Chương 28

Lý Không đứng trước đường kẻ vô hình ấy.

Nó không phải là một ranh giới vật lý, không có hàng rào dây thép gai hay bức tường bê tông, mà là một sự đứt gãy trong nhận thức.

Không khí ở đây loãng hơn, mang mùi ozone và mùi tanh của máu cũ.

Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận từng phân tử oxy lọt vào phổi, lạnh lẽo và sắc nhọn như lưỡi dao.

Trinh đứng sau lưng hắn, khẩu súng ngắn vẫn giơ lên, nhưng tay cô run rẩy đến mức nòng súng vẽ nên những đường cong hỗn loạn trong không trung.

Ánh mắt cô dán chặt vào lưng Lý Không, pha trộn giữa sự sợ hãi tột độ và một tham vọng đen tối mà cô cố che giấu dưới lớp vỏ lo lắng giả tạo.

– Đừng bước qua, Lý Không.

– Giọng Trinh khàn đặc, như thể cô vừa nuốt phải một nắm bụi tro.

– Bên kia là vực thẳm.

Không ai quay lại.

Lý Không không quay đầu.

Hắn biết Trinh đang nói dối.

Không phải về việc không ai quay lại, mà về bản chất của "vực thẳm".

Hắn biết mình là nguyên nhân.

Hắn là lỗi hệ thống.

Và lỗi hệ thống thì không thể được sửa chữa bằng cách chạy trốn, mà phải được xóa bỏ hoặc...

Hắn nhếch khóe môi, một nụ cười lạnh lẽo, không chạm đến mắt.

– Anh cần kiểm tra nguồn gốc, Trinh.

Nếu thế giới này là một tù ngục, thì chìa khóa nằm ở nơi tối tăm nhất.

Hắn bước đi.

Khi bàn chân hắn chạm vào điểm ranh giới, thế giới xung quanh bỗng nhiên im lặng.

Tiếng gió rít, tiếng thở gấp của Trinh, tiếng心跳 đập thình thịch trong lồng ngực hắn – tất cả bị cắt đứt đột ngột.

Không có tiếng nổ, không có ánh sáng chói lòa.

Chỉ có một cảm giác kỳ lạ, như thể ruột gan hắn bị rút ra ngoài, để lại một khoảng trống hẫng hụt đầy ắp sự trống rỗng.

Không gian xung quanh "nháy" một cái, giống như màn hình tivi bị mất tín hiệu.

Những bóng người phía sau, những mảnh vỡ của thành phố cũ, tất cả biến thành những mảng màu xám xịt, mờ nhạt.

Lý Không mở mắt.

Hắn vẫn đứng đó, nhưng cảnh tượng trước mắt đã thay đổi hoàn toàn.

Những tòa nhà cao tầng không còn là bê tông và kính, mà là những khối đa giác khổng lồ, nhô lên từ mặt đất như những chiếc răng nanh của quái vật.

Bầu trời không còn màu xanh, mà là một tấm vải đen tuyền, không có ngôi sao, không có mặt trăng, chỉ có những dòng dữ liệu xanh lá cây chạy tua tủa như mạng nhện.

Hắn đang ở trong lớp vỏ của thực tại.

Lớp vỏ mà con người thường gọi là "thế giới", nhưng thực chất chỉ là một giao diện người dùng.

Hắn cúi xuống, nhìn bàn tay mình.

Da thịt hắn đang trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng màu tím sẫm.

Đó không phải là máu.

Đó là mã nguồn.

Lý Không cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ chạy dọc sống lưng.

Hắn không sợ hãi.

Hắn cảm thấy...

thuộc về nơi đây.

Hắn là kẻ xâm nhập, nhưng cũng là chủ nhân của hệ thống này.

Hắn bước tiếp, mỗi bước chân khiến những khối đa giác xung quanh rung lên, phát ra những âm thanh rè rè, như tiếng còi báo động bị hỏng.

**

Lý Không rời khỏi siêu thị, bỏ lại những hình ảnh glitch đang tan biến trong không khí.

Anh đi thẳng vào trung tâm thành phố, nơi có tòa nhà City Hall.

Đây là nơi có mật độ dân số cao nhất trước khi sự kiện xảy ra.

Nếu quy luật "càng nhiều sinh vật thức tỉnh, càng nhiều thành phố biến mất" là đúng, thì City Hall phải là tâm điểm của sự co lại.

Nơi mà áp lực của thực tại lớn nhất, nơi mà lỗi logic tập trung dày đặc nhất.

Khi hắn tiến gần đến quảng trường trung tâm, không gian trở nên ngột ngạt hơn.

Những tòa nhà xung quanh City Hall không còn là những khối đa giác rõ ràng, mà hòa vào nhau, tạo thành một khối thịt khổng lồ, đang co giật.

Mặt đất dưới chân hắn mềm mại, như thể hắn đang bước trên da của một sinh vật sống.

Mùi hôi thối xộc vào mũi, mùi của sự phân hủy và tái sinh liên tục.

Lý Không nhìn lên tòa nhà City Hall.

Nó không còn là kiến trúc hiện đại, mà giống như một chiếc nôi khổng lồ, được bao bọc bởi những dây thần kinh phát sáng.

Từ đỉnh tòa nhà, những tia sáng màu tím sẫm bắn ra, nối liền với bầu trời đen kịt.

Đó là những dây dẫn dữ liệu, những đường truyền tải ký ức và cảm xúc của hàng triệu người đã biến mất.

Hắn cảm thấy một sự kéo mạnh từ phía tòa nhà.

Một lời mời gọi.

Không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng trực giác.

Lý Không biết rằng, nếu hắn bước vào đó, hắn sẽ đối mặt với bản chất thực sự của mình.

Hắn sẽ phải đối diện với sự thật rằng hắn không phải là nạn nhân, mà là hung thủ.

Hắn là kẻ đang ăn thịt thế giới này, từng mảnh, từng ký ức, từng sinh linh.

Hắn dừng lại trước bậc thang dẫn lên City Hall.

Ở đó, một bóng người đứng đợi.

Không phải Trinh.

Không phải Kiếm Sư Vực Trời.

Đó là một người phụ nữ, mặc bộ đồ trắng tinh, tóc dài bay phấp phới trong gió vô hình.

Đó là Vân Anh.

Nhưng không phải Vân Anh mà Lý Không từng biết.

Đây là phiên bản của cô ấy trong thế giới dữ liệu, phiên bản thuần khiết, không có sự bẩn thỉu của thực tại.

– Chào em, Lý Không.

– Giọng nói của Vân Anh vang lên, trong trẻo và lạnh lùng như tiếng chuông bạc.

– Em đã chờ em lâu lắm rồi.

Lý Không nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh.

Hắn biết đây là bẫy.

Nhưng hắn cũng biết, đây là con đường duy nhất để tìm ra chân lý.

Hắn bước lên bậc thang đầu tiên.

Da thịt hắn bắt đầu tan rã, biến thành những dòng mã xanh lá cây.

Hắn không chống cự.

Hắn để cho sự tan rã diễn ra, vì hắn biết rằng, chỉ khi hoàn toàn hòa vào hệ thống, hắn mới có thể kiểm soát nó.

**

Lý Không cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo về phía khe hở ánh sáng.

Hắn không còn cảm giác đau đớn, không còn cảm giác sợ hãi.

Hắn chỉ cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, như thể hắn đang trở về với nguồn gốc.

Nhưng rồi, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

Không phải giọng của Vân Anh, không phải giọng của Trinh.

Đó là giọng của chính hắn, nhưng từ một tương lai xa xôi.

– Mày nghĩ mày đang cứu thế giới?

– Giọng nói đó cười, một nụ cười đầy khinh miệt.

– Mày chỉ đang đẩy nó vào vực thẳm sâu hơn.

Lý Không dừng lại.

Hắn nhìn vào khe hở ánh sáng.

Bên kia không phải là thế giới mới.

Đó là Abyss.

Là nơi mà tất cả những thứ bị xóa bỏ đều tập trung về.

Là nơi mà hắn sẽ bị nuốt chửng, vĩnh viễn.

Hắn nhìn lại phía sau.

Thành phố đã biến mất hoàn toàn.

Chỉ còn lại một vùng đất trống trơn, đầy ắp những quái vật dữ liệu.

Và ở xa xa, hắn thấy bóng dáng của Kiếm Sư Vực Trời.

Hắn đang đứng đó, nhìn Lý Không với ánh mắt đầy thèm muốn.

– Mày đã làm tốt lắm, Lý Không, – Kiếm Sư Vực Trời nói, giọng nói vang vọng trong không gian trống rỗng.

– Mày đã dọn sạch đường cho ta.

Lý Không không đáp.

Hắn biết rằng, hắn đã thua.

Hắn không thể cứu thế giới này.

Nhưng hắn cũng không thể để Kiếm Sư Vực Trời thắng.

Hắn phải hy sinh.

Hy sinh bản thân mình, để ngăn chặn cánh cổng mở ra.

Hắn quay lại, bước vào khe hở ánh sáng.

Không phải để chạy trốn, mà để chiến đấu.

Chiến đấu với chính mình, với hệ thống, với số phận.

Và khi hắn biến mất hoàn toàn, một tiếng nổ lớn vang lên.

Không phải tiếng nổ của vật chất, mà là tiếng nổ của thực tại.

Thế giới rung chuyển.

Và rồi, sự im lặng trở lại.

Nhưng lần này, nó khác.

Nó là sự im lặng của một thế giới mới.

Một thế giới mà Lý Không không còn tồn tại.

Nhưng trong sâu thẳm của Abyss, một luồng dữ liệu nhỏ bé vẫn còn nhấp nháy.

Một luồng dữ liệu mang tên Lý Không.

Và nó đang chờ đợi.

Chờ đợi cơ hội để trở lại.

Chờ đợi cơ hội để sửa lỗi.

Cuộc chơi chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập