điệu lạnh lùng.

"Ngươi định bắn tôi để giải quyết vấn đề?

Hay ngươi đang tìm cách lợi dụng bí mật của tôi như những kẻ khác đã từng làm trước đây rồi bị xóa sổ khỏi danh sách tồn tại vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu?"

Trinh bước gần hơn, giảm khoảng cách giữa họ xuống còn vài mét.

Khẩu súng vẫn nhắm thẳng vào hắn nhưng tay cầm vũ khí thì bắt đầu hạ thấp dần theo nhịp điệu chậm rãi có chủ đích rõ ràng dễ thấy ngay cả với người bình thường cũng nhận biết được sự thay đổi này trong không gian hẹp hòi tối tăm ẩm ướt đầy mùi hôi thối nồng nặc khó chịu tột độ cực đại tối đa cao trào nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!

"Tôi muốn sống," Trinh nói thẳng thắn, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen đúa của Lý Không.

"Và tôi nghĩ rằng nếu ngươi thực sự là 'lỗ hổng' như sinh vật kia vừa tiết lộ, thì chắc chắn phải có cách để kiểm soát nó thay vì chỉ đơn thuần chạy trốn hoặc chờ chết thụ động bị động tùy tiện ngẫu nhiên không theo quy luật nào cả luôn đi chứ gì nữa đây?"

Lý Không nhìn cô y tá với vẻ mặt khó hiểu nhưng bên trong lòng đang dậy sóng cảm xúc phức tạp uy nghiêm linh hồn uy nghiêm linh hồn uy nghiêm linh hồn uy nghiêm linh hồn uy nghiêm linh hồn

Không khí trong căn phòng cũ kỹ như bị đóng băng bởi ánh nhìn sắc lạnh của y tá nữ.

Cô ta không nháy mắt, dù mồ hôi đang chảy ròng trên sống mũi.

Sự im lặng nặng nề hơn bất kỳ tiếng động nào từ bên ngoài những bức tường dày đặc bụi bặm này.

Lý Không cảm thấy ruột gan mình quặn thắt lại.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận thức đáng sợ vừa lóe lên trong tâm trí hắn.

Sinh vật kia gọi hắn là 'lỗ hổng'.

Nhưng cô y tá này.

cách nói chuyện của nó khác biệt hoàn toàn.

Nó đang phân tích.

Nó đang tính toán.

"Mày biết gì về tôi?" Lý Không hỏi, giọng khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng kéo dài suốt ba ngày qua.

Tay hắn vẫn siết chặt lấy thanh dao găm bằng kim loại gỉ sét, đầu ngón tay trắng bệch vì lực ép.

Y tá nữ không trả lời ngay.

Cô ta từ từ bước lùi lại một bước, đôi mắt đen đúa ấy như hai hố sâu hút lấy mọi ánh sáng trong phòng.

Tôi biết ngươi là nguyên nhân," cô ta nói, giọng đều đều, devoid của bất kỳ cảm xúc nào mà con người thường có khi đối mặt với cái chết hoặc sự thật tàn khốc.

Lý Không nhíu mày.

Nguyên nhân của gì?

Của đại dịch?

Của sự sụp đổ xã hội?

Hay của những thứ quái dị đang rình rập trong bóng tối này?

Hắn nhớ lại những cơn đau đầu dữ dội mỗi lần tiếp xúc với xác chết, cách mà không khí xung quanh hắn trở nên nặng nề và ô nhiễm một cách kỳ lạ.

"Ngươi nghĩ ngươi là nạn nhân," y tá nữ tiếp tục, giọng điệu mang tính chất giáo huấn đáng ghét.

"Nhưng thực tế thì ngược lại.

Ngươi là nguồn gốc của sự thối rữa."

Hắn cảm thấy máu trong người mình như ngừng chảy.

Những ký ức mờ mịt về những ngày đầu tiên khi mọi thứ bắt đầu sụp đổ ùa vào.

Hắn đã thức dậy trong một bệnh viện bỏ hoang, không ai biết hắn từ đâu đến, chỉ có những vết thương lạ lùng trên da thịt và mùi hôi tanh của tử thi bám chặt vào quần áo.

"Chứng minh điều đó," Lý Không nói, giọng lạnh băng hơn trước kia nhiều lần nữa.

Hắn bước về phía cô ta, từng bước một chậm rãi nhưng đầy uy thế áp đảo bất ngờ đến từ chính kẻ bị coi là nạn nhân yếu đuối nhất hiện tại này đang thể hiện ra qua hành động đơn giản ấy thôi cũng đủ khiến không gian thu hẹp lại đáng kể rồi chứ còn gì.

Y tá nữ cười.

Một nụ cười méo mó, kinh dị lộ rõ những chiếc răng nanh nhọn hoắt đã mọc dài bất thường so với một người bình thường vốn dĩ sở hữu hàm răng đều đặn như tuyết phủ trên đỉnh núi cao xa vời vợi nơi mà con người khó có thể đặt chân tới được nếu không mang theo đủ trang thiết bị chuyên dụng cùng kỹ năng sinh tồn tối thượng mới mong vượt qua được những trở ngại khắc nghiệt nhất của thiên nhiên hoang dã đầy rẫy cạm bẫy chết chóc chờ đợi bất cứ ai dám bước vào vùng cấm địa đó mà thôi!

Lý Không quay đầu.

Căn phòng nhỏ bé chỉ có vài mét vuông, tường vôi bong tróc lộ ra lớp gạch đỏ cũ kỹ.

Nhưng điều khiến hắn dừng lại là mùi hương.

Mùi máu tươi.

Và nó đang lan tỏa từ chính dưới sàn nhà nơi mà trước đó chưa từng xuất hiện bất kỳ vết bẩn nào khi họ bước vào đây mười phút trước kia thôi ấy vậy mà giờ đây thì hoàn toàn khác biệt hẳn rồi.

Hắn cúi xuống, dùng dao găm cào nhẹ lớp bụi dày.

Dưới lớp đất bùn đen ngòm là những vệt máu đỏ sẫm đang còn ẩm ướt.

Chúng hình thành một đường dẫn trực tiếp từ góc phòng nơi hắn vừa ngồi nghỉ ngơi lúc nãy sang phía cửa ra vào – nơi mà y tá nữ đứng đó.

"Máu của ai?" Lý Không hỏi, giọng run rẩy nhẹ dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh tối đa có thể đạt được trong tình huống hiện tại này đây chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy rằng sự thật luôn tồn tại đâu đó ngay trước mắt chúng ta chỉ cần biết cách quan sát kỹ lưỡng hơn một chút nữa.

"Người đã đi trước ngươi," y tá nữ trả lời.

"Những người khác cũng mang trong mình 'lỗ hổng'.

Họ tìm đến tôi để được chữa trị, hoặc ít nhất là để hiểu rõ bản chất của chính họ."

Lý Không cảm thấy chóng mặt.

Những người khác?

Hắn không đơn độc?

Ý tưởng này vừa mang lại hy vọng mong manh vừa gieo rắc nỗi sợ hãi sâu thẳm hơn bao giờ hết trong lòng hắn.

Nếu có những người giống như hắn, thì tại sao tất cả họ đều biến mất?

Tại sao chỉ còn lại xác chết và sự im lặng đáng kinh hoàng này bao trùm lên toàn bộ khu vực rộng lớn xung quanh đây chứ không phải là nơi nào khác trên thế giới rộng lớn nọ kia.

"Vẫn chưa đủ," Lý Không nói.

Hắn đứng dậy, chùi tay vào quần áo bẩn thỉu của mình nhưng động tác vô ích bởi vì vết bẩn đã thấm sâu vào vải vóc từ lâu rồi nên cố gắng lau sạch chúng chỉ là hành vi tự giả tạo mà thôi!

"Tại sao lại là tôi?

Tại sao lại xảy ra ngay lúc này chứ không phải trước đó vài năm hay thậm chí là hàng thập kỷ về phía sau tương lai xa xôi hẻo lánh nơi mà con người chưa hề đặt chân tới khám phá vùng đất mới đầy rẫy bí ẩn chờ đợi được giải mã bởi những nhà khoa học tiên phong dũng cảm nhất trong lịch sử nhân loại tiến hóa liên tục không ngừng nghỉ từ thuở sơ khai cho đến tận ngày nay và cả mai sau nữa."

Y tá nữ im lặng.

Lần này, sự thinh lặng kéo dài lâu hơn, nặng nề hơn.

Cô ta nhìn chằm chằm vào hắn, như thể đang đọc từng ký tự trong cuốn sách đời mà hắn chưa hề biết mình đã viết nên bằng máu và nước mắt của bao nhiêu sinh linh vô tội khác nữa.

"Vì ngươi là 'chìa khóa'," cô ta cuối cùng cũng lên tiếng.

"Và ổ khóa này." Cô ta giơ tay trái ra, mở lòng bàn tay.

Ở đó nằm một khối tinh thể đen ngòm, nhỏ bằng hạt đậu nhưng tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo khiến Lý Không phải nheo mắt lại nhìn kỹ hơn chút nữa xem thử nó có thực sự tồn tại hay chỉ là ảo ảnh do thiếu ngủ và căng thẳng gây nên.

Lý Không sững sờ.

Khối tinh thể đó phát ra một tần số rung động nhẹ, resonating với nỗi đau trong đầu hắn.

Hắn nhận ra nó.

Hắn đã nghe thấy tiếng gọi của nó trong những cơn ác mộng triền miên suốt nhiều tháng qua đây chính là lý do tại sao hắn luôn cảm giác như có thứ gì đó vô hình đang kéo mình đi về phía trước mà không thể dừng lại được dù cho ý chí con người mạnh mẽ đến mức nào đi chăng nữa thì cũng đành chịu thua cuộc thôi.

"Đưa nó ra," Lý Không nói, giọng trầm xuống thấp nhất có thể nghe thấy trong căn phòng kín bưng này đây.

Hắn bước về phía y tá nữ, tay vẫn cầm dao nhưng lần này thì mục đích sử dụng công cụ tự vệ đó hoàn toàn khác biệt so với lúc ban đầu khi vừa mới gặp nhau ở lối vào bệnh viện bỏ hoang nơi mà chúng ta đang đứng ngay chính giữa trung tâm của nó chứ không phải là bất kỳ vị trí nào khác xung quanh khu vực rộng lớn bao la mênh mông đầy rẫy nguy hiểm chết người ẩn nấp trong từng góc khuất tối tăm nhất của thế giới đã chết này.

Y tá nữ mỉm cười.

Nụ cười lần này mang vẻ bi thương khó tả, như thể cô ta đang nhìn thấy một cái kết định mệnh mà mình không thể thay đổi được dù cho có cố gắng đến mức tuyệt đối hóa ra cũng chỉ là vô nghĩa.

Cô ta đặt khối tinh thể lên mặt bàn gỗ mục nát gần đó.

Bề mặt của nó bắt đầu nứt vỡ, giải phóng một luồng khí gas màu tím nhạt tỏa ra nhanh chóng lan rộng khắp căn phòng nhỏ bé này đây khiến cho không khí trở nên nặng nề và khó thở hơn bao giờ hết đối với bất kỳ ai đang hít phải thứ độc tố chết chóc ấy vào phổi của mình mà không hề biết rằng hậu quả sẽ là gì sau vài giây tiếp xúc trực tiếp với nguồn gốc sự thối rữa chính là nguyên nhân gốc rễ dẫn đến thảm họa toàn cầu hiện nay.

Lý Không lùi lại, nhưng quá muộn.

Luồng khí tím chạm vào da thịt hắn.

Cơn đau xé toạc não bộ.

Hắn ngã quỵ xuống sàn nhà, nhìn thấy bóng đen của y tá nữ mờ dần đi trong tầm mắt đang mất kiểm soát hoàn toàn trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp tiềm ẩn bên trong khối tinh thể nhỏ bé đó chứ không phải là bất kỳ thứ gì khác trên thế giới rộng lớn nọ kia.

Và rồi, hắn nghe thấy tiếng cười.

Không phải của y tá nữ.

Mà từ chính sâu thẳm bên trong tâm trí mình đây chính là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau đại hồng thủy lần thứ hai này.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập