Chương 46

Bức tường bê tông trước mặt Lý Không không bị nứt vỡ do va chạm, mà đang *tan rã*.

Đó không phải là sự phong hóa tự nhiên hay kết quả của một vụ nổ.

Nó là sự phân rã dữ liệu.

Những mảng xi măng xám xịt, từng chứa đựng dấu vết của thời gian và mồ hôi công nhân xây dựng, giờ đây đang bong tróc thành những hạt pixel ánh sáng mờ ảo.

Chúng lơ lửng trong không khí, xoay tròn theo một quỹ đạo vô định trước khi biến mất hoàn toàn, để lại khoảng trống trắng xóa, lạnh lẽo và đáng sợ.

Không khí xung quanh đóng băng theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Âm thanh của tiếng bước chân Lý Không vang lên chậm chạp, kéo dài ra như dây cao su đứt gãy, tạo ra một tiếng rít chói tai cắt ngang sự im lặng chết chóc.

Hắn đứng im, đôi mắt đen sẫm nhìn vào hiện tượng trước mặt.

Đây là ranh giới.

Nơi thực tại còn sót lại gặp gỡ với hư vô.

Hắn hít thở.

Không khí ở đây loãng, mang mùi kim loại của ozone và mùi tanh thối của những ký ức bị xóa.

Mỗi lần hắn hít vào, hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ đi một chút, như thể trọng lực đang từ từ buông bỏ hắn.

Hắn là một lỗi trong hệ thống, và hệ thống này đang cố gắng loại bỏ hắn.

"Đừng lại gần," Lý Không nói, giọng nói của hắn vang lên không tự nhiên, như thể nó được phát ra từ một loa bị nhiễu sóng.

Trước mặt hắn, từ phía bên kia bức tường đang tan rã, một bóng hình bước ra.

Không phải là quái vật.

Không phải là xác sống.

Đó là một người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ rách nát, khuôn mặt bị biến dạng bởi những đường vân xanh lam chạy dọc theo tĩnh mạch.

Hắn là một "Quản Trị viên" cấp thấp – những người thức tỉnh sớm, những người đã cố gắng can thiệp vào mã nguồn của thế giới và trả giá bằng sự tồn tại của chính mình.

Người đàn ông đó không nhìn Lý Không.

Hắn nhìn xuyên qua Lý Không, nhìn vào khoảng trống phía sau lưng hắn.

"Tọa độ sai lệch," người đàn ông thì thầm, giọng nói giống như tiếng cọt kẹt của đĩa cứng cũ.

"Thế giới này không đủ dung lượng để chứa thêm một biến số nữa."

Lý Không bước tới.

Giày của hắn chạm vào nền đất, nhưng không tạo ra tiếng động.

Chỉ có sự rung động nhẹ, lan tỏa ra xung quanh như những gợn sóng trên mặt hồ.

Hắn biết rằng mỗi bước chân của mình đang đẩy ranh giới này lùi lại thêm một mét.

Thành phố đang co lại.

Và hắn là nguyên nhân.

Hắn giơ tay lên.

Bàn tay của hắn run nhẹ.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự kháng cự của cơ thể.

Tế bào trong cơ thể hắn đang cố gắng giữ hình dạng, nhưng chúng đang bị hút vào khoảng trống trắng xóa phía trước.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở cổ tay, nơi ký tự bí ẩn đang cháy rực.

Nó không còn là ánh sáng tím nữa.

Nó đã chuyển sang màu đỏ sẫm, màu của máu, màu của lỗi hệ thống nghiêm trọng.

"Anh không hiểu," Lý Không nói, giọng hắn lạnh băng.

"Tôi không phải là biến số.

Tôi là hàm số."

Người đàn ông quay đầu lại.

Đôi mắt của hắn trống rỗng, không có đồng tử, chỉ có hai đốm sáng xanh lóe lên.

"Hàm số cần được giải quyết.

Hoặc bị loại bỏ."

Lý Không không đáp lại.

Hắn chỉ bước qua bức tường.

Khi bàn chân của hắn chạm vào vùng trắng xóa, thế giới xung quanh hắn đảo lộn.

Không gian bị bẻ cong.

Những tòa nhà cao tầng phía xa bỗng nhiên xuất hiện rồi biến mất trong tích tắc, như những khung hình bị lỗi trong một bộ phim chiếu chậm.

Hắn cảm thấy ý thức của mình bị kéo dãn, bị xé rách thành hàng ngàn mảnh nhỏ.

Nhưng hắn không gào thét.

Hắn chịu đựng.

Hắn cần phải biết.

Hắn cần phải thấy tận mắt cơ chế hủy diệt này.

Và rồi, hắn thấy nó.

Nó không phải là quái vật.

Nó không phải là virus.

Nó là một dòng chảy dữ liệu khổng lồ, màu đen tuyền, đang tuôn chảy từ trung tâm thành phố ra ngoài biên giới.

Đó là những ký ức.

Những cảm xúc.

Những sự tồn tại của hàng ngàn người đã biến mất.

Chúng đang bị hút vào một điểm duy nhất, một lỗ hổng trong không gian mà Lý Không biết rõ đó là nơi hắn đang đứng.

Hắn là cái phễu.

Hắn là nơi tất cả sự hủy diệt hội tụ.

Hắn nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh vẫn hiện lên trong tâm trí.

Hắn thấy những khuôn mặt.

Những người hàng xóm.

Những người bạn.

Những kẻ thù.

Tất cả họ đang hét lên trong im lặng, miệng mở rộng đến mức không thể tin được, nhưng không có âm thanh nào thoát ra.

Họ đang bị xóa.

Và Lý Không là người nhấn nút xóa.

Hắn mở mắt ra, nước mắt chảy xuống, nhưng nước mắt của hắn không rơi.

Chúng bay lên, hóa thành những hạt sương mù, hòa vào khoảng trống.

"Đừng," một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

Không phải là giọng của hắn.

Đó là giọng của chính thế giới này.

Một giọng nói cơ học, vô cảm, nhưng đầy sự mệt mỏi.

Lý Không quay lại.

Đằng sau hắn, A Dương đang đứng đó.

Cô không còn là người y tá thực dụng mà hắn từng biết.

Cô đang nhìn hắn với ánh mắt của một người quan sát, một người ghi chép lại những dòng cuối cùng của một tập tin sắp bị định dạng.

"Cô thấy rồi phải không?" Lý Không hỏi, giọng nói của hắn giờ đây vang lên từ khắp nơi, như thể hắn đang nói từ bên trong đầu của chính cô.

A Dương gật đầu.

Cô bước tới, tay run rẩy chạm vào vai hắn.

Nhưng khi ngón tay cô chạm vào vai áo của Lý Không, nó đi xuyên qua.

Hắn đang trở nên trong suốt.

"Anh đang biến mất," A Dương nói, giọng cô vỡ vụn.

"Không, không phải biến mất.

Anh đang...

hòa tan."

Lý Không mỉm cười.

Một nụ cười đầy bi kịch.

"Tôi không biến mất, A Dương.

Tôi đang trở về với nơi tôi thuộc về.

Với hư vô."

Nhưng trước khi hắn có thể nói thêm, một bóng đen xuất hiện phía sau A Dương.

Kiếm Sư Vực Trời.

Hắn đứng đó, trong bộ áo giáp đen bóng, tay cầm thanh kiếm dài, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Ánh mắt của hắn không nhìn Lý Không.

Hắn nhìn vào khoảng trống trắng xóa phía trước, nơi dòng chảy dữ liệu đang tuôn chảy.

"Cuối cùng," Kiếm Sư Vực Trời nói, giọng hắn vang lên như tiếng kim loại va vào đá.

"Tôi đã tìm thấy nó.

Cánh cổng."

Lý Không nhìn về phía hắn.

Hắn không cảm thấy sợ hãi.

Hắn cảm thấy sự mệt mỏi.

Sự mệt mỏi của một người đã sống quá lâu trong một giấc mơ đang tan vỡ.

"Anh không thể mở nó," Lý Không nói.

"Nó không dành cho anh.

Nó dành cho sự hủy diệt."

Kiếm Sư Vực Trời cười.

Một nụ cười tàn nhẫn.

"Hủy diệt là sự giải phóng.

Và tôi là người duy nhất đủ mạnh để phá vỡ tù ngục này."

Hắn giơ thanh kiếm lên.

Lưỡi kiếm hướng thẳng vào tim Lý Không.

"Cho tôi Hóa Đơn Sinh Tồn," Kiếm Sư Vực Trời ra lệnh.

"Và tôi sẽ cho anh một cái chết痛快."

Lý Không nhìn vào lưỡi kiếm.

Hắn nhìn vào A Dương, người đang cố gắng bước tới để ngăn cản, nhưng bị áp lực của không gian đè bẹp.

Và rồi, hắn nhìn vào khoảng trống trắng xóa phía trước.

Hắn biết rằng đây không phải là lựa chọn giữa sống và chết.

Đây là lựa chọn giữa sự tồn tại của thế giới này, và sự giải phóng của chính hắn.

Hắn giơ tay lên.

Không phải để phòng thủ.

Mà để chào đón.

"Anh không hiểu," Lý Không nói.

"Tôi không có Hóa Đơn.

Tôi là chính cánh cổng."

Và rồi, thế giới xung quanh họ bắt đầu co lại nhanh hơn.

Những tòa nhà biến mất.

Những con đường biến mất.

Chỉ còn lại Lý Không, A Dương, và Kiếm Sư Vực Trời.

Và trong sự im lặng đó, Lý Không mỉm cười.

Vì hắn biết, hắn đã tìm ra bí mật.

Và bí mật đó là: Hắn không cần ngăn chặn sự co lại.

Hắn cần *thành* sự co lại.

Hắn cần trở thành thế giới.

Kiếm Sư Vực Trời lao tới.

Lưỡi kiếm xuyên qua ngực Lý Không.

Nhưng không có máu.

Chỉ có ánh sáng.

Ánh sáng trắng xóa, thuần khiết, và đáng sợ.

Lý Không nhìn xuống vết thương.

Không có đau đớn.

Chỉ có sự giải phóng.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, hòa vào ánh sáng.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi ý thức của hắn bị cuốn đi, hắn nhìn thấy điều gì đó đằng sau ánh sáng.

Một khuôn mặt.

Khuôn mặt của chính hắn.

Nhưng không phải là Lý Không của thế giới này.

Đó là Lý Không của một thế giới khác.

Một thế giới chưa bị xóa.

Và người đó đang nhìn hắn với ánh mắt đầy sự thương cảm.

"Chào mừng trở về," người đó nói.

Và rồi, tất cả chìm vào bóng tối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập