Chương 30
Lý Không đưa tay vào trong luồng dữ liệu đang giải tích chiếc tủ điện.
Không có cảm giác nóng rát, không có đau đớn vật lý.
Thay vào đó, một cái lạnh buốt giá, cái lạnh của sự "không tồn tại", xâm nhập qua da thịt, thấm sâu vào tủy xương.
Những luồng dữ liệu màu xanh lam đục ngầu, trông như những con sâu ký sinh bằng ánh sáng, chui vào lòng bàn tay anh.
Chúng không cắn xé, mà hòa tan.
Lý Không cảm thấy cơ thể mình đang trở nên nhẹ bẫng, như thể trọng lực vừa bị vô hiệu hóa.
Trinh đứng cách đó vài mét, ánh mắt cô dán chặt vào Lý Không.
Cô không hét lên, không chạy lại cứu anh.
Cô chỉ đứng đó, quan sát với vẻ mặt bình thản đến đáng sợ.
Trong tay cô vẫn còn cuốn sổ tay mà Lý Không để lại.
Dòng chữ *"Tôi là ổ khóa"* vẫn còn in hằn trong tâm trí cô.
Cô hiểu rằng, nếu Lý Không là ổ khóa, thì việc anh hòa vào ánh sáng này không phải là cái chết, mà là sự kích hoạt.
Thế giới xung quanh họ bắt đầu rung chuyển.
Không phải rung động của đất, mà là sự rung động của không gian.
Những viên gạch trên tường bắt đầu mờ đi, biến thành những khối lập phương pixel rồi tan biến vào hư vô.
Lý Không cố gắng thụt tay lại, nhưng đã quá muộn.
Luồng dữ liệu đã leo lên cánh tay anh, bao phủ khuỷu tay, tiến về phía vai.
Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo dài, như một sợi dây thừng bị xoắn quá mức.
Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy những ký tự code chạy dọc theo mạch máu mình.
Chúng không phải là ngôn ngữ máy tính thông thường, mà là những ký hiệu cổ xưa, những quy luật nền tảng của thực tại.
Anh nhận ra một sự thật kinh hoàng: anh không đang bị tấn công.
Anh đang được *nhận diện*.
Thế giới này đang quét anh, như một hệ điều hành quét lỗi trong hệ thống.
Và anh chính là lỗi đó.
Cơn lạnh buốt lan tỏa nhanh chóng, làm tê liệt mọi giác quan.
Lý Không nhắm mắt lại, chấp nhận sự giải tích.
Anh biết rằng, nếu anh chống cự, cơ thể anh sẽ vỡ vụn.
Nhưng nếu anh để cho nó xảy ra, anh sẽ mất đi nhân tính, trở thành một phần của mã nguồn.
Anh chọn con đường thứ ba: anh sẽ kiểm soát nó.
Trong sâu thẳm ý thức, nơi mà nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ thường trú ngụ, Lý Không tạo ra một bức tường lửa tâm lý.
Anh không đẩy dữ liệu ra, mà anh *nuốt* chúng.
Anh tưởng tượng mình là một cái hố đen, hút lấy mọi thứ xung quanh.
Ánh sáng xanh lam chùn lại, rồi chậm rãi, bắt đầu di chuyển ngược lại, từ cánh tay vào trong lồng ngực anh.
Khi luồng dữ liệu cuối cùng chui vào tim anh, thế giới xung quanh đột ngột im bặt.
Tiếng gió, tiếng bước chân của Trinh, thậm chí cả tiếng đập của trái tim anh đều biến mất.
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Lý Không mở mắt.
Đôi mắt anh không còn màu đen nữa, mà là một màu xanh lam nhạt, trong suốt như thủy tinh.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt anh trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng màu xanh.
Anh không cảm thấy sợ hãi.
Anh cảm thấy...
Một sự hoàn hảo đáng sợ, nơi mọi thứ đều có vị trí và ý nghĩa của chúng.
Anh bước về phía Trinh.每一步 anh đặt xuống, mặt đất đều phát ra một âm thanh nhẹ nhàng, như tiếng gõ phím.
Trinh lùi lại một bước, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự kính trọng.
Cô nhìn thấy sự thay đổi trong Lý Không.
Anh không còn là con người yếu đuối mà cô từng che chở.
Anh là một thực thể mới, một thực thể thuộc về thế giới dữ liệu.
"Anh ổn chứ?" Trinh hỏi, giọng nói của cô vang lên khô khan, như thể không khí xung quanh đang bị đông cứng.
Lý Không không trả lời.
Anh chỉ gật đầu nhẹ.
Trong đầu anh, một luồng thông tin khổng lồ đang tuôn chảy.
Anh có thể nhìn thấy cấu trúc của thế giới này.
Anh thấy những tòa nhà không phải là bê tông và thép, mà là những chuỗi mã nhị phân khổng lồ.
Anh thấy con người không phải là sinh vật máu thịt, mà là những gói dữ liệu di động.
Và anh thấy...
Lỗ hổng đó nằm ngay giữa ngực anh.
Nó pulsating, nhịp đập cùng với nhịp tim của anh.
Mỗi khi nó co lại, thế giới xung quanh co lại một chút.
Mỗi khi nó giãn ra, không gian mở rộng một chút.
Lý Không hiểu ra.
Anh không phải là nạn nhân của thảm họa.
Anh là nguyên nhân.
Sự tồn tại của anh là một lỗi logic trong mã nguồn thực tại.
Hệ thống đang cố gắng sửa lỗi đó bằng cách xóa bỏ các khu vực xung quanh anh để cô lập anh.
Đó là lý do tại sao các thành phố biến mất.
Chúng không bị phá hủy.
Chúng bị *gỡ bỏ* khỏi bản đồ để ngăn chặn sự lan rộng của "lỗi" là Lý Không.
Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Lý Không quỳ xuống, ôm lấy đầu.
Những hình ảnh flash qua trong tâm trí anh.
Những thành phố他曾 sống, những người他曾 gặp, tất cả đều tan biến vào hư vô khi anh đi qua.
Anh nhớ lại ngày đầu tiên thức tỉnh.
Anh nghĩ đó là một món quà.
Nhưng giờ đây, anh biết đó là một lời nguyền.
Anh là một virus.
Và thế giới này là máy chủ đang cố gắng diệt virus.
Nếu anh tiếp tục tồn tại, thế giới sẽ co lại đến khi chỉ còn lại anh.
Và khi đó, anh sẽ ở trong một vũ trụ trống rỗng, một vũ trụ chỉ có anh và sự im lặng vĩnh cửu.
Lý Không đứng dậy.
Anh phải kiểm soát nó.
Anh phải học cách làm cho lỗ hổng này ngừng hoạt động, hoặc ít nhất là làm chậm lại.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào luồng năng lượng xanh lam trong cơ thể.
Anh tưởng tượng mình đang buộc chặt một nút dây.
Anh nén năng lượng lại, ép nó vào sâu trong tủy sống, nơi nó không thể lan ra ngoài.
Cơn đau dữ dội, như thể ai đó đang nhét một thanh sắt nóng chảy vào xương sống anh.
Anh nghiến răng, mồ hôi lạnh vỡ ra, nhưng anh không kêu lên.
Anh phải giữ vững ý chí.
Nếu anh yếu đi, lỗ hổng sẽ mở rộng.
Nếu anh mở rộng, thế giới sẽ mất đi thêm một phần.
Trinh nhìn anh với ánh mắt phức tạp.
Cô thấy anh đang chiến đấu với chính bản thân mình.
Cô biết anh đang làm gì.
Cô nhớ lại những gì anh đã viết trong sổ tay.
*"Hắn là chìa khóa."* Kiếm Sư Vực Trời.
Người duy nhất có thể phá vỡ tù ngục này.
Nhưng để phá vỡ tù ngục, anh ta cần những "Hóa Đơn Sinh Tồn".
Và Lý Không, với vai trò là lỗi hệ thống, chính là hóa đơn lớn nhất.
Anh ta không muốn cứu thế giới.
Anh ta muốn sử dụng sức mạnh của Lý Không để mở cánh cổng đến thế giới khác.
Một thế giới nơi anh ta không còn bị ràng buộc bởi những quy luật lỗi này.
Lý Không mở mắt.
Màu xanh trong mắt anh đã nhạt đi, trở về gần với màu đen bình thường.
Nhưng sâu thẳm trong đó, vẫn còn một tia sáng xanh li ti, như một ngôi sao đang tắt dần.
Anh cảm thấy sức mạnh mới của mình.
Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của mọi thứ trong bán kính một cây số.
Anh có thể "nhìn thấy" những quái vật dữ liệu đang rình rập ở rìa khu vực an toàn.
Chúng không còn là mối đe dọa.
Chúng chỉ là những lỗi nhỏ, những bug trong hệ thống.
Anh có thể xóa chúng chỉ bằng một ý nghĩ.
Nhưng anh không làm.
Anh biết rằng, mỗi khi anh sử dụng sức mạnh này, anh đang đẩy thế giới gần hơn đến bờ vực sụp đổ.
Hắn bước về phía trung tâm khu vực an toàn.
Những người sống sót khác đang tụ tập lại, nhìn anh với ánh mắt sợ hãi và tò mò.
Họ không biết anh đã trải qua gì.
Họ chỉ thấy anh bước ra từ ánh sáng, với vẻ ngoài lạnh lùng và xa cách.
Lý Không không nhìn họ.
Anh chỉ nhìn về phía chân trời, nơi những tòa nhà còn sót lại đang bắt đầu mờ dần.
Anh có thể thấy rõ quá trình đó.
Những bức tường bê tông đang biến thành các khối pixel, rồi tan biến vào không khí.
Tốc độ biến mất đang tăng lên.
Anh đã làm chậm nó lại trong một lúc, nhưng giờ đây, nó đang quay lại.
Và lần này, nó nhanh hơn.
Lý Không biết rằng, anh không thể trốn tránh số phận này.
Anh phải tìm Kiếm Sư Vực Trời.
Không phải để giết anh ta, mà để hiểu rõ hơn về bản chất của thế giới này.
Nếu Kiếm Sư Vực Trời là chìa khóa, thì Lý Không phải là ổ khóa.
Họ là hai mặt của cùng một đồng xu.
Một người muốn phá vỡ tù ngục, một người là tù nhân của chính sự tồn tại của mình.
Họ phải gặp nhau.
Và khi họ gặp nhau, thế giới này sẽ phải chọn: hoặc là sụp đổ hoàn toàn, hoặc là tái sinh dưới một hình thái mới.
Trong khi Lý Không đang chìm vào suy nghĩ, một bóng đen xuất hiện trên mái nhà cao nhất còn sót lại.
Đó là Sói, một trong những tay súng tinh nhuệ của nhóm phản diện.
Anh ta không nhìn vào Lý Không.
Anh ta nhìn vào chiếc kính ngắm của khẩu súng trường bắn tỉa.
Ánh mắt anh ta lạnh lùng, không có丝毫 cảm xúc.
Anh ta không sợ hãi trước sức mạnh xóa thực tại của Lý Không.
Anh ta chỉ thấy một mục tiêu.
Một mục tiêu có giá trị.
Sói hạ kính ngắm.
Anh ta không vội vàng.
Anh ta biết rằng, bắn vào đầu Lý Không là vô ích.
Nếu Lý Không chết, lỗ hổng có thể sẽ mở rộng đột ngột, gây ra một vụ nổ dữ liệu hủy diệt cả khu vực.
Thay vào đó, anh ta nhắm vào chân anh.
Chỉ cần một phát đạn.
Chỉ cần khiến anh ta mất thăng bằng.
Khi Lý Không ngã xuống, khi anh ta chạm đất, sự kết nối giữa anh ta và thế giới dữ liệu sẽ bị gián đoạn.
Và đó là lúc để tấn công.
Sói bóp cò.
Tiếng súng nổ vang lên, cắt ngang sự im lặng của thực tại.
Viên đạn bay xuyên không khí, mang theo ý định giết chóc lạnh lùng.
Lý Không cảm thấy một luồng gió nhẹ thổi qua người.
Anh không nhìn lên.
Anh không cần nhìn.
Anh có thể cảm nhận được quỹ đạo của viên đạn.
Nó đang hướng thẳng vào mắt cá chân phải của anh.
Lý Không không né.
Anh để cho nó xảy ra.
Anh muốn xem điều gì sẽ xảy ra khi anh bị thương.
Khi anh bị tổn thương, lỗ hổng trong cơ thể anh sẽ phản ứng thế nào?
Nó sẽ mở rộng để chữa lành, hay nó sẽ co lại để tự bảo vệ?
Viên đạn xuyên qua da thịt.
Một vết thương nhỏ, nhưng sâu.
Máu chảy ra, nhưng không đỏ.
Nó có màu xanh lam, giống như những luồng dữ liệu trước đó.
Lý Không ngã xuống, không phải vì đau, mà vì anh muốn kiểm soát cú ngã.
Anh ngã về phía trước, rơi vào khoảng trống giữa các tòa nhà đang biến mất.
Khoảng trống đó không còn là đất.
Nó là vực thẳm dữ liệu.
Lý Không rơi.
Không có tiếng động.
Không có trọng lực.
Anh đang trôi nổi trong một không gian vô tận, nơi những dòng mã số xanh lơ trôi lơ lửng như tuyết.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh không chạm đất.
Anh đang trôi nổi trong một thế giới ảo, một thế giới chỉ tồn tại trong tâm trí của anh và trong mã nguồn của thực tại.
Anh nhìn xung quanh.
Ở khắp nơi, anh thấy những hình ảnh của quá khứ.
Những thành phố đã biến mất.
Những người đã chết.
Tất cả đều được lưu trữ ở đây, dưới dạng dữ liệu.
Anh cảm thấy một sự hiện diện khác.
Không phải của Sói.
Không phải của Trinh.
Mà là của ai đó...
Một thực thể đang quan sát anh từ bên ngoài.
Một thực thể đang chờ đợi anh tỉnh thức.
Lý Không mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy quyết tâm.
Anh biết rằng, đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là sự bắt đầu của một trò chơi mới.
Và lần này, anh sẽ không còn là quân tốt.
Anh sẽ là người chơi.
Anh đưa tay ra, chạm vào một dòng mã số đang trôi qua trước mặt anh.
Dòng mã đó rung lên, phát ra một âm thanh nhẹ nhàng, như tiếng chuông.
Lý Không biết rằng, anh đang chạm vào ký ức của một thành phố đã mất.
Và nếu anh muốn, anh có thể khôi phục nó.
Nhưng giá trị của sự khôi phục là gì?
Là sự ổn định tạm thời, hay là sự hủy diệt vĩnh viễn?
Anh không biết.
Nhưng anh sẽ tìm ra câu trả lời.
Dù phải phá vỡ cả thế giới này.
Trong vực thẳm dữ liệu, một giọng nói vang lên.
Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong đầu anh.
*"Chào mừng đến với tầng sâu, Lý Không.
Giờ đây, anh đã nhìn thấy sự thật.
Và sự thật...
là không có lối thoát."*
Lý Không không đáp.
Anh chỉ nhắm mắt lại, và bắt đầu chạy.
Chạy trong không gian vô định, chạy về phía ánh sáng xanh lam ở xa xa.
Ánh sáng đó là Kiếm Sư Vực Trời.
Và anh sẽ tìm ra hắn.
Dù phải vượt qua cả sự im lặng của thực tại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận