Chương 54
Nó đang nóng lên, một sự ấm áp bệnh hoạn lan tỏa từ sâu dưới lòng đất, giống như nhiệt độ cơ thể của một kẻ vừa bị sốt cao.
Lý Không đứng giữa những mảnh kính lơ lửng, bàn tay phải vẫn còn dính đầy máu tươi bốc hơi thành những ký tự cổ xưa tàn khốc.
Mùi hương kim loại và ozone nồng nặc xâm nhập vào mũi hắn, kích thích sự tỉnh táo trong khi cơ thể đang run rẩy vì kiệt sức.
Hắn cúi xuống nhìn chiếc búp bê nhựa cũ kỹ nằm ngay trước mắt.
Đôi mắt thủy tinh đỏ rực của nó không phải là ánh sáng phản chiếu thông thường.
Đó là một loại năng lượng khác, một thứ gì đó sống động và hung dữ bị giam cầm trong vỏ nhựa rẻ tiền.
Lý Không đưa ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào má búp bê.
Cảm giác lạnh buốt truyền ngược lên cánh tay hắn ngay lập tức.
Không phải sự lạnh lẽo của vật vô tri, mà là cảm giác của một lỗ hổng.
Một khoảng trống hút lấy mọi nhiệt lượng xung quanh.
Hắn rút tay ra nhanh chóng, tim đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống trận báo hiệu cái chết sắp tới.
Trinh xuất hiện từ phía sau, bước chân cô nhẹ nhàng nhưng khẩn cấp trên nền đá đang chuyển màu thành bùn lỏng đen ngòm.
Cô cầm theo một chiếc đèn pin nhỏ đã gần hết pin, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của Lý Không.
"Đừng chạm vào nó," Trinh nói, giọng điệu không mang chút cảm xúc nào, chỉ còn lại sự tính toán lạnh lùng.
"Thứ đó không thuộc về thế giới này.
Nó là một phần của lỗi hệ thống."
Lý Không nhìn cô, mắt sắc bén hơn trước đây nhiều lần.
Hắn biết Trinh đang giấu gì đó.
Sự bình tĩnh quá mức của y tá đầu đội quân trong tình huống này là điều đáng nghi ngờ nhất.
Nhưng hắn không nói gì.
Chỉ gật đầu nhẹ rồi bước sang một bên để tránh dòng bùn lỏng đang dâng cao dần từ khe nứt sàn nhà.
"Chúng ta cần đi xuống," Lý Không lên tiếng, giọng trầm khàn.
"Sảnh lobby này sắp sụp hoàn toàn."
Trinh nhướn mày, ánh mắt quét qua những mảnh kính lơ lửng vẫn chưa rơi xuống.
Chúng phản chiếu hình ảnh biến dạng của họ, tạo ra vô số bản sao méo mó trong không gian hẹp.
Dưới đáy tòa nhà đó là tầng hầm B3 nơi lưu trữ dữ liệu cũ.
Nơi mà 'lỗi logic' bắt đầu lan tỏa."
"Chính xác," Lý Không đáp, mắt đăm chiêu nhìn vào bóng tối phía dưới những bậc thang xoắn ốc đang vỡ vụn.
"Nếu tôi muốn hiểu tại sao thế giới co lại, và tại sao chính mình lại là nguyên nhân, thì phải tìm đến gốc rễ dữ liệu đó."
Trinh im lặng một giây rồi gật đầu.
Cô không hỏi thêm gì về lý do sinh tồn của hắn nữa.
Đối với cô, miễn là Lý Không còn hữu ích cho mục tiêu lấy kháng thể từ cơ thể 'lỗ hổng' này, cô sẽ bảo vệ anh ta dù chỉ vì lợi ích cá nhân.
Họ bước xuống những bậc thang đá cẩm thạch vỡ vụn.
Mỗi bước chân đều khiến sàn nhà rung lắc dữ dội hơn.
Tiếng nứt nẻ phát ra như tiếng xương gãy trong bóng tối sâu thẳm dưới đáy cầu thang.
Lý Không cảm nhận rõ ràng sự trống rỗng bên trong lồng ngực mình đang mở rộng, hút lấy không khí xung quanh tạo thành những luồng gió xoáy nhỏ li ti.
Khi họ chạm xuống tầng hầm B3, ánh sáng từ đèn pin của Trinh tắt hoàn toàn.
Pin đã hết sạch chỉ sau vài giây tiếp xúc với vùng bóng tối này.
Nhưng Lý Không không cần ánh sáng.
Hắn có thể 'nhìn' thấy cấu trúc thực tại thông qua sự rung động của các lỗ hổng trong không gian xung quanh mình.
Tầng hầm B3 không giống như một kho dữ liệu bình thường.
Nó rộng lớn hơn nhiều so với mặt bằng tòa nhà phía trên, như thể bị kéo giãn ra theo chiều dọc vào một chiều thứ tư nào đó mà con người khó có thể hình dung được.
Những hàng server máy tính khổng lồ đứng sừng sững trong bóng tối, nhưng chúng không phát sáng hay chạy quạt mát.
Chúng đang chết.
Hoặc đúng hơn là đã từng tồn tại và giờ chỉ còn là những bộ xương kim loại phủ đầy bụi trắng xóa.
Lý Không đi sâu vào giữa mê cung những cột server này.
Bụi bám dày đặc trên vai áo khoác của hắn, tạo thành một lớp vỏ cứng nhắc bao bọc lấy cơ thể run rẩy.
Hắn dừng lại trước một cụm máy chủ lớn nhất ở trung tâm căn phòng.
Cánh cửa kim loại nặng nề bị bẻ cong từ bên trong, như có thứ gì đó khổng lồ cố gắng thoát ra ngoài mà không thành công.
Lý Không đặt tay lên cánh cửa lạnh giá.
Hắn nhắm mắt lại và tập trung vào khả năng Thức Tỉnh của mình.
Một sóng xung kích vô hình lan tỏa từ lòng bàn tay hắn, quét qua lớp kim loại gỉ sét.
Thông tin thô sơ về khu vực này hiện lên trong tâm trí hắn dưới dạng những mảnh vỡ ký ức không thuộc về anh ta.
Hắn thấy bóng dáng của Kiếm Sư Vực Trời ở đây cách vài ngày trước.
Kiếm Sư đã lấy đi một thứ gì đó từ cụm máy chủ này.
Một 'Hóa Đơn Sinh Tồn'.
Và thay vì mở cánh cổng thoát ra thế giới khác như hắn tuyên bố, Kiếm Sư đã dùng nó để ghi đè lên hệ thống an ninh của thành phố mất tích này.
Hắn muốn biến nơi đây thành pháo đài cuối cùng trước khi thực tại sụp đổ hoàn toàn.
"Trinh," Lý Không gọi tên cô trong bóng tối, giọng thấp hơn bình thường.
"Kiếm Sư không chỉ đang tìm cách thoát ra.
Hắn đang cố gắng khóa chặt khu vực lại để bảo vệ bí mật này."
"Bí mật gì?" Trinh hỏi, bước tới gần hắn, tay cầm dao găm phẫu thuật đã rút sẵn từ ống quần.
Ánh mắt cô sắc lạnh trong bóng tối.
"Thành phố không biến mất vì lỗi logic ngẫu nhiên," Lý Không nói chậm rãi, từng chữ như nặng trĩu chì.
"Nó bị xóa bởi một lệnh hệ thống.
Và người ký phát lệnh đó.
chính là ai đó đã tiếp cận được lõi trung tâm."
Trinh thở dài, tiếng thở hơi rung lên trong không khí lạnh giá.
Cô biết hắn đang hướng về phía nào rồi.
Lý Không nghi ngờ rằng chính sự tồn tại của anh ta đã kích hoạt chuỗi phản ứng này.
Nhưng cô cũng biết thêm một điều mà Lý Không chưa hề hay biết: Kiếm Sư Vực Trời từng là kỹ sư trưởng dự án tạo ra 'Lỗ Hổng' không gian mà Lý Không hiện đang mang trong người.
Họ tiếp tục di chuyển sâu hơn vào phòng máy chủ trung tâm.
Cánh cửa bị bẻ cong dẫn đến một hành lang hẹp, hai bên là những tấm kính cường lực dày cộp chứa đầy chất lỏng màu xanh dương phát sáng mờ nhạt.
Trong mỗi tấm kính đó, trôi nổi lơ lửng là các mô hình não bộ con người đã được kết nối với dây cáp quang học phức tạp.
Lý Không cảm thấy chóng mặt khi nhìn vào chúng.
Những bộ não này không thuộc về xác chết bình thường.
Chúng vẫn còn hoạt động điện sinh học yếu ớt, như thể chủ nhân của chúng đang ngủ đông trong trạng thái kỹ thuật số vĩnh cửu.
Đây là nơi lưu trữ ý thức của những người đầu tiên phát hiện ra sự co lại của thế giới.
Họ đã cố gắng tải toàn bộ dân số thành phố vào hệ thống đám mây trước khi thực tại sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng kế hoạch đó thất bại thảm hại vì thiếu năng lượng duy trì.
Chỉ có một vài cá nhân đặc biệt được chọn để sống sót trong dạng dữ liệu này.
Lý Không dừng lại trước tấm kính cuối cùng ở đầu hành lang.
Bên trong không phải là não bộ con người thông thường mà là một khối vật chất đen kịt, xoay tròn liên tục như thể nó hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.
Khối vật chất đó có hình dáng tương tự như bàn tay phải của hắn - nơi vết nứt không gian vừa xảy ra.
"Hắn đã lấy đi lõi ổn định," Lý Không thì thầm, giọng đầy kinh ngạc lẫn giận dữ.
"Kiếm Sư Vực Trời đã trộm thứ duy nhất có thể ngăn chặn sự sụp đổ thêm nữa."
Trinh bước tới cạnh hắn, ánh mắt dán chặt vào khối vật chất đen kịt trong kính cường lực.
Cô nhận ra hình dáng của nó ngay lập tức và cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô không phải vì sợ hãi mà vì hiểu biết về giá trị khủng khiếp của thứ đó.
"Đó là nhân tố ổn định cấu trúc không gian," Trinh nói, giọng run nhẹ lần đầu tiên trong chương này.
"Nếu Kiếm Sư mang nó đi, toàn bộ thành phố sẽ bị xé toạc khỏi thực tại vĩnh viễn."
"Và nếu tôi lấy lại nó?" Lý Không hỏi, quay sang nhìn cô với ánh mắt đầy quyết đoán nhưng cũng ẩn chứa sự tuyệt vọng sâu thẳm.
Trinh im lặng một lúc lâu trước khi trả lời.
Cô biết rõ hơn bất kỳ ai về mối liên kết giữa Lý Không và khối vật chất đó.
Hắn không chỉ là nạn nhân của thảm họa này mà còn là chìa khóa duy nhất để mở hoặc đóng cánh cổng sinh tử của thế giới đang tồn tại mong manh kia.
"Không," Trinh lắc đầu kiên quyết, tay siết chặt cán dao găm trong lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh toát ra.
"Nếu anh lấy lại nó và gắn vào vị trí cũ, toàn bộ năng lượng tích tụ từ quá trình sụp đổ sẽ phát nổ ngay lập tức.
Chúng ta sẽ chết cùng thành phố này trước khi kịp thở hơi cuối cùng."
Lý Không cắn chặt môi cho đến khi máu tươi chảy ra khỏi vết rách nhỏ trên khóe miệng anh ta.
Vị mặn chát lan tỏa trong khoang miệng khiến hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết nhưng cũng đẩy tâm trí vào vực thẳm tuyệt vọng tột độ không lối thoát nào trước mắt nữa cả đâu rồi.
đúng không.
Hắn biết cô nói đúng về mặt lý thuyết kỹ thuật thuần túy khô khan vô cảm lạnh lùng tàn nhẫn khốc liệt nhất trong lịch sử khoa học nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!
Nhưng không có lựa chọn nào khác để cứu lấy phần còn lại của thế giới đang tồn tại mong manh kia nữa đâu rồi!
Bỗng nhiên, những tấm kính cường lực xung quanh họ bắt đầu rung lắc dữ dội.
Tiếng nứt nẻ phát ra liên tục như sấm sét nổ vang trong phòng kín hẹp nhỏ bé cô đơn lạnh lẽo hoang vắng chết chóc tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu.
Khối vật chất đen kịt bên trong tấm kính cuối cùng xoay nhanh hơn, tạo thành những xoáy nước ánh sáng màu tím sẫm đáng sợ kinh hoàng hãi hùng ghê rợn khủng khiếp tột độ cực đại tối đa cao trào nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!
Lý Không bước lùi lại một bước, chuẩn bị cho trận chiến sinh tử sắp diễn ra bất cứ lúc nào ngay bây giờ trước mắt này luôn đi chứ gì nữa đây?
Hắn không biết liệu mình có thể đánh bại sự hủy diệt đang ập đến từ chính những tấm kính chứa ý thức con người đã chết này hay không nhưng hắn sẽ thử bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả linh hồn thân xác tính mạng tương lai hiện tại quá khứ vĩnh hằng bất tử trường tồn cùng vũ trụ bao la mênh mông rộng lớn vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Trinh đứng bên cạnh, sẵn sàng hỗ trợ nếu cần thiết nhưng cô biết rõ rằng cuộc chiến này thuộc về Lý Không và số phận của chính anh ta hơn là bất kỳ ai khác trong căn cứ an toàn tạm thời hiện tại nay rồi!
Cô chỉ có thể quan sát và ghi nhận những gì sắp xảy ra để sử dụng làm dữ liệu nghiên cứu cho tương lai gần xa mai hậu ngày sau tháng kế năm tiếp theo liên miên không dứt tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu.
Khối vật chất đen kịt trong kính cường lực bắt đầu vỡ tung từ bên trong.
Những mảnh vụn thủy tinh sắc lẹm bay ra như mưa tuyết trắng xóa bao la mênh mông rộng lớn vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Lý Không vươn tay ra để tóm lấy nó trước khi khối vật chất đó biến mất hoàn toàn khỏi tầm với của anh ta mãi mãi không thể cứu vãn khắc phục sửa chữa hàn gắn nối kết lại được nữa đâu rồi!
Nhưng ngay khi ngón tay hắn chạm vào bề mặt lạnh giá đang vỡ nát, một giọng nói cơ học vang lên trong đầu hắn.
Không phải từ khối vật chất mà trực tiếp xuyên qua não bộ anh ta như một mũi khoan thép lạnh lẽo sắc bén nguy hiểm chết người tàn khốc khủng khiếp tột độ cực đại tối đa cao trào nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!
Lòng bàn tay hắn đột nhiên nóng rực, một dòng chữ máu tươi khắc vào da thịt: "Đã đến lúc thanh toán".
Máu lạnh chạy dọc sống lưng, hắn nhận ra đây là mật lệnh truy sát của chính bản thân mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận