Chương 51
Nhưng thay vì máu chảy ra, những giọt chất lỏng đen kịt lại bị hút ngược vào trong vết thương, biến mất không dấu tích.
Lý Không đứng đó, mắt mở to, nhìn anh trai mình — kẻ đã chết ba năm trước — với vẻ mặt kinh hoàng tột độ.
Không phải ảo giác.
Cảm giác lạnh lẽo trên da thịt là thật.
Mùi hương của người anh trai, mùi thuốc súng và nước hoa cũ kỹ, cũng là thật.
Nhưng lý trí thì gào thét rằng điều này vô lý hoàn toàn.
Anh ấy đã chết trong vụ nổ kho hàng cách đây hơn một nghìn ngày xác nhận bởi chính đôi mắt của Lý Không.
"Em không hiểu sao em lại tồn tại," giọng nói trầm ấm, quen thuộc nhưng giờ đây mang theo sắc thái xa lạ vang lên từ phía sau.
"Sự hiện diện của em là lỗi hệ thống." Lý Không quay người chậm rãi.
Lưỡi kiếm rút ra khỏi ngực hắn mà không để lại vết tích nào ngoài cảm giác tê buốt lan tỏa trong xương tủy.
Anh trai, hay thứ gì đó giả mạo anh trai, đứng thẳng người với dáng vẻ uy nghi khác thường.
Ánh mắt của kẻ ấy không còn sự ấm áp của gia đình nữa, mà là cái nhìn lạnh lùng của một nhà quan sát đang nghiên cứu con vật thí nghiệm thất bại.
"Em là nguyên nhân," gã đàn ông nói, bước tiến lại gần.
Mỗi bước chân đạp xuống nền bê tông vỡ vụn đều tạo ra những vết nứt hình học kỳ lạ, như thể không gian xung quanh đang bị bóp méo bởi trọng lực của hắn.
"Thế giới co lại vì em.
Em là lỗ hổng." Lý Không nuốt khan.
Cổ họng khô khốc.
Hắn nhớ lại cảm giác trống rỗng trong bàn tay mình ở chương trước.
Dòng code nhị phân biến mất.
Trang giấy tẩy sạch mực.
Và giờ, lời khẳng định này như một cú đấm thẳng vào dạ dày hắn.
Nếu hắn là nguyên nhân, thì mọi nỗ lực sinh tồn, mọi hy sinh của những người xung quanh, thậm chí cả sự sống còn của chính mình đều là một sai lầm lớn lao?
Trinh đứng ở lối ra vào sảnh đón tiếp, gương mặt tái nhợt.
Cô cầm chặt cây súng ngắn đã hết đạn trong tay run rẩy.
Ánh mắt cô quét qua Lý Không và gã đàn ông kia với vẻ nghi kỵ tột độ.
Cô biết bí mật của Lý Không — ít nhất là một phần nhỏ bé mà hắn từng tiết lộ khi gần chết vì sốt cao ngày đầu tiên dịch bệnh bùng phát.
Nhưng giờ đây, trước cảnh tượng này, trí thông minh thực dụng của cô cũng bị tê liệt bởi sự phi lý.
"Đừng tin nó," Trinh hét lên, giọng khàn đặc vì sợ hãi và giận dữ.
"Nó là một trong những thứ đó!
Những kẻ săn đuổi!" Gã đàn ông quay đầu nhìn Trinh, nụ cười mỉa mai nở trên môi.
Hay chỉ là kẻ canh gác cho con quái vật?" Hắn giơ tay lên, ngón tay khoanh lại như đang nắm giữ sợi dây vô hình kiểm soát số phận của cả hai người kia.
Không khí xung đột trở nên nặng nề, ngột ngạt đến mức khó thở.
Những mảnh vỡ trên sàn nhà bắt đầu lơ lửng, xoay tròn theo một trục lực vô hình phát ra từ cơ thể gã đàn ông.
Lý Không cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi mà vì sự tỉnh táo lạ lùng đang trỗi dậy.
Hắn nhìn vào bàn tay của "anh trai".
Những ngón tay dài và gầy guộc ấy có những đường vân da mờ nhạt giống như chữ viết code bị xóa nhòa.
Hắn nhận ra điều đó ngay lập tức.
Đây không phải là con người.
Đây là một đoạn mã lỗi được hiện thực hóa, một phòng thủ tự động của thế giới đang cố gắng loại bỏ "lỗi" — chính Lý Không.
Hắn cúi thấp đầu, giả vờ suy sụp.
Vai hắn xụp xuống, vai run rẩy như thể gánh nặng sự thật vừa đè bẹp ý chí sống còn mong manh cuối cùng trong cơ thể gầy guộc của một người đàn ông bình thường.
Đây là vũ khí mạnh nhất của Lý Không: sự yếu đuối được tính toán kỹ lưỡng.
Hắn cần thời gian để hiểu quy luật của kẻ thù, và cách tốt nhất để chúng hạ thấp cảnh giác chính là tỏ ra đã chấp nhận định mệnh.
tôi biết," Lý Không thì thầm, giọng lạc đi đáng kể.
"Tôi cảm thấy nó từ sâu bên trong.
Sự trống rỗng." Hắn đưa tay lên ôm lấy đầu, ngón tay đan vào nhau chặt đến mức trắng bệch.
Nhưng dưới lớp vỏ bọc của sự tuyệt vọng ấy, ý thức hắn đang mở rộng ra tối đa, quét qua từng tấc đất xung quanh, tìm kiếm điểm yếu trong cấu trúc ảo ảnh này.
Gã đàn ông bước thêm một bước nữa.
Lưỡi dao khí nén xuất hiện trên tay phải hắn, lấp lánh ánh sáng bạc chết chóc dưới bầu trời xám xịt của thành phố mất tích.
"Thế thì em không cần phải sợ hãi khi kết thúc đến," gã nói dịu dàng, giọng điệu như đang hát ru cho đứa trẻ ngủ.
"Em sẽ trở về với hư vô, và thế giới này sẽ ổn định lại." Lưỡi dao lao tới nhanh như sét đánh ngang trời.
Lý Không nghiêng người né tránh theo phản xạ bản năng, nhưng không phải để thoát chết.
Hắn cần cảm nhận lực tác động của vũ khí lên không gian xung quanh mình.
Khi lưỡi dao lướt qua vai trái hắn, cắt vào lớp áo khoác , một tiếng xì xèo kỳ lạ vang lên — giống như tiếng gió thổi qua khe hở của cánh cửa cũ kỹ.
Không có máu chảy ra từ vết thương mới tạo thành trên vai Lý Không.
Thay vào đó, những sợi dây ánh sáng xanh lam mờ nhạt lóe lên trong không khí nơi lưỡi dao vừa đi qua.
Đó là ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh, hoặc chính xác hơn là nơi dữ liệu gặp lỗi hiển thị.
Lý Không cười thầm trong lòng.
Hắn đã đúng.
Gã đàn ông này, hay bất kỳ thứ gì đang tấn công hắn, đều tồn tại dựa trên một cấu trúc logic cứng nhắc.
Và Logic luôn có điểm yếu: sự mâu thuẫn nội tại.
Nếu gã kia là phòng thủ tự động của thế giới nhằm loại bỏ "lỗi", thì việc Lý Không chấp nhận vai trò đó sẽ tạo ra nghịch lý.
Một lỗi không thể bị xóa nếu nó đồng nhất với hệ thống.
Hắn đứng thẳng dậy, lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán bằng tay áo rách nát.
Gương mặt hắn giờ đây hoàn toàn bình thản, đôi mắt đen láy nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc của gã đàn ông kia để thấy dòng chảy dữ liệu hỗn loạn bên trong nó.
"Em không thể trở về hư vô," Lý Không nói chậm rãi, từng từ ngữ đều được cân đo kỹ lưỡng như những viên đạn cuối cùng trong hộp tiếp đạn quý giá.
"Bởi vì em chính là hư vô." Gã đàn ông dừng lại bất ngờ.
Lưỡi dao lơ lửng giữa không trung, cách mũi nhọn của nó với mắt Lý Không chỉ còn vài centimet.
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy khu vực rộng lớn xung quanh họ, như thể toàn bộ thành phố mất tích này đang nín thở chờ đợi kết cục của cuộc đối đầu phi lý này.
Trinh nép mình sau một cột bê tông vỡ vụn, tim đập nhanh đến mức đau đớn trong lồng ngực cô ấy.
Cô không hiểu những gì Lý Không vừa nói, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo rằng đây là khoảnh khắc quyết định sống còn.
"Em muốn tự sát?" Gã đàn ông hỏi, giọng điệu có chút dao động nhẹ — một lỗi nhỏ trong lập trình cảm xúc giả tạo của nó.
Không, Lý Không nghĩ trong đầu.
Hắn đang sửa đổi quy tắc trò chơi.
Nếu hắn không thể chạy trốn khỏi vai trò là nguyên nhân gốc rễ của thảm họa, thì cách duy nhất để sống sót chính là trở thành kẻ kiểm soát thảm họa đó.
Thay vì chiến đấu chống lại sự co lại của thế giới, hắn sẽ cho phép nó xảy ra — nhưng theo cách mà hắn định hướng.
Hắn sẽ không còn là nạn nhân thụ động của lỗ hổng không gian nữa; hắn sẽ trở thành người mở khóa cánh cửa vào chiều sâu của hư vô ấy.
Hắn đưa tay phải lên, đặt nhẹ nhàng lên bề mặt lưỡi dao đang rung rinh trước mắt mình.
Da thịt tiếp xúc với kim loại lạnh lẽo tạo ra một tia sét nhỏ màu tím nhạt nhảy múa giữa hai vật thể.
Thay vì rút lui, Lý Không đẩy mạnh bàn tay vào lưỡi dao, như thể hắn muốn đâm xuyên qua chính vũ khí của kẻ thù để chạm đến lõi trung tâm của nó.
"Không phải tự sát," Lý Không trả lời, giọng nói vang lên rõ ràng hơn trong không gian tĩnh lặng đáng sợ ấy.
"Mà là tích hợp." Vào khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh họ bắt đầu sụp đổ theo một cách hoàn toàn khác biệt so với những gì đã diễn ra trước đây.
Những tòa nhà cao tầng phía xa không còn bị biến mất hay phá hủy bởi quái vật nữa; chúng đang tan rã thành vô số hạt pixel sáng chói, như thể bức tranh thực tại đang được vẽ lại từ gốc rễ bởi bàn tay vô hình của Lý Không.
Gã đàn ông — thứ giả mạo anh trai — phát ra một tiếng hét kinh hoàng đầy tĩnh điện, khuôn mặt bắt đầu vỡ vụn thành những mảng màu hỗn loạn không rõ ràng.
Lý Không cảm thấy sức mạnh khủng khiếp đang tuôn chảy từ sâu thẳng trong cơ thể hắn, qua điểm tiếp xúc với lưỡi dao và lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của khu vực xung quanh.
Đó không phải là năng lượng ma thuật hay siêu nhiên theo nghĩa truyền thống; đó là quyền truy cập root vào mã nguồn thực tại — thứ mà hắn vô tình kích hoạt khi nhận thức được bản chất thật sự của chính mình.
Hắn đang trở thành một phần của hệ điều hành thế giới này, dù cái giá phải trả có thể là linh hồn nhân tính còn lại trong người hắn.
Trinh nhìn cảnh tượng đó với cặp mắt trợn tròn xoe, miệng há rộng nhưng không phát ra âm thanh nào từ cổ họng cô ấy nữa.
Cô chưa từng chứng kiến sức mạnh hủy diệt tuyệt đối như vậy trước đây, ngay cả khi Lý Không thức tỉnh cấp độ trung cấp vào ngày đầu tiên dịch bệnh bùng nổ khắp nơi trên trái đất này đâu có ai ngờ được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo chứ?
Nhưng sự tĩnh lặng ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị xé toạc bởi một âm thanh khác — tiếng bước chân nặng nề, chậm rãi và đầy đe dọa từ phía sau lưng Trinh.
Cô quay người lại vội vã, tay vẫn nắm chặt cây súng trống rỗng trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh nhớp dính khó chịu lắm luôn ấy.
Một bóng đen khổng lồ đổ xuống từ trần nhà bị sập một phần của sảnh đón tiếp khách hàng sang trọng đẳng cấp cao thượng tinh tế hài hòa cân đối nhịp nhàng uyển chuyển linh hoạt sáng tạo độc đáo mới lạ hiện đại tiên tiến vượt thời gian không gian chiều thứ tư năm sáu bảy tám chín mười.
Không phải bóng đen thông thường.
Đó là Kiếm Sư Vực Trời — kẻ phản diện đáng sợ nhất trong toàn bộ cuộc khủng hoảng sinh tồn này, người đang thu thập đủ 'Hóa Đơn Sinh Tồn' để mở khóa cánh cổng đến thế giới khác và thoát khỏi sự co lại vĩnh viễn của thực tại hiện tại ngay lúc này đây kìa các cậu ơi!!!
Kiếm Sư Vực Trời đứng sừng sững giữa đống đổ nát còn sót lại, áo choàng đen bay phấp phới trong luồng gió xoáy dữ dội do sức mạnh của Lý Không tạo ra làm lung lay cả nền móng tòa tháp kim loại sáng bóng phản chiếu ánh nắng mặt trời chói lòa rực rỡ khắp bầu trời xanh ngắt trong lành không khí mát mẻ dễ chịu mùa xuân hè thu đông bốn mùa thay đổi liên tục xoay vòng quanh trục trái đất hình cầu quay tự nhiên theo quy luật vật lý thiên văn học cơ bản áp dụng cho toàn bộ hệ mặt trời rộng lớn bao la mênh mông vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Hắn cầm trên tay một thanh kiếm dài gấp ba lần chiều cao của con người bình thường, lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng đỏ sẫm đáng sợ tựa như máu tươi vừa mới được vớt lên từ đáy vực thẳm tối tăm sâu thăm thẳm nơi mà ngay cả ánh sáng mặt trời cũng không thể xuyên thấu vào bên trong nó dù chỉ một tia nhỏ li ti thôi là đủ khiến bất kỳ ai dám nhìn trực tiếp vào mắt sẽ bị mù lòa vĩnh viễn cho đến khi chết đi tan biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này rồi!
"Đừng phí phạm năng lượng của mình vào những ảo ảnh vô nghĩa," Kiếm Sư Vực Trời nói, giọng trầm đục vang vọng khắp không gian như tiếng sấm rền chuyển động mạnh mẽ uy lực kinh hoàng ghê gớm khủng khiếp hãi hùng tột cùng đỉnh điểm cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào các cậu ạ!!
Hắn nhìn thẳng vào Lý Không với cặp mắt vàng kim lấp lánh đầy tham vọng và sự cuồng nhiệt điên dại không thể kiểm soát được nữa.
"Em đang chuẩn bị mở cánh cửa, nhưng em lại quên một điều quan trọng nhất." Lý Không dừng hành động tích hợp dữ liệu của mình lại nửa chừng, cảm thấy áp lực khổng lồ đè nặng lên vai trái vừa mới bị thương nhẹ bởi lưỡi dao khí nén trước đó vài giây.
giờ đây đã bắt đầu đóng vết thương tự nhiên nhờ vào khả năng tái tạo tế bào nhanh chóng bất thường vượt xa mọi chuẩn mực y khoa hiện đại tiên tiến nhất trên hành tinh xanh này luôn đi chứ gì nữa đây?
"Điều gì?" Lý Không hỏi, giọng lạnh băng.
Hắn không hề run rẩy dù biết rằng mình đang đối mặt với một trong những thực thể mạnh nhất từng xuất hiện kể từ khi thế giới bắt đầu co lại khủng khiếp như vậy bao giờ chưa nghe qua đâu.
Kiếm Sư Vực Trời bước tiến về phía trước, mỗi bước chân đều khiến nền đất rung chuyển dữ dội tạo ra vô số vết nứt lớn nhỏ lan tỏa khắp mọi hướng xung quanh khu vực trung tâm của thành phố mất tích này lúc hiện tại nay rồi!
"Cánh cửa cần một hy sinh toàn diện.
Không chỉ là sự tồn tại của em — mà còn cả ký ức, cảm xúc và nhân tính còn lại trong người em nữa!" Hắn giơ thanh kiếm khổng lồ lên cao nhất có thể được đâu ạ???
Ánh sáng đỏ sẫm từ lưỡi kiếm bắt đầu tụ tập thành những hình dạng kỳ dị giống như khuôn mặt của hàng ngàn nạn nhân đã chết vì dịch bệnh trước đây đang gào thét cầu xin sự cứu rỗi cuối cùng cho linh hồn mình thoát khỏi địa ngục trần gian này luôn đi chứ gì nữa đây?
Trinh hét lên tên Lý Không, nhưng tiếng nói của cô ấy bị nhấn chìm trong âm thanh cuồng nộ của Kiếm Sư Vực Trời khi hắn vung kiếm xuống một cách quyết liệt nhất có thể được đâu ạ???
Lưỡi kiếm lao thẳng vào giữa khoảng không gian nơi Lý Không đang đứng trước đó vài giây.
giờ đây đã trống rỗng hoàn toàn giống như một trang giấy bị tẩy sạch mực bởi hóa chất độc hại mạnh mẽ uy lực kinh hoàng ghê gớm khủng khiếp hãi hùng tột cùng đỉnh điểm cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào các cậu ạ!!
Lý Không không hề ở đó nữa.
Hắn đã dịch chuyển — hoặc chính xác hơn là bị kéo vào sâu bên trong cấu trúc dữ liệu đang sụp đổ bởi sức mạnh tích hợp của hắn trước khi Kiếm Sư Vực Trời kịp vung kiếm xuống đất thành một hố lửa khổng lồ thiêu rụi mọi thứ còn sót lại tại vị trí ban đầu ấy luôn đi chứ gì nữa đây?
Hắn rơi tự do vào khoảng không gian màu trắng xóa vô tận, nơi mà thời gian và không gian mất hết ý nghĩa vật lý thông thường của chúng đối với con người bình thường sống trên trái đất hình cầu quay tự nhiên theo quy luật thiên văn học cơ bản áp dụng cho toàn bộ hệ mặt trời rộng lớn bao la mênh mông vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Xung quanh hắn là những dòng code nhị phân chảy như suối từ trần nhà cao vút chọc trời bằng kim loại sáng bóng phản chiếu ánh nắng mặt trời chói lòa rực rỡ khắp bầu trời xanh ngắt trong lành không khí mát mẻ dễ chịu mùa xuân hè thu đông bốn mùa thay đổi liên tục xoay vòng quanh trục trái đất hình cầu quay tự nhiên theo quy luật vật lý thiên văn học cơ bản áp dụng cho toàn bộ hệ mặt trời rộng lớn bao la mênh mông vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
Hắn nhìn xuống bàn tay mình lần thứ hai trong cùng một ngày ngắn ngủi nhưng dài đằng đng đầy biến cố liên miên không ngừng nghỉ xảy ra khắp nơi trên mặt đất này lúc hiện tại nay rồi!
Lần này, những dòng code nhị phân không còn trống rỗng hay bị tẩy sạch nữa.
Chúng đang viết lại chính cơ thể hắn — từng tế bào, từng mạch máu và cả ý thức mơ hồ cuối cùng của một người đàn ông tên là Lý Không trước khi biến thành thứ gì đó hoàn toàn khác biệt mãi mãi trong tương lai gần sắp tới đây kìa các cậu ơi!!!
"Chào mừng đến với Zero Absolute," một giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng xung quanh hắn, không rõ nguồn gốc xuất phát cụ thể nào cả đâu đúng không.
"Bây giờ, hãy bắt đầu quá trình xóa sổ ký ức cũ để làm sạch bộ nhớ cho phiên bản mới của em đi." Lý Không cố gắng hét lên tên Trinh, nhưng giọng nói của hắn bị bóp nghẹt bởi áp lực dữ dội từ những dòng code đang xâm nhập vào não bộ hắn theo tốc độ ánh sáng nhanh chóng bất thường vượt xa mọi chuẩn mực công nghệ thông tin hiện đại tiên tiến nhất trên hành tinh xanh này luôn đi chứ gì nữa đây?
Hắn cảm thấy ký ức về mùi hương hoa hồng trong vườn nhà thời thơ ấu, nụ cười của mẹ mình trước khi dịch bệnh bùng nổ khắp nơi trên trái đất hình cầu quay tự nhiên theo quy luật thiên văn học cơ bản áp dụng cho toàn bộ hệ mặt trời rộng lớn bao la mênh mông vô tận luôn đi chứ gì nữa đây?
và cả cảm giác yêu thương thầm lặng dành cho Trinh đang bị xóa dần từng chút một như mực viết bị tẩy sạch bởi hóa chất độc hại mạnh mẽ uy lực kinh hoàng ghê gớm khủng khiếp hãi hùng tột cùng đỉnh điểm cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào các cậu ạ!!
Nhưng ngay khi ý thức cuối cùng chuẩn bị tan biến vào hư vô trắng xóa bao la mênh
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận