Chương 29
Ngược lại, ánh mắt anh lạnh lẽo như băng, phản chiếu lại sự hỗn loạn đang diễn ra quanh người.
Anh giơ tay lên, ngón tay khẽ run không phải vì sợ hãi, mà vì nỗ lực kìm nén luồng năng lượng dị thường đang cuồn cuộn trong mạch máu.
Cảm giác "đói" thực tại ấy đang gào thét, muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh, nhưng Lý Không đã học cách biến nó thành một công cụ.
Hắn biết rằng, nếu để bản năng đó kiểm soát, hắn sẽ trở thành một lỗ đen sống, kéo theo cả Trinh và những người còn lại vào vực thẳm.
Trinh đứng cách anh ba bước chân, khẩu súng ngắn trong tay cô run rẩy.
Cô không nhìn vào những quái vật dữ liệu đang nhảy múa xung quanh, mà chỉ nhìn chằm chằm vào lưng Lý Không.
Cô biết bí mật của anh.
Cô biết rằng mỗi lần anh sử dụng năng lượng, thế giới này lại mất đi một mảnh ghép.
Và hôm nay, mảnh ghép đó là ký ức của chính cô.
"Đừng nhìn vào nó, Trinh," Lý Không nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc.
"Nếu mày nhìn vào khoảng trống, mày sẽ thấy chính mình biến mất."
Trinh hít một hơi thật sâu, mùi khét của ozone và mùi tanh của máu cũ tràn ngập mũi.
"Tôi không sợ mất ký ức, Lý Không.
Tôi sợ mất đi lý do để sống sót." Cô quay sang nhìn Mark và Sarah đang cố gắng giữ vững vòng vây.
Đừng bắn vào khoảng trống!
Bắn vào những thứ còn tồn tại!"
Mark gầm lên, viên đạn cuối cùng trong súng của anh văng ra, bắn trúng một khối dữ liệu đang cố gắng xuyên qua lớp áo giáp của Sarah.
Khối dữ liệu đó vỡ tan thành hàng triệu hạt sáng nhỏ, nhưng ngay lập tức, chúng tái hợp lại, lớn hơn và dữ dội hơn.
Lý Không nhắm mắt lại.
Trong đầu anh, giọng nói từ tương lai vẫn còn vang vọng.
*Mày chỉ đang đẩy nó vào vực thẳm sâu hơn.* Anh mở mắt, nhìn xuống lòng bàn tay.
Da thịt ở đó đang trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng màu tím nhạt.
Đó là dấu hiệu của sự "giải tích".
Cơ thể anh đang bắt đầu hòa tan vào cấu trúc của thế giới này.
Hắn không còn là một người bình thường nữa.
Hắn là một lỗi hệ thống.
Và lỗi hệ thống luôn bị xóa bỏ.
Hắn bước về phía trước, không phải để chạy trốn, mà để đối diện với nguồn gốc của sự hủy diệt.
Mỗi bước chân anh đặt xuống, mặt đất dưới chân anh lại rung chuyển nhẹ, như thể thực tại đang cố gắng từ chối sự hiện diện của anh.
***
Lý Không lết người về phía một đống đổ nát duy nhất còn sót lại trong vùng đất trống: một chiếc tủ điện bằng thép chịu nhiệt.
Đây là điểm neo duy nhất trong vùng "co lại".
Mọi thứ xung quanh đều đang mờ nhạt, biến thành những dòng mã nhị phân trôi nổi trong không khí, nhưng chiếc tủ này vẫn vững chãi, nặng nề và thực.
Anh mở cửa tủ, bên trong không có dây điện, không có cầu dao, chỉ có một cuốn sổ tay cũ kỹ và một chiếc đồng hồ bấm giờ cơ học đang đếm ngược.
Con số trên đồng hồ đỏ rực, nhấp nháy với tốc độ khiến mắt người nhìn đau nhói.
*00:10:00...
00:09:59...*
Lý Không nhặt cuốn sổ tay lên.
Bìa sách bị ẩm ướt, mùi mốc len lỏi vào khứu giác.
Anh mở trang đầu tiên.
Những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, không phải bằng mực, mà bằng máu khô đã chuyển sang màu nâu đen.
*"Ngày thứ 42.
Thành phố Hà Nội đã biến mất.
Không có tiếng nổ, không có khói.
Chỉ có một cái 'bíp' nhẹ, và rồi...
trống rỗng.
Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy tòa nhà bên cạnh tan biến như sương mai.
Và tôi nhận ra, nó không biến mất vì lý do nào cả.
Nó biến mất vì tôi đã ngừng tin vào sự tồn tại của nó."*
Lý Không run rẩy.
Đây là nhật ký của một nhà vật lý lý thuyết, người đã mất tích ba ngày trước khi sự kiện "Co Lại" bắt đầu.
Nhưng điều khiến máu trong người anh đóng băng là dòng chữ cuối cùng của trang đó.
*"Lý Không.
Nếu mày đang đọc dòng này, thì mày đã thất bại.
Mày nghĩ mày là nạn nhân?
Mày là nguyên nhân.
Sự tồn tại của mày là một nghịch lý logic.
Vũ trụ không thể dung nạp một thực thể vừa tồn tại vừa không tồn tại.
Vì vậy, nó đang cố gắng 'sửa lỗi' bằng cách xóa bỏ những thứ xung quanh mày để tiết kiệm dung lượng xử lý."*
Trinh bước lại gần, nhìn thấy cuốn sổ.
Cô không cần đọc hết cũng hiểu ý nghĩa.
Mặt cô tái mét.
mày là nguyên nhân?"
Lý Không đóng cuốn sổ lại, nắm chặt nó trong tay.
"Đó là lý do tại sao tôi luôn cảm thấy đói.
Tại sao tôi luôn cảm thấy mình không thuộc về nơi này.
Tôi không phải là một người sống sót.
Tôi là một virus."
Chiếc đồng hồ bấm giờ vẫn tiếp tục đếm ngược.
*00:05:00...*
"Chúng ta không có nhiều thời gian," Lý Không nói, giọng anh trầm xuống, mang theo một sự mệt mỏi tột cùng.
"Khi con số về 0, khu vực này sẽ bị xóa sạch.
Bao gồm cả chúng ta."
Trinh nhìn anh, ánh mắt cô phức tạp.
Có sự sợ hãi, có sự thù hận, nhưng cũng có một tia hy vọng mong manh.
"Nếu mày là nguyên nhân...
thì liệu có cách nào để 'cài đặt lại' không?"
Lý Không nhìn vào chiếc đồng hồ.
Anh biết câu trả lời.
Nhưng anh không muốn nói ra.
Vì câu trả lời đó có nghĩa là cái chết của anh.
Và hắn chưa sẵn sàng chết.
Chưa phải lúc này.
***
Bầy "Lỗi" bắt đầu di chuyển nhanh hơn.
Chúng không chạy, chúng *nhảy cóc*.
Một con bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt Mark, cánh tay trong suốt của nó xuyên qua không khí như một con trỏ chuột máy tính.
Mark nổ súng.
Đạn xuyên qua cơ thể nó, không gây ra vết thương, mà làm cho hình ảnh của con quái vật đó bị "lag".
Nó giật mình, rung lắc dữ dội, rồi biến mất và xuất hiện lại ở phía sau Sarah.
Sarah quay lại, hoảng loạn.
Cô không kịp tránh né.
Cánh tay trong suốt của con "Lỗi" quấn lấy cổ cô.
Da thịt Sarah bắt đầu mờ nhạt, biến thành những pixel rời rạc.
Cô gào thét, nhưng tiếng thét của cô cũng bị cắt ngang, biến thành một chuỗi âm thanh điện tử chói tai.
"Sarah!" Mark hét lên, lao về phía trước.
"Đừng!" Lý Không hét lại, nhưng quá muộn.
Mark lao vào, cố gắng kéo Sarah ra.
Nhưng khi anh chạm vào cơ thể Sarah, bàn tay anh cũng bắt đầu trong suốt hóa.
Anh đang bị lây nhiễm bởi sự "giải tích".
Lý Không cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua đầu.
Hắn biết mình phải hành động.
Hắn không thể để họ chết.
Nhưng nếu hắn sử dụng năng lượng, hắn sẽ đẩy nhanh quá trình biến mất của thế giới này.
Một lựa chọn không thể nào.
Cứu vài người, hay cứu cả một thành phố?
Hắn nhìn vào Trinh.
Trinh đang nhìn anh với ánh mắt cầu cứu.
Cô không muốn chết.
Cô muốn sống để đổi lấy sự miễn nhiễm với bệnh tật, để sống một cuộc đời bình yên.
Nhưng bây giờ, cô chỉ muốn sống sót qua phút giây này.
Lý Không nhắm mắt lại.
Hắn mở khóa hạn chế trong cơ thể mình.
Luồng năng lượng tím nhạt bùng phát từ lòng bàn tay anh, lan tỏa ra xung quanh như một làn sóng xung kích.
Những con "Lỗi" bị đẩy lùi.
Sarah và Mark được giải phóng khỏi sự giải tích.
Nhưng giá phải trả là tức thì.
Trời tối sầm lại.
Không phải vì mây mù, mà vì ánh sáng đang bị hút vào người Lý Không.
Những tòa nhà còn sót lại ở xa xa bắt đầu rung chuyển, rồi tan biến thành bụi dữ liệu.
Mark nhìn Lý Không với ánh mắt kinh hãi.
"Mày đã làm gì vậy?"
Lý Không không đáp.
Hắn chỉ nhìn vào chiếc đồng hồ bấm giờ.
Con số đã nhảy vọt từ *00:05:00* xuống *00:00:30*.
Hắn vừa đẩy nhanh cái chết của họ.
***
Bỗng nhiên, chiếc đồng hồ đếm ngược trên tay Lý Không phát ra một âm thanh chói tai.
Con số dừng lại ở *00:00:01*.
Rồi nó đổi hướng.
Nó bắt đầu *tăng* lên.
*00:00:02...
00:00:03...*
Mark và Sarah sững sờ.
nó đếm ngược lại?" Mark thì thầm, giọng anh run rẩy.
Lý Không nhíu mày.
Điều này không nằm trong kịch bản.
Hắn đã đọc nhật ký.
Hắn đã biết quy luật.
Nhưng quy luật này đang bị phá vỡ.
Anh nhìn vào cuốn sổ tay trong tay.
Những dòng chữ trên đó bắt đầu thay đổi.
Máu khô tan chảy, hình thành nên những ký tự mới.
*"Lỗi hệ thống.
Phát hiện thực thể ưu tiên.
Đang tải lại cấu trúc..."*
Lý Không cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.
Hắn không còn cảm thấy sự "đói" nữa.
Thay vào đó, là một cảm giác bình yên kỳ lạ, như thể hắn đang trở về với nguồn gốc.
Nhưng rồi, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.
Không phải giọng của Vân Anh, không phải giọng của Trinh.
Đó là giọng của chính hắn, nhưng từ một tương lai xa xôi.
– Mày nghĩ mày đang cứu thế giới?
– Giọng nói đó cười, một nụ cười đầy khinh miệt.
– Mày chỉ đang đẩy nó vào vực thẳm sâu hơn.
Lý Không dừng lại.
Hắn nhìn vào khe hở ánh sáng.
Bên kia không phải là thế giới mới.
Đó là Abyss.
Là nơi mà tất cả những thứ bị xóa bỏ đều tập trung về.
Là nơi mà hắn sẽ bị nuốt chửng, vĩnh viễn.
Hắn nhìn lại phía sau.
Thành phố đã biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại một vùng đất trống trơn, đầy ắp những quái vật dữ liệu.
Và ở xa xa, hắn thấy bóng dáng của Kiếm Sư Vực Trời.
Hắn đang đứng đó, nhìn Lý Không với ánh mắt đầy thèm muốn.
– Mày đã làm tốt lắm, Lý Không, – Kiếm Sư Vực Trời nói, giọng nói vang vọng trong không gian trống rỗng.
– Mày đã dọn sạch đường cho ta.
Lý Không không đáp.
Hắn biết rằng, hắn đã thua.
Hắn không thể cứu thế giới này.
Nhưng hắn cũng không thể để Kiếm Sư Vực Trời thắng.
Hắn phải hy sinh.
Hy sinh bản thân mình, để ngăn chặn cánh cổng mở ra.
Hắn quay lại, bước vào khe hở ánh sáng.
Không phải để chạy trốn, mà để chiến đấu.
Chiến đấu với chính mình, với hệ thống, với số phận.
Và khi hắn biến mất hoàn toàn, một tiếng nổ lớn vang lên.
Không phải tiếng nổ của vật chất, mà là tiếng nổ của thực tại.
Thế giới rung chuyển.
Và rồi, sự im lặng trở lại.
Nhưng lần này, nó khác.
Nó là sự im lặng của một thế giới mới.
Một thế giới mà Lý Không không còn tồn tại.
Nhưng trong sâu thẳm của Abyss, một luồng dữ liệu nhỏ bé vẫn còn nhấp nháy.
Một luồng dữ liệu mang tên Lý Không.
Và nó đang chờ đợi.
Chờ đợi cơ hội để trở lại.
Chờ đợi cơ hội để sửa lỗi.
***
Chiếc tủ điện bắt đầu tan biến.
Không phải cháy, mà là *giải tích*.
Kim loại biến thành dữ liệu, dữ liệu biến thành ánh sáng.
Lý Không không cố gắng ngăn cản.
Anh đưa tay vào trong luồng ánh sáng đó, cảm thấy sự ấm áp kỳ lạ.
Hắn biết rằng, đây là kết thúc của một chu kỳ.
Và cũng là sự bắt đầu của một chu kỳ khác.
Trinh đứng đó, nhìn anh biến mất.
Cô không khóc.
Cô chỉ lặng lẽ nhặt lấy cuốn sổ tay mà Lý Không đã để lại.
Cô mở ra trang cuối cùng.
Ở đó, chỉ có một dòng chữ duy nhất, viết bằng mực đen tươi tắn, như thể vừa mới viết xong.
*"Tìm Kiếm Sư Vực Trời.
Hắn là chìa khóa.
tôi là ổ khóa."*
Trinh nhắm mắt lại.
Cô hiểu rồi.
Cô hiểu tất cả.
Lý Không không phải là nạn nhân.
Hắn là hy sinh.
cô là người duy nhất còn nhớ về hắn.
Bỗng nhiên, một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai cô.
Trinh quay lại.
Trước mặt cô không còn ai cả.
Chỉ có bóng tối bao trùm.
Và từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên.
– Chào mừng đến với thế giới mới, Trinh.
Cô nhìn xuống.
Đôi chân của cô đang bắt đầu biến thành dữ liệu.
Cô không hoảng loạn.
Cô mỉm cười.
Vì cô biết, đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là một phần của trò chơi.
Và cô sẽ chơi cho đến cùng.
Chiếc đồng hồ bấm giờ trên tay cô bắt đầu đếm ngược.
*00:59:59...*
Trinh bước vào bóng tối.
Không sợ hãi.
Không do dự.
Chỉ có sự quyết tâm lạnh lùng.
Vì cô biết, ở kia, có một người đang chờ cô.
Và cô sẽ tìm ra hắn.
Dù phải phá vỡ cả thế giới này.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận