Chương 31
Không có ánh hào quang, không có tiếng sét.
Chỉ có sự lạnh lẽo thấu xương của một cái bóng đang rớt ra khỏi xác anh.
Anh ngồi dậy giữa đống đổ nát của căn cứ tạm thời, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì cơ bắp đang phải chịu đựng áp lực nén của "điểm kỳ dị" vừa hình thành trong tim.
Mỗi nhịp đập đều giống như một cú búa tạ đập vào thành lồng ngực, rung chuyển cả hệ thống thần kinh.
Trinh quỳ bên cạnh, tay cầm chai nước lọc cuối cùng, mắt cô quét nhanh qua khuôn mặt tái nhợt của Lý Không.
Cô không hỏi anh đã trải qua gì trong vực thẳm dữ liệu.
Cô chỉ nhìn vào đôi mắt anh — đôi mắt vừa mất đi sự vô tri của một nạn nhân, thay vào đó là một độ sâu thăm thẳm, trống rỗng và đáng sợ.
"Anh ổn chứ?" Trinh hỏi, giọng đều đều, nhưng ngón tay cô siết chặt cổ chai nước đến mức khớp tay trắng bệch.
Cô đang tính toán.
Nếu Lý Không chết, bí mật của anh sẽ chết cùng.
Nếu anh sống, cô có thể trao đổi.
Đó là quy luật sinh tồn duy nhất cô còn tin tưởng.
Lý Không gật đầu, cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe yếu ớt và khàn đặc.
tôi không biết mình đã làm gì.
Cảm giác như thể thế giới này đang quay ngược lại trong đầu tôi." Anh hít một hơi sâu, mùi bụi bặm và máu tanh冲进 vào mũi.
Anh giả vờ ho khan, dáng vẻ run rẩy như một người vừa trải qua cú sốc tâm lý nghiêm trọng.
Nhưng trong đầu anh, mọi thứ đều tĩnh lặng một cách đáng sợ.
Anh cảm nhận được dòng chảy của thực tại.
Nó không còn là một dòng sông êm đềm nữa.
Nó là một mạng lưới dây thần kinh đang bị cắt đứt từng chút một.
Và anh là con dao mổ.
Trinh đưa chai nước cho anh.
Lý Không nhận lấy, ngón tay anh chạm nhẹ vào ngón tay cô.
Trong tích tắc đó, anh cảm nhận được sự dao động nhỏ bé trong trường năng lượng của Trinh — sự tham vọng, sự sợ hãi, và một chút hy vọng mong manh.
Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười mà Trinh không thể giải mã.
"Chúng ta phải đi," Trinh nói, kéo anh dậy bằng một lực mạnh hơn mức cần thiết.
"Kiếm Sư Vực Trời không đợi ai cả.
Và những thứ khác...
chúng cũng đang đến."
Lý Không nhìn về phía chân trời.
Bầu trời xám xịt, những đám mây không di chuyển.
Chúng treo lơ lửng như những bức tranh vẽ hỏng.
Thành phố phía sau họ đã biến mất.
Chỉ còn lại một vùng đất trống trơn, phẳng lì như tờ giấy A4 bị ném xuống đất.
Không có dấu vết của gạch vụn, không có tiếng thét.
Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.
Anh cúi đầu, giấu đi ánh mắt sắc lẹm.
"Đi thôi," anh nói, giọng yếu ớt.
"Đi đến nơi an toàn nhất mà chúng ta có thể tìm thấy."
Nhưng anh biết, không có nơi nào an toàn.
Vì chính sự hiện diện của anh đang xé toạc lớp vỏ bọc của thế giới này.
***
Bên trong xe bọc thép, sự hỗn loạn ngoài kia càng tăng cao.
Tiếng động cơ gầm rú, cố gắng xé toạc màn sương mù dày đặc bao phủ con đường.
Những tia sáng xanh lơ lóe lên ở rìa tầm nhìn, đánh dấu ranh giới giữa thực tại và hư vô.
Một con "Quái Vật Lỗi" (Glitch Beast) xuất hiện từ hư không.
Nó không chạy, nó *nhảy* qua không gian.
Một sinh vật nửa người nửa máy, da thịt bị pixel hóa, những mảng màu đỏ và xanh lam nhấp nháy liên tục trên cơ thể nó.
Đầu nó là một khối hình học không rõ ràng, nhưng miệng thì mở rộng đến mức phi lý, lộ ra những hàng răng kim loại sắc nhọn.
Nòng súng máy trên nóc xe bắn rát.
Tiếng đạn nổ vang lên như pháo hoa.
Nhưng đạn dược xuyên qua lớp da của nó rồi biến mất, không gây sát thương.
Những viên đạn 5.56mm dường như bị nuốt chửng bởi lỗ hổng trong cấu trúc vật lý của quái vật.
"Đạn không có tác dụng!" Người lái xe hét lên, giọng đầy hoảng loạn.
"Nó đang tiến lại gần!"
Lý Không đóng chặt mắt, tập trung vào cảm giác trong lồng ngực.
Anh không cố gắng chiến đấu.
Anh không cố gắng tấn công.
Anh chỉ đơn giản là *tồn tại*.
Anh để cho "điểm kỳ dị" bên trong mình mở rộng, hấp thụ sự bất ổn của không gian xung quanh.
Anh mở mắt.
Ánh mắt anh không còn màu đen nữa.
Chúng chuyển sang một màu trắng đục, giống như màn hình TV khi mất tín hiệu.
Quái Vật Lỗi dừng lại.
Nó nghiêng đầu, những pixel trên cơ thể nó bắt đầu xoay tròn.
Nó cảm nhận được sự hiện diện của Lý Không.
Nó không còn hung hãn.
Lý Không đưa tay ra, chỉ đơn giản là đưa ra.
Không có năng lượng phát ra.
Không có tiếng nổ.
Nhưng không gian trước mặt anh bắt đầu *co lại*.
Con đường trước xe bọc thép đột ngột ngắn lại.
Khoảng cách giữa xe và quái vật biến mất.
Quái vật bị đẩy lùi, không phải bởi lực vật lý, mà bởi sự thay đổi trong định nghĩa về khoảng cách.
Nó hét lên — một âm thanh điện tử chói tai, như tiếng còi báo động bị bóp méo.
Sau đó, nó tan rã.
Không phải chết.
Nó bị *xóa*.
Những mảnh pixel của nó bay tán loạn, rồi biến thành hư vô.
Trong xe, mọi người im lặng chết chóc.
Họ nhìn Lý Không với ánh mắt kinh hãi.
Trinh ngồi đối diện, mắt cô mở to, nhưng cô không nói gì.
Cô hiểu rằng anh không còn là con người nữa.
Anh là một lỗi hệ thống.
Lý Không gục xuống, trán chạm vào tay nắm cửa.
Anh giả vờ ngất đi.
Cơ thể anh run lên bần bật, mồ hôi lạnh thấm đẫm áo.
Nhưng trong đầu anh, anh đang cười.
Anh vừa chứng minh được sức mạnh của mình.
Và anh vừa khiến mọi người nghi ngờ anh hơn bao giờ hết.
anh làm gì vậy?" Người lái xe hỏi, giọng run rẩy.
Lý Không không đáp.
Anh chỉ thở dài, tiếng thở dài của một người kiệt sức.
"Tôi không biết," anh nói, giọng khàn đặc.
"Tôi chỉ muốn nó biến mất."
***
Xe bọc thép dừng lại tại một điểm tập kết khẩn cấp.
Đây là khu vực an toàn tạm thời, được bao quanh bởi các tháp phát sóng ổn định thực tại (Reality Anchors).
Những cột sáng xanh dương cao vút chiếu thẳng lên bầu trời, tạo ra một vùng bảo vệ hình cầu.
Bên trong vùng này, không gian ổn định hơn.
Quái vật không thể xâm nhập dễ dàng.
Nhưng ngay cả ở đây, không khí cũng nặng nề.
Mùi ozone và nỗi sợ hãi quyện vào nhau.
Hàng trăm sinh tồn đang tụ tập, mắt họ đỏ ngầu vì thiếu ngủ, tay họ siết chặt vũ khí.
Họ nhìn nhau với sự nghi kỵ.
Trong thế giới này, tin tưởng là một xa xỉ phẩm.
Lý Không bước ra khỏi xe, chân bước không vững.
Anh cố tỏ ra yếu đuối, cần sự hỗ trợ.
Anh dựa vào Trinh, để cô đỡ lấy vai mình.
Trinh nhìn anh, mắt cô sáng lên một tia hy vọng.
Cô sẽ bảo vệ anh.
Không phải vì tình yêu, mà vì anh là chìa khóa.
Nhưng Lý Không không nhìn Trinh.
Anh nhìn xung quanh.
Anh nhìn thấy những ánh mắt đang quét qua anh.
Những ánh mắt của những người thức tỉnh cấp thấp, những người đang khao khát sức mạnh để sống sót.
Và anh nhìn thấy Agent M.
Agent M đứng trên một bục cao, mặc bộ đồ bảo hộ màu đen bóng loáng.
Cô ta không nhìn Lý Không.
Cô ta đang kiểm tra thiết bị quét thực tại trên tay mình.
Thiết bị đó phát ra âm thanh đều đều, như tiếng tim đập.
Lý Không cảm thấy da mình nổi gai ốc.
Thiết bị đó không quét tìm quái vật.
Nó quét tìm *sự bất ổn*.
Và anh là nguồn bất ổn lớn nhất.
Trinh kéo anh về phía một góc khuất, nơi có vài thùng nước sạch.
"Đừng nhìn cô ta," Trinh thì thầm, giọng căng thẳng.
"Cô ta là người của RSC.
Nếu cô ta biết..."
"Biết điều gì?" Lý Không hỏi, giọng vẫn yếu ớt.
"Rằng tôi là một kẻ yếu đuối?"
Trinh nhìn anh, mắt cô nghiêm trọng.
"Rằng anh là nguyên nhân.
Lý Không, anh phải hiểu.
Nếu họ biết anh là nguyên nhân khiến thành phố biến mất, họ sẽ giết anh.
Hoặc tệ hơn, họ sẽ dùng anh."
Lý Không mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy mỉa mai.
"Và anh nghĩ tôi đang lo lắng cho tính mạng mình?"
Trinh im lặng.
Cô biết anh nói dối.
Anh không bao giờ lo lắng.
Anh luôn kiểm soát.
Nhưng lần này, cô không chắc nữa.
Sự thay đổi trong anh là quá lớn.
Bỗng nhiên, âm thanh từ thiết bị của Agent M thay đổi.
Từ tiếng "bíp" đều đặn, nó chuyển thành tiếng "vù vù" liên tục, ngày càng nhanh.
Agent M quay đầu.
Ánh mắt cô ta quét qua đám đông, rồi dừng lại ở Lý Không.
Cô ta không nói gì.
Cô ta chỉ bước xuống bục, tiến về phía Lý Không.
Mỗi bước chân của cô ta đều vang lên như tiếng trống chiến.
Lý Không đứng im.
Anh không chạy.
Anh không ẩn náu.
Anh để cho cô ta đến gần.
Anh muốn cô ta nhìn thấy.
Anh muốn cô ta cảm nhận.
***
Thiết bị quét của Agent M phát ra âm thanh đều đều.
Lý Không cúi đầu, nhận mệnh.
Nhưng trong đầu anh, chiến lược đã thay đổi.
Anh không thể chiến đấu bằng vũ lực, vì RSC có quyền lực và quân đội.
Anh phải chiến đấu bằng *sự nghi ngờ*.
Anh nhìn xung quanh.
Những người sinh tồn khác đang nhìn anh với ánh mắt tò mò, sợ hãi, và một chút ghen tị.
Họ thấy anh yếu đuối.
Họ thấy anh cần sự bảo vệ.
Nhưng họ không thấy được cái bẫy mà anh đang đặt ra.
Agent M dừng lại trước mặt Lý Không.
Cô ta cao hơn anh một đầu.
Ánh mắt cô ta sắc lẹm như dao cạo.
"Anh là ai?" Cô ta hỏi, giọng không có cảm xúc.
Lý Không ngước lên, mắt anh đỏ ngầu, đầy nước mắt giả tạo.
"Tôi là Lý Không.
Tôi chỉ là một người bình thường.
Tôi đang cố gắng sống sót."
Agent M nhướn mày.
Cô ta giơ thiết bị quét lên.
Âm thanh "vù vù" trở nên chói tai.
Cô ta nhìn vào màn hình, rồi nhìn lại Lý Không.
"Dữ liệu của anh...
nó không ổn định," cô ta nói.
"Anh đang làm nhiễu sóng Reality Anchor."
Lý Không run rẩy.
tôi không biết.
Từ khi tỉnh dậy, tôi cảm thấy...
Như thể tôi không thuộc về nơi này."
Agent M nghi ngờ.
Cô ta tiến lại gần hơn, mùi hương hoa oải hương nhân tạo từ bộ đồ bảo hộ của cô ta扑 vào mặt Lý Không.
"Nếu anh không thuộc về nơi này, thì anh thuộc về đâu?"
Lý Không không đáp.
Anh chỉ nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Trong ánh mắt anh, anh phản chiếu lại sự nghi ngờ của cô ta.
Anh để cho cô ta thấy sự trống rỗng trong tâm trí anh.
Sự trống rỗng đó không phải là sự yếu đuối.
Nó là một hố đen.
Agent M lùi lại một bước.
Cô ta cảm thấy bất an.
Cô ta không thể đọc được anh.
Không phải vì anh giấu giếm, mà vì anh *không có gì* để đọc.
Anh là một khoảng trống trong dữ liệu.
"Chúng ta cần kiểm tra anh," cô ta nói, giọng lạnh lùng.
"Anh sẽ đi cùng tôi."
Lý Không gật đầu.
"Tôi sẵn sàng.
Nếu điều đó giúp mọi người an toàn."
Trinh nắm chặt tay Lý Không.
Cô ta muốn ngăn cản, nhưng cô ta không dám.
Cô ta biết rằng nếu cô ta can thiệp, cô ta sẽ trở thành mục tiêu.
Cô ta phải để Lý Không đi.
Đó là bước đi tiếp theo trong trò chơi.
Lý Không bước đi, dáng vẻ run rẩy, nhưng trong đầu anh, anh đang cười.
Anh đã làm được.
Anh đã khiến Agent M nghi ngờ.
Và nghi ngờ là thứ vũ khí mạnh nhất trong thế giới này.
***
Agent M rút lui, gọi xe tải để di tản nhanh chóng.
Cô nhìn Lý Không với ánh mắt của kẻ săn mồi nhận ra con mồi của mình đang là một cái bẫy chết người.
"Chúng ta chưa xong chuyện, Virus," cô gầm lên trước khi bước vào xe.
Lý Không đứng lại giữa khu vực tập kết đang hỗn loạn.
Anh nhìn lên bầu trời.
Màu xám của bầu trời đang chuyển dần sang màu đen tuyền.
Những ngôi sao không xuất hiện.
Thay vào đó, những đường kẻ trắng xóa xuất hiện, như những vết nứt trên mặt kính vỡ.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở lồng ngực.
"Điểm kỳ dị" đang mở rộng.
Nó không còn chỉ là một điểm.
Nó đang trở thành một vùng.
Trinh chạy đến bên anh, kéo anh vào bóng tối của một tòa nhà đổ nát.
"Chúng ta phải đi!" cô hét lên.
"Toàn bộ khu vực này đang sụp đổ!"
Lý Không nhìn về phía chân trời xa xa.
Ở đó, một thành phố khác đang biến mất.
Không phải từ từ.
Nó biến mất trong một chớp mắt.
Một tòa nhà cao tầng, sau đó là một công viên, sau đó là một con đường.
Tất cả đều tan biến vào hư vô.
Và trong sự trống rỗng đó, Lý Không nhìn thấy một bóng dáng.
Một bóng dáng cầm kiếm, đứng trên đỉnh của vực thẳm dữ liệu.
Kiếm Sư Vực Trời.
Anh mỉm cười.
Nụ cười lạnh lùng, đầy quyết tâm.
"Anh đã đến rồi phải không?" Lý Không thì thầm, gió thổi bay lời nói của anh vào hư không.
Và từ sâu trong vực thẳm, một giọng nói vang lên, không phải từ tai, mà từ trong tâm trí anh.
*"Chào mừng đến với trò chơi, Lý Không.
Bây giờ, hãy chọn.
Cứu thế giới, hay cứu chính mình?"*
Lý Không nhìn vào đôi tay của mình.
Chúng đang bắt đầu trong suốt.
Anh đang biến mất.
Cùng với thế giới.
Anh không sợ hãi.
Anh chỉ cảm thấy...
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận