Chương 48
Lý Không đứng giữa trung tâm giao lộ của Thành phố Hải Cảng, nơi từng là trung tâm thương mại sầm uất nhất, giờ chỉ còn là một khoảng trống hình tròn đường kính năm trăm mét.
Không có gạch đá, không có bê tông, thậm chí không có không khí lưu thông bình thường.
Không gian ở đây "bị cắt xén".
Gió không thổi qua, nó bị chặn lại bởi một bức tường vô hình mà mắt thường không nhìn thấy, nhưng Lý Không cảm nhận được nó qua những dòng code nhị phân đang tuôn chảy dưới da thịt anh.
Đó là mùi vị của ozone và sắt gỉ — hương thơm đặc trưng của sự hư hỏng dữ liệu trong thế giới thực.
Trước mặt anh, bản thể phản chiếu kia vẫn đứng đó.
Đôi mắt đỏ rực không đồng tử như hai hố sâu hút ánh sáng, soi rọi vào tâm trí Lý Không một cách tàn nhẫn.
Kẻ lạ mặt giơ khẩu súng lên, nhưng hắn không bắn ngay.
Hắn chỉ cười — nụ cười méo mó của một thực thể đã chấp nhận trở thành phần mềm độc hại trong hệ thống hiện thực.
"Ngươi nghĩ mình đang tìm đường ra," giọng nói cộng hưởng trực tiếp vào thùy não Lý Không, gây đau đớn như kim châm vào tủy sống.
"Nhưng ngươi chỉ là con chuột thí nghiệm chạy trong mê cung mà chính chủ nhân đã xây dựng."
Lý Không nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo rách nát của anh.
Cảm giác yếu đuối mà anh thường xuyên giả vờ để che giấu ý định thật sự giờ đây trở thành một lớp vỏ bọc mỏng manh trước sức ép tâm lý từ kẻ phản chiếu này.
Anh không lùi bước.
Sự co rút của thế giới đang diễn ra nhanh hơn dự kiến, và nếu Lý Không là "lỗ hổng" như những dữ liệu anh đã từng lén đọc được trong thư mục ẩn của mạng lưới thông tin cũ, thì nơi đây chính là điểm neo giữ thực tại cuối cùng.
Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình.
Da thịt ở đó đang trở nên mờ ảo, lộ ra những đường kẻ đen nhánh giống như vết nứt trên màn hình LCD vỡ.
Đây không phải là thương tích vật lý.
Đây là lỗi rendering — sự cố hiển thị khi một đối tượng tồn tại vượt quá dung lượng xử lý của thực tại địa phương.
"Ngươi nói ai đã sống sót bên trong?" Lý Không hỏi, giọng khàn đặc vì mất nước và kiệt sức.
Câu hỏi này không chỉ dành cho kẻ phản chiếu trước mặt mà còn dành cho chính những ký ức bị bóp méo trong đầu anh.
Nếu thành phố biến mất là do lỗi logic, vậy thì cái gì còn lại?
Kẻ lạ mặt nháy mắt, một hành động con người hiếm hoi giữa vẻ ngoài phi nhân đó.
"Cái giá của sự tồn tại," hắn đáp, bước chậm rãi tiến về phía Lý Không.
Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra âm thanh chói tai như tiếng kim loại cạo vào kính vỡ.
"Và ngươi đang nợ nó một khoản lớn."
Lý Không cảm thấy tim mình đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức lạnh lẽo rằng mọi nỗ lực sinh tồn của anh từ nay đến lúc này đều là vô nghĩa nếu gốc rễ vấn đề nằm ở chính cơ thể hắn.
Anh cần thông tin.
Anh cần biết cách đóng lại lỗ hổng này trước khi nó nuốt chửng toàn bộ khu vực an ninh còn sót lại phía sau lưng nhóm người đang di chuyển tới nơi đây.
Bên ngoài ranh giới của khoảng trống bị cắt xén, Trinh đứng nép sau một bức tường bê tông đổ vỡ, tay cầm khẩu súng lục đã hết đạn nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng bắn.
Máu từ vết thương ở vai trái cô đang chảy chậm lại, đóng cục dưới lớp băng gạc bẩn thỉu.
Cô không nhìn thấy Lý Không và kẻ lạ mặt bên trong vùng trống trải đó vì một lý do đơn giản: thị giác của con người bình thường không thể xử lý những gì xảy ra khi thực tại bị lỗi.
Tất cả những gì Trinh nhìn thấy là một bóng đen đứng im lìm giữa ánh sáng trắng xóa, xung quanh nó là những đường nét cong vênh như hình ảnh trong gương vỡ.
Không khí xung quanh vùng đó lạnh đến mức hơi thở của cô ngưng tụ thành sương mù dày đặc.
"Đừng cử động," giọng nói nhỏ bé vang lên bên tai Trinh.
Đó là Mai — không phải phiên bản bị đồng hóa mà Lý Không vừa gặp, hay ít nhất thì không giống hoàn toàn.
Cô gái trẻ này có vẻ mặt tái nhợt, đôi mắt mở to đầy hoảng sợ nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh để trấn an người khác.
Trinh quay sang nhìn Mai với ánh mắt nghi ngờ sắc bén.
"Ngươi là ai?
Và tại sao ngươi lại cầm khẩu súng của tôi?" Trinh hỏi, ngón tay cái siết chặt vào cò súng vô dụng kia.
Cô không tin bất kỳ ai trong thế giới này lúc này đây, kể cả những người trông có vẻ ngây thơ nhất.
Mai run rẩy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vùng trống trải phía trước mà không chớp mắt.
tôi nhớ là em đang đi cùng anh ấy," cô thì thầm, giọng nói vang lên kỳ lạ như bị nhiễu sóng radio.
"Rồi sau đó là tiếng kêu xé toạc.
Và rồi em thấy nó."
"Nó?" Trinh gặng hỏi.
Trực giác sinh tồn của cô — thứ đã giúp cô sống sót qua ba mùa đông đói khát và những cuộc tập kích từ băng đảng cướp bóc — đang báo động dữ dội.
Có gì đó sai trái ở đây.
Không khí quá tĩnh lặng, không có tiếng gầm thét của quái vật, không có tiếng bước chân của kẻ thù.
Chỉ có sự im lặng chết chóc của một phòng thu âm cách ly hoàn hảo.
Mai đưa tay lên chạm vào má Trinh, cử động chậm rãi và thiếu tự nhiên như một con búp bê bị giật dây.
"Nó nói rằng chúng ta đã đến quá muộn," Mai cười, nụ cười ấy không đạt đến mắt mà chỉ dừng lại ở cơ mặt cứng đờ.
"Thành phố này chưa từng tồn tại, chị Trinh ạ.
Nó chỉ là một bản sao dự phòng."
Trinh lùi về phía sau, gót chân chạm vào mảnh kính vỡ.
Sự thực dụng trong cô trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cô không quan tâm đến triết lý hay bí ẩn của thế giới đang sụp đổ; cô cần biết liệu Lý Không còn giá trị sử dụng hay không.
Nếu Lý Không là nguyên nhân gây ra sự co rút này, thì hắn cũng có thể là chìa khóa để mở cánh cửa thoát ra — hoặc là vật hy sinh cuối cùng.
"Mai," Trinh gọi tên, cố gắng dùng giọng điệu bình thường nhất có thể.
"Nếu em còn là Mai, hãy nói cho chị biết nơi ẩn náu an toàn gần nhất."
Mai không đáp lại.
Thay vào đó, cơ thể cô bắt đầu rung động với tần suất cao độ, tạo ra âm thanh rè rè khó chịu.
Những đường nét trên khuôn mặt cô bắt đầu bị xóa nhòa, giống như một tập tin ảnh đang gặp lỗi hiển thị.
Và trong khoảnh khắc ấy, Trinh hiểu ra rằng đây không phải là zombie thông thường.
Đây là sự xâm lấn của dữ liệu vào thực thể hữu hình.
Quay trở lại bên trong vùng trống trải, Lý Không đang vật lộn với dòng chảy ý thức của kẻ phản chiếu.
Cơn đau đầu dữ dội như những lưỡi dao cạo xé toạc màng não, mỗi suy nghĩ đều bị bóp méo và đảo ngược.
Hắn không thể chạy trốn khỏi cảm giác này vì chính cơ thể anh là nguồn phát ra tín hiệu nhiễu loạn.
"Ngươi thấy đấy," kẻ phản chiếu nói, giọng giờ đây gần gũi hơn, vang lên từ ngay bên trong sọ não Lý Không.
"Mỗi bước chân ngươi đặt xuống làm thế giới nhỏ đi một chút nữa.
Mỗi nhịp tim của ngươi đẩy ranh giới thực tại lùi xa thêm vài mét."
Lý Không quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Anh không khóc than hay van xin.
Trong sự tuyệt vọng tột cùng, trí tuệ lạnh lùng của anh bắt đầu hoạt động như một cỗ máy tính toán tối ưu hóa sinh tồn.
Nếu hắn là lỗi hệ thống, thì cách duy nhất để sửa lỗi đó không phải là tự hủy diệt — mà là tìm ra người đã viết mã nguồn sai lầm này.
"Cho ta xem," Lý Không gầm lên bằng ý nghĩ của mình, ép buộc sự kết nối giữa hai thực thể mạnh hơn nữa.
"Cho ta thấy những gì ngươi gọi là 'thành phố mất tích'!"
Kẻ phản chiếu ngừng bước chân lại.
Đôi mắt đỏ rực sáng lên dữ dội như ngọn lửa trong bóng tối.
Hắn đưa tay ra trước mặt Lý Không, và từ lòng bàn tay của hắn, một khối lập phương ánh sáng nhỏ bé bắt đầu hình thành.
Bên trong khối ánh sáng đó là những hình ảnh nhanh chóng lướt qua: những tòa nhà cao tầng sụp đổ không phải vì bom đạn mà tan biến vào hư vô; những con người khóc lóc khi nhìn thấy đôi chân mình biến mất từ bàn chân trở lên; và cuối cùng, một phòng thí nghiệm ngầm sâu dưới lòng đất nơi hàng ngàn máy chủ đang chạy nóng hổi.
"Đây là gì?" Lý Không hỏi, giọng run rẩy vì kinh hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ lạnh lùng.
"Là kho lưu trữ," kẻ phản chiếu đáp.
"Thành phố này không biến mất khỏi bản đồ địa lý.
Nó bị di chuyển vào một phân vùng khác của thực tại — nơi mà bộ não con người không thể xử lý trực tiếp để tránh điếc liệt hệ thống."
Lý Không nhìn chăm chú vào những hình ảnh trong khối ánh sáng.
Anh nhận ra một thứ quen thuộc: logo của tập đoàn công nghệ lớn nhất thế giới trước khi Đại Sụp đổ xảy ra.
Tập đoàn đã phát triển công nghệ thực tế ảo nâng cao và thử nghiệm ý thức số hóa trên quy mô thành phố.
"Vậy thì chúng ta đang ở đâu?" Lý Không hỏi, giọng trầm xuống.
"Trong lòng quái vật," kẻ phản chiếu trả lời ngắn gọn rồi biến mất vào không khí, để lại một khoảng trống tĩnh mịch đáng sợ hơn cả sự hiện diện của hắn.
Khối lập phương ánh sáng rơi xuống chân Lý Không và vỡ tan thành vô số mảnh vụn dữ liệu màu xanh lam.
Những mảnh vụn đó bắt đầu hòa nhập vào da thịt anh, mang theo hàng terabyte thông tin bị nén chặt.
Lý Không sững sờ khi cảm nhận được kiến thức ấy tràn vào đầu mình: tọa độ của các khu vực an toàn thực sự, vị trí ẩn náu của những nhóm sinh tồn khác, và quan trọng nhất — danh sách những người đã kích hoạt cơ chế co rút để bảo vệ chính họ khỏi thế giới bên ngoài đang chết dần.
Và tên đầu tiên trong danh sách đó khiến máu anh đông lại: Kiếm Sư Vực Trời.
Trinh đứng dậy khi Mai — hay thứ gì đó giả mạo Mai — tan biến vào không khí, để lại phía sau một mùi hương ngọt ngào nồng nặc của vani và máu tươi.
Cô nhặt lên từ mặt đất một mảnh kim loại sáng bóng rơi ra cùng với sự biến mất kia.
Đó là một thẻ nhớ dữ liệu cũ kỹ, vỏ nhựa đã bị nóng chảy một phần nhưng vẫn còn nguyên cổng kết nối.
Cô liếc nhìn về phía vùng trống trải nơi Lý Không đang đứng im lìm như tượng đá.
Cô không biết anh ấy đang làm gì bên trong đó, hoặc liệu anh ấy có còn là con người nữa hay không.
Nhưng thứ Trinh quan tâm lúc này là vật thể trước mặt mình.
Thẻ nhớ dữ liệu.
Trong thế giới hậu tận thế, nơi công nghệ bị coi là nguyền rủa và nguy hiểm, một thiết bị lưu trữ như vậy có giá trị bằng cả một căn cứ an ninh nhỏ.
Nó có thể chứa bản đồ nguồn cung cấp thực phẩm, vị trí các kho vũ khí bí mật, hoặc thậm chí là mã giải phóng cho những cánh cửa sinh tồn mà chỉ những kẻ đặc quyền mới biết đến.
Trinh cúi xuống nhặt chiếc thẻ nhớ lên.
Đầu ngón tay cô chạm vào bề mặt nóng hổi của nó và một luồng điện nhẹ chạy qua da thịt, làm cô rùng mình.
Cô không sợ hãi — thay vào đó là sự phấn khích tột độ.
Đây chính là thứ cô cần để thỏa mãn agenda ẩn của mình: tìm cách miễn nhiễm với bệnh tật đang lan rộng khắp nơi bằng cách truy cập vào hệ thống y tế cũ trước khi nó sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng có một vấn đề lớn hơn cản trở kế hoạch của Trinh.
Nếu anh ấy thực sự là nguyên nhân gây ra mọi thảm họa này, thì hắn cũng nắm giữ chìa khóa để mở hoặc đóng cánh cửa giữa các phân vùng thực tại mà kẻ phản chiếu vừa nhắc đến.
Trinh cần Lý Không sống — và phải kiểm soát được anh ấy — nếu cô muốn đạt được mục tiêu của mình.
Cô rút khẩu súng ngắn từ thắt lưng ra, lắp vào một viên đạn duy nhất còn sót lại trong hộp tiếp đạn dự phòng giấu bên trong áo khoác.
Tiếng kim loại lách cạch vang lên rõ ràng trong sự im lặng chết chóc.
Trinh bước về phía vùng trống trải, nơi Lý Không đang đứng.
"Anh có nghe thấy không?" Trinh gọi to, giọng nói cắt ngang không khí lạnh giá.
"Đừng chơi trò ẩn núp nữa!
Chúng ta cần di chuyển trước khi những thứ đó quay lại!"
Lý Không từ từ ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt anh tái nhợt hơn cả màu của xác chết, đôi mắt đen sẫm như hai hố sâu thăm thẳm không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào.
Nhưng điều khiến Trinh cảm thấy lạnh sống lưng không phải là vẻ ngoài đáng sợ đó — mà là nụ cười nhẹ nhàng, đầy sự thấu hiểu và thương hại trên môi anh.
"Em đã làm tốt," Lý Không nói với giọng đều đều, khác hẳn với sự run rẩy trước đó.
"Nhưng giờ thì quá muộn để quay lại."
Trinh nghiến răng, ngón tay cái siết chặt vào cò súng.
Cô không biết mình đang đối mặt với ai — một người đàn ông bị điên vì mất trí nhớ hay một thực thể mới sinh ra từ tro tàn của thế giới cũ.
Nhưng điều chắc chắn là cô sẽ không để hắn thoát khỏi tầm kiểm soát dễ dàng như vậy.
Lý Không bước đi, từng bước chân chậm rãi và nặng nề như đang di chuyển trong nước đặc quánh lại.
Anh vượt qua ranh giới vô hình của vùng trống trải mà không hề gặp phải lực cản nào — bởi vì giờ đây anh đã thuộc về cả hai phía: thế giới thực tại bị lỗi và phân vùng dữ liệu ẩn giấu bên kia.
Trinh lùi lại khi Lý Không tiến đến gần, nhưng cô vẫn giữ khẩu súng hướng thẳng vào ngực anh.
Cô cần biết điều gì đang xảy ra trước khi quyết định bắn hay không bắn.
Sự sống còn của cô phụ thuộc vào sự tỉnh táo trong những giây phút này.
"Thành phố mất tích," Lý Không nói, giọng vang lên như tiếng vọng từ đáy giếng sâu thẳm.
"Nó không biến đi đâu cả.
Nó vẫn ở đây, ngay dưới chân chúng ta.
Chúng ta chỉ đang sống trên lớp vỏ bọc mỏng manh che giấu sự thật rằng toàn bộ khu vực này đã bị mã hóa thành một phòng thí nghiệm khổng lồ."
Trinh nhíu mày, cố gắng hiểu những gì anh vừa nói.
Anh muốn nói là mọi thứ xung quanh đây đều là ảo ảnh?"
"Không," Lý Không lắc đầu chậm rãi.
"Ảo ảnh không thể giết chết người được.
Nhưng dữ liệu thì có thể nếu nó bị thao túng đúng cách."
Anh đưa tay ra phía trước, và từ lòng bàn tay của anh, những sợi dây ánh sáng màu xanh lam bắt đầu lan tỏa như rễ cây dưới đất, xuyên qua lớp bê tông đổ vỡ và cắm sâu vào lòng đất.
Trinh nhìn thấy với sự kinh hoàng khi toàn bộ khu vực xung quanh họ bắt đầu rung động dữ dội.
Những tòa nhà đổ nát phía xa bắt đầu tái cấu trúc lại — không phải trở về trạng thái ban đầu mà biến thành những khối hình học kỳ lạ, sắc cạnh và nguy hiểm như lưỡi dao khổng lồ lơ lửng trong không trung.
"Kiếm Sư Vực Trời đã tìm thấy cách để mở cánh cổng," Lý Không tiếp tục nói, ánh mắt nhìn vào khoảng trống phía trước nơi một lối đi hẹp đang dần hiện ra giữa những khối hình học đó.
"Nhưng hắn chưa biết rằng cánh cửa ấy cần một hy sinh — và tôi chính là vật tế thần hoàn hảo."
Trinh cảm thấy máu trong người mình như đông lại khi nghe được tuyên bố cuối cùng của Lý Không.
Cô không hiểu tại sao anh lại chấp nhận số phận bi kịch này, hoặc liệu đây có phải là sự thật hay chỉ là trò đùa tàn nhẫn trước cái chết sắp tới.
Nhưng một điều chắc chắn: cô sẽ không để anh ấy hy sinh mà không mang về cho mình phần thưởng xứng đáng.
Cô lao bước về phía Lý Không, cố gắng bắt lấy cánh tay anh khi những khối hình học khổng lồ xung quanh họ bắt đầu xoay chuyển với tốc độ chóng mặt, tạo ra luồng gió xoáy mạnh mẽ đủ sức xé toạc bất kỳ ai đứng quá gần trung tâm.
"Chúng ta sẽ cùng nhau đi!" Trinh hét lên trong tiếng gầm của cuồng phong dữ dội đang bao trùm lấy cả khu vực.
"Không có hy sinh nào là vô nghĩa nếu nó mang lại lợi ích cho chúng ta sống sót!"
Lý Không nhìn vào đôi mắt đầy tham vọng và sự thực dụng của Trinh, rồi anh cười — một nụ cười chua chát chứa đựng sự mệt mỏi sâu thẳm đến tận xương tủy.
Anh biết rằng mình không thể tin tưởng hoàn toàn cô gái này, nhưng cũng hiểu rằng đây có lẽ là lựa chọn duy nhất còn lại trước khi thế giới xung quanh họ sụp đổ hoàn toàn vào hư vô vĩnh cửu.
Và rồi, trong khoảnh khắc im lặng chết người ngay sau cơn gió xoáy dữ dội đó, Lý Không nhận ra một điều kinh hoàng: phía bên kia cánh cửa đang mở ra không phải là lối thoát sinh tồn mà hắn đã mong đợi — mà là hàng ngàn bóng đen đứng chực chờ với đôi mắt đỏ rực giống hệt kẻ phản chiếu trước mặt anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận