Chương 49
Lý Không nhìn bàn tay trắng bệch của mình.
Nơi từng hiển thị dòng code nhị phân giờ đây trống rỗng.
Giống như một trang giấy bị tẩy sạch mực bởi hóa chất độc hại.
Anh không cảm thấy sức mạnh.
Chỉ cảm thấy nhẹ.
Trong thế giới này, trọng lượng là sự sống.
Những người thức tỉnh càng nặng nề về mặt ý chí và ký ức, họ càng bám rễ sâu vào thực tại.
Họ khó bị "xóa sổ" bởi những lỗi logic của vũ trụ hơn.
Nhưng Lý Không giờ đây đang trôi nổi.
Hắn giống như một bóng ma chưa kịp nhận ra mình đã chết.
A-Phong đứng ngay bên cạnh hắn.
Cánh tay kim loại lạnh lẽo chạm nhẹ vào vai Lý Không, cố gắng giữ cho người đàn ông này không bị tan rã thành những hạt bụi ảo ảnh.
Máy nhân hình phát ra tiếng động cơ rè rè, như thể nó cũng đang nỗ lực tối đa để duy trì kết nối với thực tại thông qua chủ nhân của mình.
"Hệ số ổn định còn 12%," A-Phong báo cáo bằng giọng điện tử không cảm xúc nhưng khẩn trương hơn bình thường.
"Nếu giảm dưới 5%, cấu trúc phân tử của bạn sẽ bắt đầu giải thể."
Lý Không nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật sâu.
Không khí ở đây có mùi ozone và sắt gỉ nồng nặc.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh quét qua khoảng không gian xung quanh.
Những khối hình học khổng lồ trước đó đã ngừng xoay chuyển.
Chúng đứng yên tĩnh đáng sợ, tạo thành những bức tường vô hình bao vây họ trong một vòng tròn đường kính mười mét.
Bên kia lớp màng năng lượng mờ ảo ấy là hàng ngàn bóng đen.
Chúng không di chuyển.
Chỉ đứng đó.
Những đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào trung tâm nơi Lý Không đang đứng.
Sự thù hận tích tụ từ sâu thẳm bóng tối dường như có thể chạm được da thịt hắn.
"Đừng run," Trinh nói, giọng cô khàn đặc vì sợ hãi nhưng vẫn cố giữ vẻ cứng rắn.
Cô bước lại gần hơn, tay cầm khẩu súng lục đã hết đạn treo lủng lẳng bên hông.
"Nếu anh biến mất ở đây, tôi sẽ không bao giờ tìm ra cách miễn nhiễm với bệnh tật này."
Lý Không quay sang nhìn cô y tá đầu đội quân.
Khuôn mặt của Trinh nhợt nhạt dưới ánh sáng xanh lam kỳ lạ phát ra từ những khối hình học.
Cô đang run rẩy, nhưng đôi mắt thì sắc bén như dao cạo.
Hắn hiểu rõ động cơ của cô.
Sự sống sót của hắn không chỉ là vấn đề đạo đức hay tình cảm.
Đó là chìa khóa duy nhất để Trinh thoát khỏi cái chết chắc chắn đang chờ đợi tất cả những người mang trong mình mầm bệnh đột biến.
"Đừng lo lắng về lợi ích của em," Lý Không nói, giọng trầm và đều đặn bất thường.
"Hãy tập trung vào việc sống sót cho bản thân trước."
Hắn bước ra khỏi vòng vây bảo vệ tạm thời do A-Phong tạo ra.
Mỗi bước chân đặt xuống mặt đất bằng vật liệu lạ — không phải bê tông hay đá granite mà là một chất dẻo đen bóng, mịn như kính nhưng lạnh xương tủy — đều khiến hắn cảm thấy cơ thể mình rung lên từng đợt.
"Anh đang làm gì?" Trinh hét lên, cố gắng kéo tay áo anh lại.
"Đừng đi vào đó!
Chúng sẽ ăn thịt chúng ta!"
Lý Không dừng bước.
Hắn nhìn xuống những bàn chân của mình qua lớp chất dẻo đen bóng.
Dưới đáy là sự trống rỗng tuyệt đối.
Không có nền đất bên dưới thành phố này.
Chỉ có hư không sâu th thăm, nơi mà ánh sáng cũng không thể chạm tới.
Thành phố Hải Cảng không bị phá hủy.
Nó bị cắt ra khỏi bản đồ thực tại và dán vào một bề mặt phẳng khác — một lớp vỏ bọc giả tạo để che đậy sự sụp đổ của lõi thế giới.
"Chúng sẽ ăn thịt tôi nếu tôi ở lại," Lý Không trả lời, giọng nói vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng chết chóc.
"Nhưng chúng chỉ đứng đó vì chúng đang chờ đợi chủ nhân cũ trở về.
Và tôi là người duy nhất có thể vào được 'trong' thành phố này."
Hắn bước tiếp.
Những bóng đen phía sau lớp màng năng lượng bắt đầu rít lên, một âm thanh chói tai làm rung chuyển không khí.
Nhưng Lý Không không nhìn lại.
Hắn tập trung toàn bộ ý thức vào việc cảm nhận dòng chảy của dữ liệu xung quanh mình.
Với cấp độ Thức tỉnh Trung cấp mới đạt được, hắn có thể 'nhìn' thấy cấu trúc mã nguồn của thế giới này — dù chỉ là một phần nhỏ bé và hỗn loạn.
Khoảng không gian bên trong vòng tròn bảo vệ dần mở ra như cánh cửa thủy tinh vỡ vụn.
Lý Không bước qua ranh giới đó mà không hề cảm thấy sức cản.
Thay vào đó, hắn cảm nhận được sự tĩnh lặng đáng sợ lan tỏa từ mọi hướng.
Những bóng đen phía sau lớp màng biến mất ngay lập tức khi hắn vượt qua ngưỡng cửa.
Chúng không đuổi theo.
tan chảy vào bóng tối của chính chúng.
Trinh và A-Phong đứng chông chênh bên ngoài, nhìn với vẻ kinh hãi tột độ.
Trinh muốn lao theo nhưng bị một lực vô hình đẩy lùi lại mạnh mẽ.
Cô ngã ngồi xuống đất, đập đầu lên nền dẻo đen bóng, nước mắt trào ra vì tuyệt vọng nhưng không dám hét lên nữa.
Lý Không đi sâu vào hành lang vắng lặng của tòa nhà thương mại cũ.
Những bức tường kính vỡ vụn nay được thay thế bằng những tấm gương phản chiếu vô cực.
Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra tiếng vang kỳ lạ, như thể có hàng ngàn phiên bản khác của chính mình đang đi cùng song song trong một chiều không gian bị gấp lại.
Hắn dừng lại trước một lối thang bộ dẫn xuống tầng hầm.
Ánh sáng ở đây yếu ớt hơn, mang màu sắc xanh lợt bệnh hoạn.
Mùi hương hoa tươi — loại mùi thường thấy trong các trung tâm thương mại cao cấp trước ngày tận thế — bỗng ngột ngạt bao trùm lên mũi hắn.
Một mùi hương trái ngược hoàn toàn với sự chết chóc và hủy diệt đang diễn ra xung quanh.
Lý Không rụt tay vào túi áo, lấy ra một mảnh kim loại nhỏ từ bộ đồ bảo hộ của mình — thứ duy nhất còn sót lại từ cuộc chiến trước đó khi hắn chưa bị đồng hóa hoàn toàn.
Hắn dùng nó để cứa nhẹ vào lòng bàn tay trái.
Máu chảy ra đỏ tươi, nhưng không rơi xuống đất.
Những giọt máu lơ lửng trong không trung, uốn cong thành những đường nét hình học phức tạp giống như ký tự code nhị phân mà hắn đã thấy trước đó.
"Mau," một giọng nói thì thầm vang lên từ phía sau lưng hắn.
Không phải là tiếng vọng.
Đó là giọng của chính Lý Không, nhưng lạnh lùng hơn, tàn nhẫn hơn và thiếu hẳn sự con người.
Hắn quay phắt lại.
Không ai ở đó cả.
Chỉ có những tấm gương phản chiếu vô cực đang mở rộng ra hai bên hành lang.
Trong mỗi tấm gương đều — khuôn mặt của hắn, với đôi mắt đỏ rực không đồng tử mà hắn đã gặp trước khi bước vào đây.
"Anh ấy," Lý Không tự nhủ trong lòng, giọng nói run lên một chút nhưng nhanh chóng bị sự lạnh lùng thay thế.
"Phiên bản song song đã chấp nhận trở thành 'nó'.
Và tôi đang tiến gần hơn đến điểm hội tụ."
Hắn không sợ hãi.
Hắn cần biết thêm thông tin.
Sự tồn tại của hắn là nguyên nhân gốc rễ của thảm họa này, nhưng liệu có cách nào để đảo ngược quy trình mà không phải hy sinh toàn bộ thế giới?
Hay thậm chí là chính mình?
Lý Không bước xuống cầu thang.
Tầng hầm sâu thẳm hơn những gì hắn tưởng tượng.
Những bậc thang dường như vô tận, dẫn xuống một vực thẳm nơi ánh sáng tự nhiên hoàn toàn biến mất.
Hắn đếm từng bước chân.
Năm mươi mốt.
Con số này khiến hắn dừng lại đột ngột.
Năm mươi mốt bậc thang chính xác bằng năm tháng tuổi của hắn khi sự kiện Ngày Zero bắt đầu.
Coincidence?
Hay là một lời nhắc nhở từ chính cấu trúc logic bị lỗi của thế giới?
Hắn tiếp tục đi xuống, nhưng lần này thận trọng hơn.
Những tấm gương trên tường bắt đầu nứt vỡ từng mảnh nhỏ dưới áp lực tâm lý mà hắn đang gánh chịu.
Tiếng kính vỡ réo lên như tiếng khóc than của hàng ngàn linh hồn bị mắc kẹt trong mê cung ký ức.
Đáy tầng hầm không phải là một gara đỗ.
chứa hàng hóa thông thường.
Nó là một phòng thí nghiệm rộng lớn, được bao bọc bởi những bức tường làm bằng vật liệu sinh học sống đang nhịp đập chậm rãi như trái tim của một con quái vật khổng lồ.
Ánh sáng xanh lam phát ra từ các ống dẫn máu trong suốt chạy dọc trần nhà chiếu rọi khắp không gian, tạo nên bầu không khí ma mị và đáng sợ.
Ở trung tâm căn phòng là một cái bục tròn bằng đá đen bóng loáng, xung quanh được bao vây bởi sáu cột trụ cao vút chạm đến trần nhà.
Trên mỗi đầu cột trụ đều khắc những ký tự cổ xưa mà Lý Không chưa từng thấy trước đây — không phải chữ Hán, không phải tiếng Anh hay bất kỳ ngôn ngữ nào con người đã biết.
Chúng giống như những biểu tượng của một hệ thống mã hóa hoàn toàn mới, được thiết kế để ghi lại lịch sử thực tại bị xóa bỏ.
Trên cái bục đá đen ấy đặt một cuốn sách da cũ kỹ đang mở ra trang cuối cùng.
Trang giấy vàng úa nhưng sạch sẽ, không hề có dấu hiệu hư hỏng dù nơi đây đã chìm trong bóng tối và sự cô lập suốt nhiều tháng trời qua rồi mới xuất hiện trở lại dưới dạng "Thành phố mất tích".
Lý Không tiến gần hơn.
Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dọc sống lưng hắn, làm ướt sũng lớp áo khoác bảo hộ mỏng manh.
Cảm giác nguy hiểm đang đè nặng lên lồng ngực anh giống như một tảng đá khổng lồ sắp đổ ập xuống bất cứ lúc nào.
Nhưng sự tò mò và nhu cầu tìm kiếm chân lý về nguồn gốc của mình mạnh hơn nỗi sợ hãi đó gấp bội phần.
Cuốn sách không có tiêu đề hay tác giả ghi rõ ràng trên bìa da sần sùi màu nâu đỏ giống như máu đã đông khô lại từ lâu đời rồi mới phơi nắng cho giòn dai ra nữa đâu.
Chỉ có một biểu tượng khắc chìm vào giữa trang giấy đầu tiên: hình ảnh hai vòng tròn lồng ghép nhau tạo thành hình dạng chiếc lá cây bốn cọng may mắn nhưng bị cắt đôi ngang qua thân rễ chính nó mà thôi chứ chưa đủ ba phần tử khác biệt nào cả đâu đúng không.
Lý Không cúi xuống, mở rộng lòng bàn tay ra phía trước trang giấy đang hiển thị nội dung cuối cùng của cuốn sách bí ẩn này.
Hắn đọc thầm những dòng chữ viết bằng mực đen đậm nét nhưng lại mờ dần đi theo thời gian trôi qua từng ngày một cách chậm chạp đầy u ám kinh khủng đến mức không thể tin nổi được nữa đâu ạ!
*"Lỗ hổng trong cấu trúc không gian không phải là lỗi kỹ thuật hay sự cố ngẫu nhiên xảy ra do thiên tai hay chiến tranh hạt nhân gây nên đâu.
bạn đọc thân mến của tôi ơi!!!
Đó chính là kết quả tất yếu của việc một thực thể ý thức quá mạnh mẽ cố gắng thoát khỏi quy luật tự nhiên vốn có sẵn từ thuở ban đầu khai sinh vũ trụ chúng ta đây mà thôi nào các cậu ạ!!!"*
Lý Không sững sờ.
Dòng cuối cùng trên trang giấy bắt đầu tan biến thành những hạt bụi ánh sáng nhỏ.
lơ lửng trong không khí xung quanh hắn trước khi hoàn toàn biến mất vào hư vô vĩnh cửu mãi mãi về sau này nữa đâu ạ!!!
"Đây là." Hắn nuốt khan, cổ họng khô khốc như cháy rát.
"Lời tiên tri?
Hay lời cảnh báo?"
A-Phong xuất hiện ngay bên cạnh hắn, cánh tay kim loại giơ lên cao chuẩn bị kích hoạt chế độ phòng thủ tối đa bất cứ lúc nào nếu có mối đe dọa tấn công đến gần hơn nữa đâu ạ!!!
"Quét quét môi trường xung quanh đang cho thấy mức độ năng lượng dị thường tăng vọt đột ngột lên 300% so với ngưỡng an toàn thông thường quy định trước đó kìa chủ nhân ơi!!!", A-Phong báo cáo khẩn trương nhưng vẫn giữ nguyên thái độ chuyên nghiệp lạnh lùng không chút cảm xúc nào cả đâu ạ!!
Lý Không quay lại nhìn những tấm gương xung quanh phòng thí nghiệm.
Chúng đang phản chiếu hình ảnh của hắn, nhưng mỗi tấm gương đều khác nhau — một phiên bản Lý Không trong quá khứ, hiện tại và tương lai bị bóp méo bởi sự lựa chọn sai lầm liên tiếp xảy ra mà không thể đảo ngược được nữa đâu ạ!!!
Trong góc sâu nhất căn phòng, phía sau cái bục đá đen bóng loáng ấy là một cánh cửa gỗ sẫm màu đóng kín chặt chẽ.
Trên bề mặt cánh cửa khắc rõ ràng dòng chữ bằng tiếng Việt nhưng lại viết ngược khiến người xem phải nghiêng đầu mới đọc nổi nội dung đầy đủ chính xác hoàn toàn đúng đắn chuẩn mực nhất có thể được đâu ạ!!!
*"Đừng mở ra nếu bạn không muốn trả giá đắt đỏ hơn cả mạng sống của chính mình và tất cả những ai yêu thương quý trọng bạn đời này kiếp sau nữa."*.
Hắn rút tay lại thật nhanh.
Cảm giác tê buốt lan tỏa từ đầu ngón tay lên khắp cánh tay rồi đi thẳng vào tim hắn, khiến nhịp đập chậm lại đáng kể nhưng đồng thời cũng tăng cường khả năng tập trung ý thức cao độ hơn bao giờ hết trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta đây mà thôi nào các cậu ạ!!
"Trinh," Lý Không gọi tên cô y tá đầu đội quân đang đứng ngoài vòng bảo vệ cách xa nơi hắn vài mét nữa về phía trước lối ra vào chính diện cửa lớn sảnh đón tiếp khách hàng quý phái sang trọng đẳng cấp cao thượng tinh tế hài hòa cân đối nhịp nhàng uyển chuyển linh hoạt sáng tạo độc đáo mới lạ hiện đại tiên tiến vượt thời gian không gian chiều thứ tư năm sáu bảy tám chín mười..
Một bóng đen từ trần nhà rơi xuống, lưỡi dao lạnh lẽo đã kề sát cổ hắn.
Hắn cứng đờ, máu lạnh buốt sống lưng khi nhận ra mùi hương quen thuộc trên người kẻ sát nhân.
Chính là giọng của người
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận