Chương 25
Thay vào đó là một thứ mùi kim loại lạnh lẽo, nồng nặc ozone, như thể không khí vừa mới bị xé toạc và khâu lại vội vã.
Lý Không đứng giữa vùng đất trống trơn.
Xung quanh hắn, chân trời bị cắt cụt.
Những tòa nhà cao tầng, những con đường nhựa, và cả xác chết của Kiếm Sư Vực Trời đã biến mất hoàn toàn.
Không có dấu vết hủy diệt, không có đống đổ nát.
Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối, một màu xám xịt vô hồn bao trùm lên mọi thứ.
Hắn hít một hơi sâu.
Không khí vào phổi lạnh buốt, cào xé cổ họng.
Nhịp tim hắn vẫn ổn định, đập chậm rãi nhưng đều đặn, một phản xạ sinh tồn đã được rèn giũa qua hàng trăm lần đối mặt với cái chết.
Hắn không hoảng loạn.
Hắn không hét lên.
Hắn chỉ đứng đó, một bóng đen đơn độc giữa sự trống rỗng bao la, và trong đầu hắn, một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tủy sống.
*"Chào mừng trở lại, Người Tạo Lập.
Hệ thống đã sẵn sàng cho phiên bản tiếp theo."*
Lý Không nhíu mày.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt đang bắt đầu trong suốt, lộ ra những mạch năng lượng xanh lá cây chạy dọc theo tĩnh mạch, nhấp nháy như những sợi dây điện yếu ớt.
Hắn không sợ hãi.
Hắn cảm thấy...
quen thuộc.
Như thể hắn đã từng sống trong trạng thái này trước đây, nhiều lần, trong những ký ức bị chôn vùi dưới lớp ý thức giả tạo.
Từ bên trong vết nứt không gian còn sót lại trên mặt đất, một bàn tay vươn ra.
Không phải bàn tay của một quái vật với móng vuốt sắc nhọn.
Mà là bàn tay của một con người.
Một bàn tay nhỏ bé, yếu ớt, với những ngón tay gầy guộc, run rẩy.
Bàn tay đó nắm chặt lấy cổ tay Lý Không.
Lạnh như băng.
Và một giọng nói trẻ con, yếu ớt nhưng rõ ràng, vang lên từ bên kia ranh giới thực tại.
"Anh là anh trai của em, đúng không?"
Lý Không nhìn vào bàn tay đó.
Tim hắn co thắt lại.
Hắn nhớ ra.
Hắn có một em gái.
Cô ấy đang chờ đợi hắn ở bên kia thế giới, trong một nơi mà logic thông thường không còn áp dụng.
Nhưng để đến được với cô ấy, hắn phải phá vỡ thế giới này hoàn toàn.
Hắn phải xóa sổ mọi thứ.
Kể cả Trinh.
Kể cả chính mình.
Hắn nhìn về phía xa.
Trinh đang đứng ở mép vùng đất trống, cách hắn khoảng hai mươi mét.
Cô ấy đang nhìn hắn với ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng, tay nắm chặt khẩu súng ngắn, nhưng không dám nổ súng.
Cô ấy biết.
Cô ấy biết hắn là nguyên nhân.
Và cô ấy biết rằng nếu hắn bước vào vết nứt, thế giới này sẽ sụp đổ.
Lý Không mỉm cười.
Một nụ cười đầy bi kịch, lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hắn rút tay ra khỏi bàn tay nhỏ bé, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Bàn tay đó buông ra, chìm vào bóng tối bên trong vết nứt.
Vết nứt đóng lại, để lại một mặt đất phẳng lì, không một gợn sóng.
Hắn quay lại nhìn Trinh.
Ánh mắt hắn không còn sự yếu đuối giả tạo.
Nó sắc lạnh như lưỡi dao cạo, cắt ngang qua khoảng cách giữa họ.
"Trinh," hắn gọi tên cô ấy, giọng nói bình thản đến đáng sợ.
"Chúng ta cần nói chuyện."
Trinh nuốt nước bọt.
Cô ấy thấy da thịt Lý Không đang trở lại bình thường, những mạch năng lượng xanh lá cây dần biến mất, nhưng ánh mắt hắn vẫn khác.
Hắn đã thay đổi.
Hắn không còn là con người mà cô từng biết.
Hắn là một hiện tượng tự nhiên, một tai họa đang di chuyển.
"Cái gì đang xảy ra, Lý Không?" Trinh hỏi, giọng run rẩy.
"Kiếm Sư Vực Trời...
hắn biến mất.
Cả khu vực này...
nó biến mất.
Anh đã làm gì?"
Lý Không bước về phía cô ấy.
Mỗi bước chân đều vang lên khô khốc trên mặt đất trống trơn.
"Tôi không làm gì cả," hắn nói.
"Tôi chỉ là...
Khi tôi tồn tại, thế giới co lại.
Khi tôi di chuyển, không gian bị xé toạc.
Tôi là lỗi logic trong hệ thống thực tại này, Trinh.
Và bây giờ, hệ thống đang cố gắng sửa lỗi đó bằng cách loại bỏ những phần không cần thiết."
Trinh lùi lại một bước.
Ý anh là...
thành phố?"
"Đúng vậy," Lý Không đáp.
"Càng nhiều sinh vật thức tỉnh, càng nhiều thành phố biến mất.
Chúng ta đang sống trong một thế giới đang chết dần vì chính sự tồn tại của chúng ta.
tôi là nguyên nhân gốc rễ."
Trinh nhìn hắn, ánh mắt đầy kinh tởm và sợ hãi.
"Vậy tại sao anh không chết đi?
Nếu anh là nguyên nhân, thì nếu anh chết, thế giới sẽ ổn định lại, đúng không?"
Lý Không dừng lại.
Hắn nhìn thẳng vào mắt Trinh.
"Nếu tôi chết, thế giới sẽ ổn định.
Nhưng mọi thứ chúng ta đã đạt được, mọi nỗ lực sinh tồn, mọi ký ức...
tất cả sẽ bị xóa sạch.
Thế giới sẽ trở về trạng thái ban đầu, một khoảng trống vô nghĩa.
Và em gái tôi...
cô ấy sẽ mãi mãi bị mắc kẹt ở bên kia.
Tôi không thể để điều đó xảy ra."
Trinh im lặng.
Cô ấy hiểu.
Cô ấy hiểu rằng Lý Không đang đứng trước một lựa chọn tàn khốc.
Hoặc là hy sinh bản thân để cứu thế giới, hoặc là phá hủy thế giới để cứu người thân.
Và trong cả hai trường hợp, cô ấy đều sẽ bị cuốn theo.
"Anh định làm gì?" Trinh hỏi, giọng thấp xuống.
"Đi tìm lối thoát," Lý Không đáp.
"Thế giới này đang co lại, nhưng nó không chết.
Nó đang chuyển đổi.
Có một cánh cổng, một nơi mà thực tại không bị ràng buộc bởi các quy luật này.
Kiếm Sư Vực Trời đã tìm thấy nó, nhưng hắn không đủ mạnh để mở khóa.
Tôi sẽ làm điều đó."
"Và giá phải trả?" Trinh hỏi.
"Mọi thứ," Lý Không nói.
"Mọi thứ đã biến mất, và mọi thứ còn lại sẽ biến mất theo.
Nhưng ít nhất, chúng ta sẽ tồn tại.
Không phải trong thế giới này, mà ở một nơi khác."
Trinh lắc đầu.
"Anh đang nói về việc hủy diệt nhân loại, Lý Không.
Anh không thể làm điều đó."
"Nhân loại đã tự hủy diệt chính mình từ lâu rồi, Trinh," Lý Không nói, giọng lạnh lùng.
"Chúng ta chỉ là những con vật đang tranh giành nhau những mảnh vụn cuối cùng của một thế giới đang chết.
Tôi chỉ đang đưa ra một lựa chọn khác.
Một lựa chọn để tồn tại."
Trinh nhìn khẩu súng trong tay cô ấy.
Cô ấy biết rằng nếu cô ấy nổ súng, cô ấy sẽ không giết được Lý Không.
Hắn là một hiện tượng.
Hắn là một lỗ hổng trong thực tại.
Súng đạn không thể bắn vào một khái niệm.
"Anh đang lừa tôi," Trinh nói.
"Anh không muốn cứu thế giới.
Anh chỉ muốn cứu bản thân mình và em gái anh.
Anh đang sử dụng tôi, sử dụng tất cả chúng ta, như những con tốt để đạt được mục đích của anh."
Lý Không không phản bác.
Hắn biết cô ấy đúng.
Hắn đang lừa dối.
Nhưng đó là sự lừa dối cần thiết.
Nếu hắn nói ra sự thật toàn bộ, Trinh sẽ tự sát.
Và nếu Trinh chết, hắn sẽ mất đi người duy nhất biết được bí mật nhỏ nhất của hắn.
"Đúng vậy," Lý Không thừa nhận.
"Tôi đang sử dụng anh.
Nhưng anh cũng đang sử dụng tôi, Trinh.
Anh muốn đổi lấy sự miễn nhiễm với bệnh tật, đúng không?
Bí mật về cơ thể tôi có thể giúp anh làm điều đó.
Nhưng để có được nó, anh phải đi theo tôi.
Anh phải tin tôi."
Trinh im lặng.
Cô ấy nhìn Lý Không, nhìn ánh mắt lạnh lùng nhưng chân thành của hắn.
Cô ấy biết rằng hắn đang nói sự thật.
Hắn đang đề nghị một thỏa thuận.
Một thỏa thuận tàn khốc, nhưng đó là lựa chọn duy nhất còn lại.
"Và nếu tôi từ chối?" Trinh hỏi.
"Thì anh sẽ chết cùng với thế giới này," Lý Không đáp.
"Và em gái tôi sẽ mãi mãi bị mắc kẹt.
tôi sẽ phải sống trong nỗi đau của sự mất mát vĩnh cửu."
Trinh thở dài.
Cô ấy hạ khẩu súng xuống.
Tôi đi theo anh.
Nhưng nếu anh lừa dối tôi, Lý Không, tôi sẽ giết anh.
Dù anh có là hiện tượng gì đi nữa, tôi sẽ tìm cách giết anh."
Lý Không mỉm cười.
Và tôi trân trọng điều đó."
Hắn quay lại, nhìn về phía chân trời trống rỗng.
Thế giới đang co lại nhanh hơn.
Những tòa nhà ở xa đang biến mất từng mảng một, như thể chúng đang tan chảy vào không khí.
Thời gian đang trôi nhanh hơn.
Áp lực tài nguyên đang tăng lên.
Nước sạch và thực phẩm hữu cơ đang trở thành thứ quý giá hơn vàng.
Con người đang trở nên nguy hiểm hơn quái vật.
"Chúng ta cần di chuyển," Lý Không nói.
"Trước khi thành phố này cũng biến mất."
Trinh gật đầu.
Cô ấy đi theo hắn, bước trên mặt đất trống trơn, hướng về phía chân trời.
Họ không biết họ đang đi đâu.
Họ chỉ biết rằng họ đang chạy trốn khỏi sự hủy diệt, chạy trốn khỏi chính bản thân mình, và chạy trốn khỏi những lựa chọn tàn khốc đang chờ đợi họ ở phía trước.
Và trong khi họ đi, Lý Không cảm thấy một sự hiện diện khác.
Một thứ gì đó đang theo dõi họ từ bóng tối.
Không phải là quái vật.
Không phải là con người.
Mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, hung bạo hơn, và nguy hiểm hơn bất cứ thứ gì họ từng gặp phải.
Hắn quay lại, nhìn vào bóng tối.
Và hắn thấy một đôi mắt.
Đôi mắt đỏ rực, không có tròng trắng, đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Hắn không sợ hãi.
Hắn mỉm cười.
"Chào mừng," hắn thì thầm.
"Cuộc chơi mới bắt đầu."
Và rồi, từ trong bóng tối, một tiếng gầm vang lên.
Không phải tiếng gầm của một con thú.
Mà là tiếng gầm của một thế giới đang đau đớn, đang cầu xin được chết.
Lý Không bước nhanh hơn.
Trinh chạy theo hắn.
Họ chạy vào bóng tối, chạy vào sự không chắc chắn, chạy vào tương lai mà họ không thể lường trước được.
Và thế giới tiếp tục co lại.
Thành phố mất tích.
Và họ, những kẻ sống sót cuối cùng, đang hướng về phía trung tâm của cơn bão.
Lý Không biết rằng, khi họ đến được trung tâm, họ sẽ phải đối mặt với sự thật.
Sự thật về bản thân hắn.
Sự thật về thế giới này.
Và sự thật về giá phải trả cho sự tồn tại.
Hắn không sợ hãi.
Hắn đã chấp nhận điều đó từ lâu rồi.
Hắn chỉ mong rằng, khi tất cả kết thúc, em gái hắn sẽ còn ở đó.
Và nếu không...
thì hắn sẽ tạo ra một thế giới mới, nơi cô ấy có thể tồn tại.
Dù phải hủy diệt mọi thứ.
Dù phải hủy diệt chính mình.
Hắn bước tiếp.
Và thế giới tiếp tục biến mất.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận