Chương 33
Anh đứng yên như một bức tượng đá giữa dòng chảy hỗn loạn của không gian bị xé toạc.
Lực hút từ cậu thiếu niên – Minh – kéo anh lại gần, từng milimét một, với tốc độ đủ chậm để Lý Không có thể cảm nhận được sự rung động của không khí xung quanh.
Da thịt anh chạm vào lớp màng năng lượng mỏng manh, lạnh lẽo và trơn trượt như slime.
Trong mắt Minh, sự sợ hãi kia không phải vì anh yếu, mà vì anh *không có phản ứng phòng thủ*.
Không một giọt mồ hôi, không một nhịp tim tăng vọt.
Chỉ có sự trống rỗng.
Khi khoảng cách còn 10cm, Lý Không nhìn thẳng vào đôi mắt của Minh.
Cậu thiếu niên đang run rẩy, những khối đa giác xanh lét bao quanh cơ thể cậu ta bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, tạo ra một âm thanh rè rè như đĩa bị xước.
Lý Không không dùng sức mạnh Thức Tỉnh của mình để đẩy lùi.
Thay vào đó, anh để cho lực hút kia kéo mình vào sâu hơn, xuyên qua lớp vỏ bọc bảo vệ của Minh.
Anh muốn cảm nhận nó.
Anh muốn hiểu rõ cơ chế của "lỗi" này.
"Anh điên à?" Minh hét lên, giọng nói bị biến dạng bởi áp lực không gian.
"Anh sẽ bị xé toạc!"
"Không," Lý Không đáp, giọng trầm thấp, vang lên trong đầu Minh hơn là trong không khí.
"Anh sẽ hòa vào nó."
Vào khoảnh khắc tiếp xúc hoàn toàn, thế giới xung quanh sụp đổ.
Lý Không không bị xé toạc.
Thay vào đó, anh cảm thấy cơ thể mình tan rã thành vô số hạt bụi ánh sáng.
Những hạt bụi này không bay đi, mà quay lại, quấn lấy anh, như thể chúng đang tìm kiếm một trung tâm để bám víu.
Lý Không nhận ra một sự thật kinh hoàng: anh không phải là nạn nhân của lực hút.
Anh là *nguồn gốc* của nó.
Sự hiện diện của anh là lý do khiến không gian xung quanh Minh – và cả thế giới này – trở nên bất ổn.
Anh là điểm neo giữ cho sự hỗn loạn.
Minh hét lên khi nhận ra điều đó.
Cậu ta cố gắng đẩy Lý Không ra, nhưng càng đẩy, lực hút càng mạnh.
Lý Không mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, không chút nhân tính.
"Nhìn đi, Minh.
Anh không cần dạy em cách sống.
Em cần học cách chấp nhận cái chết của chính mình."
Lý Không đóng mắt lại.
Trong bóng tối, anh cảm thấy sự hiện diện của Kiếm Sư Vực Trời đang lắng nghe.
Hắn ta ở đâu đó, quan sát từ xa, chờ đợi khoảnh khắc Lý Không tự hủy diệt.
Nhưng Lý Không không định làm vậy.
Anh định sử dụng chính sự bất ổn đó làm vũ khí.
***
Nhóm của Lý Không lao vào vùng đất trống.
Đây không còn là thành phố cũ.
Những con đường bê tông đã biến mất, thay vào đó là những khoảng trống đen kịt, nơi ánh sáng không thể xuyên qua.
Đây là nơi logic thực tại bị lỗi.
Càng đi sâu, cảm giác về trọng lực càng méo mó.
Đôi khi, họ phải bám vào những tảng đá lơ lửng để không bị rơi vào vực thẳm vô định.
Những con quái vật ở đây không cắn xé.
Chúng *xâm thực* vào không gian.
Lý Không dẫn đầu.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang bị "nén" lại.
Không phải áp lực vật lý, mà là áp lực tồn tại.
Mỗi bước chân anh đặt xuống, không gian xung quanh co lại một chút.
Những tòa nhà còn sót lại ở xa như bị kéo gần lại, rồi biến mất vào hư vô.
Trinh đi sau anh, tay siết chặt khẩu súng ngắn, mắt liếc nhìn Lý Không với vẻ nghi hoặc.
Cô biết anh đang làm gì.
Cô biết anh đang kích hoạt khả năng "co giãn" không gian.
Nhưng cô không nói gì.
Cô chỉ tính toán: nếu Lý Không chết, cô sẽ mất đi cơ hội duy nhất để miễn nhiễm với bệnh tật.
Nếu anh sống, cô sẽ phải phục vụ một quái vật.
"Đừng nhìn vào bóng tối," Lý Không ra lệnh, giọng đều đều.
"Bóng tối sẽ nhìn lại anh."
Một con quái vật lao ra từ khoảng trống.
Nó không có hình dạng cố định.
Cơ thể nó là một tập hợp các mảnh vỡ kiến trúc – gạch vụn, thép gỉ, và xương người – xoay tròn trong một khối cầu năng lượng đen.
Nó không tấn công bằng răng nanh, mà bằng việc *xoá bỏ* không gian xung quanh nó.
Bất cứ thứ gì chạm vào khối cầu đó sẽ biến mất, không để lại dấu vết.
Lý Không không rút vũ khí.
Anh giơ tay ra, lòng bàn tay hướng về phía con quái vật.
Anh không đẩy nó đi.
Anh *kéo* nó lại.
Con quái vật rít lên khi bị kéo vào gần Lý Không.
Khối cầu năng lượng của nó bắt đầu rung lắc, mất ổn định.
Lý Không cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, như thể não anh đang bị ép vào một chiếc hộp quá nhỏ.
Nhưng anh không ngừng lại.
Anh tiếp tục kéo, cho đến khi con quái vật va chạm trực tiếp với cơ thể anh.
Thay vì bị tiêu diệt, con quái vật bị *hấp thụ*.
Khối cầu năng lượng đen vỡ ra, tan chảy vào da thịt Lý Không.
Anh cảm thấy sức mạnh của nó chảy vào trong mình, nhưng cũng cảm thấy sự trống rỗng trong cơ thể anh mở rộng thêm một chút.
Anh đang trở nên trong suốt hơn.
Những ngón tay anh bắt đầu mờ đi, như thể anh đang dần biến mất khỏi thực tại.
Trinh nhìn thấy điều đó.
Cô nuốt nước bọt, cảm giác sợ hãi dâng lên trong cổ họng.
"Lý Không..." cô gọi tên anh, giọng run rẩy.
"Tiếp tục tiến," Lý Không đáp, không quay lại.
"Chúng ta chưa đến đích."
***
Nhóm của Lý Không dừng lại trước một tòa nhà còn sót lại – phần đỉnh của một tòa chung cư cao tầng, trôi lơ lửng trong hư vô.
Không có nền móng, không có tầng dưới.
Chỉ có những căn hộ cuối cùng, vỡ vụn, lơ lửng giữa không trung.
Trên đó, Minh đang ngồi, cười khẩy.
Cậu ta không còn run rẩy nữa.
Những khối đa giác xanh lét bao quanh cậu ta giờ đây ổn định, tạo thành một cái ngai vàng ánh sáng.
"Anh làm được nhiều hơn thế này," Minh nói, giọng vang vọng khắp không gian trống trải.
"Anh đã hấp thụ con quái vật.
Anh đã kiểm soát sự co lại.
Nhưng anh chưa hiểu hết."
Lý Không bước lên đỉnh tòa nhà lơ lửng.
Chân anh chạm vào sàn bê tông lạnh lẽo.
Anh nhìn xuống vực thẳm bên dưới, nơi những thành phố khác đang biến mất từng ngày.
Anh cảm thấy sự hiện diện của Kiếm Sư Vực Trời gần hơn.
Hắn ta đang ở đâu đó, quan sát, chờ đợi.
"Anh nói đúng," Lý Không đáp.
"Tôi chưa hiểu hết.
Nhưng tôi đang học."
Minh đứng dậy, bước lại gần Lý Không.
"Anh nghĩ mình là nguyên nhân?
Anh là *giải pháp*.
Thế giới này đang co lại vì nó quá lớn.
Nó không thể chứa đựng tất cả những sinh vật Thức Tỉnh.
Nó cần được thu nhỏ lại, để chỉ còn lại những kẻ mạnh nhất.
anh là công cụ để làm điều đó."
Lý Không nhìn vào đôi mắt của Minh.
Cậu ta không còn là cậu thiếu niên ngây thơ nữa.
Cậu ta đã trở thành một phần của hệ thống lỗi.
Cậu ta tin rằng mình đang cứu thế giới bằng cách tiêu diệt nó.
"Anh sai," Lý Không nói.
"Thế giới không cần được thu nhỏ.
Nó cần được sửa chữa.
Và tôi là lỗi cần được sửa."
Minh cười lớn, một tiếng cười điên rồ.
Anh nghĩ có thể sửa một lỗi logic?
Anh không thể.
Anh chỉ có thể chọn: trở thành trung tâm của sự co lại, hoặc biến mất cùng với nó."
Lý Không không đáp.
Anh nhìn quanh.
Những con quái vật đang bao vây từ xa, chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối nhất của anh.
Trinh đứng sau lưng anh, tay vẫn siết chặt khẩu súng, nhưng cô không bắn.
Cô đang chờ đợi.
Chờ đợi Lý Không đưa ra lựa chọn.
Và cô sẽ hành động dựa trên lựa chọn đó.
***
Cậu thiếu niên giơ tay lên.
"Tôi không muốn giết anh.
Tôi muốn *sử dụng* anh.
Hãy để tôi kiểm soát anh.
Chúng ta có thể ổn định lại thực tại.
anh có thể tự hủy diệt mình, và giải phóng tất cả những thành phố đã mất."
Lý Không không nói gì.
Anh nhìn quanh.
Những con quái vật đang bao vây từ xa, chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối nhất của anh.
Trinh đứng sau lưng anh, tay vẫn siết chặt khẩu súng, nhưng cô không bắn.
Cô đang chờ đợi.
Chờ đợi Lý Không đưa ra lựa chọn.
Và cô sẽ hành động dựa trên lựa chọn đó.
Lý Không cảm thấy sự trống rỗng trong cơ thể mình mở rộng.
Anh đang biến mất.
Nhưng anh không sợ.
Anh hiểu rồi.
Anh không phải là lỗi.
Anh là *cửa ra*.
"Anh không thể kiểm soát tôi," Lý Không nói, giọng lạnh lẽo.
"Và tôi không định tự hủy diệt."
Anh giơ tay lên, hướng về phía Minh.
Không phải để tấn công.
Mà để *kết nối*.
Lý Không kích hoạt toàn bộ sức mạnh Thức Tỉnh của mình.
Nhưng thay vì đẩy năng lượng ra ngoài, anh kéo nó vào trong.
Anh kéo sự trống rỗng trong cơ thể mình vào sâu hơn, tạo ra một lỗ hổng không gian.
Một lỗ hổng đủ lớn để nuốt chửng Minh.
Minh kinh hoàng.
Cậu ta cố gắng lùi lại, nhưng lực hút của Lý Không quá mạnh.
Những khối đa giác xanh lét vỡ vụn, tan chảy vào lỗ hổng không gian.
Minh hét lên, nhưng tiếng hét của cậu ta bị nuốt chửng bởi sự im lặng tuyệt đối.
Trinh nhìn thấy điều đó.
Cô nhận ra rằng Lý Không không định giết Minh.
Anh đang *nhốt* cậu ta.
Anh đang sử dụng chính sự trống rỗng trong cơ thể mình làm nhà tù.
"Lý Không!" Trinh hét lên.
"Anh sẽ chết!"
"Không," Lý Không đáp, nhìn vào đôi mắt đang mở to của Minh trước khi cậu ta biến mất hoàn toàn vào lỗ hổng.
"Tôi sẽ sống.
Nhưng thế giới này sẽ thay đổi."
Lỗ hổng không gian đóng lại.
Minh biến mất.
Không còn dấu vết.
Chỉ còn lại sự im lặng.
***
Một tiếng nổ lớn vang lên, nhưng không có sóng xung kích.
Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.
Khi màn sương không gian tan đi, Lý Không đứng một mình trên đỉnh tòa nhà lơ lửng.
Cơ thể anh trong suốt hơn bao giờ hết.
Anh có thể nhìn thấy những ngón tay của mình xuyên qua nhau.
Anh đang biến mất.
Nhưng anh vẫn còn đó.
Trinh bước lại gần, tay run rẩy.
"Lý Không...
anh đã làm gì?"
Lý Không không đáp.
Anh nhìn vào lòng bàn tay mình.
Ở đó, một khoảng không gian nhỏ bé, kích thước bằng nắm tay, lơ lửng.
Bên trong đó, Minh đang gào thét, đập vào thành phố vô hình, cố gắng thoát ra.
Nhưng anh không thể.
Anh bị nhốt trong chính sự trống rỗng của Lý Không.
"Thành phố trong túi," Lý Không nói, giọng đều đều.
"Bây giờ, tôi có thể kiểm soát nó.
Và tôi có thể kiểm soát thế giới."
Trinh nhìn vào khoảng không gian nhỏ bé đó, cảm giác sợ hãi dâng lên trong cổ họng.
Cô nhận ra rằng Lý Không không còn là con người nữa.
Anh đã trở thành một thực thể khác.
Một thực thể nguy hiểm hơn cả Kiếm Sư Vực Trời.
Và trong sâu thẳm, Lý Không cảm thấy sự hiện diện của Kiếm Sư Vực Trời gần hơn.
Hắn ta đang cười.
Và Lý Không biết rằng, cuộc đối đầu cuối cùng đã bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận