Chương 47
Anh không dừng lại, dù mỗi nhịp tim đều như một cú búa đập vào lồng ngực đang co thắt vì sợ hãi giả tạo.
Anh quỳ xuống, tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh giá của những tảng đá xám xịt nằm rải rác trên nền đất trống trơn.
Mồ hôi đổ ướt lưng áo, thấm sâu vào vải dù nhiệt độ xung quanh đang giảm nhanh chóng, kéo theo cảm giác tê tái len lỏi dưới lớp da.
Đây là "Thành Phố Mất Tích".
Không phải nơi nó từng tồn tại, mà là khoảng trống nơi nó đã biến mất khỏi thực tại.
Lý Không biết rằng sự hiện diện của anh ở đây là một nghịch lý sống chết.
Anh là lỗ hổng trong cấu trúc không gian, và việc đứng trên mép vực thẳm này giống như đang cố gắng nhìn vào mắt trời — nguy hiểm nhưng cần thiết để hiểu quy luật hủy diệt mà chính mình đã vô tình kích hoạt.
Hắn hít thở sâu, mùi bụi kim loại và ozone nồng nặc xâm nhập vào phổi.
Trong đầu hắn, giọng nói từ chương trước vẫn còn vang vọng: *"Chơi tiếp chưa?"*.
Hắn giả vờ yếu đuối, để cơ thể thả lỏng, tạo dáng vẻ của một kẻ tị nạn đang tuyệt vọng tìm kiếm nơi trú ẩn.
Nhưng bên trong, lý trí lạnh lùng như băng giá đang phân tích từng hạt bụi li ti bay lơ lửng trong không khí tĩnh lặng đáng sợ này.
Mỗi bước đi là một phép tính.
Nếu anh dẫm sai vào vùng "không ổn định" của thực tại, chân mình có thể sẽ xuyên qua mặt đất và rơi xuống hư vô vĩnh viễn.
Hoặc tệ hơn, nó bị mắc kẹt giữa các chiều không gian, gây ra phản ứng dây chuyền làm sụp đổ thêm một phần thế giới vốn đã mong manh này.
Hắn cần dữ liệu.
Hắn cần biết ranh giới nơi thực tại bắt đầu vỡ vụn là ở đâu.
Lý Không đứng dậy chậm rãi, mắt quét qua chân trời trống rỗng.
Ở phía xa, những tàn dư của các tòa nhà cao tầng như những ngón tay xương sậy vươn lên từ bóng tối, nhưng chúng không hề lay động bởi gió.
Chúng bị đóng băng trong thời gian, hoặc có lẽ là trong sự quên lãng vĩnh viễn của vũ trụ.
Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương — dấu hiệu cảnh báo rằng não bộ đang cố gắng xử lý thông tin phi logic mà đôi mắt đang thu nhận.
Hắn không đơn độc.
Hắn biết điều đó từ cách bóng đổ trên mặt đất bị biến dạng nhẹ phía sau lưng.
Có thứ gì đó, hoặc ai đó, đang quan sát hắn từ trong bóng tối của sự hư vô.
Nhưng Lý Không không quay lại.
Quay lại là thừa nhận nỗi sợ hãi, và trong thế giới này, nỗi sợ hãi là thức ăn cho quái vật — cả những con có móng vuốt lẫn những kẻ mang khuôn mặt người.
Hắn tiếp tục di chuyển, thận trọng như một tên thợ săn đang rình mồi, dù chính hắn mới là con mồi của số phận.
Tiếng bước chân vẫn vang lên, nhưng lần này, chúng không còn là tiếng của sự hoảng loạn.
Chúng là nhịp điệu của sự tính toán lạnh lùng.
Hắn phải tìm ra "điểm neo" — nơi mà thực tại chưa hoàn toàn sụp đổ — trước khi năng lượng thức tỉnh trong cơ thể hắn tiêu hao hết do căng thẳng quá mức.
Nhóm dừng lại tại một "điểm neo" tạm thời — chiếc xe tải cũ kỹ bị mắc kẹt giữa hư không, thân vỏ rỉ sét nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng vật lý bất chấp quy luật xung quanh.
Đây là nơi duy nhất trong bán kính vài cây số mà trọng lực dường như đang hoạt động bình thường, tạo thành một hòn đảo nhỏ an toàn giữa đại dương hỗn loạn của sự mất tích.
Mai, người phụ nữ mang chai nước cuối cùng còn lại cho nhóm, nhìn Lý Không với vẻ nghi ngờ đầy dè chừng.
Ánh mắt cô sắc bén hơn bất kỳ con dao nào trong túi của họ.
"Anh giả vờ run rẩy quá kỹ, Lý Không," Mai nói, giọng điệu phẳng lì nhưng chứa đựng sự đe dọa ngầm ẩn.
Cô bước về phía anh, nước lã từ chai nhựa nhỏ giọt xuống nền bê tông nứt nẻ, tạo thành những âm tắc nhịp nhàng trong không gian im lặng chết chóc.
"Mồ hôi đổ nhiều như vậy mà tay lại ổn định khi chạm vào đá?
Anh đang kiểm soát chúng ta hay chỉ là kiểm tra xem liệu chúng tôi có đủ tỉnh táo để nhận ra trò hề của anh?"
Lý Không cúi đầu, để cho mái tóc rối bời che khuất đôi mắt lạnh lẽo.
Hắn không phản bác ngay lập tức.
Trong chiến thuật sinh tồn của hắn, sự im lặng thường nguy hiểm hơn lời nói dối.
Hắn biết Mai thực dụng đến mức nào — cô sẵn sàng bán đi linh hồn nếu giá đủ cao, và bí mật về việc Lý Không là nguyên nhân gốc rễ của thảm họa chính là món hàng quý giá nhất mà cô có thể ép hắn trao đổi.
"Tôi chỉ mệt mỏi," Lý Không đáp, giọng khàn đặc do thiếu nước và căng thẳng tích tụ.
"Không khí ở đây...
nó nặng hơn bình thường.
Nó hút năng lượng từ cơ thể tôi." Hắn liếc nhìn chiếc xe tải, nơi Trinh đang ngồi kiểm tra lại băng đạn cho khẩu súng lục của mình.
Trinh không nói gì, nhưng ánh mắt cô chạm vào Lý Không mang theo một sự phức tạp khó hiểu — vừa là nỗi sợ hãi tột độ trước sức mạnh tiềm ẩn trong anh, vừa là lòng tham ích kỷ muốn sở hữu bí mật đó để đổi lấy sự miễn nhiễm với bệnh tật đang lan rộng khắp nơi.
Mai tiến gần hơn, mùi hương của nước lọc và sự nghi kỵ phảng phất từ người cô.
"Đừng có hòng lừa tôi bằng những lời lẽ khoa học rỗng tuếch này," Mai gầm nhẹ, tay cô vô thức siết chặt chai nước đến mức ngón tay trắng bệch.
"Chúng ta đang đứng trên mép vực thẳm mà chính anh tạo ra.
Mỗi giây chúng ta ở lại đây là một giây thế giới co hẹp thêm nữa.
Vậy nên, hãy nói thật: Anh biết đường đi tiếp theo chứ?
Hay anh chỉ kéo dài thời gian để tìm cách tự cứu mình?"
Lý Không nâng mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt của Mai.
Hắn thấy sự tuyệt vọng ẩn sâu trong đó — không phải cho bản thân cô, mà cho tương lai mà cô muốn nắm giữ bằng mọi giá.
"Nếu tôi biết đường đi," Lý Không nói chậm rãi, từng từ ngữ được cân đo kỹ lưỡng như những viên đạn quý giá, "thì chúng ta đã không đứng ở đây để tranh luận về mồ hôi của tôi rồi."
Mai nghiến răng, sự tức giận bùng lên nhưng bị kìm hãm bởi nỗi sợ hãi thực tế.
Cô biết Lý Không đang nói thật một phần — hắn không kiểm soát được hoàn toàn quy luật sụp đổ này, chỉ có thể dự đoán nó dựa trên trực giác và những dữ liệu ma quái mà anh thu thập được từ các "Hóa Đơn Sinh Tồn".
Nhưng đó là lý do khiến cô càng cần phải kiểm soát anh.
Một người dẫn đường mù lòa vẫn tốt hơn một kẻ thù biết rõ địa hình.
Trinh đứng dậy, bước vào giữa hai người họ với dáng vẻ của một trọng tài mệt mỏi nhưng quyết đoán.
"Đủ rồi," Trinh nói ngắn gọn, giọng lạnh băng cắt ngang không khí căng thẳng.
"Chúng ta cần di chuyển trước khi mặt trời lặn — hoặc nếu có thể gọi là lặn trong khu vực này.
Bóng tối ở đây mang theo những thứ...
ồn ào hơn."
Lý Không nhìn thấy sự thỏa hiệp trong ánh mắt Trinh.
Cô đang bảo vệ hắn, nhưng cũng đang chuẩn bị cho một bước đi quân cờ khác.
Hắn mỉm cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đôi mắt chết lặng của mình.
Trò chơi mới bắt đầu, và mỗi nước đi đều là liều thuốc độc được pha chế cẩn thận.
Lý Không chạy.
Anh chạy không phải để thoát khỏi sự theo dõi của Mai hay Trinh, mà để *tránh* nhìn thấy những gì đang chờ đợi anh ở phía trước.
Hắn biết rằng nếu anh dùng *Ánh Nhìn* — khả năng thức tỉnh cấp độ trung cấp cho phép hắn phân tích cấu trúc nguyên tử và dòng chảy năng lượng — để xác định đường đi, anh sẽ chạm vào "ranh giới" của sự mất tích.
Và ranh giới đó đang sống động hơn bao giờ hết, như một vết thương hở trên da thịt của thế giới này, rỉ máu ra những mảnh ký ức bị bóp méo.
Hắn lao về phía trước, vượt qua những đống đổ nát của các cột đèn đường gãy vỡ, chúng vươn lên từ đất trống như những xác chết hóa thạch trong một nghĩa trang khổng lồ.
Mỗi bước chân đều gây ra tiếng vang kỳ lạ — không phải là âm thanh phản xạ thông thường, mà là sự lặp lại của chính giọng nói anh vừa phát ra vài giây trước, nhưng bị biến dạng thành những lời thì thầm đầy thù địch.
*"Quay lại..."*
*"Ngươi đã làm điều này..."*
*"Tại sao ngươi còn chạy?"*
Lý Không bịt chặt hai tai bằng tay áo, cố gắng chặn đứng sự xâm nhập của ý thức tập thể từ những linh hồn hoặc dữ liệu bị mắc kẹt trong vùng không gian này.
Hắn cảm thấy da đầu mình rát bỏng, như có hàng ngàn kim chôn vào da thịt.
Đây là hiệu ứng phụ của việc tiếp xúc gần với ranh giới thực tại — não bộ con người không được thiết kế để xử lý sự phi logic quy mô lớn như vậy.
Nhưng anh cần dữ liệu.
Anh cần biết chính xác nơi mà "Thành Phố Mất Tích" đã biến đi đâu, hoặc còn tồn tại ở dạng nào.
Nếu hắn là nguyên nhân gây ra lỗi logic này, thì chắc chắn có một dấu vết — một mã nguồn gốc trong cấu trúc hư vô đó — liên kết trực tiếp với sinh lực của anh.
Hắn dừng lại đột ngột trước một bức tường gạch đỏ vẫn còn đứng vững giữa khoảng không trống trải.
Bức tường ấy tách biệt hai thế giới: bên này là sự hủy diệt tĩnh lặng, và bên kia...
bóng tối cuộn xoáy như những con trăn khổng lồ đang nuốt chửng ánh sáng yếu ớt của mặt trăng giả tạo chiếu xuống từ bầu trời xám xịt.
Lý Không rít lên một tiếng đau đớn khi anh mở *Ánh Nhìn*.
Thế giới xung quanh anh vỡ ra thành hàng triệu dòng mã số màu xanh lá cây và đỏ tươi, trôi chảy hỗn loạn như máu trong tĩnh mạch bị thủng.
Hắn thấy những sợi dây năng lượng mỏng manh nối liền bức tường với cơ thể mình — chúng rung động, phát sáng rực rỡ dưới ánh nhìn của hắn, giống như những dây thần kinh đang truyền tải nỗi đau từ một đầu đến đầu kia.
Và ở cuối đường hầm dữ liệu đó, anh thấy nó: Một cánh cổng.
Không phải bằng sắt hay gỗ, mà là một khoảng trống hình oval trong không khí, nơi các hạt vật chất bị xé toạc và tái tạo liên tục theo chu kỳ nhanh chóng.
Đó là lối ra — hoặc có thể là cái bẫy cuối cùng.
Trinh và Mai xuất hiện phía sau anh, thở hồng hộc do chạy theo.
Họ nhìn thấy Lý Không đứng chết lặng trước bức tường vô hình ấy, cơ thể run lên kịch liệt không phải vì sợ hãi, mà vì sự quá tải thông tin đang tràn vào não bộ hắn.
"Lý Không!" Trinh hét lên, giọng cô bị bóp méo bởi những tiếng thì thầm từ bóng tối.
"Đừng nhìn nó!
Ngươi sẽ mất đi ý thức nếu tiếp tục như vậy!"
Nhưng Lý Không không thể dừng lại.
Hắn đã thấy điều gì đó bên trong cánh cổng — một hình ảnh phản chiếu của chính mình, nhưng với đôi mắt đỏ rực và nụ cười đầy sự hủy diệt.
Đó là phiên bản "đã trở thành nó" mà màn hình máy tính từng cảnh báo.
Và giờ, hắn biết rằng lựa chọn không phải giữa sống hay chết, mà là giữa kiểm soát hoặc bị đồng hóa hoàn toàn bởi thực tại mới đang manh nha này.
Lý Không đến được mép của "Thành Phố Mất Tích".
Ở đó, anh thấy một cảnh tượng không thể tin nổi: Trung tâm thành phố không trống rỗng như những báo cáo tình trạng thảm họa đã mô tả.
Nó *vẫn còn đó*, nhưng nó bị mắc kẹt trong một vòng lặp thời gian nhỏ hẹp, giống như một đoạn phim bị lỗi kỹ thuật đang chiếu đi chiếu lại cùng một khung hình đau thương vô tận.
Hắn nhìn thấy những người dân — hàng trăm, hàng nghìn người — đang di chuyển trên các con phố quen thuộc của thành phố cũ.
Họ cười nói, mua sắm, và sống cuộc đời bình thường của mình trong một bong bóng thực tại tách biệt hoàn toàn với sự hủy diệt bên ngoài.
Nhưng khi Lý Không tập trung *Ánh Nhìn* vào họ, anh thấy chân tướng kinh hoàng: Mỗi người trong số đó đều là những bản sao dữ liệu đã bị lỗi.
Họ lặp lại cùng một cử động mỗi năm giây — bước đi, quay đầu, nâng tay lên vẫy chào — và sau mười lăm phút, toàn bộ đám đông sẽ "reset" về vị trí ban đầu như thể chưa bao giờ xảy ra bất cứ điều gì.
Đây không phải là sự cứu rỗi.
Đây là mộ phần kỹ thuật số của nhân loại trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn.
Và Lý Không nhận ra với nỗi kinh hoàng tột độ rằng chính ký ức của anh — những đoạn hồi tưởng về thành phố này trước ngày zero — đang cung cấp năng lượng để duy trì vòng lặp này.
Anh nhớ càng rõ, họ sống càng "thật".
Nhưng sự thật đó là một ảo ảnh chết chóc, giữ chân linh hồn của nạn nhân lại trong nỗi đau vĩnh cửu thay vì cho phép họ giải thoát vào hư vô.
"Đây là cái giá phải trả," Lý Không thì thầm, giọng anh vỡ vụn giữa tiếng ồn ào giả tạo từ vòng lặp thời gian.
"Sự tồn tại của tôi neo giữ những gì đã mất."
Trinh tiến đến bên cạnh hắn, khuôn mặt cô tái nhợt khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.
Cô không còn vẻ thực dụng ích kỷ nữa, mà thay vào đó là sự kinh hoàng thuần túy — nỗi sợ hãi trước quyền lực tuyệt đối và vô nhân tính của Lý Không.
"Nếu anh phá vỡ vòng lặp này," Trinh hỏi nhỏ, giọng run rẩy, "thì những người trong kia sẽ ra sao?"
Lý Không nhìn chằm chằm vào một cô bé đang cầm quả bóng bay màu đỏ — hình ảnh quen thuộc từ ký ức tuổi thơ bị bóp méo của chính hắn.
Cô bé cười tươi, nhưng mắt trống rỗng như hai lỗ hổng đen ngòm.
"Họ đã chết rồi," Lý Không đáp lạnh lùng, mặc dù trái tim anh co thắt đau đớn.
"Đây chỉ là bóng ma của sự tồn tại.
Nếu tôi xóa bỏ ký ức này khỏi hệ thống thực tại...
họ sẽ được giải phóng."
Nhưng để làm điều đó, hắn phải tự hủy hoại một phần ý thức của mình — những mảnh ghép quan trọng trong tính cách và nhân văn mà anh đang cố gắng giữ gìn giữa thế giới tàn khốc này.
Đây là lựa chọn không có đáp án đúng: Giữ lại nỗi đau nhưng duy trì ảo vọng về sự sống, hay xóa bỏ quá khứ để mở đường cho một tương lai vô định?
Mai đứng ở phía sau, tay vẫn siết chặt khẩu súng của cô — thứ vũ khí mà trước đó đã bị Trinh giật đi trong lúc hỗn loạn.
Cô nhìn Lý Không với ánh mắt đầy dè chừng và lo lắng tột độ.
Cô biết rằng bất cứ quyết định nào anh đưa ra lúc này cũng sẽ thay đổi cân bằng quyền lực giữa họ forever.
Và Mai không bao giờ chấp nhận mất kiểm soát tình thế.
Lý Không nâng tay lên, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt trong suốt của vòng lặp thời gian.
Hắn cảm thấy sự kháng cự mạnh mẽ từ thực tại — như thể chính vũ trụ đang phản đối việc xóa bỏ một phần ký ức tập thể của nó.
Nhưng hắn không lùi bước.
Sự hy sinh của kẻ quan sát là bắt buộc nếu muốn tiến về phía trước, dù cái giá phải trả là linh hồn mình bị xé toạc thành nhiều mảnh vỡ vô nghĩa trong dòng chảy dữ liệu hỗn loạn này.
Khi Lý Không quay lại để ra lệnh cho nhóm di chuyển khỏi khu vực nguy hiểm ấy, Mai không đứng ở đó nữa.
Thay vào đó, một người lạ mặt đang cầm khẩu súng của Mai — nhưng tư thế giữ vũ khí hoàn toàn khác biệt: chuyên nghiệp, chết chóc và đầy sự thù hận tích tụ từ sâu thẳm bóng tối.
Người đó có khuôn mặt giống y hệt Lý Không, nhưng với đôi mắt đỏ rực không đồng tử — biểu hiện rõ ràng nhất của một thực thể đã bị đồng hóa bởi hư vô hoặc là một phiên bản song song đã chấp nhận trở thành "nó".
Kẻ lạ mặt bước về phía trước, từng bước chân nặng nề như đóng đinh vào tim Lý Không.
"Chơi tiếp chưa?" giọng nói vang lên không phải từ người đối diện, mà trực tiếp cộng hưởng trong não bộ của Lý Không, làm vỡ tung những nỗ lực kiểm soát ý thức cuối cùng còn lại ở anh.
Lý Không nhìn thấy sự phản chiếu tột độ trước mặt mình — không chỉ là hình ảnh bên ngoài, mà là bản chất thật thà tàn nhẫn đang chờ đợi để nuốt chửng phần nhân tính mong manh còn sót lại trong hắn.
Và trong khoảnh khắc im lặng chết người đó, Lý Không nhận ra rằng bí mật lớn nhất của thành phố mất tích không nằm ở việc nó đã biến đi đâu...
Mà chính là ai — hoặc cái gì — đã sống sót bên trong nó để chờ đợi chủ nhân cũ trở về.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận