Chương 32

Khói bụi và các mảng pixel vỡ vụn bay tung tóe khi Lý Không hạ thấp trọng tâm, di chuyển như một bóng ma giữa dòng người hoảng loạn.

Anh không chạy.

Chạy là dấu hiệu của kẻ yếu, và kẻ yếu là thức ăn ngon miệng nhất cho những "Thực Thể Glitch" rình rập trong khe hở không gian.

Những kẻ đó không săn theo mùi máu hay tiếng động, chúng săn theo sự bất ổn định trong cấu trúc thực tại.

Và Lý Không biết rõ hơn bất kỳ ai rằng, sự hiện diện của chính anh là nguồn phát ra sóng bất ổn định mạnh nhất.

Anh giả vờ trượt chân, va vào một bức tường bê tông đang dần biến thành những khối đa giác sắc nhọn.

Một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ cổ họng anh, đủ để đánh lạc hướng ánh mắt của đám đông đang điên cuồng tìm đường thoát.

Trong khi mọi người dẫm đạp lên nhau, Lý Không đứng yên tại chỗ, đôi mắt lạnh băng quét qua từng khuôn mặt biến dạng bởi nỗi sợ.

Anh đếm số người.

Mười hai người còn sống trong phạm vi năm mươi mét.

Ba người đã biến mất trong hai phút qua, không để lại dấu vết, chỉ còn lại những mảng không khí trống rỗng nơi họ từng đứng.

"Đi theo tôi!

Vào hầm trú ẩn!" Một gã đàn ông to béo gào lên, vung tay ra hiệu.

Lý Không nhíu mày.

Hầm trú ẩn?

Trong thế giới này, nơi không gian co lại từng giây, hầm trú ẩn chỉ là mộ phần sớm hơn.

Anh nhìn thấy ánh mắt của gã đàn ông đó đảo quanh, không phải tìm đường thoát, mà tìm mục tiêu để đẩy ra làm mồi nhử.

Lý Không khẽ nhếch mép, một nụ cười mỉa mai ẩn dưới lớp mặt nạ sợ hãi.

Hắn ta nghĩ mình thông minh.

Hắn ta nghĩ mình đang kiểm soát tình huống.

Nhưng Lý Không mới là kẻ đang cầm dây thừng.

Trinh xuất hiện bên cạnh anh, kéo vạt áo anh giật nhẹ.

"Đừng nhìn hắn," cô thì thầm, giọng nói khàn đặc vì khói bụi.

"Hắn ta đang bị nhiễm 'Sự Co Lại'.

Nếu anh nhìn vào mắt hắn quá lâu, anh sẽ bị kéo vào cùng một tần số." Lý Không gật đầu, nhưng không rời mắt khỏi gã đàn ông.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, giống như có ai đó đang dùng đục khoét vào não anh.

Đó là tiếng gọi của Kiếm Sư Vực Trời, hay là tiếng rên rỉ của thế giới đang chết dần?

Anh không phân biệt được nữa.

Điều anh biết là anh cần một cái cớ để hành động.

Và gã đàn ông này, với sự tham lam và ích kỷ của hắn, chính là món quà hoàn hảo.

Lý Không giả vờ hoảng loạn, lao về phía trước, vấp phải chân một người phụ nữ đang bế con.

Tiếng khóc của đứa trẻ vang lên, sắc bén như dao cứa vào màng nhĩ.

Gã đàn ông to béo lập tức quay lại, mắt sáng lên vì cơ hội.

Hắn sấn tới, định đẩy Lý Không ra phía trước đám đông đang hỗn loạn.

"Nhanh lên!

Đừng kéo chúng tôi lại!" Hắn gầm lên, tay thô bạo đẩy vào lưng Lý Không.

Nhưng Lý Không không hề bị đẩy lùi.

Anh đứng im như một tảng đá.

Sức mạnh của gã đàn ông va vào anh và tan biến, như thể anh là một lỗ hổng trong không gian, một nơi mà mọi lực tác động đều vô nghĩa.

Gã đàn ông sững sờ, mắt mở to vì kinh hoàng.

Hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng, không phải vì gió, mà vì sự trống rỗng đến từ người đứng trước mặt mình.

Lý Không nhìn vào mắt hắn, và lần đầu tiên, anh để lộ chút ánh sáng lạnh lẽo từ sâu trong đáy mắt.

"Anh nghĩ mình đang cứu mình," Lý Không nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc.

"Nhưng anh chỉ đang đẩy chúng ta vào cái chết."

Trước khi gã đàn ông kịp phản ứng, không gian xung quanh họ bắt đầu rung lắc.

Những viên gạch trên tường rã ra thành những hạt bụi ánh sáng, rồi biến mất.

Lý Không không chạy.

Anh chờ đợi.

Chờ đợi khoảnh khắc mà sự thật sẽ phơi bày.

Và khoảnh khắc đó, đang đến rất gần.

Khi Sát Thủ đang quát mắng một thiếu niên vì dám liếc nhìn thùng nước, vết nứt không gian đột ngột mở rộng.

Một sinh vật dạng hình học vô định, toàn thân là những đoạn mã lỗi đỏ lòm, lao ra từ khoảng trống.

Nó không gầm rú, nó *phát ra tiếng vang của sự im lặng tuyệt đối*.

Tiếng im lặng đó xuyên thủng màng nhĩ, làm cho máu trong tai mọi người chảy ra.

Thiếu niên ngã quỵ, hai tay bịt chặt đầu, cơ thể co giật dữ dội.

Sát Thủ, gã đàn ông to béo, quay lại, rút dao găm, nhưng quá muộn.

Sinh vật Glitch không có hình dạng cố định.

Nó biến đổi liên tục, lúc thì thành một con nhện khổng lồ với tám con mắt là những màn hình TV vỡ, lúc thì thành một khối lập phương xoay tròn, phát ra những tia sáng xanh lét.

Nó lao về phía Sát Thủ, không phải để cắn xé, mà để *xóa sổ*.

Sát Thủ hét lên, vung dao găm vào không khí.

Lưỡi dao chạm vào cơ thể sinh vật và vỡ vụn thành những mảnh kim loại nhỏ, rơi xuống đất như mưa.

Sát Thủ kinh hoàng lùi lại, nhưng chân anh bị dính vào mặt đất.

Những sợi dây dữ liệu màu đen từ cơ thể sinh vật quấn lấy chân anh, kéo anh vào trong vết nứt không gian.

Giúp tôi với!" Sát Thủ gào thét, giọng nói méo mó, như thể đang được phát lại từ một chiếc đĩa bị xước.

Mọi người trong khu vực hoảng loạn, quay lưng bỏ chạy.

Không ai dám nhìn lại.

Không ai dám giúp đỡ.

Trong thế giới này, sự đồng cảm là một bệnh hiểm nghèo.

Lý Không đứng yên, quan sát.

Anh nhìn thấy cách cơ thể Sát Thủ bắt đầu pixel hóa, từng mảng da thịt biến thành những ô vuông nhỏ, rồi tan biến vào hư vô.

Không có máu, không có xương, chỉ có sự trống rỗng.

Trinh kéo Lý Không lùi lại, nhưng anh lắc đầu.

"Anh không thể cứu hắn," cô nói, giọng run rẩy.

"Đó là quy luật.

Nếu anh can thiệp, anh sẽ bị cuốn theo." Lý Không nhìn vào đôi mắt Trinh.

Cô ta sợ hãi, nhưng trong sâu thẳm, anh thấy một thứ gì đó khác.

Sự tính toán.

Cô ta đang cân nhắc xem có nên hy sinh anh để cứu mình hay không.

Và anh không trách cô.

Trong thế giới này, sự sống còn là ưu tiên số một.

Nhưng Lý Không không định để mình bị cuốn theo.

Anh cảm thấy sức hút từ vết nứt không gian, một lực lượng mạnh mẽ, giống như trọng lực nhưng ngược lại.

Nó kéo anh vào, như thể anh thuộc về nơi đó.

Anh bước tới, không phải để cứu Sát Thủ, mà để quan sát.

Anh cần hiểu cơ chế của sự biến mất.

Anh cần biết chính xác điều gì đang xảy ra với thế giới này.

Và anh cần biết liệu mình có thể kiểm soát nó hay không.

Khi anh bước vào phạm vi của sinh vật Glitch, không khí xung quanh trở nên nặng nề, khó thở.

Những hạt bụi ánh sáng bay quanh anh, như thể chúng đang chào đón chủ nhân của mình.

Lý Không cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với sinh vật đó.

Nó không phải là kẻ thù.

Nó là một phần của anh.

Sát Thủ đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại chiếc áo khoác của hắn, rơi xuống đất, trống rỗng.

Sinh vật Glitch quay lại, hướng về phía Lý Không.

Những con mắt màn hình TV vỡ trên cơ thể nó nhấp nháy, phát ra những tín hiệu nhiễu.

Lý Không không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ, như thể anh đang trở về nhà.

Anh giơ tay lên, chạm vào không khí trước mặt mình.

Những hạt bụi ánh sáng tụ lại, tạo thành một hình dạng giống bàn tay anh.

Anh nắm chặt nó, và cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chảy vào cơ thể.

Đó không phải là sức mạnh của con người.

Đó là sức mạnh của sự hủy diệt.

Lý Không bước tới Sát Thủ, không nói lời nào.

Anh giơ tay, không phải để đánh, mà để *chạm*.

Khi ngón tay anh chạm vào vết thương của Sát Thủ — nơi mà cơ thể hắn đang tan biến — anh không chữa lành.

Anh *mở rộng* nó.

Anh đẩy thêm một chút năng lượng của mình vào vết nứt không gian, làm cho nó mở rộng nhanh hơn.

Sát Thủ hét lên, nhưng tiếng hét bị cắt ngang khi toàn bộ cơ thể anh bắt đầu pixel hóa với tốc độ chóng mặt.

Không còn cơ hội để chạy trốn, không còn cơ hội để cầu xin.

Hắn biến mất trong một chớp mắt, để lại sự trống rỗng tuyệt đối.

Lý Không nhìn vào mắt kẻ địch, giọng nói trầm.

"Đây là giá phải trả cho sự tham lam," anh nói, không phải với Sát Thủ, mà với chính mình.

Anh biết rằng mình đang trở thành quái vật.

Anh biết rằng mỗi lần anh sử dụng sức mạnh này, anh đang đẩy thế giới gần hơn với sự hủy diệt.

Nhưng anh không có lựa chọn khác.

Anh phải sống.

Và để sống, anh phải loại bỏ những yếu tố bất ổn.

Sát Thủ là một yếu tố bất ổn.

Và giờ đây, anh đã loại bỏ nó.

Trinh nhìn Lý Không với ánh mắt đầy sợ hãi.

Cô ta không còn thấy anh là một người bình thường nữa.

Cô ta thấy anh là một lỗ hổng, một mối đe dọa, một bí ẩn mà cô ta không thể giải mã.

Nhưng cô ta cũng thấy một thứ gì đó khác.

Một cơ hội.

Nếu cô ta có thể kiểm soát được anh, cô ta sẽ có quyền lực.

Cô ta sẽ có thể sống sót.

Và cô ta sẽ có thể đạt được mục tiêu của mình: sự miễn nhiễm với bệnh tật, sự bất tử.

Lý Không quay lại, nhìn Trinh.

Anh biết cô ta đang nghĩ gì.

Anh có thể đọc được những suy nghĩ của cô ta, như thể chúng là những dòng chữ được viết trên bảng đen trước mặt anh.

"Đừng nghĩ nhiều," anh nói, giọng đều đều.

"Anh sẽ không để anh ta chết.

Nhưng anh cũng sẽ không để anh ta sống." Trinh nuốt nước bọt, lùi lại một bước.

Cô ta biết rằng mình đã phạm sai lầm.

Cô ta đã đánh giá thấp anh.

Và giờ đây, cô ta phải trả giá.

Trong khi Lý Không đang chìm vào suy tư về bản chất tội lỗi của sức mạnh mình, một giọng nói run rẩy vang lên từ phía sau.

Đó là thiếu niên mà anh từng quan sát lúc đầu, kẻ bị Sát Thủ quát mắng.

Cậu ta đứng dậy, hai tay vẫn bịt tai, nhưng đôi mắt thì mở to, nhìn chằm chằm vào Lý Không.

anh không phải người bình thường," cậu thiếu niên thì thầm, mắt mở to, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tò mò.

Lý Không quay lại, nhìn cậu ta.

Cậu ta chỉ khoảng mười lăm tuổi, khuôn mặt gầy gò, đôi mắt sáng ngời.

Cậu ta không chạy.

Cậu ta đứng đó, như thể bị thôi miên bởi sức hút từ Lý Không.

"Em nhìn thấy gì?" Lý Không hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đầy uy lực.

Cậu thiếu niên run rẩy, nhưng không rời mắt khỏi anh.

"Em nhìn thấy...

những đường kẻ," cậu ta nói, giọng run rẩy.

"Những đường kẻ trắng xóa, như vết nứt trên kính vỡ.

Chúng xuất hiện quanh anh.

Và chúng đang lan rộng."

Lý Không nhíu mày.

Cậu ta nhìn thấy những thứ mà người khác không thể nhìn thấy.

Cậu ta có khả năng đặc biệt.

Và đó là một mối đe dọa.

Hoặc một cơ hội.

Lý Không bước lại gần cậu ta, từng bước một, chậm rãi, như một con thú săn mồi đang tiếp cận con mồi.

Cậu thiếu niên không lùi lại.

Cậu ta đứng im, chờ đợi.

"Em tên là gì?" Lý Không hỏi.

"Tên em là...

Minh," cậu ta đáp, giọng run rẩy.

"Minh à," Lý Không lặp lại, như thể đang nếm thử cái tên đó trên đầu lưỡi.

"Minh, em có muốn sống không?"

Minh gật đầu, mắt long lanh vì hy vọng.

"Em muốn sống.

Em không muốn biến mất như anh ta." Lý Không mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy tính toán.

"Để sống, em phải trả giá.

Em phải giúp anh.

Em phải nhìn thấy những thứ mà anh không thể nhìn thấy.

Và em phải giữ bí mật." Minh gật đầu, không do dự.

Cậu ta không biết rằng mình vừa bước vào một trò chơi tử thần.

Cậu ta không biết rằng mình vừa trở thành một phần của bí mật lớn nhất thế giới này.

Và Lý Không biết rằng, từ giây phút này, cậu ta không còn là một đứa trẻ vô tội nữa.

Cậu ta là một công cụ.

Và công cụ, có thể bị vứt bỏ khi không còn hữu ích.

Lý Không không chống cự.

Anh để cho lực hút kéo anh lại gần cậu thiếu niên.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một mét.

Lý Không nhìn vào mắt cậu ta, và lần đầu tiên, anh thấy sự sợ hãi trong ánh mắt của một người khác dành cho mình.

Không phải sợ hãi vì sự hung bạo, mà là sợ hãi vì sự trống rỗng.

Sự trống rỗng trong con người anh.

Sự trống rỗng trong thế giới này.

"Minh," Lý Không nói, giọng trầm, vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Anh sẽ dạy em cách sống.

Nhưng trước hết, em phải học cách nhìn." Anh giơ tay ra, chạm vào trán cậu thiếu niên.

Một luồng năng lượng lạnh lẽo chảy từ tay anh vào đầu cậu ta.

Minh rên lên, mắt nhắm nghiền, cơ thể co giật.

Khi anh mở mắt ra, thế giới xung quanh đã thay đổi.

Những bức tường không còn là bê tông nữa.

Chúng là những khối đa giác sắc nhọn, xoay tròn, phát ra những tia sáng xanh lét.

Những người xung quanh không còn là con người.

Họ là những tập hợp dữ liệu, những dòng mã chạy liên tục, sắp xếp thành những hình dạng giống người.

Lý Không nhìn vào mắt Minh, thấy sự kinh hoàng trong ánh mắt cậu ta.

"Chào mừng đến với thực tại," anh nói, giọng đều đều.

"Và chào mừng đến với trò chơi của chúng ta." Anh quay đi, bỏ lại Minh đứng đó, kinh hoàng trước những gì mình vừa nhìn thấy.

Lý Không biết rằng mình vừa tạo ra một đồng minh.

Nhưng anh cũng biết rằng, đồng minh này có thể trở thành kẻ thù nguy hiểm nhất.

Và trong thế giới này, không có chỗ cho sự ngây thơ.

Chỉ có sự sống còn.

Và sự sống còn, luôn có giá.

Lý Không bước vào bóng tối, nơi những vết nứt không gian đang mở rộng.

Anh cảm thấy sự hiện diện của Kiếm Sư Vực Trời gần hơn.

Và anh biết rằng, cuộc đối đầu cuối cùng đang đến rất gần.

Nhưng trước khi đối đầu, anh cần chuẩn bị.

Anh cần hiểu rõ hơn về sức mạnh của mình.

Và anh cần biết liệu mình có thể kiểm soát nó, hay nó sẽ kiểm soát mình.

Anh nhìn vào đôi tay của mình, chúng đang bắt đầu trong suốt.

Anh đang biến mất.

Cùng với thế giới.

Và anh không biết liệu mình có còn là Lý Không khi tất cả kết thúc hay không.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập