Chương 26
Cơ thể hắn không bị đốt cháy hay xé toạc, mà bắt đầu *giải mã*.
Da thịt hắn chuyển thành những dòng mã nhị phân màu đỏ thẫm, sau đó vỡ vụn thành các hạt dữ liệu bay lơ lửng trong không khí, tan biến vào hư không.
Không có tiếng hét, không có máu.
Chỉ có tiếng rè rè của tĩnh điện, giống như một đài phát thanh cũ kỹ bị ngắt sóng giữa chừng.
Lý Không đứng yên, đôi mắt lạnh băng quét qua đám tàn dư đang bay lượn.
Hắn không cảm thấy kinh tởm.
Với hắn, cảnh tượng này quá quen thuộc, quá logic.
Thế giới này không còn tuân theo các định luật vật lý mà họ từng học ở trường phổ thông.
Nó đang tuân theo quy luật của một chương trình bị lỗi.
Và Trương Vĩ vừa là một dòng mã thừa, một biến số gây xung đột cần được xóa bỏ.
Trinh đứng cách đó ba mét, tay nắm chặt khẩu súng ngắn đã hết đạn.
Cô ấy không nhìn vào xác dữ liệu của Trương Vĩ mà nhìn chằm chằm vào Lý Không.
Hơi thở cô ấy gấp gáp, ngực phập phồng dưới lớp áo khoác bẩn thỉu.
Cô ấy biết.
Cô ấy đã luôn biết rằng sự hiện diện của Lý Không là nguyên nhân khiến thực tại xung quanh trở nên mong manh.
Nhưng nỗi sợ hãi trong ánh mắt cô ấy không dành cho Lý Không.
Nó dành cho chính bản thân mình, cho sự tồn tại mong manh của một người bình thường trong thế giới đang sụp đổ.
"Đừng nhìn," Lý Không nói, giọng điệu phẳng lì, không chút cảm xúc.
"Nó sẽ dính vào ý thức của bạn."
Trinh cụp mắt lại, nhưng không thể ngăn những mảnh dữ liệu đỏ thẫm bay vào mũi và miệng.
Cô ấy ho khan, cảm giác như nuốt phải tro tàn.
Lý Không bước tới, đưa tay ra phía trước.
Những hạt dữ liệu ngừng bay lượn, chùng xuống như bị một lực hấp dẫn vô hình kéo lại.
Chúng quay về phía lòng bàn tay hắn, xoay tròn, và cuối cùng biến mất vào da thịt hắn.
Cơ thể Lý Không run lên nhẹ.
Một cơn đau nhói xuyên qua tủy sống, giống như kim châm vào não.
Hắn nghiến răng, giữ cho khuôn mặt không biểu lộ chút đau đớn nào.
Đây là giá phải trả.
Mỗi khi hắn "sửa" một lỗi trong thực tại, hắn phải hấp thụ năng lượng dư thừa đó.
Hắn đang trở thành thùng rác của vũ trụ.
"Chúng ta phải đi nhanh hơn," Lý Không nói, quay người lại.
"Trương Vĩ không phải là người cuối cùng.
Hệ thống đang quét các biến số không ổn định.
Chúng ta là hai trong số đó."
Trinh gật đầu, nhưng cô ấy không di chuyển ngay.
Cô ấy nhìn xuống bàn chân mình.
Đôi giày cũ kỹ đang dần trong suốt, lộ ra những ngón chân xương xẩu bên dưới.
Cô ấy hoảng loạn, cố gắng chà xát mặt đất, nhưng sự biến mất đó không dừng lại.
Nó lan dần lên mắt cá chân.
"Lý Không!" Cô ấy hét lên, giọng khàn đặc vì sợ hãi.
Hắn quay lại, nhìn thấy tình trạng của Trinh.
Hắn không chạy lại giúp cô ấy.
Hắn chỉ đứng đó, quan sát.
Hắn biết rằng nếu hắn chạm vào cô ấy lúc này, năng lượng trong cơ thể hắn có thể làm cô ấy biến mất hoàn toàn.
Hắn phải tìm cách khác.
Hắn phải "cập nhật" trạng thái của cô ấy.
"Hãy tập trung vào ký ức," Lý Không ra lệnh.
"Nghĩ về thứ gì đó thực nhất mà bạn từng chạm vào.
Một vật thể.
Đừng nghĩ về cảm xúc.
Hãy nghĩ về kết cấu."
Trinh nhắm mắt lại, mồ hôi vã ra như tắm.
Cô ấy nghĩ về em gái mình, về chiếc vòng bạc mà người mẹ đã để lại.
Cô ấy tưởng tượng cảm giác lạnh lẽo của bạc, độ nặng của nó trên cổ tay.
Sự trong suốt ở mắt cá chân cô ấy chậm lại, rồi ngừng hẳn.
Da thịt trở nên đục ngầu, nhưng vẫn còn đó.
Lý Không thở phào nhẹ nhõm.
Hắn vừa cứu cô ấy bằng cách buộc cô ấy tạo ra một "neo" trong thực tại.
Nhưng hắn biết đây chỉ là giải pháp tạm thời.
Thế giới đang co lại với tốc độ gia tốc.
Lần sau, ký ức của cô ấy có thể không đủ mạnh để giữ chân cô ấy lại.
Họ tiếp tục di chuyển.
Thành phố xung quanh họ đã không còn là những tòa nhà bê tông và kính.
Chúng là những khối đa diện lơ lửng, nối với nhau bằng những cầu thang ánh sáng mỏng manh.
Bầu trời không còn màu xám xịt của khói bụi, mà là một màu đen tuyền, không sao, không trăng.
Chỉ có những dòng mã xanh lá cây chạy dọc theo đường chân trời, như những vết nứt trên mặt gương.
PHẦN 2
Lý Không dừng lại trước một bức tường bê tông dày đặc, nơi trước đó là lối vào một trung tâm nghiên cứu ngầm.
Hắn đặt tay lên tường.
Thay vì đẩy, hắn *nhấn* vào điểm kết nối logic của thực tại.
Bức tường không vỡ, mà *mở ra* như một cửa sổ ứng dụng bị đóng kín.
Bên trong là một không gian trắng xóa, vô tận.
Không có bụi, không có mùi ẩm mốc.
Chỉ có ánh sáng trắng tinh khiết, không nguồn gốc, chiếu rọi xuống mọi thứ.
Đây là Phòng Thí Nghiệm Dưới Đáy Hư Không.
Nơi mà những nhà khoa học điên cuồng nhất từng cố gắng hiểu về sự "co lại".
Trinh bước vào, dè dặt.
Cô ấy cảm thấy lạnh.
Không phải lạnh về nhiệt độ, mà là lạnh về sự trống rỗng.
Không khí ở đây không chứa oxy theo cách thông thường.
Nó chứa đựng những thông tin.
Cô ấy hít một hơi và cảm thấy những ký ức lạ lẫm tràn vào đầu mình.
Những công thức toán học, những bản thiết kế máy móc, những lời thì thầm của những người đã chết.
"Đừng hít sâu," Lý Không cảnh báo, bước đi bên cạnh cô ấy.
"Nó sẽ ghi đè lên ý thức của bạn."
Họ đi qua một hành lang dài, hai bên là những căn phòng kính.
Bên trong mỗi căn phòng là một con người.
Nhưng họ không còn là con người nữa.
Họ là những bản sao dữ liệu, bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian.
Một người đàn ông đang chạy mãi trên một chiếc xe đạp tại chỗ.
Một đứa trẻ đang khóc, nhưng nước mắt của nó là những giọt mực đen rơi xuống sàn, tạo thành những chữ cái vô nghĩa.
Lý Không dừng lại trước một căn phòng.
Bên trong là một người phụ nữ, đang ngồi trước một chiếc máy tính cũ kỹ.
Cô ấy gõ phím liên tục, bàn tay biến thành những ngón tay dài, nhọn hoắt, giống như móng vuốt của chim.
"Đó là ai?" Trinh hỏi, giọng run rẩy.
"Một trong những người đầu tiên thức tỉnh," Lý Không trả lời.
"Cô ấy cố gắng viết lại mã nguồn của thế giới.
Nhưng cô ấy đã sai.
Cô ấy thêm vào quá nhiều biến số.
Thế giới không chịu nổi."
Trinh nhìn vào màn hình máy tính của người phụ nữ.
Trên đó là một dòng chữ lặp đi lặp lại: *"ERROR: REALITY COLLAPSE IMMINENT.
REBOOT REQUIRED."* (LỖI: SỰ SỤP ĐỔ CỦA THỰC TẠI SẮP XẢY RA.
CẦN KHỞI ĐỘNG LẠI.)
"Khởi động lại?" Trinh thì thầm.
"Ý bạn là xóa sạch mọi thứ?"
Lý Không không trả lời.
Hắn nhìn vào đôi mắt của người phụ nữ trong kính.
Cô ấy không nhìn thấy họ.
Cô ấy chỉ nhìn vào màn hình, với một sự tuyệt vọng điên loạn.
Lý Không cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ.
Hắn cũng đang cố gắng sửa chữa lỗi này.
Nhưng hắn biết rằng mình không thể "khởi động lại" thế giới.
Vì hắn chính là lỗi.
Họ tiếp tục đi sâu hơn vào phòng thí nghiệm.
Không gian bắt đầu méo mó.
Các bức tường cong lại, sàn nhà nghiêng lên.
Lý Không cảm thấy đầu mình đau nhói.
Hắn đang tiến gần đến trung tâm của sự kiện.
Nơi mà mọi thứ bắt đầu sụp đổ.
Trinh nắm chặt tay Lý Không.
"Lý Không, chúng ta phải quay lại.
Đây không phải là nơi cho chúng ta."
"Không," Lý Không nói.
"Chúng ta đã đi quá xa để quay lại.
Và nếu chúng ta quay lại, thế giới sẽ co lại nhanh hơn.
Chúng ta phải tìm ra gốc rễ.
Chúng ta phải tìm ra cách để ổn định nó."
"Thế nào?" Trinh hỏi.
"Làm thế nào để ổn định một thứ đang cố gắng tự hủy diệt?"
Lý Không nhìn vào cô ấy.
Ánh mắt hắn lạnh lùng, nhưng có một sự mệt mỏi sâu thẳm.
"Bằng cách hy sinh thứ duy nhất đang gây ra sự bất ổn."
Trinh hiểu ngay ý hắn.
Cô ấy lùi lại một bước, nhưng Lý Không nắm chặt tay cô ấy.
Tôi chưa quyết định."
Nhưng trong lòng hắn, quyết định đó đã được đưa ra từ lâu.
Hắn chỉ đang tìm cách trì hoãn nó.
Để có thêm thời gian.
Để tìm ra một lựa chọn khác.
Nhưng hắn biết rằng, không có lựa chọn khác.
PHẦN 3
Sinh vật dữ liệu lao tới.
Lý Không không né tránh.
Hắn mở rộng trường nhận thức của mình.
Hắn cảm nhận được từng luồng năng lượng trong cơ thể sinh vật đó – đó chính là năng lượng dư thừa từ sự "co lại" của thế giới.
Hắn nhớ lại những ngày đầu.
Khi mọi người còn nghĩ rằng đây là một thảm họa tự nhiên.
Khi họ còn hy vọng vào các nhà khoa học, vào chính phủ, vào quân đội.
Nhưng rồi, các thành phố bắt đầu biến mất.
Không phải bị phá hủy, mà là bị xóa bỏ khỏi bản đồ.
Những người sống sót trở nên điên loạn.
Họ thức tỉnh, phát triển những năng lực kỳ lạ, nhưng mỗi lần thức tỉnh, thế giới lại co lại thêm một chút.
Lý Không đã thức tỉnh sớm nhất.
Hắn nhận ra rằng năng lực của hắn không phải là một món quà.
Nó là một lời nguyền.
Hắn là một "lỗ hổng" trong cấu trúc không gian.
Sự tồn tại của hắn là lý do khiến thế giới không thể duy trì hình dạng ổn định.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống, thực tại xung quanh trở nên mong manh hơn.
Mỗi suy nghĩ của hắn, mỗi cảm xúc của hắn, đều tạo ra những sóng xung kích làm rạn nứt cấu trúc của vũ trụ.
Sinh vật dữ liệu lao vào hắn.
Nó không có hình dạng cố định, chỉ là một khối hỗn độn của những dòng mã và ánh sáng.
Lý Không đưa tay ra, chạm vào nó.
Thay vì đẩy nó ra, hắn kéo nó vào trong cơ thể mình.
Năng lượng dữ liệu tràn vào hắn, nóng bỏng và đau đớn.
Hắn gồng mình, răng nghiến lại.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang giãn nở, như thể hắn đang hấp thụ cả vũ trụ vào trong.
Nhưng hắn không để nó phá hủy mình.
Hắn kiểm soát nó.
Hắn sắp xếp lại những dòng mã hỗn độn, biến chúng thành một phần của hệ thống của chính mình.
Trinh nhìn cảnh tượng đó với sự kinh hãi.
Cô ấy thấy Lý Không tỏa sáng, ánh sáng trắng xóa bao quanh cơ thể hắn.
Cô ấy muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng cô ấy không thể.
Cô ấy bị mắc kẹt trong trường lực của hắn.
Khi ánh sáng tắt đi, Lý Không đứng đó, nguyên vẹn.
Sinh vật dữ liệu đã biến mất.
Nhưng Lý Không trông khác đi.
Đôi mắt hắn không còn màu đen nữa.
Chúng chuyển sang màu xanh lá cây, giống như màu của những dòng mã chạy trên màn hình.
"Đó là gì?" Trinh hỏi, giọng khàn đặc.
"Đó là sức mạnh của sự hủy diệt," Lý Không trả lời.
"Và cũng là sức mạnh của sự tái tạo.
Nếu tôi có thể kiểm soát nó, tôi có thể sửa chữa thế giới.
Nhưng nếu tôi mất kiểm soát..."
Anh ấy không nói hết câu.
Hắn không cần phải nói.
Trinh hiểu.
Nếu hắn mất kiểm soát, hắn sẽ không chỉ hủy diệt thế giới này.
Hắn sẽ hủy diệt chính mình, và mọi thứ đã đạt được.
Họ tiếp tục đi.
Không gian xung quanh họ trở nên ổn định hơn.
Các bức tường không còn cong queo.
Sàn nhà trở nên phẳng lì.
Lý Không đang dùng năng lượng của mình để "vệ sinh" khu vực xung quanh.
Nhưng hắn biết rằng đây chỉ là một ảo giác.
Hắn đang dùng năng lượng của chính mình để trì hoãn sự sụp đổ.
Và năng lượng của hắn có hạn.
PHẦN 4
Cánh cửa phòng thí nghiệm mở toang.
Không phải binh sĩ chạy lại, mà là một người phụ nữ mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng, tay cầm một thiết bị phát sóng tần số cao.
Đó là , đồng đội cũ của Lý Không, người hắn từng tin tưởng và giúp đỡ.
Phương Anh không nói lời nào.
Cô ấy chỉ nhìn Lý Không với ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn.
Trong tay cô ấy, thiết bị phát sóng đang rung lên, phát ra một âm thanh chói tai, làm cho tai Lý Không đau nhói.
"Lý Không," cô ấy nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
"Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu."
Lý Không nhíu mày.
"Phương Anh?
Tại sao bạn ở đây?"
"Tôi không phải là Phương Anh mà bạn biết," cô ấy trả lời.
"Tôi là một phần của hệ thống.
Một công cụ để sửa lỗi.
Và bạn, Lý Không, là lỗi lớn nhất."
Trinh lùi lại, sợ hãi.
Cô ấy không hiểu đang diễn ra chuyện gì.
Lý Không nhìn Phương Anh, cố gắng tìm kiếm chút dấu hiệu của con người trong ánh mắt cô ấy.
Nhưng không có gì.
Chỉ có sự trống rỗng, sự lạnh lùng của một cỗ máy.
"Bạn đã bị nhiễm?" Lý Không hỏi.
"Không," Phương Anh cười, một nụ cười không có chút cảm xúc.
"Tôi đã thức tỉnh.
Tôi đã hiểu ra sự thật.
Thế giới này là một tù ngục.
Và chúng ta là những tù nhân.
Nhưng có một cách để thoát ra.
Bằng cách xóa bỏ những biến số gây ra sự bất ổn."
Cô ấy giơ cao thiết bị phát sóng.
"Và bạn là biến số lớn nhất."
Lý Không không di chuyển.
Hắn biết rằng mình không thể đánh bại cô ấy bằng sức mạnh vật lý.
Cô ấy không phải là một đối thủ bình thường.
Cô ấy là một phần của hệ thống.
Hắn phải dùng đến năng lực của mình.
Hắn mở rộng trường nhận thức của mình, bao phủ lấy Phương Anh.
Hắn cảm nhận được cấu trúc dữ liệu của cô ấy.
Nó phức tạp, rối rắm, nhưng có một điểm yếu.
Một lỗ hổng nhỏ trong mã nguồn của cô ấy.
Lý Không tập trung tất cả năng lượng của mình vào điểm yếu đó.
Hắn không tấn công cô ấy.
Hắn "sửa" cô ấy.
Phương Anh hét lên.
Thiết bị phát sóng trong tay cô ấy vỡ vụn.
Cô ấy ngã xuống, cơ thể cô ấy bắt đầu giải mã, giống như Trương Vĩ.
Nhưng khác với Trương Vĩ, cô ấy không biến mất.
Cô ấy trở lại bình thường.
Ánh mắt cô ấy trở nên mơ hồ, sợ hãi.
"Lý Không...?" Cô ấy thì thầm, giọng đầy hoảng loạn.
Lý Không thở dài.
Hắn vừa cứu cô ấy, nhưng hắn cũng vừa phá hủy hy vọng của cô ấy.
Cô ấy đã tin rằng mình là một phần của giải pháp.
Bây giờ, cô ấy chỉ là một nạn nhân nữa.
PHẦN 5 - HOOK
Ánh sáng tắt đi.
Phòng thí nghiệm trống rỗng.
Phương Anh đứng đó, tay vẫn cầm thiết bị, nhưng cô ấy run rẩy.
Thiết bị của cô ấy hiển thị một thông báo: *"Đã xóa đối tượng.
Tuy nhiên, hệ thống đang khởi động lại..."*
Bên ngoài, bầu trời không còn xám xịt.
Nó chuyển sang màu tím đậm, kỳ lạ và đẹp đẽ đến rợn người.
Những vì sao bắt hiện ra, nhưng chúng không phải là những vì sao bình thường.
Chúng là những lỗ đen nhỏ bé, đang nuốt chửng ánh sáng xung quanh.
Lý Không nhìn lên bầu trời.
Hắn cảm thấy một sự thay đổi lớn đang diễn ra.
Thế giới không chỉ co lại.
Nó đang bị tái cấu trúc.
Và hắn biết rằng, khi quá trình đó hoàn tất, không còn gì là con người nữa.
Trinh nắm chặt tay Lý Không.
"Chúng ta phải đi.
Bây giờ."
Lý Không gật đầu.
Nhưng trước khi họ bước ra khỏi phòng thí nghiệm, hắn nhìn lại một lần nữa.
Trên sàn nhà, nơi Phương Anh vừa đứng, có một dòng chữ được viết bằng máu dữ liệu: *"TÔI ĐÃ QUAY LẠI."*
Lý Không nhíu mày.
Hắn không nhớ mình đã viết dòng chữ đó.
Và hắn không nhớ mình đã từng viết nó trước đây.
Nhưng ký ức của hắn bắt đầu mơ hồ.
Những ký ức cũ bắt đầu chồng chéo lên nhau.
Hắn không còn chắc chắn về những gì đã xảy ra trong quá khứ.
Họ bước ra khỏi phòng thí nghiệm.
Thành phố xung quanh họ đã biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại một khoảng không trống rỗng, màu tím, và những lỗ đen đang mở rộng.
Lý Không nhìn vào tay mình.
Da thịt của hắn đang trở nên trong suốt.
Hắn đang biến mất.
Và hắn biết rằng, lần này, không có ký ức nào có thể giữ chân hắn lại.
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, nhưng cũng đầy quyết tâm.
"Cuộc chơi mới bắt đầu," hắn thì thầm.
Và rồi, hắn bước vào khoảng không trống rỗng, hướng về phía trung tâm của cơn bão.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận