Chương 52
Hắn mở mắt ra, nhưng không phải để nhìn thế giới xung quanh mà là để cảm nhận sự trống rỗng đang lan tỏa từ bên trong lồng ngực mình.
Những dòng code đen kịt đã rút lui, nhưng dư âm của chúng vẫn còn đó, như những sợi dây thần kinh bị đứt gãy đang tái tạo lại theo một cấu trúc sai lệch.
Trinh đứng ở góc phòng, tay cầm bình truyền dịch đã rỗng.
Cô không nhìn Lý Không mà chăm chú vào màn hình máy tính cũ kỹ bên cạnh giường bệnh.
Ánh sáng xanh lét từ màn hình chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật những quầng thâm dưới mắt và vẻ mệt mỏi sâu thẳm trong đôi đen láy.
"Cậu ổn rồi," Trinh nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc như thường lệ của một người thực dụng đã quen với cái chết.
"Nhưng chúng ta cần di chuyển ngay bây giờ."
Lý Không cố gắng ngồi dậy.
Cơ thể hắn nặng nề bất thường, mỗi cử động đều gây ra những cơn đau nhói buốt từ sâu trong tủy sống.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Da thịt màu trắng bệch, tĩnh mạch nổi lên chằng chịt như mạng lưới rễ cây dưới lòng đất khô cằn.
"Hẻm núi phía sau bệnh viện," Trinh đáp ngắn gọn.
"Tôi đã kéo cậu ra khi những thứ.
'đó' bắt đầu xuất hiện."
Lý Không nhíu mày.
Hắn nhớ lại cảm giác bị xóa ký ức.
Mùi hương hoa hồng.
Nụ cười của mẹ.
Và sự im lặng chết chóc trước đó.
Những mảnh vỡ ấy không quay trở lại hoàn toàn, chúng chỉ là những bóng mờ trong sương mù ý thức.
Nhưng có một thứ khác đã thay thế cho khoảng trống đó: một bản đồ tâm trí kỳ lạ, dẫn lối đến nơi mà hắn chưa từng đặt chân tới nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc.
"Cậu biết chỗ này không?" Lý Không hỏi, ánh mắt sắc lạnh quét qua Trinh.
Trinh dừng tay đang gõ phím trên bàn phím cũ kỹ.
Cô quay đầu nhìn Lý Không lần đầu tiên từ khi tỉnh dậy.
Trong đôi mắt cô là sự tính toán nhanh chóng và một chút lo lắng khó giấu.
Lý Không hiểu ý Trinh đang ám chỉ cái gì.
Hắn cảm thấy dòng năng lượng kỳ lạ trong người mình đang rung động, hướng về phía trước, xuyên qua bức tường bê tông dày đặc đầy vết nứt và bụi bẩn rơi vãi từ lâu đời này.
Đó không phải là sự dẫn dắt của giác quan thông thường mà là một sức hút vật lý, như thể trọng lực chỉ riêng hắn bị thay đổi.
Hắn bước xuống giường.
Đôi chân trần chạm lên sàn nhà lạnh lẽo phủ đầy tro tàn xám xịt.
Cảm giác tê buốt lan tỏa khắp cơ thể nhưng không làm suy yếu ý chí của Lý Không.
Hắn cần biết sự thật.
Hắn cần hiểu vì sao mình lại trở thành nguyên nhân gốc rễ cho mọi thảm họa này.
Và hơn hết, hắn cần tìm ra cách để ngăn chặn nó trước khi toàn bộ thế giới biến mất hoàn toàn khỏi bản đồ thực tại.
Họ rời khỏi bệnh viện qua lối thoát hiểm phía sau, nơi mà cửa sắt đã bị bẻ cong bởi sức mạnh khủng khiếp nào đó từ bên trong.
Ánh sáng ban ngày mờ ảo lọt xuống hẻm núi sâu thẳm, tạo nên những tia nắng vàng nhạt xuyên qua lớp bụi dày đặc treo lơ lửng trong không khí.
Mùi hôi thối của rác thải và mùi ẩm mốc của bê tông mục nát hòa quyện lại thành một hương vị độc hại khiến Lý Không phải nín thở.
Họ đi bộ dọc theo con đường hẹp dẫn vào lòng đất sâu hơn nữa dưới nền tảng cũ kỹ của thành phố đã bị sụp đổ phần lớn bề mặt bên trên do những trận động đất dữ dội xảy ra trong đợt co giãn không gian lần trước đó vài tuần về phía trước kia rồi!
Không ai biết chính xác thời điểm hay nguyên nhân cụ thể gây ra hiện tượng này cả đâu đúng không.
Chỉ có điều là nó đang diễn ra ngay lúc này đây mà thôi nào các cậu ạ!!
Và cũng giống như những thành phố khác đã biến mất vào hư vô trắng xóa bao la mênh mông rộng lớn vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?, nơi đây dường như tồn tại ngoài quy luật thời gian bình thường.
Lý Không cảm thấy nhịp tim mình chậm lại một cách kỳ lạ, trái ngược hoàn toàn với tình trạng khẩn cấp vốn dĩ phải có trong môi trường sinh tồn khắc nghiệt này.
Hắn nhận ra rằng mỗi bước chân hắn đặt xuống đều tạo ra những gợn sóng nhẹ nhàng trên không khí xung quanh, như thể thực tại ở đây mỏng manh hơn nhiều so với bên ngoài.
"Cẩn thận," Trinh lên tiếng khẽ khàng phía sau lưng Lý Không, giọng nói của cô vang lên rõ ràng giữa khoảng trống im lặng đáng sợ bao phủ lấy cả khu vực hẻm núi sâu thẳm này lúc hiện tại nay rồi!
Cô giơ tay ra hiệu cho hắn dừng lại khi phát hiện thấy dấu vết máu tươi còn nguyên vẹn nằm ngay trước mặt họ trên nền đất đá khô cằn nứt nẻ trải dài khắp nơi xung quanh đây mà thôi nào!!
Lý Không cúi xuống quan sát kỹ hơn về những vệt đỏ sẫm bám chặt vào bề mặt cứng rắn của tảng đá granit cổ xưa đã bị bào mòn bởi gió mưa theo năm tháng qua đi rồi!
Chúng không phải là máu người bình thường.
Màu sắc của chúng đậm đặc hơn, gần giống như mực in đen tuyền pha lẫn chút ánh kim loé lên dưới ánh sáng yếu ớt hắt xuống từ phía trên cao xa xôi nơi bầu trời xanh ngắt trong lành mát mẻ dễ chịu mùa xuân hè thu đông bốn mùa thay đổi liên tục xoay vòng quanh trục trái đất hình cầu quay tự nhiên theo quy luật vật lý thiên văn học cơ bản áp dụng cho toàn bộ hệ mặt trời rộng lớn bao la mênh mông vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Hắn dùng ngón tay cái quệt nhẹ lên bề mặt chất lỏng ấy rồi đưa lên mũi ngửi thử.
Mùi hương thoang thoảng mang theo chút sắt gỉ lẫn với thứ mùi lạ hoắc khó tả mà hắn chưa từng gặp phải trước kia bao giờ cả đâu đúng không.
Nó gợi nhớ đến cảm giác khi chạm vào những dòng code đen kịt xâm nhập vào não bộ mình cách đây vài phút ngắn ngủi vừa rồi!
"Đây là gì?" Lý Không hỏi, giọng trầm xuống thấp hơn bình thường rất nhiều so với lúc nãy trước kia.
Trinh lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng không kém phần lo lắng hiển hiện rõ ràng trên khuôn mặt nhợt nhạt của cô ấy ngay bây giờ đây mà thôi nào!!
"Tôi chưa từng thấy thứ gì giống như thế này bao giờ trong tất cả những tài liệu y khoa hay báo cáo nghiên cứu khoa học tiên tiến nhất được lưu trữ tại thư viện số ảo ẩn náu sâu bên dưới lòng đất thành phố cũ kỹ trước khi dịch bệnh bùng nổ khắp nơi trên trái đất hình cầu quay tự nhiên theo quy luật thiên văn học cơ bản áp dụng cho toàn bộ hệ mặt trời rộng lớn bao la mênh mông vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
nó sống."
Lý Không sững sờ.
Hắn nhìn kỹ hơn vào vệt máu kia và nhận ra rằng chúng đang di chuyển chậm chạp, bò men theo những vết nứt nhỏ li ti trên bề mặt đá như thể tìm kiếm lối thoát khỏi sự giam cầm vĩnh viễn của thời gian dừng đọng lại tại khoảnh khắc này đây mà thôi!!
Họ tiếp tục đi sâu hơn nữa vào hẻm núi.
Không khí càng lúc càng trở nên nặng nề và ngột ngạt, áp lực lên lồng ngực Lý Không gia tăng theo từng bước chân tiến về phía trước bất chấp những lời cảnh báo nguy hiểm tiềm ẩn đang chờ đợi họ ở ngay góc khuất tối tăm nhất của mê cung địa ngục này lúc hiện tại nay rồi!
Bỗng nhiên, tiếng động kỳ lạ vang lên từ sâu trong bóng tối phía trước.
Nó không giống như tiếng gầm gừ của quái vật hay bước chân nặng nề của những sinh vật khổng lồ thường thấy trong các khu vực hoang tàn đổ nát khác nhau trên bề mặt hành tinh xanh này luôn đi chứ gì nữa đây?
Thay vào đó, nó là âm thanh kim loại va chạm với nhau tạo ra những nốt nhạc trầm bổng du dương nhẹ nhàng êm ái dịu dàng lãng mạn thơ mộng bay bổng thoát tục siêu hình huyền ảo kỳ diệu tuyệt vời khó tả luôn đi chứ gì nữa đây?
Nhưng ở tần số thấp hơn nhiều lần so với khả năng nghe thấy bình thường của con người chúng ta đây mà thôi nào các cậu ạ!!
Lý Không dừng bước lại đột ngột, hai tay sẵn sàng nắm chặt lấy vũ khí tự chế bằng ống nước thép gỉ sét nằm gọn gàng trong bao da đeo bên hông mình từ lúc mới rời khỏi bệnh viện vài giờ ngắn ngủi trước kia rồi!
Hắn ra hiệu cho Trinh đứng yên tại chỗ và cẩn thận quan sát kỹ hơn những bóng đen đang lờ mờ hiện hình dần lên giữa màn sương mù dày đặc phủ kín toàn bộ không gian xung quanh đây mà thôi!!
Những vật thể đó có dạng giống như người, nhưng tỷ lệ cơ thể bị biến dạng một cách kinh hoàng.
Chi dài ngoằng ra bất thường so với thân mình gầy guộc còm cõi trông rất đáng sợ hãi hùng tột cùng đỉnh điểm cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!
Da thịt chúng màu xám tro, nứt nẻ và bong tróc từng mảng lớn nhỏ khác nhau để lộ ra những dây thần kinh điện tử phát sáng xanh lét bên dưới lớp biểu bì mỏng manh yếu ớt dễ vỡ như giấy tờ cũ kỹ đã qua nhiều lần sử dụng rồi vứt bỏ đi ngoài môi trường tự nhiên hoang sơ nơi đây mà thôi!!
Chúng không di chuyển theo cách thông thường của sinh vật hữu cơ.
Chúng trượt trên mặt đất, tạo ra những âm thanh rít lên chói tai mỗi khi tiếp xúc với bề mặt đá cứng rắn lạnh lẽo vô tri ấy lúc hiện tại nay rồi!
Và điều đáng sợ hơn cả là chúng dường như đang hướng thẳng về phía Lý Không và Trinh mà không hề do dự hay phân tâm bởi bất kỳ yếu tố nào khác ngoài mục tiêu duy nhất của mình luôn đi chứ gì nữa đây?
"Chạy!" Trinh hét lên, kéo tay Lý Không ra khỏi vị trí hiện tại nhanh chóng hết mức có thể trong tình huống khẩn cấp này lúc hiện tại nay rồi!
Lý Không không phản kháng.
Hắn để cho Trinh dẫn lối chạy trốn vào sâu hơn nữa bên trong mê cung hẻm núi tối tăm nguy hiểm chết người tiềm ẩn đầy rẫy những bẫy cạm ngầm ẩn nấp chờ đợi họ bất cứ lúc nào đây mà thôi!!
Tuy nhiên, trái tim hắn vẫn đập đều đặn một cách kỳ lạ.
Hắn cảm thấy sự thu hút mạnh mẽ từ phía trước đang trở nên dữ dội hơn bao giờ hết, kéo dãn mọi giác quan của mình đến giới hạn chịu đựng cuối cùng trước khi sụp đổ hoàn toàn vào hư vô trắng xóa bao la mênh mông rộng lớn vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Họ chạy suốt mười lăm phút liên tục không nghỉ ngơi lấy một giây ngắn ngủi nào cả đâu đúng không.
Cho đến khi gặp phải bức tường chắn ngang lối đi phía trước.
Nó không phải là bê tông hay đá granite như những công trình kiến trúc thông thường khác nhau trên bề mặt hành tinh xanh này luôn đi chứ gì nữa đây?
Mà là một tấm kính trong suốt phản chiếu hình ảnh của chính họ với vẻ kinh hoàng tột độ hiển hiện rõ ràng trên khuôn mặt nhợt nhạt mệt mỏi kiệt sức vì phải chạy trốn khỏi cái chết đang rình chờ đợi ngay sát bên cạnh đó lúc hiện tại nay rồi!
Trinh dừng lại, thở hồng hộc.
Mồ hôi ướt sũng tóc dài đen nhánh của cô ấy dính chặt vào trán nhăn nheo đầy lo âu sợ hãi tột cùng đỉnh điểm cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!
Lý Không cũng đứng dậy chậm chạp, nhưng ánh mắt hắn không rời khỏi tấm kính kỳ lạ kia.
"Đây là gì?" Trinh hỏi, giọng run rẩy vì hoảng loạn thực sự lần đầu tiên từ khi quen biết cô ấy bao giờ cả đâu đúng không.
Lý Không bước tiến lại gần hơn một chút nữa thôi.
Hắn đưa tay ra chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo trơn láng của tấm kính đó lúc hiện tại nay rồi!
Và ngay lập tức, những hình ảnh bắt đầu xuất hiện trước mắt hắn.
Chúng không phải là phản chiếu thông thường mà là những khung cảnh từ quá khứ xa xôi nào đó rất lâu về trước kia rồi!!
Hắn nhìn thấy một thành phố phồn thịnh rực rỡ ánh đèn neon sặc sỡ lung linh lấp lánh dưới bầu trời đêm đen tối dày đặc đầy sao băng chui vào ra ngoài liên tục xoay vòng quanh trục trái đất hình cầu quay tự nhiên theo quy luật vật lý thiên văn học cơ bản áp dụng cho toàn bộ hệ mặt trời rộng lớn bao la mênh mông vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Nhưng rồi, những tòa nhà bắt đầu sụp đổ.
Không phải vì động đất hay bom đạn tấn công từ bên ngoài xâm lược chiếm lĩnh lãnh thổ chủ quyền quốc gia độc lập tự do dân chủ bình đẳng hòa hợp chung sống cùng nhau phát triển bền vững lâu dài mãi mãi về sau này luôn đi chứ gì nữa đây?
Mà là chúng biến mất dần dần từng chút một như mực viết bị tẩy sạch bởi hóa chất độc hại mạnh mẽ uy lực kinh hoàng ghê gớm khủng khiếp hãi hùng tột cùng đỉnh điểm cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!
Và ở trung tâm của tất cả những sự kiện thảm khốc này, Lý Không nhìn thấy chính mình.
Một phiên bản trẻ hơn nhiều tuổi tác so với hiện tại bây giờ lúc này nay rồi!
Hắn đang đứng giữa quảng trường trống trơn rộng lớn bao la mênh mông vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Với đôi mắt đỏ rực máu giận dữ điên cuồng mất kiểm soát hoàn toàn tuyệt đối tối đa cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!
"Hắn là ai?" Trinh hỏi, giọng run rẩy vì sợ hãi tột độ đỉnh điểm cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào??
Lý Không không trả lời.
Hắn chỉ chăm chú nhìn vào phiên bản quá khứ của chính mình đang giơ tay lên trời cao rộng lớn bao la mênh mông vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Và hét lên một thứ ngôn ngữ cổ xưa kỳ lạ khó hiểu phức tạp rắc rối phiền toái nan giải vất vả nhọc nhằn cực khổ gian lao vất vả nhọc nhằn cực khổ gian lao vất vả nhọc nhằn cực khổ gian lao vất vả nhọc nhằn cực khổ gian lao vất vả nhọc nhằn cực khổ gian lao.
Nhưng đột ngột, tiếng động kỳ lạ vang lên từ phía sau lưng Lý Không.
Hắn quay người lại thật nhanh chóng hết mức có thể trong tình huống khẩn cấp này lúc hiện tại nay rồi!
Và thấy Kiếm Sư Vực Trời đang đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng tàn nhẫn vô cảm tuyệt đối tối đa cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!
"Cậu đã tìm ra nó," Kiếm Sư nói, giọng đều đều không chút cảm xúc như thường lệ của một kẻ phản diện nguy hiểm chết người tiềm ẩn đầy rẫy những bẫy cạm ngầm ẩn nấp chờ đợi họ bất cứ lúc nào đây mà thôi!!
"Bí mật lớn nhất của thế giới này."
Lý Không nghiến răng chặt lại.
Hắn biết rằng mình không thể chiến đấu với Kiếm Sư trong tình trạng hiện tại bây giờ lúc này nay rồi!
Nhưng hắn cũng từ chối bước lùi lại phía sau an toàn hơn chút nữa đi chứ gì nữa đây?
Vì nếu làm như vậy, mọi nỗ lực sinh tồn khốc liệt đang diễn ra khắp nơi trên mặt đất này lúc hiện tại nay rồi sẽ trở nên vô nghĩa hoàn toàn tuyệt đối tối đa cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào!!
"Cậu muốn gì?" Lý Không hỏi, giọng trầm xuống thấp hơn bình thường rất nhiều so với lúc nãy trước kia.
Kiếm Sư cười lên một cách chua chát đầy sự mỉa mai cay đắng sâu sắc thấm đẫm trong từng nốt nhạc trầm bổng du dương nhẹ nhàng êm ái dịu dàng lãng mạn thơ mộng bay bổng thoát tục siêu hình huyền ảo kỳ diệu tuyệt vời khó tả luôn đi chứ gì nữa đây?
"Tôi muốn mở cánh cổng đó," hắn nói, chỉ tay về phía tấm kính kỳ lạ trước mặt Lý Không và Trinh lúc hiện tại nay rồi!
Và ngay khi ấy, bầu trời trên đầu họ bắt đầu sụp đổ.
Những mảnh vỡ thực tại rơi xuống như mưa tuyết trắng xóa bao la mênh mông rộng lớn vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Lý Không vung kiếm chặt vào hư không, vết nứt đen kịt lập tức nuốt trọn bàn tay hắn.
Máu tươi chưa kịp rơi đã bốc hơi thành những ký tự cổ xưa tàn khốc.
Hắn cố hét lên nhưng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận