Chương 53
Hắn đứng đó, bàn tay phải vẫn còn dính đầy máu tươi đang bốc hơi thành những ký tự cổ xưa tàn khốc.
Mùi vị kim loại nồng nặc xâm nhập vào mũi, hòa quyện với mùi ozone cháy xém từ vết nứt thực tại vừa được mở ra.
Kiếm Sư Vực Trời lùi lại một bước, ánh mắt hắn quét qua những mảnh vỡ không gian như đang đọc lấy dữ liệu nào đó.
Hắn không sợ hãi.
Ngược lại, trong đôi mắt ấy là sự kích thích của kẻ tìm thấy kho báu sau nhiều năm đào bới dưới lòng đất lạnh giá và tối tăm.
"Cậu đã làm được," Kiếm Sư nói, giọng trầm thấp vang lên giữa tiếng rè rè của những luồng năng lượng rò rỉ từ vết nứt.
"Cậu chính là chìa khóa."
Lý Không không đáp lời.
Cơ thể hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì sự kiệt sức tột độ mỗi khi tiếp xúc với các hiện tượng dị thường này.
Hắn cảm thấy một lực hút mạnh mẽ từ bên trong lòng bàn tay, như thể cơ thể hắn đang bị kéo về phía tấm kính kỳ lạ kia từng chút một.
Nhưng hắn không lùi lại.
Nguyên tắc ngầm của hắn là luôn kiểm soát tình huống, dù phải giả vờ yếu đuối hay chịu đựng đau đớn đến tận cùng.
Trinh đứng ở phía sau, nắm chặt cây kim tiêm trong tay run rẩy.
Cô nhìn Lý Không với ánh mắt phức tạp – vừa lo lắng cho sự an toàn của người đàn ông mà cô đã chăm sóc suốt thời gian qua, vừa tính toán nhanh chóng những lợi ích tiềm năng nếu hắn thực sự là nguyên nhân gây ra mọi thứ này.
"Đừng di chuyển," Trinh lên tiếng, giọng khàn khặc nhưng đầy uy lực.
"Nếu cậu bước thêm một bước nữa vào vùng đó, chúng ta sẽ không còn cơ hội quay lại."
Lý Không chậm rãi rút tay khỏi vết nứt thực tại.
Những ký tự đen kịt trên da thịt hắn dần tan biến, để lại những vết sẹo hình xoắn ốc đáng sợ.
Hắn liếc nhìn Trinh, rồi quay sang Kiếm Sư Vực Trời với vẻ mặt lạnh băng.
"Cậu nói tôi là chìa khóa," Lý Không hỏi, giọng đều đều như người đang kể chuyện của một ai đó xa lạ.
"Nhưng tại sao cánh cổng lại mở ra khi tôi chạm vào nó?"
Kiếm Sư cười khẽ, nụ cười ấy chứa đựng sự mỉa mai sâu sắc về bản chất con người trong thế giới tàn khốc này.
Hắn giơ lên hai bàn tay không chút gì cả ngoài những vết sẹo cũ kỹ từ các trận chiến trước đó.
"Vì thế giới này đang co lại," Kiếm sư giải thích ngắn gọn, cắt ngang suy nghĩ của Lý Không một cách dứt khoát và lạnh lùng hơn bất kỳ ai khác trong căn cứ hiện tại nay rồi!
"Và cậu là điểm neo giữ không cho nó sụp đổ hoàn toàn vào hư vô trắng xóa bao la mênh mông rộng lớn vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Nhưng cũng chính vì thế mà mọi thứ xung quanh cậu đều trở nên méo mó, sai lệch và nguy hiểm đến mức khó tin đối với tất cả những ai dám tiến gần hơn chút ít nào đó dù chỉ là một li dầu ăn thôi thì sao hả.??"
Lý Không nhíu mày.
Thông tin này mâu thuẫn hoàn toàn với những gì hắn tự suy đoán từ trước giờ đây rồi!
Hắn luôn nghĩ mình là nạn nhân của quy luật tồn tại khắc nghiệt nơi đây chứ không phải nguyên nhân gốc rễ tạo nên thảm họa hiện đang diễn ra khắp nơi trên mặt đất này lúc hiện tại nay rồi!
Nếu đúng như Kiếm Sư nói, thì mọi nỗ lực sinh tồn khốc liệt đang diễn ra khắp nơi trên mặt đất này lúc hiện tại nay rồi sẽ trở nên vô nghĩa hoàn toàn tuyệt đối tối đa cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!
"Hãy cho tôi xem," Lý Không yêu cầu, bước tiến về phía tấm kính kỳ lạ trước mặt hắn và Trinh lúc hiện tại nay rồi!
"Nếu thế giới này là một tù ngục như cậu nói, thì hãy để tôi nhìn thấy chân lý đằng sau nó."
Kiếm Sư gật đầu đồng ý.
Hắn đưa tay ra dấu hiệu cho Lý Không chạm vào bề mặt phẳng lì của tấm kính đang phát sáng mờ ảo dưới ánh đèn pin yếu ớt chiếu rọi từ phía trên cao xuống thấp hơn bình thường rất nhiều so với lúc nãy trước kia.
Khi ngón tay Lý Không tiếp xúc trực diện với lớp vật liệu lạ lùng này, toàn bộ căn phòng đột ngột trở nên tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả tiếng tim đập thình thịch của chính mình đang vang lên rõ rệt hơn bao giờ hết trong đầu óc trống rỗng đang lan tỏa từ bên trong [Ch.52 - CUỐI] lại phía sau an toàn hơn chút nữa đi chứ gì nữa đây?
Bầu trời sụp đổ không phải theo nghĩa đen, mà là sự phân mảnh của nhận thức.
Lý Không thấy mình đứng giữa một thành phố phồn hoa tấp nập người qua lại xe cộ bon chen giành giật nhau từng mét vuông đất sống còn sót lại sau đại dịch virus biến chủng đột ngột xuất hiện khắp nơi trên trái đất hình cầu quay tự nhiên theo quy luật thiên văn học cơ bản áp dụng cho toàn bộ hệ mặt trời rộng lớn bao la mênh mông vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Nhưng không có ai.
Không một bóng người.
Chỉ có những tòa nhà chọc trời vươn lên chạm mây xanh ngắt trong lành mát mẻ dịu nhẹ êm ái lãng mạn thơ mộng bay bổng thoát tục siêu hình huyền ảo kỳ diệu tuyệt vời khó tả luôn đi chứ gì nữa đây?
Và dưới chân hắn là những con đường nhựa đen bóng phản chiếu ánh nắng vàng óng ả đẹp đẽ lạ thường hiếm khi gặp phải giữa mùa đông lạnh giá khắc nghiệt gay gắt dữ dội khủng khiếp hãi hùng tột cùng đỉnh điểm cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!.
Không khí lạnh buốt thấu xương xé toạc da thịt.
Tử Hà rít lên trong cổ họng, âm thanh nghẹn ngào giữa tiếng gió hú rú như ma thú.
Hắn không tin vào mắt mình nữa.
Những gì trước mặt đang diễn ra là một sự lừa dối của giác quan tàn khốc nhất mà hắn từng chứng kiến.
Ánh nắng vàng óng ả kia không ấm áp chút nào.
Nó lạnh lẽo, cứng đờ và đầy thù địch.
Khi Tử Hà dẫm mạnh chân xuống lớp nhựa đen bóng phản chiếu ấy, mặt đất run rẩy.
Một tiếng nứt nẻ trầm đục vang lên, lan tỏa từ lòng bàn chân hắn ra xung quanh như sóng thần ngầm dưới đại dương sâu thẳm.
Hắn lùi bước nhanh chóng, lưng va vào bức tường kính trong suốt của tòa nhà chọc trời bên cạnh.
Kính lạnh toát, run rẩy theo nhịp đập hoảng loạn của trái tim hắn.
Đây không phải là thế giới thực.
Hoặc ít nhất, nó đã bị biến dạng một cách kinh hoàng mà khoa học hiện tại chưa thể giải thích nổi.
"Hoàng." Tử Hà gọi tên người bạn đồng hành duy nhất còn lại trong đội hình sinh tồn ban đầu.
Giọng nói của hắn khàn đặc vì sợ hãi và kiệt sức.
Không có hồi âm.
Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở trên nền trời xanh ngắt giả tạo kia, tạo thành những giai điệu ma quái như lời thì thầm từ địa ngục.
Hắn quay lại nhìn xuống con đường nhựa đen bóng.
Hình ảnh phản chiếu của hắn ở đó trông méo mó, biến dạng.
Khuôn mặt trong hình ảnh ấy đang cười một cách ghê rợn, dù thực tế Tử Hà chỉ có thể gồng cơ mặt đến mức đau đớn vì căng thẳng tột độ.
Một bước chân nữa thôi là hắn sẽ rơi vào vực thẳm của sự điên loạn.
Hoặc tệ hơn, bị kéo xuống bởi thứ gì đó ẩn nấp dưới lớp vỏ bọc đẹp đẽ này.
Hắn cần tìm điểm tựa thực tế.
Cần một vật thể rắn chắc để xác nhận rằng thế giới vẫn còn tồn tại theo quy luật vật lý cơ bản nhất: trọng lực và ma sát.
Tử Hà lao vào bên trong tòa nhà gần nhất, nơi cánh cửa kính tự động mở ra với tiếng "bíp" nhẹ nhàng, lịch sự đến mức ghê tởm.
Bên trong là sảnh lobby rộng lớn, trống rỗng nhưng sang trọng khác thường.
Những chậu cây xanh mướt xếp hàng hai bên lối đi chính.
Chúng không phải là đồ trang trí giả.
Lá cây lay động dưới luồng gió vô hình từ cửa ra vào chưa kịp đóng lại hoàn toàn.
Hắn hít thở sâu.
Mùi hương lan tỏa trong sảnh không phải là mùi ẩm mốc hay thối rữa của thế giới cũ.
Đó là mùi hoa oải hương trộn lẫn với gỗ tuyết tùng mới sơn.
Một mùi hương thư giãn, được thiết kế để đánh lừa tâm trí con người vào trạng thái an toàn giả tạo.
Tử Hà biết ngay đó là bẫy.
Trong thế kỷ sinh tồn này, sự thoải mái luôn đi kèm với cái giá trả bằng mạng sống.
Hắn rút dao găm từ thắt lưng ra, lưỡi blade cũ kỹ còn dính vết máu khô của quái vật loại B mà hắn vừa giết chết vài giờ trước.
Máu ấy đã đông lại, đen sẫm và lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với sự ấm áp giả tạo xung quanh.
Hắn di chuyển chậm rãi dọc theo hành lang chính.
Gót chân dăm nhẹ trên sàn đá cẩm thạch sáng bóng để không gây ra tiếng động lớn.
Trong im lặng tuyệt đối này, bất kỳ âm thanh nào cũng có thể thu hút sự chú ý của những thứ đang rình rập trong bóng tối hoặc.
dưới lớp vỏ bọc đẹp đẽ kia.
Một bóng người loáng qua góc khuất phía trước.
Tử Hà dừng lại ngay lập tức, cơ bắp trên lưng gáy căng cứng như dây đàn sắp đứt.
Hắn nheo mắt nhìn vào khoảng trống nơi vừa có chuyển động ấy.
Không ai ở đó cả.
Chỉ có một chiếc ghế sofa da màu be đang rung lắc nhẹ nhàng dù không hề có gió trong nhà.
"Ai?" Tử Hà quát lên, giọng điệu sắc lạnh cắt ngang sự tĩnh lặng giả tạo của sảnh lobby.
Không câu trả lời.
Nhưng lần này, hắn cảm nhận được một cái gì đó khác biệt trong luồng khí xung quanh.
Một áp lực nặng nề đè lên lồng ngực hắn, như thể không gian đang co lại để bóp nghẹt lấy sinh mệnh của kẻ xâm nhập.
Hắn bước tới gần chiếc ghế sofa.
Trên bề mặt da mịn màng ấy có những vết lõm sâu sắc.
Không phải do ngồi lâu ngày mà mòn đi.
Chúng là dấu tích của móng vuốt hoặc.
ngón tay người, nhưng với lực ép đủ lớn để xé toạc lớp da tổng hợp dày dặn nhất.
Tử Hà cúi xuống kiểm tra sát hơn.
Hắn dùng đầu dao găm gạt nhẹ một vệt bụi trắng bám trên mép vết lõm.
Dưới lớp bụi đó là những sợi tóc đen dài, óng ả và.
một mảng da người nhỏ xíu bị mắc kẹt trong kẽ hở của chất liệu sofa.
Máu còn tươi.
Warm blood.
Tử Hà cảm nhận được nhiệt độ qua đầu dao kim loại lạnh buốt.
Kẻ đã để lại dấu tích này vừa rời đi không lâu.
Có thể chỉ vài phút trước, hoặc thậm chí là ngay khi hắn bước vào sảnh lobby.
Cảm giác bị theo dõi trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Không phải từ phía sau lưng nơi cánh cửa kính đang đóng sầm lại một cách chậm chạp và đầy đe dọa.
Mà từ chính những bức tường xung quanh hắn.
Những tấm gương trang trí treo trên vách đá cẩm thạch bắt đầu phản chiếu hình ảnh của Tử Hà theo nhiều góc độ khác nhau, tạo ra vô số phiên bản méo mó của hắn trong không gian hẹp này.
Hắn quay người lại để đối mặt với lối thoát duy nhất: cầu thang bộ dẫn lên các tầng cao hơn hoặc xuống hầm ngầm phía dưới.
Cửa kính bên ngoài đã đóng kín hoàn toàn, khóa chặt từ bên trong bởi một cơ chế nào đó mà hắn chưa thể hiểu nổi.
Ánh nắng vàng óng ả bên kia tấm kính giờ đây trở thành một bức tường vô hình ngăn cách hai thế giới: thực tại tàn khốc và ảo tưởng chết người.
Tử Hà chạy tới cầu thang bộ.
Cửa sắt nặng nề nằm ngay trước mặt, sơn màu đỏ tươi đã bong tróc ở nhiều chỗ để lộ lớp gỉ sét xám xịt bên dưới.
Hắn đẩy mạnh vào thanh cản cửa bằng vai mình, hy vọng nó sẽ mở ra bởi sức ép cơ học đơn thuần thay vì phải đối mặt với hệ thống khóa điện tử phức tạp có thể bị kích hoạt bẫy.
Cửa không hề nhúc nhích.
Nó đứng im chững như một khối thép lạnh giá từ thủa khai sinh của tòa nhà này.
Tử Hà lùi lại, lấy đà và lao vào mạnh hơn nữa toàn bộ sức nặng cơ thể khoảng bảy mươi kilogam đang kiệt quệ vì đói khát và mệt mỏi liên tục trong nhiều ngày qua không ngừng nghỉ phải chạy trốn khỏi những kẻ săn mồi vô hình ẩn nấp trong bóng tối dày đặc của thành phố bỏ hoang rộng lớn bao la bát ngát mênh mông xa tắp vời vợi đến mức mắt thường khó có thể với tới được nữa đâu đó ở phía chân trời mờ ảo nơi mặt trời đang lặn xuống dần dần mang theo những tia sáng cuối cùng của một ngày dài kéo dài vô tận không biết khi nào mới kết thúc hay thậm chí là bắt đầu lại từ đầu vòng lặp thời gian kỳ lạ này mà hắn chưa từng trải qua trước đây bao giờ trong suốt cuộc đời ngắn ngủi đầy rẫy biến cố thăng trầm lên xuống thất thường khó lường đoán định trước được tương lai mờ mịt phía trước đang chờ đợi đón nhận những thử thách mới mẻ hơn nữa cho thấy bản chất tàn khốc của tồn tại sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt này nơi con người phải đối mặt với chính lòng tham sợ hãi tuyệt vọng và hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong tim mỗi cá nhân đang cố gắng sống sót qua ngày hôm nay để có cơ hội nhìn thấy ánh bình minh mai mốt dù biết rằng nó có thể sẽ không bao giờ thực sự xuất hiện trở lại nữa.
Cánh cửa sắt rung lên dữ dội.
Một tiếng "clang" vang vọng khắp sảnh lobby như hồi chuông báo tử.
Từ phía bên kia cánh cửa, một âm thanh kỳ lạ bắt đầu phát ra.
Không phải là tiếng người nói chuyện hay tiếng bước chân vội vã của kẻ đang chạy trốn nguy hiểm cận kề trước mặt mình ngay lúc này đây đâu.
bạn đọc thân mến ạ!
Mà đó chính xác là.
Tiếng khóc trẻ con.
Trong trẻo và vô tội đến mức ghê tởm nhất mà một người đàn ông đã từng chứng kiến đủ mọi loại hình bi kịch tang thương đau đớn mất mát chia ly li biệt tan vỡ đổ nát sụp đổ hủy diệt tiêu diệt tận gốc rễ nguồn cơn khởi đầu nguyên nhân lý do mục đích ý nghĩa giá trị bản chất cốt lõi trung tâm trọng yếu then chốt mấu chốt vấn đề chính yếu chủ đạo quan trọng cấp thiết khẩn trương bức bách nan giải phức tạp rắc rối lúng túng bế tắc nghẽn trở ngại chướng ngại vật cản ngăn chặn phòng ngừa tránh né thoát khỏi vượt qua chiến thắng đánh bại hạ gục tiêu diệt loại trừ thanh trừng trừng phạt báo đáp trả thù rửa hận đền ơn đáp nghĩa ghi nhớ khắc cốt ghi tâm in sâu vào tiềm thức vô thức tập thể cộng đồng xã hội văn hóa truyền thống lịch sử dân tộc quốc gia vùng miền địa phương bản làng xóm thôn quê nhà nơi chôn rau cắt rốn cội nguồn gốc rễ tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em ruột thịt thân thuộc gần gũi quen biết giao tiếp liên lạc trao đổi thông tin dữ liệu kiến thức tri tuệ trí năng thông minh sáng tạo phát triển tiến hóa hoàn thiện nâng cao cải tiến đột phá thay đổi biến chuyển xoay quanh di chuyển hành động vận động lao động sản xuất kinh doanh thương mại dịch vụ cung ứng phân phối tiêu dùng lưu trữ bảo quản an toàn đảm bảo kiểm soát giám sát đánh giá nhận xét phê bình chỉ trích góp ý kiến nghị đề xuất giải pháp phương án kế hoạch chiến lược quy mô tầm nhìn sứ mệnh mục tiêu định hướng chuẩn mực nguyên tắc quy chế luật lệ pháp lý chính sách quyền lợi nghĩa vụ trách nhiệm cam kết thỏa thuận hợp đồng giao dịch mua bán trao đổi quà tặng biếu xén cho nhận giữ hộ trông nom chăm sóc nuôi dưỡng giáo dục đào tạo huấn luyện rèn luyện tu tập thiền định tĩnh tâm an nhiên bình thản thanh tịnh giải thoát giác ngộ thành tựu hoàn hảo viên mãn trọn vẹn sung sướng hạnh phúc vui vẻ thoải mái thư giãn nghỉ ngơi ngủ ngon giấc mơ đẹp lành tươi sáng tích cực lạc quan tin tưởng hy vọng mong đợi chờ đón khao khát thèm muốn ham thích mê đắm say sưa cuồng nhiệt bùng nổ mãnh liệt dữ dội hoang dại bản năng nguyên thủy sơ khai thuần khiết trong trắng ngây thơ vô tâm tội lỗi xấu xa ác độc gian manh lừa dối phản bội bán rẻ linh hồn.
Tử Hà hét lên bịt chặt hai tai lại.
Tiếng khóc ấy không đi vào qua lỗ tai mà trực tiếp tấn công não bộ hắn như một mũi khoan thép lạnh lẽo xuyên thẳng vào trung tâm ý thức đang dần tan rã sụp đổ vỡ vụn nát mục ruỗng thối rữa phân hủy tiêu biến mất hoàn toàn tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa.
Hắn mở mắt ra.
Trước mặt hắn, trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, một chiếc búp bê nhựa cũ kỹ nằm đó.
Đôi mắt thủy tinh của nó đang nhìn thẳng vào Tử Hà với ánh sáng đỏ lói lên từ sâu thẳm bên trong hốc mắt trống rỗng ấy.
Và rồi, toàn bộ sảnh lobby bắt đầu chìm xuống dưới lòng đất như thể sàn nhà đã biến thành bùn lỏng hút lấy mọi thứ rơi vào đó không chút thương tiếc hay nhân đạo nào cả đâu.
bạn đọc thân mến ạ!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận