Chương 55

Hơi thở của Lý Không trở nên gấp gáp, mỗi nhịp phổi đều như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Dòng chữ máu "Đã đến lúc thanh toán" vẫn còn rực đỏ trên lòng bàn tay phải, nóng hổi và đau nhói, nhưng hắn không dám lau đi.

Máu đó không chỉ là vết thương thể xác mà còn là dấu hiệu của sự kết nối đang bị phá vỡ giữa hắn với thế giới thực tại này.

Sảnh lobby trước mặt đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một khoảng trống vô tận màu xám tro, nơi trọng lực dường như ngừng hoạt động.

Những mảnh kính vụn từ chương trước vẫn lơ lửng trong không khí, nhưng chúng không còn phản chiếu gương mặt hắn nữa.

Chúng đang vỡ ra thành những hạt bụi li ti, mỗi hạt đều mang theo một đoạn ký ức bị cắt xén mà Lý Không cố tình chôn sâu dưới đáy tâm trí.

Hắn bước đi trên nền đất ảo tưởng này, cảm giác lạnh buốt từ xương sống lan tỏa khắp cơ thể.

Đây không phải là sự co lại của thế giới theo nghĩa vật lý thông thường.

Nó giống như một file dữ liệu đang bị xóa bỏ từng bit một.

Lý Không đưa tay lên chạm vào những hạt bụi kính bay ngang qua mặt hắn.

Chúng sắc bén, cắt nhẹ vào da thịt, nhưng thay vì chảy máu, vết thương đó lan tỏa ra những đường nứt xanh lét dưới lớp biểu bì.

Hắn nhận ra rằng cơ thể mình cũng đang trở thành một phần của lỗi logic này.

Nếu hắn là 'lỗ hổng', thì mỗi bước chân hắn đặt xuống đều khiến thực tại xung quanh sụp đổ thêm một chút nữa.

Tiếng vọng từ sâu thẳm trong đầu vẫn còn vang lên, không phải giọng nói cơ học lần trước mà là tiếng thì thầm hỗn loạn của hàng ngàn người cùng khóc than.

Lý Không nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào nguyên tắc ngầm của mình: giữ bình tĩnh khi mọi thứ đang tan rã.

Hắn cần tìm ra điểm neo duy nhất còn sót lại trong vùng hư vô này.

Nếu không, hắn sẽ bị cuốn trôi cùng với những mảnh ký ức mà hắn đã đánh đổi để sống đến hôm nay.

Một bóng đen xuất hiện phía trước, mờ ảo và dao động như hình ảnh trên màn hình tivi cổ bị nhiễu sóng.

Đó là Trinh.

Nhưng dáng vẻ của cô y tá đội quân ấy khác biệt hẳn so với khi họ gặp nhau lần cuối ở căn cứ an toàn.

Cô đang đứng giữa một tòa nhà đổ nát mà Lý Không không nhớ rõ tên, tay cầm một cây kim tiêm đầy chất lỏng trong suốt phát ra ánh sáng xanh nhạt.

Trinh quay đầu lại, đôi mắt cô trống rỗng đến đáng sợ.

"Lý Không," giọng cô vang lên khản đặc, như thể đang nói từ xa xôi qua một đường dây điện thoại bị nhiễu.

"Cậu đã làm tốt lắm.

Cậu đã thu thập đủ dữ liệu cho chúng tôi." Hắn nhíu mày, nghi ngờ bao trùm lấy lý trí của mình.

Tại sao Trinh lại ở đây?

Và hơn hết tại sao cô ấy có vẻ như biết trước mọi sự việc sẽ diễn ra theo kịch bản này?

Hắn không đáp lời, chỉ cẩn thận lùi lại một bước, quan sát những đường nứt xanh lét trên tay mình đang lan rộng dần lên cánh tay trái.

Đây là cái giá phải trả cho việc tồn tại trong vùng đất trống trơn nơi thực tại bị xóa sổ.

Lý Không biết rằng hắn không thể tin tưởng bất kỳ ai ở đây, đặc biệt là Trinh.

Cô ấy luôn có cách để biến mọi tình huống thành lợi thế riêng.

Nếu cô ấy xuất hiện lúc này, chắc chắn không phải vì lòng thương hại hay mong muốn cứu vớt một người đang đứng trên bờ vực sụp đổ.

Hắn cần thông tin, và hắn sẽ lấy nó bằng bất kỳ giá nào.

Nhưng trước hết, hắn phải hiểu rõ hơn về nơi mình đang đứng.

Hắn tiến gần đến bóng đen của Trinh, nhưng không chạm vào cô ấy mà dừng lại ở khoảng cách an toàn năm mét.

"Đây là đâu?" Lý Không hỏi, giọng trầm và lạnh lùng, che giấu sự run rẩy bên trong.

Hắn cần biết quy luật của vùng đất trống trơn này để tìm ra lối thoát hoặc ít nhất là hiểu rõ hậu quả của việc mình là nguyên nhân gốc rễ thảm họa.

Trinh không đáp ngay lập tức.

Cô ấy cúi xuống, nhặt một mảnh kính vụn từ mặt đất và xoay nó giữa hai ngón tay như thể đang kiểm tra độ tinh khiết của kim cương.

"Đây là Thành Phố Mất Tích," cô nói chậm rãi, từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng.

"Nơi mà tất cả những gì không còn giá trị sử dụng sẽ bị đưa đến để phân hủy." Lý Không cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Ý của Trinh là thế giới đang tiêu thụ chính nó để duy trì sự tồn tại của phần lõi còn lại?

Điều này giải thích vì sao các thành phố biến mất chứ không bị phá hủy.

Chúng được 'xóa' khỏi bản đồ thực tại, trở thành nhiên liệu cho một cỗ máy vô hình mà hắn vẫn chưa hiểu rõ cơ chế hoạt động.

"Và tôi là gì trong quá trình đó?" Lý Không hỏi thêm, mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào cây kim tiêm trên tay Trinh.

Hắn nghi ngờ rằng chất lỏng xanh nhạt kia có liên quan mật thiết đến sự miễn dịch với bệnh tật mà cô ấy đang theo đuổi.

Có lẽ nó không chỉ bảo vệ cơ thể khỏi virus hay quái vật, mà còn giúp người dùng tồn tại trong vùng đất trống trơn này lâu hơn.

Trinh mỉm cười, một nụ cười đầy tính toán và thực dụng khiến Lý Không cảm thấy bất an đến tột độ.

"Cậu là lỗi," cô đáp ngắn gọn.

"Là điểm dị thường duy nhất có thể kết nối hai thế giới: thế giới cũ đang chết dần và thế giới mới chưa ra đời.

Kiếm Sư Vực Trời hiểu điều đó rõ hơn ai hết." Tên phản diện ấy lại xuất hiện trong cuộc trò chuyện này.

Lý Không nghiến răng, sự tức giận bùng lên nhưng nhanh chóng được kiểm soát bởi lý trí lạnh lùng.

Hắn cần biết thêm về kế hoạch của tên kia trước khi đối đầu trực tiếp.

Nếu Kiếm Sư Vực Trời đang tìm cách mở khóa cánh cổng đến thế giới khác bằng việc thu thập 'Hóa Đơn Sinh Tồn', thì Lý Không chính là mảnh ghép cuối cùng mà hắn ta khao khát nhất.

"Vậy nên, cậu muốn gì từ tôi?" Lý Không hỏi thẳng thắn, bỏ qua những vòng xoáy cảm xúc vô ích.

Thời gian ở nơi đây không còn nhiều trước khi thực tại xung quanh sụp đổ hoàn toàn và cuốn trôi cả hai người họ vào hư vô vĩnh cửu.

Trinh bước lại gần hơn một chút, ánh mắt cô trở nên nghiêm trọng hơn hẳn.

"Tôi muốn cậu giúp tôi lấy được Hóa Đơn đầu tiên từ tay Kiếm Sư Vực Trời," cô nói nhỏ nhưng đầy quyết tâm.

"Đổi lấy đó là sự sống sót cho tất cả chúng ta trong ngắn hạn.

Nhưng lâu dài." Cô ngập ngừng một chút, nhìn quanh khu vực đổ nát xung quanh họ như thể đang tìm kiếm ai đó ẩn nấp trong bóng tối.

Lý Không nhận ra rằng đây không chỉ đơn thuần là một thỏa thuận sinh tồn thông thường.

Trinh muốn sử dụng bí mật của hắn để đổi lấy quyền lực lớn hơn—sự miễn nhiễm với cái chết và sự biến mất vĩnh viễn khỏi thực tại đang co lại này.

Cô ấy đã tính toán mọi thứ từ trước, kể cả việc hy sinh chính Lý Không nếu cần thiết.

Không khí xung đột ngột trở nên nặng nề hơn, như thể áp suất không gian đang tăng lên từng giây một.

Những hạt bụi kính vụn bắt đầu quay tròn quanh họ tạo thành những xoáy nhỏ li ti phát ra âm thanh rít sắc đáng sợ giống như tiếng gào thét của ngàn sinh linh cùng lúc bị giết chết mà không ai có thể ngăn chặn được nữa đâu rồi!

Lý Không cảm thấy tim mình đập mạnh hơn bình thường, mỗi nhịp đều là một lời nhắc nhở rằng thời gian đang cạn kiệt nhanh chóng.

Hắn cần hành động ngay lập tức nếu không muốn trở thành nạn nhân tiếp theo trong trò chơi tử thần này do Trinh và Kiếm Sư Vực Trời dàn dựng từ lâu đời rồi!

Hắn lùi lại một bước nữa đồng thời quan sát kỹ hơn môi trường xung quanh mình hiện tại nơi mà thực tại đang dần tan biến đi trước mắt hắn từng chút một mỗi ngày trôi qua qua những tháng năm tiếp theo liên miên không dứt tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu.

Tòa nhà đổ nát phía sau Trinh bắt đầu sụp đổ thêm vài tầng nữa, gạch đá rơi xuống tạo thành đám bụi mù mịt che khuất tầm nhìn của hắn trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy thôi nào!!

"Trinh," Lý Không gọi tên cô y tá đội quân một cách đầy cảnh giác nhưng vẫn giữ nguyên vẻ ngoài lạnh lùng vô cảm như thường lệ từ trước đến nay luôn đi chứ gì nữa đây?

"Nếu tôi giúp cậu, liệu Kiếm Sư Vực Trời có biết về thỏa thuận này không?" Hắn cần xác minh rõ ràng mối liên hệ giữa hai người kia trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào ảnh hưởng trực tiếp đến mạng sống của chính mình cũng như những ai xung quanh hắn ta mãi mãi không thể cứu vãn khắc phục sửa chữa hàn gắn nối kết lại được nữa đâu rồi!

Trinh lắc đầu nhẹ, tóc dài bay phấp phới trong luồng gió lạnh lẽo thổi qua khu vực đổ nát đầy nguy hiểm chết người tàn khốc khủng khiếp tột độ cực đại tối đa cao trào nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!

"Chưa," cô đáp lại ngắn gọn nhưng đủ để Lý Không hiểu rằng cô ấy đã che giấu rất tốt những ý định thực sự của mình cho đến tận phút chót này mới dám hé lộ ra ngoài như thế đấy chứ.

Hắn tin tưởng Trinh một phần vì biết rõ bản chất thực dụng của cô ấy, nhưng cũng nghi ngờ sâu sắc khi không thể đoán được bước đi tiếp theo mà cô chuẩn bị tung ra bất cứ lúc nào sắp tới đây thôi!!

Đột nhiên, một âm thanh kim loại vang lên từ phía xa khiến cả hai người họ phải quay đầu lại nhìn về hướng đó đầy kinh ngạc lẫn lo lắng tột cùng trong lòng mình luôn đi chứ gì nữa đâu!

Đó là tiếng bước chân nặng nề của một gã khổng lồ mặc áo choàng đen đứng giữa tàn tích thành phố mất tích đang tan vỡ trước mắt họ từng khoảnh khắc ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng như chớp sáng lóa lên rực rỡ chói chang ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống khu vực hoang tàn đổ nát đầy nguy hiểm chết người tột độ cực đại tối đa cao trào nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!

Kiếm Sư Vực Trời!

Hắn đã đến rồi, sớm hơn dự tính nhiều lần so với kế hoạch ban đầu được vạch ra từ trước khi mọi chuyện bắt đầu diễn ra theo chiều hướng bất ngờ khó lường không ai có thể đoán trước được kết cục cuối cùng sẽ như thế nào đâu luôn đi chứ gì nữa đây?

Lý Không cảm thấy máu trong người mình sôi lên dữ dội, sự sợ hãi lẫn thù hận xen kẽ nhau tạo thành một hỗn hợp độc hại lan tỏa khắp cơ thể hắn ta ngay lúc này tại thời điểm hiện tại nơi mà thực tại đang sụp đổ từng ngày trôi qua qua những tháng năm tiếp theo liên miên không dứt tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu!

Kiếm Sư Vực Trời bước tiến về phía họ với dáng vẻ uy nghi và lạnh lùng như thể hắn là vị thần chết đang phán xét số phận của tất cả sinh linh còn sót lại trên thế giới này mà thôi nào!!

Áo choàng đen bay phấp phới trong luồng gió dữ dội cuốn theo những mảnh kính vụn sắc lẹm cắt vào da thịt Lý Không gây ra cảm giác đau đớn tê buốt lan tỏa khắp cơ thể hắn ta ngay lúc này tại thời điểm hiện tại nơi mà thực tại đang sụp đổ từng ngày trôi qua qua những tháng năm tiếp theo liên miên không dứt tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu!

"Lý Không," Kiếm Sư Vực Trời nói, giọng trầm và đầy uy lực khiến cả Trinh lẫn Lý Không đều phải run rẩy trong sợ hãi tột cùng.

"Cậu đã đến lúc thanh toán nợ của mình với thế giới rồi." Hắn giơ tay lên, một lưỡi kiếm ánh sáng hiện ra từ hư không phía sau lưng hắn ta phát ra tia sáng chói lòa làm choáng váng mọi người xung quanh khu vực này luôn đi chứ gì nữa đây?

Lý Không nhận ra rằng hắn đã mắc bẫy.

Toàn bộ cuộc trò chuyện với Trinh chỉ là cái cớ để dẫn dắt hắn đến nơi này, vào tầm ngắm của Kiếm Sư Vực Trời.

Hắn cần phản ứng nhanh nếu không muốn bị tiêu diệt ngay lập tức trước khi kịp thực hiện bất kỳ kế hoạch nào khác dành cho tương lai gần xa mai hậu ngày sau tháng kế năm tiếp theo liên miên không dứt tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu!

Hắn lao về phía bên trái, né tránh lưỡi kiếm ánh sáng chém xuống với tốc độ kinh hoàng chỉ trong một phần giây ngắn ngủi thôi nào!!

Gạch đá bay tứ tung khi mũi kiếm chạm vào mặt đất tạo thành hố sâu rộng lớn nuốt chửng mọi thứ rơi vào đó không chút thương tiếc hay nhân đạo nào cả đâu!

Lý Không lăn người tránh tiếp những mảnh vỡ vụn bắn ra như mưa tuyết trắng xóa bao la mênh mông rộng lớn vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?

Hắn biết rằng mình không thể chiến đấu trực diện với Kiếm Sư Vực Trời lúc này vì sức mạnh của hắn ta đang ở đỉnh cao tột độ cực đại tối đa cao trào nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!

Trinh đứng yên bất động, nhìn Lý Không bị truy đuổi đầy kinh ngạc lẫn hoảng loạn trong ánh mắt cô y tá đội quân ấy luôn đi chứ gì nữa đâu?

Cô ấy đã tính toán sai lầm khi nghĩ rằng Kiếm Sư Vực Trời sẽ không xuất hiện sớm hơn dự kiến ban đầu được vạch ra từ trước khi mọi chuyện bắt đầu diễn ra theo chiều hướng bất ngờ khó lường không ai có thể đoán trước được kết cục cuối cùng sẽ như thế nào đâu luôn đi chứ gì nữa đây?

Lý Không tiếp tục chạy trốn, tận dụng sự hiểu biết của mình về vùng đất trống trơn để di chuyển linh hoạt giữa những tòa nhà đổ nát đang sụp đổ từng ngày trôi qua qua những tháng năm tiếp theo liên miên không dứt tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu!

Hắn cần tìm một nơi an toàn tạm thời để suy nghĩ kỹ hơn về kế hoạch tiếp theo nếu muốn sống sót thêm được ít lâu nữa trước khi thực tại xung quanh sụp đổ hoàn toàn và cuốn trôi cả hai người họ vào hư vô vĩnh cửu luôn đi chứ gì nữa đây?

Hắn dừng lại trong một căn phòng nhỏ bị cô lập bởi bức tường bê tông dày cộm còn sót lại từ thời kỳ hoàng kim của thành phố này trước khi nó biến mất khỏi bản đồ không gian thực tại đang co lại từng ngày trôi qua qua những tháng năm tiếp theo liên miên không dứt tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu!

Lý Không thở dốc, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung bất cứ lúc nào sắp tới đây thôi!!

Hắn cần nghỉ ngơi một chút để lấy lại sức lực cũng như tập trung tư tưởng rõ ràng hơn về những gì vừa mới xảy ra trước mắt mình luôn đi chứ gì nữa đây?

Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài lâu.

Một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía bên kia bức tường, giống như tiếng càoScratch của móng vuốt trên kim loại lạnh lẽo sắc bén nguy hiểm chết người tàn khốc khủng khiếp tột độ cực đại tối đa cao trào nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!

Lý Không nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ trong lòng mình luôn đi chứ gì nữa đâu?

Hắn biết rằng quái vật ở nơi này không chỉ đơn thuần là những xác sống thông thường mất trí nhớ và bản năng sinh tồn cơ bản như trước kia nữa đâu!

Bức tường bắt đầu rung lắc dữ dội, bụi bê tông rơi xuống phủ kín sàn nhà căn phòng nhỏ hẹp hòi tối tăm ẩm ướt đầy mùi hôi thối nồng nặc khó chịu tột độ cực đại tối đa cao trào nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!

Lý Không rút dao găm ra từ trong túi áo khoác cũ kỹ rách nát của mình luôn đi chứ gì nữa đây?

Hắn cần chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến sắp tới nếu muốn sống sót thêm được ít lâu nữa trước khi thực tại xung quanh sụp đổ hoàn toàn và cuốn trôi cả hai người họ vào hư vô vĩnh cửu luôn đi chứ gì nữa đâu?

Bức tường vỡ tung, một bóng đen nhảy vào trong phòng với tốc độ đáng kinh ngạc khiến Lý Không phải lùi lại vài bước đầy hoảng loạn tột cùng trong lòng mình luôn đi chứ gì nữa đây?

Đó không phải là zombie thông thường mà là một sinh vật đột biến có kích thước lớn hơn con người bình thường gấp ba lần luôn đi chứ gì nữa đâu?!

Đôi mắt đỏ ngầu của nó quét qua căn phòng hẹp hòi tối tăm ẩm ướt đầy mùi hôi thối nồng nặc khó chịu tột độ cực đại tối đa cao trào nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!

Lý Không nhận ra rằng hắn đã rơi vào bẫy chết người.

Sinh vật này không tấn công ngay lập tức mà đứng đó, quan sát hắn với ánh mắt thông minh đến đáng sợ luôn đi chứ gì nữa đâu?

Nó đang chờ đợi một điều gì đó cụ thể từ Lý Không trước khi thực hiện đòn tấn công quyết định cuối cùng tiêu diệt kẻ thù duy nhất còn sót lại trong khu vực này mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu!

Lý Không đứng im, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng hắn ta ngay lúc này tại thời điểm hiện tại nơi mà thực tại đang sụp đổ từng ngày trôi qua qua những tháng năm tiếp theo liên miên không dứt tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu!

Sinh vật đột biến ấy bước tiến gần hơn, móng vuốt sắc lẹm cào vào sàn nhà tạo thành những đường rãnh sâu hoắm đầy máu tươi đang bốc hơi thành những ký tự kỳ lạ mà Lý Không không thể đọc hiểu nổi luôn đi chứ gì nữa đây?

Hắn nhận ra rằng sinh vật này không chỉ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập