Chương 34

Lý Không không hề run rẩy trước giọng điệu cơ học của "Quản Trị Viên".

Trong đầu anh, một bản đồ dữ liệu vô hình đang được vẽ lại.

Anh nhận ra tiếng nói đó không đến từ tai, mà trực tiếp cộng hưởng với nhịp tim đang chậm lại một cách bất thường của anh.

Không gian xung quanh bắt đầu "giật lag".

Những cột bê tông của tòa nhà đổ nát vốn dĩ cứng rắn, giờ đây lại hiện lên những đường viền pixel mờ nhạt, như thể thực tại đang cố gắng tải lại một khung hình bị lỗi.

Ánh sáng xám xịt của bầu trời tận thế chiếu xuống, nhưng không tạo ra bóng đổ.

Lý Không nhìn xuống bàn chân mình.

Đôi giày cũ kỹ đang dần trở nên trong suốt, lộ ra da thịt và xương cốt bên dưới, rồi sau đó là khoảng không trống rỗng bên trong chúng.

Anh không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là một phản ứng sinh học dành cho những kẻ tin rằng mình có thể kiểm soát vận mệnh.

Lý Không đã biết từ lâu: anh không kiểm soát được gì cả.

Anh chỉ là điểm neo.

"Lỗi hệ thống," Lý Không thì thầm, giọng nói của anh vang lên khô khốc, như tiếng cát cọ xát vào kính vỡ.

"Hay là bản vá?"

Anh đưa tay lên, chạm vào không khí trước mặt.

Ngón tay anh xuyên qua lớp không khí như xuyên qua nước.

Cảm giác lạnh lẽo, tê tái lan tỏa từ đầu ngón tay lên khắp cánh tay.

Đó không phải là lạnh của nhiệt độ, mà là lạnh của sự vắng mặt.

Sự vắng mặt của nguyên tử, của lực hấp dẫn, của thời gian.

Trinh đứng cách anh ba mét, nắm chặt khẩu súng lục đã hết đạn.

Mái tóc rối bù của cô dính đầy bụi tro và máu khô.

Đôi mắt cô mở to, nhìn chằm chằm vào Lý Không với sự kinh hãi tột độ.

Cô không sợ quái vật.

Cô sợ chính người đàn ông đang đứng trước mặt mình.

Cô nhớ lại những đêm không ngủ, khi cô nghe thấy tiếng thì thầm từ trong đầu Lý Không – những âm thanh không phải tiếng người, mà là tiếng rên rỉ của vũ trụ bị xé toạc.

"Lý Không, lùi lại!" Trinh hét lên, giọng cô vỡ vụn.

"Đừng chạm vào nó!

Đừng chạm vào bất cứ thứ gì!"

Lý Không quay đầu nhìn cô.

Ánh mắt anh trống rỗng, không có cảm xúc, không có sự đồng cảm.

Chỉ còn lại sự tính toán.

Anh thấy Trinh run rẩy.

Anh thấy sự sợ hãi trong cô.

Và anh thấy cơ hội.

Nếu anh biến mất, Trinh sẽ sống.

Nhưng nếu anh sống, Trinh sẽ phải chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn.

Một phép toán đơn giản.

Một lựa chọn tàn nhẫn.

Anh không đáp lại.

Anh chỉ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo, không chút nhân tính.

"Trinh, em có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?

Khi thành phố bắt đầu co lại?"

Trinh im lặng.

Ký ức đó đau đớn như một vết cắt mới.

Cô nhớ mùi hôi thối của rác thải, nhớ tiếng khóc của trẻ con, và nhớ Lý Không – một cậu bé yếu đuối, run rẩy, cầu xin sự bảo vệ.

Bây giờ, cái bóng của cậu bé ấy đã chết.

Thay vào đó là một thực thể đang nuốt chửng thế giới.

Không gian xung quanh họ tiếp tục co lại.

Những mảnh vỡ bê tông bay lơ lửng, quay tròn chậm rãi như những vệ tinh nhỏ bé.

Lý Không cảm thấy trọng lượng cơ thể mình giảm đi.

Anh nhẹ hơn, mỏng hơn, gần như không tồn tại.

Nhưng ý thức của anh lại sắc bén hơn bao giờ hết.

Anh có thể cảm nhận được từng nguyên tử trong cơ thể Trinh, từng nhịp đập của trái tim cô, từng luồng máu chảy qua tĩnh mạch.

Anh có thể chấm dứt tất cả chỉ bằng một ý nghĩ.

Nhưng anh không làm vậy.

Chưa phải lúc.

Anh nhìn về phía trước.

Từ màn sương dày đặc, một hình bóng khổng lồ bước ra.

Đó là con Quét Dọn.

Một sinh vật được tạo thành từ rác thải, kim loại gỉ sét và thịt người thối rữa.

Nó không có khuôn mặt, chỉ có một miệng lớn mở ra ở ngực, bên trong là hàng loạt răng nanh sắc nhọn bằng thép.

Tiếng bước chân của nó làm rung chuyển mặt đất, dù mặt đất ở đây cũng đang dần biến mất.

"Lỗi cần được sửa chữa," giọng nói của Quản Trị Viên vang lên, lớn hơn, rõ ràng hơn.

Hãy chuẩn bị cho sự xóa bỏ."

Lý Không hít một hơi sâu.

Không khí vào phổi anh không mang lại cảm giác thỏa mãn.

Nó chỉ là một chuỗi dữ liệu, một thông báo trạng thái.

Anh sẵn sàng.

Khoảng cách giữa Lý Không và con Quét Dọn còn lại một mét.

Mùi hôi thối của ozone và máu cũ tỏa ra từ con quái vật, nồng nặc đến mức khiến người ta muốn ói.

Lý Không cảm thấy tim mình đập chậm lại, không phải vì sợ hãi, mà vì anh đang kích hoạt cơ chế "Tĩnh Lắc" (Static Lock) – kỹ năng anh đã nghi ngờ từ lâu nhưng chưa dám thử nghiệm toàn diện.

Anh không rút vũ khí.

Anh không cần chúng.

Vũ khí là công cụ của con người, những kẻ còn tin vào vật chất.

Lý Không đã vượt qua giai đoạn đó.

Con Quét Dọn gầm lên, một âm thanh chói tai, xé toạc màng nhĩ.

Nó lao về phía Lý Không, miệng mở rộng, chuẩn bị nuốt chửng anh.

Những mảnh kim loại trên cơ thể nó bay ra như những mũi tên, cào xé không gian xung quanh.

Lý Không đứng yên.

Anh nhắm mắt lại.

Trong đầu anh, thế giới không còn là những hình ảnh, âm thanh hay mùi vị.

Nó là những dòng mã, những phương trình, những quy luật vật lý đang bị vi phạm.

Anh tìm thấy điểm yếu.

Không phải ở cơ thể con quái vật, mà ở không gian xung quanh nó.

Con Quét Dọn là một phần của thế giới này.

Nó tồn tại vì thế giới này tồn tại.

Nhưng Lý Không không thuộc về thế giới này.

Anh là ngoại lệ.

Anh là lỗ hổng.

Anh mở mắt ra.

Đôi mắt anh không còn màu đen nữa.

Chúng trở nên trắng xóa, không có tròng đen, không có tròng trắng.

Chỉ còn lại sự trống rỗng thuần túy.

"Tĩnh Lắc," anh nói.

Một vòng tròn ánh sáng trắng bao quanh anh.

Không phải ánh sáng bình thường.

Đó là sự vắng mặt của ánh sáng.

Nó hút lấy mọi thứ xung quanh.

Những mảnh kim loại bay về phía anh bỗng dừng lại, rồi vỡ vụn thành bụi.

Con Quét Dọn đang lao tới bỗng chốc bị đóng băng trong không trung.

Cơ thể nó cứng đờ, những chuyển động cơ bắp bị ngừng trệ.

Lý Không bước tới.

Anh đặt tay lên ngực con quái vật.

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa.

Anh không đẩy nó đi.

Anh *xóa* nó.

Cơ thể con Quét Dọn bắt đầu tan rã.

Không phải thành máu thịt, mà thành những hạt bụi nhỏ li ti, sau đó là không khí, rồi là sự trống rỗng.

Nó biến mất hoàn toàn, không để lại một dấu vết nào.

Chỉ còn lại mùi ozone nồng nặc và sự im lặng chết chóc.

Trinh hét lên, nhưng tiếng hét của cô bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Cô nhìn Lý Không với ánh mắt đầy sợ hãi.

Cô không còn nhìn thấy con người.

Cô nhìn thấy một thiên tai.

Lý Không quay lại nhìn cô.

Ánh mắt trắng xóa của anh dần trở lại màu đen.

Nhưng sự lạnh lẽo vẫn còn đó.

"Em thấy chưa?" anh hỏi, giọng đều đều.

"Thế giới này dễ vỡ biết bao."

Trinh không đáp.

Cô lùi lại, tay vẫn cầm khẩu súng trống.

Cô hiểu rồi.

Lý Không không còn là đồng minh.

Anh là mối đe dọa lớn nhất.

Và cô không biết mình nên làm gì.

Bảo vệ anh?

Hay tiêu diệt anh?

Khi con Quét Dọn tan biến, khoảng trống trắng xung quanh bắt đầu co lại, thu hẹp không gian sống còn lại của Lý Không.

Tiếng nói của Quản Trị Viên vang lên lại, lần này带着明显的嘲讽: *"Phản ứng thú vị.

Bạn không phải là nạn nhân.

Bạn là lỗi."*

Lý Không nhíu mày.

"Lỗi?"

*"Đúng vậy.

Những thành phố không biến mất ngẫu nhiên.

Chúng biến mất vì bạn.

Mỗi khi bạn thức tỉnh, mỗi khi bạn sử dụng sức mạnh của mình, thực tại bị xé toạc.

Bạn là vết nứt trong gương.

Và bây giờ, gương sắp vỡ."*

Lý Không cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Những ký ức bị chôn vùi bắt đầu trỗi dậy.

Anh nhớ lại ngày đầu tiên anh thức tỉnh.

Anh nhớ lại cảm giác sợ hãi, sự bối rối.

Và anh nhớ lại cách anh đã vô tình làm biến mất một con đường chỉ vì sự tức giận.

"Là lỗi ư?" Lý Không lặp lại, giọng nói của anh run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh hoàng.

"Vậy thì, ai là người tạo ra lỗi?"

*"Không ai,"* giọng nói đáp.

*"Lỗi là tự nhiên.

Giống như entropy.

Giống như cái chết.

Bạn chỉ là biểu hiện của nó."*

Lý Không nhìn xuống bàn tay mình.

Chúng đang trở nên trong suốt một lần nữa.

Anh có thể nhìn thấy những ngón tay của mình xuyên qua nhau.

Anh đang biến mất.

Nhưng anh vẫn còn đó.

"Vậy thì, làm sao để sửa lỗi?" anh hỏi.

*"Không thể sửa,"* giọng nói đáp.

*"Chỉ có thể xóa."*

Lý Không im lặng.

Anh hiểu ý nghĩa của câu nói đó.

Nếu anh là lỗi, thì để thế giới ổn định, anh phải biến mất.

Nhưng nếu anh biến mất, mọi thứ anh đã đạt được, mọi người anh đã cứu, sẽ bị xóa sạch.

Anh sẽ không còn tồn tại.

Không chỉ cơ thể, mà cả ký ức, cả danh tính.

Một lựa chọn tàn khốc.

Giữa sự sống của thế giới và sự tồn tại của chính mình.

Trinh bước lại gần, tay run rẩy.

"Lý Không...

anh phải làm gì đó.

Đừng nghe nó."

Lý Không nhìn cô.

Anh thấy sự mong manh trong ánh mắt cô.

Anh thấy sự hy vọng.

Và anh thấy sự ích kỷ.

Trinh không quan tâm đến thế giới.

Cô chỉ quan tâm đến anh.

Và đến chính sự sống còn của cô.

"Trinh," Lý Không nói, giọng đều đều.

"Nếu tôi biến mất, em sẽ sống."

Trinh lắc đầu.

Tôi không muốn anh biến mất."

"Nhưng thế giới sẽ sống," Lý Không đáp.

"Đó là sự đánh đổi."

Trinh im lặng.

Cô không biết phải nói gì.

Cô biết anh đúng.

Nhưng cô không thể chấp nhận điều đó.

Lý Không nhìn về phía trước.

Màn sương dày đặc đang bao phủ mọi thứ.

Anh không biết phía sau màn sương là gì.

Nhưng anh biết rằng, đó là nơi Kiếm Sư Vực Trời đang chờ đợi.

Lý Không không phản đối.

Anh chỉ cười, một nụ cười lạnh lẽo, không chút sợ hãi.

"Vậy thì, Quản Trị Viên.

Nếu tôi là lỗi, tại sao hệ thống không xóa tôi ngay từ đầu?"

Im lặng.

*"Vì bạn là khóa,"* giọng nói đáp lại, nhưng lần này, nó không còn cơ học nữa.

Nó mang một sắc thái...

*"Thế giới này đang sụp đổ.

Nó cần một cái neo.

Một thứ gì đó để giữ nó lại, dù chỉ là tạm thời.

Bạn là cái neo đó.

Nhưng cái neo cũng có thể là tảng đá kéo mọi thứ xuống đáy biển."*

Lý Không nhíu mày.

"Ý anh là gì?"

*"Ý tôi là, bạn có hai lựa chọn,"* giọng nói đáp.

*"Một là chấp nhận bị xóa, và để thế giới ổn định lại.

Hai là tiếp tục tồn tại, và đẩy thế giới vào sự hủy diệt hoàn toàn."*

Lý Không im lặng.

Anh hiểu rồi.

Anh không chỉ là lỗi.

Anh là nhân tố quyết định.

Anh là người nắm giữ vận mệnh của thế giới.

"Và nếu tôi chọn cả hai?" anh hỏi.

*"Không có lựa chọn thứ ba,"* giọng nói đáp.

*"Đây là quy luật."*

"Quy luật là để bị phá vỡ," Lý Không nói, giọng nói của anh vang lên mạnh mẽ.

"Và tôi sẽ phá vỡ nó."

Anh nhìn Trinh.

"Em ở lại đây.

Đừng theo tôi."

Trinh lắc đầu.

Tôi sẽ không để anh một mình."

Lý Không không đáp.

Anh quay lưng lại, bước vào màn sương.

Bước chân của anh không chạm đất.

Anh đang bay.

Cơ thể anh trở nên nhẹ hơn, mỏng hơn.

Anh đang trở thành một phần của không gian.

Trinh hét lên, nhưng tiếng hét của cô bị nuốt chửng bởi sự im lặng.

Cô nhìn bóng lưng Lý Không biến mất trong màn sương.

Cô không biết anh sẽ gặp gì.

Nhưng cô biết rằng, đây là sự kết thúc.

Lý Không bay vào màn sương.

Không gian xung quanh anh trở nên hỗn loạn.

Những mảnh vỡ của thực tại bay tứ tung.

Anh cảm thấy sự hiện diện của Kiếm Sư Vực Trời.

Hắn ta đang chờ đợi.

"Hoan nghênh," giọng nói của Kiếm Sư Vực Trời vang lên, lạnh lùng, đầy vẻ khinh miệt.

"Tôi đã chờ anh rất lâu rồi, Lý Không."

Lý Không dừng lại.

Anh nhìn vào bóng tối.

"Tôi biết."

"Và bây giờ, chúng ta sẽ kết thúc nó," Kiếm Sư Vực Trời nói.

"Anh sẽ biến mất.

Và tôi sẽ thoát ra."

Lý Không cười.

"Anh nghĩ sai rồi.

Tôi không sẽ biến mất.

Tôi sẽ trở thành thế giới mới."

Kiếm Sư Vực Trời im lặng.

Rồi anh cười, một nụ cười điên rồ.

"Vậy thì, hãy bắt đầu."

*"Hãy chọn.

Biến mất cùng thế giới cũ, hoặc thức tỉnh hoàn toàn và trở thành ác thần của thế giới mới.

Đồng hồ bắt đầu đếm ngược.

2..."*

Lý Không nhắm mắt lại.

Anh không chạy.

Anh mở rộng ý thức của mình ra, không phải để chống cự, mà để *nhân rộng* sự mất cân bằng.

Nếu anh là lỗi, anh sẽ trở thành lỗi lan truyền toàn cầu.

"...1."

Thế giới xung quanh anh vỡ vụn.

Không phải thành mảnh vỡ, mà thành những dòng dữ liệu, những ký tự, những quy luật.

Anh thấy mọi thứ.

Anh thấy quá khứ, hiện tại và tương lai.

Anh thấy sự ra đời của vũ trụ, và sự kết thúc của nó.

Và anh thấy chính mình.

Anh không còn là Lý Không nữa.

Anh là thứ gì đó lớn hơn.

Thứ gì đó nguy hiểm hơn.

Và trong sâu thẳm, anh cảm thấy sự hiện diện của Trinh.

Cô đang khóc.

Nhưng cô không biết rằng, nước mắt của cô cũng là một phần của thế giới mới.

Lý Không mở mắt ra.

Đôi mắt anh không còn màu đen, không còn màu trắng.

Chúng là màu của khoảng không.

Màu của sự trống rỗng.

"Đã xong," anh nói.

Và thế giới cũ, biến mất.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập