Chương 27

Lý Không đứng im tại rìa vực thẳm.

Không có khói, không có tro tàn, chỉ có một đường chân trời bị cắt ngang bởi một mặt phẳng bóng loáng như gương đen.

Đó không phải là đáy vực, mà là nơi không gian ngừng tồn tại.

Nhóm sinh tồn phía sau anh nín thở, mùi hôi thối của cơ thể mục rữa lẫn mùi ozone chát chúa của thực tại đan xen, tạo nên một hương vị nghẹn ngào trong cổ họng.

Bề mặt đen ngòm kia không phản chiếu ánh sáng.

Nó nuốt chửng mọi thứ.

Lý Không nghiêng đầu, quan sát cách những hạt bụi rơi từ mép đá bị hút vào那片 khoảng trống vô định, biến mất không một tiếng động.

Không có va chạm, không có vỡ vụn.

Chỉ có sự xóa sổ.

Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự quen thuộc rợn người.

Trinh đứng ngay sau gáy hắn, hơi thở gấp gáp.

Cô nắm chặt khẩu súng lục đã hết đạn, ngón tay trắng bệch vì siết chặt cò.

"Đừng lại gần," giọng cô run rẩy, nhưng vẫn giữ được sự lạnh lùng đặc trưng.

nó không phải là vực.

Nó là một lỗi."

Lý Không không đáp.

Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào không khí ngay trước mặt phẳng đen.

Làn da của hắn run lên bần bật, như thể đang tiếp xúc với một dòng điện cực mạnh.

Một cảm giác trống rỗng, thiếu thốn dữ dội, lan tỏa từ lòng bàn tay lên đến tận tâm trí.

Hắn nhớ lại dòng chữ *"TÔI ĐÃ QUAY LẠI"* trong phòng thí nghiệm.

Ký ức chồng chéo, mờ nhạt, nhưng nỗi đau thì sắc bén như dao cứa.

"Chúng ta phải quay lại," một thành viên khác trong nhóm thì thầm, giọng nói vỡ vụn.

"Nước sạch của chúng ta chỉ còn đủ cho hai ngày nữa.

Nếu ở lại đây, chúng ta sẽ chết vì khát trước khi chết vì đói."

Lý Không quay đầu, ánh mắt quét qua khuôn mặt tái nhợt của họ.

Kình, người dẫn đầu nhóm sinh tồn này, đang nhìn hắn với vẻ nghi ngờ sâu sắc.

Hắn biết họ đang tính toán.

Trong thế giới đang co lại này, sự sống còn là một phép toán tàn khốc.

Nếu Lý Không là nguyên nhân của sự biến mất, thì việc giết hắn có thể là cách duy nhất để cứu lấy những gì còn sót lại.

"Hắn là nguyên nhân," Kình nói to, phá vỡ sự im lặng.

Ánh mắt hắn dán chặt vào Lý Không, sắc lẹm như lưỡi dao.

"Mỗi khi hắn thức tỉnh năng lực, một phần thế giới biến mất.

Chúng ta không thể đi cùng một con quái vật đang ăn thịt chính không gian."

Lý Không mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Hắn giả vờ run rẩy, co người lại như một kẻ yếu đuối bị đe dọa.

"Tôi không biết các người đang nói gì," hắn nói, giọng khàn đặc.

"Tôi chỉ muốn sống."

Trinh stepping lên, chắn giữa Lý Không và nhóm người.

"Im đi, Kình.

Nếu hắn muốn giết chúng ta, hắn đã làm từ lâu rồi.

Bây giờ, chúng ta cần tập trung vào việc vượt qua ranh giới này."

Kình nghiến răng, nhưng không dám phản đối.

Hắn biết Trinh.

Cô ta tàn nhẫn và thông minh hơn bất kỳ ai trong nhóm.

Nếu Trinh bảo vệ Lý Không, nghĩa là có lợi ích nào đó mà hắn chưa thấy.

Lý Không nhìn xuống đôi chân mình.

Đôi ủng cũ kỹ đang mòn dần, giống như thế giới này.

Hắn cảm thấy sức nặng của bí mật đè lên vai.

Hắn là 'lỗ hổng'.

Hắn là lý do khiến thành phố biến mất.

Và bây giờ, hắn đang đứng trước ranh giới của chính sự hủy diệt mà mình tạo ra.

Hắn hít một hơi sâu.

Không khí ở đây loãng hơn, khó thở hơn.

Mỗi nhịp thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tồn.

Hắn phải kiểm soát mọi cử động, mọi suy nghĩ.

Nếu hắn để lộ sự kiểm soát của mình, họ sẽ giết hắn.

Nhưng nếu hắn không kiểm soát được tình huống, hắn sẽ bị cuốn vào vực thẳm.

"Chúng ta đi dọc theo mép," Trinh ra lệnh, giọng nói vang lên sắc bén.

"Giữ khoảng cách ba mươi mét.

Ai bước ra ngoài, sẽ bị bỏ lại."

Lý Không gật đầu, tuân lệnh một cách ngoan ngoãn.

Hắn bước đi, mỗi bước chân đều nặng nề như đeo đá.

Nhưng trong đầu hắn, một kế hoạch đang được hình thành.

Hắn cần biết thêm về ranh giới này.

Hắn cần biết liệu có cách nào để đảo ngược quá trình co lại, hay ít nhất, là kiểm soát nó.

Hắn nhìn lại phía sau.

Kình và những người khác đang theo sát, mắt họ dán chặt vào lưng hắn, như những con sói đói đang chờ đợi con mồi yếu ớt trượt chân.

Lý Không không quay đầu.

Hắn chỉ cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhỏ từ mặt đất.

Viên sỏi đó có vẻ bình thường, nhưng khi chạm vào lòng bàn tay, hắn cảm thấy một rung động nhẹ.

Một lỗi nhỏ trong cấu trúc thực tại.

Hắn bỏ viên sỏi vào túi áo, một hành động vô nghĩa nhưng đầy ý nghĩa.

Hắn đang thu thập dữ liệu.

Dữ liệu về sự sụp đổ.

Trinh liếc nhìn hắn, mắt cô sáng lên một chút.

Cô biết hắn đang làm gì.

Cô cũng biết rằng, nếu Lý Không tìm ra cách kiểm soát sự biến mất, cô sẽ là người đầu tiên được hưởng lợi.

Cô sẽ có được sự miễn nhiễm với bệnh tật, với sự lão hóa, với chính cái chết.

Đó là thỏa thuận ngầm giữa họ.

Một thỏa thuận được viết bằng máu và sự hy sinh.

Lý Không cảm thấy ánh nhìn của Trinh.

Hắn không đáp lại.

Hắn chỉ tiếp tục bước đi, hướng về phía bóng tối đang chờ đợi.

Nhóm di chuyển dọc theo biên giới của vùng đất trống, giữ khoảng cách an toàn ba mươi mét.

Không khí ở đây lạnh hơn hẳn, không phải vì nhiệt độ, mà vì sự vắng lặng tuyệt đối.

Không có tiếng côn trùng, không có gió, thậm chí cả tiếng bước chân của họ cũng bị hấp thụ bởi lớp không gian bất ổn định.

Lý Không đi chệch ra một chút, hướng về phía mép vực.

Hắn cảm thấy một sức hút mạnh mẽ, như thể có một bàn tay vô hình đang kéo hắn vào.

Hắn dừng lại, nhìn xuống.

Bề mặt đen ngòm bắt đầu xuất hiện những đường vân sáng màu tím, giống như những mạch máu đang bơm máu cho một cơ thể khổng lồ.

"Đừng lại gần," Trinh hét lên, nhưng giọng nói của cô bị nuốt chửng bởi sự im lặng.

Lý Không không nghe thấy.

Hắn đang nghe thấy một thứ khác.

Một tiếng thì thầm.

Nó vang lên trong đầu hắn, khô khan và máy móc.

*"Lỗi hệ thống.

Đối tượng không xác định.

Đang quét..."*

Hắn nhíu mày.

Tiếng nói đó không phải từ bên ngoài.

Nó đến từ sâu thẳm trong ý thức của hắn.

Từ chính 'lỗ hổng' bên trong cơ thể hắn.

Hắn cảm thấy đau đầu dữ dội, như thể não bộ đang bị xé toạc.

Ký ức về phòng thí nghiệm, về Phương Anh, về dòng chữ *"TÔI ĐÃ QUAY LẠI"* xuất hiện rõ ràng hơn.

"Hắn đang làm gì vậy?" Kình hỏi, giọng nói đầy nghi ngờ.

Hắn rút dao ra, sẵn sàng tấn công nếu Lý Không có hành động kỳ lạ.

Trinh bước đến bên Lý Không, đặt tay lên vai hắn.

"Lý Không, nghe tôi nói.

Quay lại đây."

Lý Không lắc đầu.

Hắn không thể quay lại.

Tiếng thì thầm ngày càng lớn, ngày càng rõ ràng.

Nó đang cho hắn biết điều gì đó.

Điều gì đó về nguồn gốc của sự biến mất.

*"Bạn là nguyên nhân.

Bạn là lỗi.

Bạn là sự sửa chữa."*

Lý Không nhắm mắt lại.

Hắn tập trung vào tiếng nói.

Hắn cần hiểu nó.

Hắn cần biết liệu mình có thể kiểm soát nó hay không.

Nếu hắn là lỗi, thì liệu hắn có thể tự xóa mình khỏi hệ thống?

Một cơn đau dữ dội chạy qua cơ thể hắn.

Hắn gục xuống quỳ, tay ôm lấy đầu.

Da thịt của hắn bắt đầu trong suốt, lộ ra những mạch máu sáng màu tím bên dưới.

Hắn đang biến mất.

Trinh hoảng loạn.

Cô kéo hắn dậy, nhưng tay cô trượt qua cơ thể hắn, như thể hắn đang tan biến.

Đừng để nó làm điều đó!"

Lý Không mở mắt.

Ánh mắt hắn trống rỗng, không còn sự sợ hãi, chỉ còn lại sự chấp nhận.

Hắn nhìn Trinh, rồi nhìn Kình.

Hắn biết rằng, nếu hắn biến mất hoàn toàn, thế giới có thể ổn định lại.

Nhưng mọi thứ hắn đã đạt được, mọi ký ức, mọi cảm xúc, sẽ biến mất theo.

Hắn mỉm cười.

Một nụ cười buồn bã.

"Xin lỗi," hắn thì thầm.

Và rồi, hắn bước thêm một bước nữa, hướng về phía vực thẳm.

Con quái vật dữ liệu dừng lại trước mặt Lý Không, mũi nhọn của xương hàm hướng thẳng vào ngực anh.

Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển, những đường kẻ lưới tọa độ sáng lên rực rỡ.

"Mày là ai?" Tiếng nói vang lên trong đầu Lý Không, không phải từ con quái vật, mà từ chính sâu thẳm trong ý thức anh.

Nó vang vọng, khô khan, như tiếng cọt kẹt của một cỗ máy cũ kỹ.

Lý Không không trả lời.

Hắn không thể.

Cổ họng hắn bị nghẹn lại bởi sự kinh hoàng.

Con quái vật trước mặt hắn không phải là sinh vật hữu cơ.

Nó được tạo thành từ những dòng mã nhị phân, những sợi dây光纤 sáng chập chờn, và những mảnh vỡ của ký ức.

Nó là hiện thân của lỗi logic trong thế giới này.

Và nó đang nhìn hắn với một sự tò mò đáng sợ.

*"Đối tượng: Lý Không.

Trạng thái: Bất ổn.

Nguy cơ: Cao."*

Tiếng nói trong đầu tiếp tục, lạnh lùng và phân tích.

Lý Không cảm thấy như thể hắn đang bị giải phẫu.

Mỗi ký ức, mỗi cảm xúc, mỗi suy nghĩ đều bị quét, bị đánh giá, bị phân loại.

Hắn cố gắng lùi lại, nhưng chân hắn như bị đóng đinh vào mặt đất.

Con quái vật dữ liệu tiến gần hơn.

Mũi nhọn của nó chạm vào ngực Lý Không.

Không có cảm giác đau.

Chỉ có một cảm giác trống rỗng, như thể một phần của linh hồn hắn đang bị rút ra.

*"Phát hiện lỗi gốc.

Nguồn gốc: Lý Không.

Hành động: Xóa."*

Lý Không hét lên, nhưng không có âm thanh nào phát ra.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang tan rã.

Da thịt, xương cốt, máu thịt, tất cả đều biến thành những dòng dữ liệu sáng màu tím, chảy vào con quái vật.

Hắn đang bị hấp thụ.

Trinh hét lên, chạy đến.

Cô rút súng ra, bắn vào con quái vật.

Những viên đạn xuyên qua cơ thể nó, nhưng không gây ra tổn thương nào.

Chúng chỉ biến mất, như thể bị nuốt chửng bởi không gian.

"Không!" Trinh gào lên, nước mắt chảy dài trên má.

Cô biết rằng mình không thể cứu hắn.

Cô biết rằng đây là kết cục tất yếu.

Nhưng cô không muốn chấp nhận nó.

Cô muốn sống.

Cô muốn có được sự miễn nhiễm mà Lý Không mang lại.

Kình và những người khác đứng đó, nhìn cảnh tượng này với sự thờ ơ.

Họ không quan tâm đến Lý Không.

Họ chỉ quan tâm đến sự sống còn của chính mình.

Nếu Lý Không biến mất, có lẽ thế giới sẽ ổn định lại.

Có lẽ họ sẽ có cơ hội sống sót.

Lý Không nhìn Trinh.

Ánh mắt hắn mờ dần.

Hắn cảm thấy sự đau đớn của cô.

Hắn cảm thấy sự ích kỷ của cô.

Và hắn cảm thấy sự lạnh lùng của chính mình.

Hắn là nguyên nhân.

Hắn là lỗi.

Và bây giờ, hắn đang bị xóa.

Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi ý thức hoàn toàn tan biến, Lý Không cảm thấy một tia sáng.

Một tia sáng từ sâu thẳm trong 'lỗ hổng' bên trong hắn.

Nó không phải là sự hủy diệt.

Nó là sự tái cấu trúc.

Hắn không bị xóa.

Hắn đang được nâng cấp.

"Xóa," tiếng nói trong đầu vang lên lần nữa, dứt khoát.

Con quái vật dữ liệu đột ngột biến hình.

Những sợi dây光纤 bùng nổ, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ ngay trước mặt Lý Không.

Không phải để tấn công anh, mà để "chụp ảnh" anh.

Toàn bộ thông tin về Lý Không – ký ức, cảm xúc, vị trí – đang bị tải lên một đâu đó.

Lý Không cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.

Hắn không còn cảm giác đau đớn.

Hắn chỉ cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Như thể hắn đang trở về với nguồn gốc.

Trinh đứng đó, tay vẫn cầm khẩu súng, nhưng cô không còn sức lực để bắn.

Cô nhìn Lý Không, nhìn cơ thể hắn tan biến thành những dòng dữ liệu, và cô cảm thấy một nỗi trống rỗng lớn lao trong tim.

Cô đã mất đi thứ duy nhất có thể cứu cô.

Kình bước về phía Trinh, giọng nói lạnh lùng.

"Nó đã xong.

Chúng ta có thể về."

Trinh không đáp.

Cô nhìn xuống mặt đất.

Nơi Lý Không vừa đứng, có một đống tro tàn hình học hoàn hảo.

Nhưng trong đống tro tàn đó, có một thứ gì đó đang nhấp nháy.

Một thứ gì đó sống động.

Lý Không không biến mất.

Hắn đang ở đâu đó khác.

Một nơi mà không gian và thời gian không còn tồn tại.

Một nơi mà hắn có thể kiểm soát mọi thứ.

Hắn mở mắt ra.

Hắn đang đứng trong một không gian trắng xóa.

Không có ranh giới, không có hướng.

Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.

Và rồi, hắn nhìn thấy nó.

Bản đồ của thế giới đang co lại.

Và hắn đang đứng ở trung tâm của nó.

Hắn mỉm cười.

Cuộc chơi mới bắt đầu.

Cơn bão dữ liệu tan biến trong một tích tắc.

Sự im lặng trở lại.

Nhưng lần này, nó khác.

Lý Không đứng đó, nguyên vẹn.

Con quái vật dữ liệu đã biến mất, chỉ còn lại một đống tro tàn hình học hoàn hảo.

Nhưng nhóm sinh tồn thì khác.

Kình và ba người khác...

Không có tiếng hét, không có máu.

Họ đơn giản là không còn tồn tại.

Trinh đứng đó, tay run rẩy.

Cô nhìn Lý Không, ánh mắt đầy sợ hãi và kinh hoàng.

"Mày đã làm gì vậy?" cô thì thầm, giọng nói vỡ vụn.

Lý Không nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng.

"Tôi đã sửa lỗi," hắn nói.

Và rồi, hắn bước về phía Trinh.

Hắn không còn là con mồi.

Hắn là kẻ săn mồi.

Và thế giới này, đang co lại, sẽ là sân chơi của hắn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập