Chương 45

Chương 45 — Thành Phố Mất Tích



Lý Không ngồi co ro dưới tàn dư của một tấm biển quảng cáo neon đã chết từ lâu.

Những ống đèn huỳnh quang vỡ vụn xung quanh hắn như những mảnh kính sắc lẹm, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bầu trời xám xịt.

Hắn thở gấp, lồng ngực phập phồng dữ dội, nhưng không phải vì thiếu oxy hay kiệt sức.

Đó là một màn diễn.

Một màn diễn sống còn.

Hắn cố ý run rẩy.

Những ngón tay gầy guộc của hắn nắm chặt lấy đầu gối, khớp ngón tay trắng bệch vì sức ép.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, làm ướt sũng lớp vải thô ráp của bộ đồ bảo vệ đã rách nát.

Mùi tanh nồng nặc của máu tươi xộc vào mũi, không phải từ vết thương mới, mà từ vết cắt ở cánh tay trái mà hắn tự gây ra vài phút trước.

Máu chảy ròng ròng, vấy bẩn đất bụi, tạo ra một mùi vị kim loại khó chịu trong không khí loãng.

"Đừng di chuyển," Lý Không thì thầm, giọng khàn khàn, đầy vẻ hoảng loạn giả tạo.

Hắn quay sang A Dương, người đang nằm phục sát đất bên cạnh một đống bê tông đổ vỡ.

chúng đang nghe.

Mọi âm thanh đều là lời mời gọi."

A Dương gật đầu, mắt cô mở to, tròng trắng lộ rõ sự sợ hãi tột độ.

Cô không biết rằng Lý Không đang kiểm soát từng nhịp đập của trái tim mình, ép nó chậm lại, ép cơ thể mình trở nên "nhạt" đi trong cảm nhận của thế giới này.

Hắn đang giả vờ là một nạn nhân yếu đuối, một con mồi dễ dàng.

Nhưng trong nội tâm, lý trí của hắn lạnh băng hơn cả thép.

Hắn cần sự im lặng.

Không phải để trốn tránh quái vật, mà để lắng nghe.

Từ chương trước, hắn đã biết sự thật kinh hoàng: thế giới này đang co lại.

Thành phố biến mất không phải vì bị phá hủy, mà vì bị "xóa" khỏi bản đồ thực tại.

Và hắn, Lý Không, là nguyên nhân.

Sự tồn tại của hắn là một lỗi logic, một khối dữ liệu quá tải mà hệ thống không thể xử lý.

Mỗi lần hắn thức tỉnh, mỗi lần hắn sử dụng sức mạnh, thế giới này lại thu hẹp thêm một chút nữa.

Giờ đây, hắn đang ở rìa của sự mất tích.

Nơi mà những tòa nhà cao tầng vừa mới tồn tại, giờ đây chỉ còn là khoảng không trắng xóa, nơi không gian và thời gian ngừng chảy.

Hắn cần hiểu cơ chế này.

Hắn cần tìm ra cách để "sửa" lỗi, hoặc ít nhất, hiểu rõ hơn về bản chất của cái chết đang bao quanh hắn.

Hắn đưa tay lên, chạm nhẹ vào vết thương.

Máu không đông lại.

Nó cứ thế chảy, nhưng thay vì rơi xuống đất, những giọt máu nhỏ li ti lơ lửng trong không khí, biến thành những hạt pixel màu đỏ sẫm trước khi tan biến vào hư vô.

"Logic của giấc mơ đang tan vỡ," Lý Không nhẩm lại lời mình đã nói trước đó.

Hắn cần chứng minh nó.

Hắn cần một bằng chứng.

Và để có được bằng chứng, hắn cần hy sinh.

Nhưng không phải hy sinh mạng sống.

Hắn sẽ hy sinh sự an toàn.

Hắn sẽ bước vào vùng đất của cái chết, nơi mà ngay cả những kẻ mạnh nhất cũng phải khiếp sợ.

Hắn nhìn về phía trước.

Khu vực "Trống Trỗng" đang mở rộng.

Những bức tường của khu phố cũ đang bị xóa dần, giống như một bức tranh bị lau sạch bằng khăn ướt.

Và từ sâu thẳm trong vùng trắng xóa đó, một âm thanh kỳ lạ bắt đầu vang lên.

Âm thanh đó không phải là tiếng gầm gừ của thú dữ.

Nó là tiếng "lách cách" khô khan, giống như tiếng xương khớp bị bẻ gãy, nhưng được nhân lên hàng ngàn lần.

Lý Không ngừng giả vờ run rẩy.

Hắn đứng dậy, chậm rãi, nhưng dứt khoát.

Từ vùng đất trống trơn, chúng xuất hiện.

Không phải zombie.

Không phải quái vật đột biến thông thường.

Chúng là những khối thịt biến dạng, thiếu chi tiết, như những bản nháp bị hủy bỏ của tạo hóa.

Chúng không có mắt, không có miệng, chỉ có những lỗ hổng đen kịt trên bề mặt da thịt nhầy nhụa.

Chúng không chạy.

Chúng *lăn*.

Những khối thịt đó trượt trên mặt đất với tốc độ kinh hoàng, để lại những vệt nhờn màu đen tuyền trên nền bê tông xám xịt.

Quái vật không săn bằng thị giác.

Chúng săn bằng rung động và mùi vị.

Và mùi máu của Lý Không đang là ngọn hải đăng trong bóng tối.

A Dương hét lên, tiếng thét chói tai xé toạc không gian.

Cô đập mạnh tay xuống đất, cố gắng tạo ra một âm thanh lớn hơn để che lấp mùi máu, hoặc có lẽ chỉ là sự hoảng loạn thuần túy.

Chạy đi!"

Nhưng Lý Không không chạy.

Hắn đứng đó, bất động.

Ánh mắt hắn dán chặt vào đàn quái vật đang tiến tới.

Hắn thấy chúng.

Hắn thấy cấu trúc của chúng.

Chúng không phải là sinh vật sống.

Chúng là những mảnh vụn dữ liệu bị loại bỏ.

Chúng là những "lỗi" mà hệ thống đang cố gắng dọn dẹp.

Và hắn nhận ra điều đáng sợ: chúng đang hướng về phía hắn.

Không phải vì hắn là con mồi.

Mà vì hắn là *nguồn gốc*.

Hắn cần tiếp cận chúng.

Hắn cần chạm vào chúng.

Chỉ có cách đó, hắn mới có thể hiểu được cơ chế "xóa" đang diễn ra.

Nếu hắn chạm vào chúng, hắn có thể thấy được dòng mã nhị phân chạy bên trong xác thịt của chúng.

Hắn có thể thấy được quy trình mà thế giới này đang tự hủy diệt.

Nhưng nguy cơ là tuyệt đối.

Nếu hắn bị chúng nuốt chửng, cơ thể hắn sẽ bị phân mảnh thành hàng ngàn mảnh nhỏ, và ý thức của hắn sẽ bị mắc kẹt trong vùng trắng xóa vĩnh viễn.

Lý Không hít sâu một hơi.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào ký tự trên lòng bàn tay.

Ánh sáng tím nhạt bùng lên, nhưng hắn không dùng nó để tấn công.

Hắn dùng nó để *giả lập*.

Hắn giả lập mùi máu của mình thành mùi của...

sự vô hình.

Hắn bước ra.

A Dương nhìn chằm chằm, mắt trợn to.

Điên rồi sao?"

Hắn phớt lờ cô.

Hắn bước thẳng vào đàn quái vật.

Những khối thịt biến dạng đang lăn về phía hắn, những lỗ hổng đen kịt trên cơ thể chúng mở rộng, chờ đợi để nuốt chửng.

Và rồi, hắn chạm vào chúng.

Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn.

Nó là sự lạnh buốt.

Một cái lạnh thấu xương, lạnh đến mức làm đóng băng từng tế bào trong cơ thể Lý Không.

Khi bàn tay hắn tiếp xúc với khối thịt nhầy nhụa, hắn không cảm thấy sự mềm mại hay độ đàn hồi của mô sinh học.

Hắn cảm thấy sự trống rỗng.

Như thể hắn đang chạm vào một bức tường vô hình, nhưng bức tường đó đang tan chảy.

Hắn mở mắt.

Những dòng mã nhị phân màu xanh lá cây và đỏ sẫm bắt đầu chạy dọc theo ngón tay của hắn, lan tỏa vào khối thịt quái vật.

Hắn nhìn thấy.

Hắn nhìn thấy cấu trúc của chúng.

Chúng không có DNA.

Chúng không có tế bào.

Chúng chỉ là những tập tin hỏng, những đoạn mã bị lỗi mà hệ thống thực tại không thể đọc được, nên đang cố gắng xóa bỏ chúng.

Và hắn nhận ra điều đáng sợ hơn: những khối thịt này không phải là quái vật.

Chúng là những người.

Hắn nhìn vào một trong những khối thịt đó.

Trong giây lát, trước khi nó bị xóa hoàn toàn, hắn thấy khuôn mặt của một người phụ nữ.

Khuôn mặt đó đang biến dạng, bị kéo giãn ra như nhựa đường nóng chảy.那双 mắt của người phụ nữ đó đang nhìn hắn.

Không phải sự sợ hãi.

Mà là sự cầu cứu.

*Lý Không...*

Tiếng nói đó vang lên trong đầu hắn.

Không phải là giọng nói vật lý.

Nó là một tín hiệu dữ liệu.

Một tín hiệu từ một phiên bản khác của thế giới, một thế giới đã bị xóa.

Hắn lùi lại, tim đập thình thịch.

Hắn không thể tiếp tục.

Nếu hắn tiếp tục, hắn sẽ bị cuốn vào dòng chảy của những ký ức bị xóa.

Hắn sẽ trở thành một phần của vùng trắng xóa.

Nhưng hắn đã có đủ thông tin.

Hắn biết rằng sự co lại của thế giới không phải là sự phá hủy ngẫu nhiên.

Nó là một quy trình dọn dẹp.

Và hắn là mục tiêu cuối cùng.

Đàn quái vật rút lui.

Chúng không tấn công.

Chúng chỉ đơn giản là...

Chúng tan rã thành những hạt pixel nhỏ li ti, bay lên không trung và tan vào hư vô.

Sự im lặng sau đó đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm gừ nào.

Lý Không đứng đó, run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì kinh ngạc.

Hắn vừa chạm vào cái chết.

Và cái chết đó là những con người.

A Dương bò lại gần, tay run rẩy chạm vào vai hắn.

Anh ổn chứ?"

Hắn quay lại, ánh mắt trống rỗng.

"Họ không phải là quái vật," hắn nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc.

"Họ là những người đã bị xóa.

Và chúng ta...

chúng ta là những người tiếp theo."



Đỉnh điểm của sự khám phá bí ẩn không phải là tìm ra kẻ thù.

Nó là nhận ra chính mình là kẻ thù.

Lý Không không chạy.

Anh bước về phía vùng trắng xóa.

A Dương hét lên, cố gắng bắt anh lại, nhưng trọng lực đè bẹp cô.

Không phải trọng lực vật lý, mà là áp lực của sự thật.

Lý Không quay lại, ánh mắt lạnh băng, không còn vẻ yếu đuối.

"A Dương," anh nói, giọng đều đều, không run.

"Tôi không yếu.

Tôi là nguồn phát."

Twist cụ thể: Lý Không không phải là người thức tỉnh.

Hắn là một *bug*.

Một lỗi trong hệ thống.

Sự tồn tại của hắn là lý do khiến thế giới này không thể ổn định.

Mỗi lần hắn sử dụng sức mạnh, hắn đang làm cho thế giới này co lại thêm một chút nữa.

Anh nhìn vào vùng trắng xóa.

Ở đó, không có gì.

Không bụi, không gió, chỉ có màu trắng xóa của sự "không tồn tại".

Đây là hiệu ứng của lỗi logic: khi quá nhiều sinh vật thức tỉnh, thực tại không chịu đựng được và "lỗi" (glitch).

Thành phố mất tích không phải vì chúng bị phá hủy, mà vì chúng bị *xóa* để giải phóng bộ nhớ.

Và Lý Không là file lớn nhất.

"Anh phải giết tôi," Lý Không nói, giọng hắn vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Nếu anh không giết tôi, thế giới sẽ tiếp tục co lại.

Cho đến khi không còn gì cả."

A Dương sững sờ.

Cô nhìn vào Lý Không, người đàn ông mà cô đã bảo vệ, đã yêu thương, đã tin tưởng.

Và giờ, hắn đang yêu cầu cô giết hắn.

Nhưng Lý Không không chờ cô trả lời.

Hắn biết cô sẽ không làm được.

Hắn không yêu cầu cô giết hắn.

Hắn yêu cầu cô *nhớ* hắn.

Hắn bước vào vùng trắng xóa.

Cơ thể hắn bắt đầu phân mảnh.

Những mảng da thịt của hắn hóa thành pixel, bay lên không trung.

Nhưng hắn không đau.

Hắn cảm thấy sự giải phóng.

Và rồi, từ sâu thẳm trong vùng trắng xóa, một bóng đen xuất hiện.

Không phải quái vật.

Đó là Kiếm Sư Vực Trời.

Hắn đứng đó, trong bộ áo giáp đen bóng, tay cầm thanh kiếm dài, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

"Tôi đã nói với anh," Kiếm Sư Vực Trời đáp, giọng hắn vang lên từ khắp nơi, như thể hắn đang nói từ bên trong đầu Lý Không.

"Tôi đến để thu thập 'Hóa Đơn Sinh Tồn'.

Và anh, Lý Không, là hóa đơn cuối cùng."

Lý Không cười.

Một nụ cười đầy bi kịch và mệt mỏi.

"Anh không thể giết tôi.

Vì nếu tôi chết, lỗ hổng sẽ đóng lại, và mọi thứ sẽ trở về trạng thái hỗn loạn ban đầu.

Anh cần tôi.

Anh cần thế giới này tiếp tục co lại để mở cánh cổng của mình."

Kiếm Sư Vực Trời ngừng lại.

Hắn nhìn Lý Không, rồi nhìn vào thanh kiếm đang rung lên dữ dội.

Hắn nhận ra sự thật.

Hắn không thể giết Lý Không.

Và Lý Không biết rằng, đây không phải là kết thúc.

Đây chỉ là sự bắt đầu của một trò chơi mới.

Một trò chơi mà hắn là quân cờ, và cũng là người cầm cờ.

A Dương nằm trên nền đất cứng, thở hổn hển.

Cô nhìn lại.

Lý Không đang đứng đó, tĩnh lặng giữa sự hỗn loạn.

Anh không nhìn cô.

Anh nhìn vào khoảng không.

Twist subvert expectation: A Dương nghĩ anh đã cứu cô vì tình người.

Nhưng khi cô bò lại gần, cô thấy anh đang *ngửi* không khí.

Không phải mùi máu, mà mùi của...

Mùi của sự hư vô.

Lý Không quay lại, ánh mắt hắn không còn là của một con người.

Nó là ánh mắt của một hệ thống đang tự sửa lỗi.

Hắn nhìn A Dương, và lần đầu tiên, hắn thấy cô không phải là một người phụ nữ.

Hắn thấy cô là một tập tin.

Một tập tin có thể được sao lưu.

"Đừng sợ," Lý Không nói, giọng hắn vang lên từ khắp nơi.

"Tôi sẽ không để anh biến mất.

Tôi sẽ giữ anh lại.

Trong bộ nhớ của tôi."

Và rồi, thế giới xung quanh họ bắt đầu co lại nhanh hơn.

Những tòa nhà biến mất.

Những con đường biến mất.

Chỉ còn lại Lý Không và A Dương.

Và trong sự im lặng đó, Lý Không mỉm cười.

Vì hắn biết, hắn đã tìm ra bí mật.

Và bí mật đó là: Hắn không cần ngăn chặn sự co lại.

Hắn cần *thành* sự co lại.

Hắn cần trở thành thế giới.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập